Nghịch Lửa - Phong Tử Tam Tam - Full
71- full
Chương 71 :
Đêm trung thu ngọt ngào.
Lâm Vãn Thu ngồi xe buýt đi đến Thủy Thành. Trong xe nóng kinh khủng. Nặc Nặc vùi đầu nhỏ vào ngực cô, vô tư ngủ say sưa. Thân thể cu cậu dính sát vào người mẹ, trên làn da non túa ra những lớp mồ hôi mỏng. Cô đau lòng lấy tay lau mồ hôi trên trán bé, khẽ thở dài xa xăm.
Hôm nay là Trung thu, nhưng cô lại mang con trai đi đến thành phố khác.
Lâm Vãn Thu không nhịn được, thở dài thườn thượt. Nhớ tới thái độ lạnh nhạt và lời nói lạnh lùng của Bạch Thuật Bắc vào tối qua, lòng cô lại nhoi nhói.
Tri Hạ phải tăng ca, không thể đến Dong Thành đón trung thu với gia đình cô, đây là lần đầu tiên trong suốt hơn hai mươi năm, hai anh em không ở cùng nhau đón lễ tết. Lâm Vãn Thu hiểu rõ tâm tư của Tri Hạ, anh quyết định đi đến Thủy Thành, mục đích là không muốn liên lụy tới cô nữa, để cô có thể toàn tâm toàn ý sống cho bản thân mình. Nhưng, mỗi khi nhớ đến hoàn cảnh của anh, phải một mình sinh sống, bươn chãi ở nơi xa lạ, bên cạnh không có ai săn sóc, chiếu cố, cô lại rầu rĩ không yên.
Trung thu là lễ đoàn viên, làm sao Lâm Vãn Thu nỡ nhẫn tâm để Tri Hạ thui thủi một mình trải qua ngày hôm nay. Bạch Thuật Bắc có nhiều người thân, còn Tri Hạ...chỉ có một mình cô. . . . .
Lâm Vãn Thu nghĩ tới đây, trong lòng càng thêm kiên định.
Lúc này, Bạch Thuật Bắc đang lái xe trở về Bạch gia. Theo lệ hằng năm, mọi thành viên phải trở về nhà, dùng bữa cơm đoàn viên vào ngày trung thu. Manh Manh đã được Bạch Tiểu Lê đón về trước mấy ngày, còn anh từ đơn vị lái thẳng tới.
Xe lướt nhanh trên đường, khí nóng ngoài cửa sổ hun đúc lòng anh, khiến nó thập phần bất ổn. Anh mở một cúc áo, lần thứ tư nhìn về hướng chiếc điện thoại di động.
Cô đã lên xe chưa? Bế theo Nặc Nặc, còn mang theo những món đồ lỉnh kỉnh. . . . . . Đáng nhẽ anh nên chở cô một đoạn đường.
Anh vô cùng ảo não, phiền muộn, bất chợt nhớ đến cuộc nói chuyện điện thoại đầy gắt gỏng của hai người vào tối qua. Vốn dĩ Bạch Thuật Bắc muốn nhân dịp Trung thu, sẽ chính thức giới thiệu Lâm Vãn Thu với cả nhà anh. Tới giờ, cô vẫn chưa gặp mặt ba anh - Bạch Hữu Niên, lần này là một cơ hội tốt để hai bên gặp gỡ và thông qua đó, có thể phá vỡ cục diện giằng co hiện tại.
Anh đã chuẩn bị đâu ra đấy, nào ngờ tối qua, cô lại tặng anh một thông báo "vui mừng" khiến anh chết dở.
Kể từ lần anh bị cô lật tẩy vụ hồi phục thị lực, vấn đề phục hôn trở nên gian nan gấp bội. Hễ anh đề cập đến, cô sẽ viện ra vô vàn lý do để lấp liếm cho qua. Bạch Thuật Bắc cũng biết thân biết phận, kết quả này rất đúng với câu gieo gió gặt bão. Đã biết cô ghét nhất là sự dối lừa, thế mà anh vẫn ngốc nghếch thọc vào điểm mấu chốt đấy.
Nhưng chung quy, anh vẫn là người đàn ông có tự ái rất cao. Cứ bị cự tuyệt hết lần này đến lần khác, dù là kẻ mặt mo cũng khó lòng chịu nổi. Hơn nữa, anh vẫn luôn bất an về tình cảm giữa cô và Lâm Tri Hạ.
Dù vẫn biết hai người ấy sống nương tựa nhau hơn hai mươi năm, dĩ nhiên thân tình giữa họ quá đỗi thâm sâu, bền vững. Thế nhưng, người đàn ông ấy vẫn luôn đem đến cho anh cảm giác uy hiếp khó tả.
Lâm Vãn Thu suy nghĩ cho anh ta rất nhiều, khiến anh cảm thấy hơi ghen tị.
Bạch Thuật Bắc sầu não, vô thức giẫm mạnh chân ga, lái thẳng đến nhà cũ. Anh tận lực bắt ép bản thân không được suy nghĩ loạn, nhưng tâm trí vẫn cứ phiêu diêu không ngừng.
–
Vừa lái xe vào cổng, Bạch Thuật Bắc nhác thấy Bạch Thầm đang ôm Manh Manh, cúi đầu rỉ nhỏ điều gì vào tai bé. Khoé miệng Bạch Thầm vẽ nên nét cười ôn hoà, không hề có nửa điểm nguỵ trang.
Mặc dù mẹ Bạch Thầm đã qua đời nhiều năm. Những chuyện ân oán tình thù của thế hệ trước cũng đã lùi sâu vào dĩ vãng, nhưng quan hệ giữa Bạch Thuật Bắc và Bạch Thầm vẫn không thể hâm nóng. Tuy rằng, anh đã thật tâm chấp nhận, Bạch Thầm là em trai của mình, thế nhưng, cái chết tức tưởi của mẹ vẫn luôn in hằn trong tâm trí anh.
Bạch Thuật Bắc cố ý bóp còi xe, Bạch Thầm bèn ghé mắt nhìn sang. Bạch Thuật Bắc tinh ý bắt được một tia tăm tối loé lên trong đôi mắt Bạch Thầm.
Bạch Thuật Bắc cười nhếch mép, đánh tay lái rẽ vào gara. Chung quy hai tên đàn ông này vẫn là những đứa trẻ to xác, tinh háu thắng cao, khó nén được những sự khiêu khích bén nhọn. Ngày trước Bạch Thầm cố ý bẫy anh với Lâm Vãn Thu, bây giờ ngẫm lại, có lẽ cậu ta muốn anh và ba anh nhanh chóng trở mặt.
Mục đích của cậu ta xem chừng đã đạt. Nếu không phải hiện tai anh và Lâm Vãn Thu đã li hôn, phỏng chừng hai cha con anh vẫn đang trong tình trạng chiến tranh lạnh.
Bạch Thuật Bắc mở cửa xuống xe, tia sáng nơi khoé mắt không buồn rơi trên người Bạch Thầm. Manh Manh tự động nhoài người, vươn tay ôm anh làm nũng: "Ba ơi, ba tới rồi !"
Cô nhóc nhìn anh bằng ánh mắt có chút đồng tình, tội nghiệp. Dưới đáy lòng Bạch Thuật Bắc thoắt trào lên những cảm xúc khó nói.
Tâm tình Bạch Thuật Bắc không tốt, về nhà chưa bao lâu lại phải nghe ông Bạch Hữu Niên hát lại cái điệp khúc ép hôn. Anh biết tâm tư của ông già anh, ngày nào anh và Lâm Vãn Thu chưa phục hôn, thì ông vẫn chưa chết tâm.
Trong mắt ông ấy, tình yêu chỉ là thứ hàng hoá rẻ mạt. Nếu như hai bên gia đình không môn đăng hộ đối, không cùng đẳng cấp với nhau, thì tình yêu giữa hai người là đồ bỏ đi, không hề có giá trị.
Bạch Hữu Niên càng nói nhiều, sắc mặt Bạch Thuật Bắc càng kém. Nghĩ tới việc Lâm Vãn Thu biết rõ tình cảm của anh, nhưng cô lại vô tâm không buồn suy nghĩ cho anh, trong lòng anh nhất thời dội lên luồn oán khí, ngôn từ phát ra ẩn chứa sự dỗi hờn "Không sao cả, mấy anh em chúng con không có mẹ, cũng sống tốt đến bây giờ đấy."
Manh Manh cũng thế, năm năm không có Lâm Vãn Thu, bé vẫn sống vui vẻ bên anh.
Bạch Thuật Bắc tự an ủi bản thân trong chua xót, nhưng vẫn hậm hực, tủi thân lắm cơ. Quả nhiên Lâm Vãn Thu không thèm quan tâm đến anh nữa, nói đi là đi, ngay cả điện thoại cũng không gọi.
Bạch Cẩn Tây ngồi bên cạnh khẽ nhíu mày, nhìn anh bằng ánh mắt chế nhạo, trên mặt còn viết bốn chữa to đùng : " Anh là oán phu ".
Bạch Thuật Bắc bực dọc, trừng mắt hăm doạ thằng em. Đối phương lại chả hề sợ hãi, thậm chí còn cười khiêu chiến với ông anh.
Bạch Thuật Bắc càng thêm buồn bực, tình huống bây giờ là sao? Anh đây diễn trò miễn phí cho cả nhà xem à ? Đời này của anh, coi như vì Lâm Vãn Thu mà mất sạch hết mặt mũi rồi. Suốt thời gian dùng cơm, anh vẫn luôn thất thần, trong đầu cứ tự vẽ nên hình ảnh ấm áp khi Tri Hạ và Lâm Vãn Thu ơ bên nhau. Cuối cùng, mặc kệ Bạch Hữu Niên vẫn đang say sưa thuyết giáo, anh tìm đại cái cớ, bế Manh Manh bỏ đi.
Trong ngôi nhà đó quá tù túng, ba anh mải càm ràm về chuyện hôn nhân, lại thêm sự hiện diện của Bạch Thầm bụng dạ đen tối, anh quả thật không có sức ứng phó.
Hai cha con về nhà mình. Vừa bước vào nhà, Manh Manh liền cười trêu ghẹo anh: "Ba ơi, sao càng ngày ba càng ngây thơ, ấu trĩ vậy. Ôi, cũng do mẹ đã chiều hư ba rồi."
Cô nhóc che miệng cười trộm, sắc mặt Bạch Thuật Bắc đã khó coi đến cực điểm, Manh Manh lấy tay chọc vào ngực anh: "Ba à, ba là đàn ông mà, nhường mẹ một tí đi."
Bạch Thuật Bắc cau mày trong giây lát, sau đó véo iu chóp mũi bé: "Quỷ tinh ranh." Anh phóng tầm mắt về những thảm thực vật xanh trong vườn, nỗi bất an dần lắng dịu, đôi môi thấp thoáng ý cười.
Ở bên này, Lâm Vãn Thu cũng chẳng mấy vui vẻ, Nặc Nặc liên tục gào khóc, khiến cô và Tri Hạ không thể trải qua một đêm Trung thu bình an. May thay tính tình Tri Hạ khá tốt, anh kiên trì dỗ dành bé: "Có lẽ thằng bé ngồi xe quá lâu, đâm ra trong người bức bối, để anh bế nó ra ngoài ban công hóng mát. "
Tri Hạ nhoẻn miệng cười, gương mặt tuấn tú có nét trầm tĩnh, thành thục hơn so với trước. Anh ôm Nặc Nặc ra ngoài ban công, bóng lưng anh hòa với cảnh đêm bên ngoài, tạo nên hình ảnh hài hòa, đẹp mắt.
Lâm Vãn Thu ngắm nghía phòng trọ trống trải của anh, trong lòng bỗng dưng tê tái. Cô đi vào phòng bếp, tiếp tục thu dọn đồ đạc.
Đương làm, cô loáng thoáng nghe thấy tiếng chuông điện thoại của Tri Hạ, thời gian anh trò chuyện rất dài. Lâm Vãn Thu tò mò, rướn người ngó ra ngoài, chỉ tiếc cô không thấy vẻ mặt của anh, nên không cách nào đoán được, có phải anh đang nói chuyện với bạn gái hay không .
Tới giờ, Bạch Thuật Bắc vẫn chưa gọi điện cho cô. Lâm Vãn Thu đắn đo suy nghĩ mấy lần, cuối cùng quyết định không gọi cho anh. Từ sau khi hai người gỡ bỏ hiều lầm, đây xem như là lần giận hờn đầu tiên, cô không muốn mình đóng vai trò chủ động nữa.
Cứ chủ động hoài, cũng sẽ có lúc khiến cô mỏi mệt.
Tận đến khi dùng cơm, Nặc Nặc mới nín khóc. Trong khi ăn, Tri Hạ rất kiệm lời, chủ đề hai anh em nói chỉ quay quanh hai đứa bé. Có thể bọn họ sợ đề cập đến những vấn đề nhạy cảm, nên ngấm ngầm ăn ý, cẩn thận lảng tránh.
Mãi tới khi không còn gì để nói, trong phòng yên ắng lại, lúc này Tri Hạ khẽ thở dài: "Em không gọi điện à? Từ nãy đến giờ, em đã nhìn di động tổng cộng 15 lần đấy."
Lâm Vãn Thu sững sờ, thẹn thùng chối cãi: "Không ạ. Em chỉ xem giờ thôi."
"Thật ư?" Tri Hạ mỉm cười, nghiêng đầu nhìn cô, "Tối nay có bắn pháo hoa, chúng ta đi xem đi."
Lâm Vãn Thu gật đầu, ánh mắt lần nữa không tự chủ liếc nhìn chiếc điện thoại đặt trên bàn. Còn ánh mắt Tri Hạ nhìn cô, thoáng qua chút ý vị sâu xa .
Buổi tối, hai người bế theo Nặc Nặc đến quảng trường gần phòng trò của Tri Hạ. Nơi đó đã tụ tập đông người. Màn đêm buông xuống, khắp nơi rôm rả tiếng cười đùa.
"Vãn Thu, anh rời đi với mục đích là muốn em hạnh phúc. Thế mà giờ đây, anh là nguyên nhân khiến cho gia đình em xào xáo. Vậy thì việc anh làm còn có ý nghĩa gì nữa ?." Tri Hạ không hề báo trước, bất chợt lên tiếng, ngữ điệu trầm khàn, đầy từ tính.
Lâm Vãn Thu trầm ngâm, sau ngoái đầu nhìn anh: "Nhưng con người ta sống ở đời, hạnh phúc không chỉ gói gọn trong tình yêu, mà còn có tình thân."
Tri Hạ nghiêng mặt nhìn cô, ngũ quan tuấn tú nổi bật trong đêm tối. Anh cong khóe môi, giơ tay vuốt tóc cô: "Cô em gái của anh đã trưởng thành, anh nói không lại em rồi."
Một luồng ánh sáng màu xanh lam phóng thẳng lên bầu trời đêm, rồi bùng nổ thành những tia sáng lấp lánh, màu sắc rực rỡ, lóa mắt người nhìn, khiến người ta không thể dời mắt đi được. Lâm Vãn Thu ngẩng đầu ngắm, Nặc Nặc trong lòng cô vui vẻ hẳn lên, hai tay nhỏ xíu vỗ bập bập, phát ra tiếng cười đáng yêu của trẻ con.
Gương mặt Tri Hạ trắng noãn, ở dưới bầu trời với vô vàn ánh sáng, tựa hồ không chân thật. Nhưng âm thanh giọng nói của anh cực kì rõ ràng: "Hai người sống chung với nhau, quan trọng nhất chính là tấm lòng, những thứ còn lại chỉ là gió thoảng mây bay. Người nào chủ động, người nào nhún nhường, chỉ cần vì người mình yêu, tất cả đều xứng đáng."
Tri Hạ so với cô còn thấu đáo, tâm lí hơn rất nhiều. Lâm Vãn Thu không nén nổi tiếng cười: "Người con gái nào may mắn gặp được anh, chắc hẳn sẽ hạnh phúc."
Tri Hạ chỉ cười trừ, và ngẩng đầu ngắm pháo hoa.
Màn pháo hoa vô cùng mỹ lệ, người xem xung quanh cầm lòng không đậu, nhảy cẫng lên hoan hô, nhiều người vội vàng lấy di động ra chụp hình lại, còn Lâm Vãn Thu chỉ thẫn thờ ngắm nghía.
Không biết người nào đã chi mạnh tay đến vậy. Lâm Vãn Thu nghe người xung quanh bảo, màn pháo hoa này là do tư nhân bỏ tiền ra bắn, hình như kéo dài suốt hai giờ liền.
Chờ khi bầu trời đêm quy về tĩnh lặng, Lâm Vãn Thu mới buồn bã nói với Tri Hạ: "Về thôi anh."
Tri Hạ không động đậy, miệng mỉm cười, chỉ tay thẳng lên trời: "Chờ tí nữa đi, biết đâu sẽ có màn đẹp mắt hơn?"
Lâm Vãn Thu thoáng giật mình, bật cười: "Không ngờ anh lại thích xem bắn pháo hoa, nhưng kết thúc rồi anh ạ. Mọi người đều về hết ——"
Cô vừa dứt lời, bầu trời đêm bỗng loé lên một màu trắng muốt. Lát sau, một màu bàng bạc phủ khắp trời, tựa như cả thế giới đều được nhuộm màu sáng bạc.
Lâm Vãn Thu ngẩn ngơ, từng chùm pháo nổ tiếp nối nhau miên man không ngớt. . . . . .
-
Tròi rực sáng như ban ngày, còn cô chỉ biết chôn chân đứng tại chỗ. Sau đó, tốp người phía trước dần tản ra hai bên. Chính giữa hai hàng người, có một bóng dáng quen thuộc từ từ đi vào tầm mắt cô.
Toàn thân anh vây trong bộ âu phục màu đen, vóc dáng cao dong dỏng thu hút mọi ánh nhìn.
Lâm Vãn Thu cho rằng mình đang bị hoang tưởng nặng, cho đến khi anh đứng đối diện cô, nhẹ nhàng nắm tay cô: "Thích không? Có giống với quang cảnh lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không ? Màu trắng bạc phủ đầy không gian."
Lâm Vãn Thu khó tin trợn tròn mắt, cô không ngờ anh đột nhiên nhớ lại. Đã bao năm trôi qua, cô luôn tưởng những kí ức ấy đã bị phủ bụi mờ trong tâm trí anh.
Tiếp sau, Bạch Thuật Bắc lặng thinh trong chốc lát, phía sau anh, từng chùm pháo hoa lan rộng khắp bầu trời bao la. Cảnh đẹp hoa mỹ khiến con người choáng ngợp, trái tim Lâm Vãn Thu như muốn nứt toạc ra.
Bạch Thuật Bắc bất ngờ quỳ một chân trên đất, từ túi sau lấy ra chiếc nhẫn kim cương. Anh nhìn cô trìu mến, ánh mắt sáng ngời hợp cùng từng chùm pháo hoa: "Anh nợ em quá nhiều, đó là một hôn lễ, một lời cam kết chân thành, một cuộc sống hạnh phúc trọn vẹn. Anh từng sai lầm, vô tình đẩy cuộc hôn nhân của chúng ta đến bờ vực thẳm, khiến cuộc sống của em luôn giẫm chân tại chỗ. Tất cả đều là lỗi của anh.
Lâm Vãn Thu, em có đồng ý tha thứ cho anh và nguyện lòng kết hôn cùng anh không?" Lâm Vãn Thu không thể thốt lên bất kì câu nói nào. Lần trước, anh cầu hôn một cách qua loa, chóng vánh, đã đủ khiến cô cảm động khôn nguôi. Huống chi lần này...cô biết anh đã tốn rất nhiều tâm tư và tình cảm. Anh khiến cô triệt để rối bời.
Tốp người xung quanh như thể đang làm ảo thuật. Họ đồng loạt búng tay, một giây sau, trên tay mỗi người là một bông hoa hồng đỏ thắm. Trên khuôn mặt họ nở nụ cười chúc phúc, thay phiên nhau tặng bông hoa cho cô.
Tri Hạ bế lấy Nặc Nặc từ trong tay cô. Lâm Vãn Thu hoàn toàn câm nín, chỉ biết giương mắt nhìn Bạch Thuật Bắc.
Bạch Thuật Bắc nở nụ cười tha thiết, giọng nói quá đỗi dịu ngọt: "Bởi vì em đột ngột muốn tới Thuỷ Thành, cho nên anh phải đem mọi sự chuẩn bị ban đầu dời đến đây. Vì không có nhiều thời gian, nên anh chỉ có thể vì em bắn trận pháo hoa trong hai giờ. Những người xung quanh là do anh liên hệ với họ qua mạng internet. Anh hiểu rõ những thói xấu ngày trước của mình. Vì thế cố ý nhờ họ giúp đỡ, mong họ chứng kiến cho anh, và sẽ là những người chúc phúc cho chúng ta."
Lâm Vãn Thu thảng thốt tột độ, cô không ngờ Bạch Thuật Bắc lại chu đáo và tỉ mỉ đến thế.
"Vãn Thu, những người quanh đây đều nguyện ý tiếp cho em lòng tin. Với sự chứng kiến của tất cả mọi người, em có thể đồng ý tin anh thêm lần nữa, và gả cho anh nhé?"
Hai tay Lâm Vãn Thu đã ôm không xuể đoá hồng " khổng lồ " trong ngực. Hai mắt cô chực trào dòng lệ nóng, răng cắn chặt vào môi.
Bạch Thuật Bắc kiên nhẫn chờ câu trả lời của cô. Qua vài giây sau, Lâm Vãn Thu dùng sức gật đầu.
Anh không thể biết được, tình cảm bao năm được hồi đáp, là việc có ý nghĩa đến thế nào với cô.
Tình yêu nếu xuất phát từ hai phía, đó là một chuyện may mắn và hạnh phúc. Còn nếu là tình đơn phương dài đăng đẵng, thì hơn 90% phải nhận lấy kết cục đau đớn. May thay cô đã cố nhẫn nại...May thay, ông trời không đối xử tệ bạc với cô.
Bạch Thuật Bắc đứng dậy ôm cô vào ngực. Trong không gian giao thoa giữa sáng tối, khuôn mặt cô rạng lên nét thoả mãn ngọt ngào, dưới đáy mắt lóng lánh làn hơi nước đọng, dáng vẻ vô phần dụ hoặc.
Anh cúi đầu ngậm môi cô, nhẹ nhàng mút mát, hút lấy hương thơm dịu ngọt "Hình như anh còn nợ em một đêm động phòng hoa chúc, tối nay anh trả nợ luôn nhé, em cứ thoải mái tính lãi?"
". . . . . ."
Chương 72 :
Nếu như không gặp em
Sau khi Lâm Vãn Thu đồng ý phục hôn, Bạch Thuật Bắc nhanh chóng bắt tay chuẩn bị cho hôn lễ của hai người thật long trọng. Tuy ông Bạch Hữu Niên vẫn còn đang lấn cấn, song dưới áp lực của truyền thông, ông ta đành miễn cưỡng tham dự hôn lễ. Lâm Vãn Thu sửng sốt trước hôn lễ xa họ của bọn họ, không nhịn được, khẽ kéo tay áo của anh, hỏi: "Anh lấy đâu ra tiền để chuẩn bị những thứ này, không phải tiền anh đã đưa em giữ hết rồi sao?"
Bạch Thuật Bắc điềm tĩnh trả lời: "Anh mượn chú ba đấy. Tiền cưới cộng thêm tiền chuẩn bị cho màn cầu hôn. Tiền trả theo tháng, mười năm sau dứt điểm."
". . . . . ." Lâm Vãn Thu chẳng biết nên dùng vẻ mặt gì để nhìn anh nữa.
Dáng vẻ của người đàn ông này hoàn toàn bình thản, khóe miệng cong cong, vẻ mặt ngập tràn sự cưng chiều, còn giơ tay nâng nhẹ cằm cô: "Anh nhất định sẽ tặng em một hôn lễ thật khó quên."
Hôn lễ chính xác rất khó quên, Lâm Vãn Thu đứng cả ngày, dẫn đến hai chân tê cứng, cả người ê ẩm. Quan hệ của Bạch gia quá rộng, hơn nữa chiến hữu của Bạch Thuật Bắc rất nhiều, chỉ đi kính rượu từng bàn mà ngốn hết thời gian.
Đi hết một lượt tất cả các bàn, hai chân Lâm Vãn Thu như thể bị mài nhẵn.
Lúc trở về, Manh Manh và Nặc Nặc đã được Bạch Tiểu Lê dẫn đi, Bạch Thuật Bắc dắt tay Lâm Vãn Thu vào thang máy. Trông cách cô đi đứng, anh nhanh chóng phát hiện vấn đề.
"Khoan đã."
Anh khẽ mở lời, cúi người xem vết thương nơi chân cô, ngón tay lạnh lẽo xoa phủ lên trên chân, dường như máu không được lưu thông tốt. Tiếp theo, anh bỗng nhiên khom lưng xuống trước mặt cô, tấm lưng rộng rãi vững chắc, giọng nói trầm ổn nghiêm nghị: "Để anh cõng em."
Lâm Vãn Thu liếc nhìn khách khứa còn lác đác ở phía xa, khuôn mặt ửng đỏ: "Không cần, em tự đi được". Nói cho cùng, da mặt cô vẫn rất mỏng, hơn nữa, Bạch Thuật Bắc đặt phòng tân hôn ngay lầu trên, đi thang máy cũng chẳng bao xa.
Bạch Thuật Bắc chỉ chau sát mày, không thèm hỏi ý kiến của cô nữa, trực tiếp xoay người, bế bổng cô lên.
"Á!" Lâm Vãn Thu sợ khiếp vía, nơi xa lập tức rộn lên những tiếng cười trêu ghẹo, hóa ra là đội viên của Bạch Thuật Bắc. Một đám thanh niên còn rất trẻ, miệng cười toe toét, hướng Bạch Thuật Bắc cười to: "Bạch đội trưởng không đợi nổi rồi... "
Bạch Thuật Bắc hướng bọn họ dựng ngón tay giữa, sau ngắm nhìn Lâm Vãn Thu bằng ánh mắt trấn an, âm thanh trầm thấp dẫn xuất hương vị của men rượu: "Đừng để ý đến bọn loi choi đấy. Em là vợ anh, việc gì phải xấu hổ?"
Bạch Thuật Bắc ngang nhiên ôm cô vào thang máy, cửa thang máy chậm rãi khép lại, tách biệt bọn họ khỏi những tiếng cười vang dội. Thế nhưng, anh vẫn ôm chặt cô, như thể với anh, cô chẳng có tí sức nặng.
Lâm Vãn Thu khẽ nhướng mắt quan sát anh. Kể từ khi quay trở về đơn vị, làn da của anh lại rắn rỏi, khỏe mạnh như xưa, bề ngoài cơ bản đã giống trước đây. Tuy nhiên, bên trong lại có chút khác lạ, đem đến cho cô cảm giác kì quái.
"Sao nhìn anh chăm chú thế?" Anh cúi đầu, nhìn thẳng vào mắt cô, đôi đồng tử đen nhánh và sáng ngời ngời . Đôi môi anh vẽ nên nét cười ma mị, lời nói dẫn theo hơi thở tà tứ, "Tối nay chỉ thuộc về hai chúng ta. Chúc Bạch phu nhân tân hôn hạnh phúc."
Lâm Vãn Thu mấp máy khóe môi, cổ họng thít chặt, không nói nên lời. Cuối cùng, cô chỉ có thể siết chặt hai cánh tay quanh cổ anh, gò má nhẹ nhàng cọ cọ vào ngực anh.
Nhớ lại những chuyện đã đi qua, thật sự giống như một giấc mộng.
-
Trong kí ức của Lâm Vãn Thu, thật ra lần đầu tiên của cô và Bạch Thuật Bắc cũng có thể xem như tốt đẹp. Chẳng qua khi ấy, cô vô cùng khẩn trương. Thời điểm nằm trên giường, bên tai cô chỉ nghe được tiếng tim đập dồn dập của bản thân. Bạch Thuật Bắc nằm cạnh cô, cách cô rất gần. Điều đó khiến tâm trí cô mơ màng, tay chân vụng về luống cuống.
Cô nhẹ nhàng nghiêng người, thân thể tươi trẻ từ từ dán sát vào người anh.
Dường như anh ngủ rất sâu. Nhưng khi cô nhẹ nhàng nhấc cái gối ôm trên ngực anh ra thì hai hàng mi của anh thoáng lay động, rồi sau đó đôi mắt u trầm nhập nhèm hé mở.
Gương mặt anh được ánh chiều tà bao phủ, ánh mắt mang theo vài phần mê hoặc cùng mờ mịt.
Lâm Vãn Thu hồi hộp nhìn anh, trái tim như thể nhảy lên tận cổ họng, cho đến khi anh cất giọng khàn khàn: "Rót cho anh ly nước với."
Lâm Vãn Thu hơi sững sờ, rồi vội vàng nhảy xuống giường, rót nước cho anh. Lúc cô quay lại, hai mắt anh đã đóng chặt, tựa hồ khá mệt mỏi. Cô bèn nhỏ giọng gọi anh, không dám phát ra âm thanh quá lớn.
Bạch Thuật Bắc uống hết ly nước, bèn lấy tay vỗ vỗ trên trán, đôi mày nhíu chặt, xem chừng khó chịu lắm.
Lâm Vãn Thu liền vươn tay xoa bóp cho anh, bàn tay cô mềm mịn, bé nhỏ, khiến anh thoải mái hơn nhiều.
Bạch Thuật Bắc bỗng dưng nắm lấy đầu ngón tay cô. Trong phòng ngủ cực kì yên tĩnh, trong không khí vấn vít mùi thơm của huân y thảo. Anh nâng mặt cô, dịu dàng cọ nhẹ chóp mũi cô, phả ra hương rượu nồng: "Anh muốn em."
Lâm Vãn Thu biết tối nay, Cố An Ninh đã động tay động chân trên người Bạch Thuật Bắc. Lúc này, ắt hẳn thuốc đã phác tác. Song, cô vẫn trầm mê trước thanh âm trầm khàn, đầy từ tính của anh.
Người đàn ông mà cô mê luyến, bỗng nhiên thốt ra những lời này. Dù biết, bản thân cô chỉ là vật thay thế, nhưng trong lòng khó nén chút niềm vui sướng. Hiện thực cuộc sống khắc nghiệt, thôi thì hãy để cô tự lừa mình dối người, trầm mê trong một đêm duy nhất.
Lâm Vãn Thu chần chừ vươn tay, vụng về áp dụng những kiến thức mới học được. Khuôn mặt cô nóng hừng hực, song vẫn ngượng ngùng cố lấy lòng anh. Bàn tay nhỏ bé tần ngần đặt giữa hai chân anh, cọ xát với bộ phận đàn ông đồ sộ qua lớp quần tây.
Cứng rắn như sắt, kích thước so với tưởng tượng của cô lớn hơn rất nhiều.
Cô vô thức nuốt một ngụm nước bọt, bàn tay như thể bị điện giật. Nhưng, cô không kịp lui tay đã bị anh đè chặt. Anh nhìn cô trìu mến, lát sau nở nụ cười ôn hòa, khẽ hôn lên môi cô, thì thầm ngay trên khóe miệng cô: "Thích không?"
Lâm Vãn Thu cắn môi, có thể tưởng tượng được toàn thân cô đã đỏ rực như trái cà chua.
Bàn tay cô bị anh dẫn dắt, từng bước dò vào địa phương huyền bí, khu rừng rậm màu đen hơi thô ráp. Lát sau, đầu ngón tay đụng phải bộ phận nóng rẫy. Đầu óc cô liền biến thành một vùng trắng xóa, trước mắt chỉ còn gương mặt tuấn tú, lộ vẻ ẩn nhẫn của anh.
Mồ hôi toát ra trên vầng trán anh, nhỏ xuống từng giọt, thấm ướt tóc mái. Ngũ quan lạnh lùng nhuốm hơi thở kìm nén. Dáng vẻ của anh càng khiến cô thêm phần xấu hổ.
Lâm Vãn Thu hạ mí mắt, không dám nhìn anh nữa, ngoan ngoãn đế anh dắt tay mình du ngoạn khắp nơi.
Bộ vị to lớn, có chút thô kệch. Hễ hình dung đến chuyện sắp xảy ra, nhịp tim cô lại tăng đột biến.
Môi Bạch Thuật Bắc trượt từ trán đến sống mũi cô. Nụ hôn chứa đầy sự nâng niu, quý trọng. Lâm Vãn Thu biết rõ, những thứ này đều không thuộc về mình. Nhưng mà, đây là người đàn ông cô yêu nhiều năm, được thân thiết với anh khiến cô cảm thấy ngọt ngào. Tuy nhiên, cảm giác của kẻ thế thân khiến cô khổ sở. Cô như kẻ chết chìm trong hai tầng băng lửa .
Cơn mưa nụ hôn rơi xối xả xuống mặt cô, cuối cùng an vị trên hai cánh môi hồng. Anh lặng thinh trong thoáng chốc, sau đó, khẽ khàng vươn tay ve vuốt gò ngực trắng ngần của người thiếu nữ. Cô cụp mắt, ngắm nhìn bàn tay anh nổi gồ những khớp xương trắng, dịu dàng xoa nắn hai phần mềm mại của cô, biến chúng thành đủ loại hình dạng.
Hai nụ hồng chưa từng bị người hái, giờ phút này nằm trong tay anh dần sưng cứng. Anh đè cô xuống giường, cuối cùng nhấm nháp hai quả hồng mai . Dường như hương vị khá ngon, nên anh lưu luyến nơi ấy rất lâu.
Lâm Vãn Thu cảm nhận hơi thở ấm áp của anh dần trở nên nặng nề, tựa như tiếng gầm nhẹ của loài dã thú.
Hành động của anh không nóng vội, gấp gáp giống như phim ảnh hay tiểu thuyết miêu tả, mà là kiên nhẫn trêu chọc cô. Chờ đến khi giữa hai chân cô nhầy nhụa chất lỏng màu đục trắng, anh mới chậm rãi cởi dây lưng.
Đến tận bây giờ, Lâm Vãn Thu vẫn nhớ như in khoảnh khắc anh nằm trên người cô, cùng cô kết hợp một mối, hơi thở anh lúc đấy....nặng nề mà gợi cảm.
Thật may, cả quá trình anh đều không gọi tên người con gái kia. Điều đó khiến cô có thể tự thôi miên mình, có nhẽ đêm ấy, cô không hoàn toàn biến thành một kẻ thế thân. . . . . .
–
"Nghĩ gì vậy ? " Âm thanh trầm thấp phá vỡ mộng tưởng của Lâm Vãn Thu. Bà xã thất thần ngay đêm động phòng, điều này khiến Bạch Thuật Bắc cảm thấy rất thất bại, "Lúc này mà em còn mất hồn được à?" Anh véo mắt cá chân cô. Lâm Vãn Thu bị đau chau mày. Thế nhưng anh lại khoe ra nụ cười tà ác. Cúi người hôn ngấu nghiến môi cô: "Xem ra em còn chưa đủ mệt."
Lâm Vãn Thu bị anh đặt trên giường, sự quấn quýt của môi lưỡi không cách nào thoả mãn được hai con người đang chìm trong ngọn lửa tình. Anh nhẫn nại trêu chọc cô, lòng bàn tay du ngoạn trên thân thể cô, châm lên từng ngọn lửa nóng hầm hập.
Trên người cô vẫn mặc chiếc sườn xám đỏ. Màu đỏ rượu gợi cảm tôn lên cơ thể trắng mịn của người phụ nữ.
Bạch Thuật Bắc 'chiến đấu' với vài cúc áo, bèn cảm thấy quá vướng víu. Anh đổi 'chiến thuật', tay men theo đường xẻ của tà áo, mon men trườn lên. Lâm Vãn Thu khẽ ưỡn người, hai chân tự động hơi tách ra.
"Ối——"
Cô vẫn chưa lấy lại tỉnh táo, thì tất chân trên đùi đã bị anh xé toạc. Cô kinh ngạc trợn to mắt, thơ thẫn nhìn nụ cười xấu xa tà ác của anh.
Lâm Vãn Thu nhấc chân đạp tên đàn ông 'hư hỏng' này: "Anh bây giờ giống y chang mấy gã đàn ông trong phim AV Nhật đấy, vừa biến thái vừa tởm lợm."
Bạch Thuật Bắc khẽ nhíu mày, song không tức giận: "Vợ ơi, đây là tình thú mà."
Anh đè ép cô trên giường. Đôi tất chân vẫn treo lủng lẳng ở đùi cô. Ngón tay anh ve vuốt từ mắt cá chân cô đi lên, cuối cùng trực tiếp cúi đầu, hôn lên nơi nữ tính của cô.
Mặc dù đây không phải là lần đầu tiên anh hành động táo bạo như vậy, song cơn khoái cảm ngút ngàn vẫn khiến cô lao đao, choáng ngợp. Hai tay Lâm Vãn Thu siết chặt ga giường, dùng sức đến mức khớp xương trắng bệch.
Cách đáy quần lót, đầu lưỡi anh nghiền ép viên thịt nhỏ mẫn cảm, bờ môi anh thi thoảng cọ xát chung quanh, sức lực không nặng không nhẹ, nhưng đem đến sự kích thích gấp đôi.
Đôi chân Lâm Vãn Thu vắt trên bờ vai anh, liên tục run lẩy bẩy. Anh mải miết tấn công nơi yếu ớt nhất của cô .
Cô cảm nhận được, bản thân dần trở nên ẩm ướt. Cả người như hoá thành vũng nước xuân, chân thành đáp lại anh. Cô thẹn thùng muốn lui về sau, song hai chân đã bị tay anh giam cầm chặt chẽ.
Lúc Bạch Thuật Bắc ngẩng đầu, đôi mắt đã sẫm đen, khó phân trong đục. Anh tha thiết nhìn sâu vào mắt cô, rồi dịu dàng hôn lên môi cô: "Phản ứng của em khiến anh tự hào về kĩ thuật của mình. Em không cần phải xấu hổ."
Lâm Vãn Thu cắn cắn làn môi dưới, nơi ấy vẫn còn lưu lại hương vị của anh. Lúc anh nói chuyện, vật cứng rắn đã mơn trớn khắp vòng bụng cô.
-
Bạch Thuật Bắc là người biết rõ tường tận cơ thể Lâm Vãn Thu. Anh luôn biết dùng cách thức hợp lí để khơi gợi lửa tình nơi cô.
Cô nàng nằm dưới thân anh đã nở rộ như một đoá hoa thắm. Cô uyển chuyển phối hợp cùng anh, miệng nấc lên theo từng thao tác của anh. Mái tóc dài đen mượt lả lướt chập chờn theo nhịp điệu của cả hai, tạo nên lớp sóng nhấp nhô trên tấm ga giường màu trắng tinh. Hai gò ngực núng nính phập phồng, tựa như tuỳ thời tùy lúc đều có thể nhảy bật ra ngoài.
Bên trong cô khít khao ấm áp khiến cổ họng anh khô khốc, bụng dưới dần trướng đau. Bạch Thuật Bắc mê mẩn ngắm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, suy nghĩ đột nhiên rối loạn.
Lâm Vãn Thu giơ tay ôm cổ anh, hai cánh môi đỏ tươi khép khép mở mở. Từ phía trên nhìn xuống, anh thấp thoáng thấy được cái lưỡi hồng nhỏ xinh, ướt át
. Bộ dáng cô như vậy làm anh ——
Bạch Thuật Bắc hấp tấp nâng một chân cô lên cao, gần như thẳng tắp. Anh đứng dậy, quỳ một gối bên mép giường, tiến công từ trên xuống dưới, dùng lực khi nặng khi nhẹ, tựa hồ muốn bức điên cô.
Mi tâm Lâm Vãn Thu nhíu sát, tế bào toàn thân luôn trong tình trạng căng thẳng. Cô chỉ còn hơi sức để thở dốc từng cơn, lời kháng nghị cũng trở thành câu nói nũng nịu, mập mờ: "Khốn kiếp, khó chịu quá."
Hình ảnh như thế khiến mạch máu nhảy rần rật trong cơ thể Bạch Thuật Bắc. Anh cúi gằm mặt, ngắm nghía nơi hai người kết hợp, nhuỵ hoa của cô gắt gao hút chặt anh, như thể muốn nuốt trọn anh, chỉ cần anh hơi rút ra, cô sẽ vội vàng ngậm lại.
Quả thật muốn anh phát điên mà.
Trên trán Bạch Thuật Bắc vã mồ hôi. Nghe lời kháng nghị đáng yêu của vợ, anh không nhịn được muốn trêu chọc: "Nơi nào khó chịu?"
Lâm Vãn Thu tức giận nhìn anh chằm chặp, nhưng lại bị anh khi dễ một phen, toàn thân giống như bị điện giật.
Thân thể cô phát run. Bạch Thuật Bắc có thể nhìn thấy hai cửa động của cô đang kịch liệt run rẩy, như thể bông hoa mỹ lệ tiết ra chất lỏng ngọt ngào. Hình ảnh khiến người ra sung sướng.
Hô hấp anh cứng lại, động tác dưới thân càng lúc càng mạnh bạo hơn. Cô vừa trải qua đợt cao trào, phía dưới cực kì nhạy cảm, nức nở như sắp khóc thành tiếng "Em không muốn, trướng lắm."
Bạch Thuật Bắc không đành lòng hành hạ cô. Trước kia, anh không nén nổi dục vọng, kịch liệt dây dưa với cô, hậu quả khiến nơi ấy của cô đỏ tấy, mấy ngày vẫn chưa tiêu sưng. Lúc này, tình thế quá bức bách, anh bèn rướn người, đem hai chân cô gập trước ngực.
"Ngoan, anh sắp xong rồi. Em hãy yêu anh đi."
Cô chủ động dâng đôi môi thơm, cái lưỡi mềm nhẵn chui vào khoang miệng anh. Toàn bộ sức lực của Bạch Thuật Bắc đều dồn xuống dưới thân, dưới sự kích thích của cô, anh gầm lên một tiếng, trút hết ra ngoài.
-
Cô mơ màng ngủ thiếp đi trong vòm ngực anh. Bạch Thuật Bắc cẩn thận giúp cô cởi y phục. Anh vừa cởi vừa thầm mắng chính mình, bản thân đã hơn ba mươi tuổi đầu, mà hành động chẳng khác gì thằng bé chưa biết đến mùi đời.
Bạch Thuật Bắc không nhịn được cười nhẹ, cúi đầu, khẽ khàng hôn lên gò má cô.
Anh tự tay cởi bỏ từng cái cúc áo, kí ức bất chợt trôi dạt về đêm ấy. Khi đó, anh cũng mất tự chủ như hôm nay, hành động chỉ dựa theo bản năng, tham lam giữ chặt cô.
Trước kia, Bạch Thuật Bắc không hề biết, tình dục được lồng ghép vào tình yêu lại đem đến cảm giác tuyệt diệu đến vậy. Từ lúc yêu cô, anh khó kiểm soát được mình, chỉ cần một nụ cười hay một cái nhíu mày của cô cũng khiến lòng anh nhộn nhạo
. Anh đứng dậy, tìm khăn lông giúp cô chùi rửa. Sau đó, ngồi tựa vào đầu giường, châm một điếu thuốc.
Đêm hôm ấy, anh đương nhiên không biết người con gái trong vòng tay mình chính là Lâm Vãn Thu. Hoặc nói chính xác hơn, đầu óc anh khi ấy hỗn độn, toàn thân như thể bị thiêu cháy trong ngọn lửa, lấn át hết thảy lí trí.
Song, anh vẫn nhớ như in cảm giác tiêu hồn kia. Lúc anh tiến vào, người con gái dưới thân liền bật ra tiếng rên đau khó nhịn. Anh không khỏi chau chặt đầu mày, tuy nhiên vẫn tàn nhẫn xông vào.
Cô đau đớn tách ra hai chân, tay siết mạnh mép chăn. Bạch Thuật Bắc dắt tay cô khoác lên bờ vai mình, rì rầm dụ dỗ: "Ôm anh sẽ hết đau."
Toàn thân cô tựa hồ khẽ chấn động, dường như khó tin trước lời anh nói. Sau cùng, cô chần chừ vươn tay, khẩn trương ôm lấy anh.
Bạch Thuật Bắc không nhớ rõ tình tiết đêm đó, chỉ biết tự chủ của anh triệt để sụp đổ.
Anh không biết nguyên nhân là do tác dụng của thuốc, hay là tư vị của người con gái phía dưới tựa như hoa anh túc gây nghiện khiến anh say anh nghiện. Anh lần lượt chiếm đoạt cô, còn cô yên lặng phối hợp, mặc cho cơ thể ngây ngô, yếu ớt bị anh thô bạo tàn phá. Cả quá trình, cô chỉ thở hổn hển bên tai anh, không hề cất một tiếng nói nào.
Cô sợ anh sẽ phát hiện sao?
Bạch thuật Bắc thở dài, nghiêng mặt nhìn sang cô vợ nằm bên cạnh. Bây giờ nghĩ lại, ắt hẳn lúc ấy cô rất đau khổ, mỗi lần cô nhớ lại, sẽ không tránh khỏi nỗi nghẹn ngào, tủi hổ.
"Bé ngốc ! Nếu không gặp được em, anh sẽ tiếc nuối biết bao." Bạch Thuật Bắc cưng chiều xoa nhẹ sống mũi cô, tận lực đè ép âm thanh giọng nói.
Cô khẽ ưm một tiếng, rồi lật người ngủ tiếp. Bạch Thuật Bắc bật cười, dụi điếu thuốc, tắt đèn, rồi nằm ôm cô đi vào giấc ngủ.
Đêm quy về yên tĩnh, mà hạnh phúc của bọn họ chỉ vừa bước sang trang mới.
Ngoại truyện
(Một)
Bi kịch do cái kẹp tóc hình con thỏ nhỏ màu hồng đưa tới
Sau khi Bạch Thuật Bắc cùng Lâm Vãn Thu tái kết hôn, điều buồn bực nhất là không phải là nên làm thế nào để bà xã vui vẻ, mà là ——
"Nó không thể ngủ ở trong phòng Manh Manh sao?" Bạch Thuật Bắc rũ mắt nhìn cái chăn đã bị vén lên, tiểu gia hỏa kia đã từ cuối giường chui vào giữa hai người, gân xanh trên trán hằn lên.
Đã không biết là lần thứ mấy rồi, Nặc Nặc luôn vào thời điểm hai người thân thiết được một nửa thì tới gõ cửa, Lâm Vãn Thu rất yêu thương con, chỉ cần tiểu gia hỏa kia thoáng nức nở liền lập tức thỏa hiệp, hoàn toàn mặc kệ anh đã tiến hành được đến đâu, không chút do dự sẽ một cước đá người xuống giường.
Nặc Nặc nằm giữa ba mẹ, vẻ mặt mờ mịt chớp chớp mắt, Lâm Vãn Thu xin lỗi lại xấu hổ cười làm lành: "Nặc Nặc quen ngủ cùng em rồi."
Bạch Thuật Bắc thật muốn rống to, lão tử cũng quen ngủ trên người em rồi!
Mặc dù nghĩ như vậy, Bạch Thuật Bắc vẫn là không dám hô to gọi nhỏ với vợ yêu, chỉ là trầm mặt ấm ức, kéo chăn ra ngoan ngoãn nằm xuống bên cạnh con trai.
Bà xã, con trai, anh một người cũng không thể chọc vào!
Bạch Thuật Bắc trong lòng âm thầm suy nghĩ, anh phải tìm phương pháp khiến Nặc Nặc từ bỏ tật xấu này mới được, nếu không sớm muộn sẽ bị chết nghẹn.
Vì vậy anh Bạch nào đó nghĩ ra vô số phương pháp, đầu tiên chính là bắt đầu từ cải thiện quan hệ chị em, theo ý anh, Nặc Nặc sở dĩ lệ thuộc vào Lâm Vãn Thu như vậy, vẫn là vì quan hệ với Manh Manh chưa đủ thân thiết.
Sau khi Bạch Thuật Bắc ám chỉ với Manh Manh vô số lần, Manh Manh thông minh hiểu chuyện bắt đầu hành động.
Hôm nay cả nhà đang xem TV, Manh Manh vẫy tay về phía em trai ngây ngốc của mình: "Nặc Nặc, chị tặng cho em một món quà."
Nặc Nặc ngoan ngoãn đi tới, lông mi đen rậm như cánh quạt nhỏ dường như đang di động lên xuống.
Manh Manh mở lòng bàn tay ra, đắc ý nhướng đuôi lông mày: "Đẹp không, đây là chị cố ý mua cho em đó."
Bạch Thuật Bắc đang muốn chủ động xuất kích trầm trồ khen ngợi Manh Manh, nhưng khi nhìn đến thứ trong tay cô bé thì khóe miệng lại co rút, hai cái kẹp tóc con thỏ nhỏ trắng trẻo mũm mĩm yên lặng nằm trong lòng bàn tay nho nhỏ của Manh Manh, màu sắc kia thật đúng là đủ hấp dẫn sự chú ý của người ta.
Nặc Nặc khép ánh mắt, không nhìn ra là thích hay không thích, Bạch Thuật Bắc nghĩ chiêu này của Manh Manh chắc chắn vô dụng, bé trai làm sao có thể thích loại đồ chơi nhỏ này chứ!
Ai ngờ một giây kế tiếp, Nặc Nặc cư nhiên vươn bàn tay nhỏ bé béo múp míp ra, còn khéo léo trả lời: "Cám ơn chị."
". . . . . ." Chẳng lẽ lúc chính mình đang thất thần đã xảy ra chuyện gì rồi? Bạch Thuật Bắc buồn bực.
Ngày hôm sau Lâm Vãn Thu đi đón Nặc Nặc tan học, trở lại liền tức giận, Bạch Thuật Bắc khó hiểu xoa bóp bả vai cho cô, nhỏ giọng hỏi thăm: "Sao vậy?"
Lâm Vãn Thu chỉ chỉ Nặc Nặc còn đứng ở cửa, giận dễ sợ: "Anh hỏi con trai anh đi, nó làm ra chuyện tốt gì."
Bạch Thuật Bắc lại càng kỳ quái, Lâm Vãn Thu vô cùng yêu thương con, bình thường sẽ không phát lửa lớn như vậy. Có lẽ nhất định là Nặc Nặc chọc ra phiền toái lớn rồi.
Hỏi thăm một hồi, Bạch Thuật Bắc mới biết chính là họa do cái kẹp tóc con thỏ nhỏ của Manh Manh gây ra.
Nặc Nặc cảm thấy mình rất oan ức, mắt to ngập nước liên tục chớp động: "Con thích hai bạn ấy, không muốn nhìn thấy ai trong hai người đau lòng, cho nên liền đưa cho mỗi người một cái."
Bạch Thuật Bắc nghe một hồi mới hiểu được, thì ra con trai quyết định tặng cái kẹp tóc con thỏ nhỏ cho cô bé mình thích, nhưng rõ ràng đó là một lựa chọn khó khăn, trong lớp có hai bạn nữ có quan hệ rất tốt với cậu. Cậu nghĩ không ra nên tặng cho ai, vì vậy liền tặng mỗi người một chiếc.
Bạch Thuật Bắc nén cười, nhíu mày với con trai: "Nặc Nặc thật thông minh."
Lâm Vãn Thu hung hăng trừng mắt nhìn Bạch Thuật Bắc: "Vậy là anh lúc nhỏ cũng đã làm chuyện tương tự đúng không, tặng cho chị Cố và em quà tặng giống nhau?"
Bạch Thuật Bắc lập tức giơ hai tay lên tỏ rõ lập trường: "Tuyệt đối không có!" Anh cũng chưa tặng quà gì cho Lâm Vãn Thu. . . . . .
Lâm Vãn Thu nghiêng đầu sang chỗ khác không để ý tới anh, Bạch Thuật Bắc gửi cho con trai một ánh mắt lực bất tòng tâm.
Lâm Vãn Thu ôm cánh tay, từng chữ từng chữ nghiêm túc nói: "Bởi vì loại hành động không chịu trách nhiệm này của con làm hại hai bạn ấy rất đau lòng, hơn nữa còn đánh nhau. Cho nên mẹ muốn phạt con."
Nặc Nặc bĩu môi, đáng thương tội nghiệp nhìn Lâm Vãn Thu, cái miệng nhỏ nhắn nhếch lên, cuối cùng vẫn là đem lời muốn nói ra nuốt trở về.
Rõ ràng chị gái nói cho cậu biết, đem kẹp tóc con thỏ nhỏ màu hồng tặng cho bạn gái mình thích, bạn ấy nhất định sẽ rất vui mừng. Nhưng tại sao hai bạn ấy cuối cùng không vui vẻ, ngược lại còn khóc cơ chứ?
Ngay cả mẹ cũng có vẻ rất tức giận.
Con gái thật rất kỳ quái!
(Hai)
6 và 9
Tối hôm qua Bạch Thuật Bắc xem một trận bóng đến nửa đêm, mơ mơ màng màng nghe được Nặc Nặc gõ cửa, hơn nữa lực đạo thật sự không nhỏ, giống như có vẻ rất vội.
Anh mở mắt ra, trong phòng ánh sáng mờ mờ, rèm cửa sổ dày cộm che đi tất cả ánh sáng, chỉ nghe được âm thanh mơ mơ hồ hồ của con trai: "Ba, chín giờ rồi! Sắp trễ học rồi!"
Bạch Thuật Bắc sửng sốt mấy giây, ngay sau đó bỗng ngồi bật dậy.
Lâm Vãn Thu cùng Tri Hạ về quê có việc, mới đi được một ngày. Ngày đầu tiên anh lại để cho con trai đi học muộn, Lâm Vãn Thu trở về chắc chắn sẽ cảm thấy anh làm việc không đáng tin cậy.
Bạch Thuật Bắc vội vã đứng dậy, mở cửa thấy con trai đã mặc quần áo chỉnh tề, anh cúi người dùng sức nắm bả vai của cậu bé: "Cho ba năm phút là được rồi."
Dù sao cũng từng được huấn luyện trong quân đội, Bạch Thuật Bắc mặc quần áo rửa mặt quả thực chỉ dùng năm phút đồng hồ.
Năm phút sau anh đã sửa soạn xong mọi thứ, áo quần bảnh bao ôm con trai xuống lầu.
Nhưng cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, chỗ bọn họ ở mặc dù là khu biệt thự, nhưng bình thường vào lúc này bên ngoài đã sớm có chút ồn ào rồi. Bạch Thuật Bắc theo bản năng liếc nhìn cái đồng hồ cổ trong phòng khách, chỉ tùy ý nhìn thoáng qua thì sắc mặt lập tức trầm xuống.
Nặc Nặc còn chưa biết vận rủi của mình sắp giáng xuống, còn ngây ngốc thúc giục: "Ba ơi, muộn rồi!"
Bạch Thuật Bắc xanh mặt, đặt cậu bé xuống đất, chỉ vào cái đồng hồ cổ ở bên cạnh: "Con nói cho ba, bây giờ mấy giờ rồi?"
Nặc Nặc nhìn chằm chằm thời gian trên đồng hồ một hồi lâu, hai mắt càng mở càng lớn, cuối cùng nghi ngờ nói: "Ơ, vừa rồi rõ ràng chín giờ mà."
Bạch Thuật Bắc xoa xoa mi tâm, mệt mỏi hỏi: "Con giải thích cho ba, nhìn thế nào thành chín giờ?"
Nặc Nặc cúi đầu nhìn ngón tay, bĩu môi không lên tiếng, lúc chị gái cho cậu xem đồng hồ đeo tay thì rõ ràng là chín giờ mà.
Mà lúc này Manh Manh đi vệ sinh xong tiếp tục trở về phòng ngáy o o, hoàn toàn không biết bởi vì mình mà em trai bị phạt đứng. Lúc cô bé buồn tiểu tỉnh dậy, mưu ma chước quỷ nảy ra, chạy đến phòng của Nặc Nặc cho cậu bé xem cái đồng hồ đeo tay mới mua của cô nhóc, cố ý để ngược chiếc đồng hồ.
Mà Nặc Nặc bốn tuổi liền ngây ngốc nhìn số "6" thành số "9" rồi!
Lúc chị gái đi tiểu, cậu bé liền vội vã rời giường mặc quần áo gọi ba dậy, đến trễ sẽ bị cô giáo phạt đứng.
Nặc Nặc suy nghĩ nát óc cũng không nghĩ ra sao lại thế này, cha đã tức giận thở phì phì ném xuống một câu: "Úp mặt vào tường sám hối đi" rồi trở về phòng ngủ bù.
Bạn nhỏ Nặc Nặc đáng thương cuối cùng vẫnkhông tránh được số mạng bị phạt đứng.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co