#1
- ooc lắm, cân nhắc khi đọc. Văn phong như đấm vào bướm. Thế giới hiện đại (k biết nói sao :D).
- chưa kiểm tra lỗi chính tả
ngày xuân, ngày hè, ngày thu.. rồi ngày đông. Năm tháng thế trôi qua, nhưng nỗi đau trong lòng rogue lại chẳng vơi đi chút nào.
______><
ngày XX/X/XXXX. Hôm đó vẫn như bình thường, sau một ngày mệt mỏi và bận rộn với công việc trên công ty, rogue cuối cùng cũng được "thả".
rogue lê bước chân về nhà, đường về nhà hôm nay bỗng đẹp lạ thường. Tuyết rơi nhẹ, phủ trắng cả con đường đi. Dưới ánh đèn đường vàng nhạt, từng hạt tuyết lấp lánh như đang phát sáng, bay lơ lửng trong không khí rét buốt.
gió thổi nhẹ làm lớp tuyết mịn ven đường khẽ lay động, cuốn bay vài mảnh nhỏ mỏng như tơ, tựa như cảnh trong một giấc mơ. Những bước chân in hằn lên nền tuyết trắng tinh, kéo dài phía sau như một vệt mờ lặng lẽ - đơn độc.
rogue khẽ ngẩng lên, đôi mắt màu đen sâu thẳm ánh lên vẻ trầm lặng. Một ngày dài đã qua, nhưng cảnh tuyết rơi thế này... khiến anh không nỡ vội vàng rảo bước. Có lẽ, đêm nay sẽ là một đêm thật yên.
nhưng yên bình thường chỉ tồn tại trong một khoảnh khắc rất ngắn.
một tiếng gọi quen thuộc vang lên từ phía sau:
- "rogue!!!"
anh khựng lại, quay đầu lại. Là sting.
cậu đang chạy về phía anh, miệng cười toe toét, chiếc áo khoác dày bị bung nút vì gấp gáp, khăn choàng vắt lệch một bên vai. Dưới ánh đèn mờ, mái tóc vàng hơn ướt do tuyết tan, lấp lánh như được phủ sương.
sting dừng lại, chống hông nói:
- "nè nha! đang định hù luôn đó, mặc gì quay lại?" rồi lại cười toe.
- "chính cậu gọi tôi." rogue nói như trách, nhưng mắt ánh lên tia cưng chiều.
- "ủa vậy hả? hehe" vẫn điệu cười ấy.
nhưng chính lúc ấy... một tiếng phanh gấp vang lên. Chói tai. Gấp gáp.
một chiếc xe tải từ ngã rẽ bên kia đường mất kiểm soát, bánh xe xoay vòng, trượt dài trên mặt tuyết. Tiếng còi thất thanh xé toạc bầu không khí tĩnh mịch đang bao trùm cả con phố.
và mọi thứ sau đó, như bị kéo chậm lại.
- "sting!!!"
rogue lao về phía trước, tim anh như ngừng đập. Nhưng khoảng cách quá xa. Quá xa để làm gì kịp.
trong một khoảnh khắc ngắn đến tàn nhẫn ấy, sting vẫn đang cười.
cú va chạm vang lên như sấm giữa trời tuyết. Âm thanh nặng nề, ẩm ướt. Rồi là sự im lặng.
cơ thể sting văng ra, đập xuống mặt đường phủ đầy tuyết trắng.
tuyết trắng nhanh chóng nhuốm màu đỏ, như ai đó cố tình vẽ một vết máu chói loà lên bức tranh đẹp đẽ.
rogue lao tới, gối quỵ xuống bên người sting, hai tay run lên như chưa từng run đến vậy trong đời.
- "sting.. sting, tỉnh lại đi. Này, mở mắt ra nhìn tôi coi..."
nhưng đáp lại rogue chỉ là sự tĩnh lặng của phố đêm không người.
________><
mùa đông, lạnh.
ngày đông, nhớ.
end
24/7/2025
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co