chương 24
Alex vừa lái xe vừa len lén nhìn kính chiếu hậu trong lòng thầm kêu không ổn. Andrew đang nhìn anh bằng một ánh mắt hình viên đạn. Cả khuôn mặt âm trầm được chiếu rọi bởi những ánh đèn neon vụt qua bên mặt.
Tất cả là tại Kim Trân Ni, anh thề nếu cho anh gặp cô ấy ngoài đường anh sẽ không ngần ngại mà lao đến bóp chết con người đó.
Anh và Andrew đưa nhau đi bar, còn có ý định mướn phòng, vốn muốn đổi gió. Ai ngờ chỉ mới vừa vào đến bar còn chưa ngồi vào bàn đã thấy ngay thân ảnh Kim Trân Ni nghiêng nghiêng ngã ngã tu hết ly này đến ly khác. Uống rượu mà còn hơn uống nước lã.
Biết được chắc có chuyện gì rồi nên em mới thành ra bộ dạng này. Hai người nhìn nhau rồi đồng thời thở dài, chắc hôm nay không chơi bời được gì rồi. Cả hai cùng sánh vai đi đến bàn em rồi ngồi xuống.
Dù sao hai người các anh bên nhau đến hôm nay tất cả là nhờ có Trân Ni. Ngày đó Alex là một người mẫu trẻ mới vào nghề, không một chút danh tiếng, nên làm sao có ai chấp nhận làm quản lý cho một người mẫu chẳng có tí danh tiếng nào như anh.
Cũng nhờ Trân Ni giúp đỡ giới thiệu anh với Andrew-một quản lý mát tay. Rồi cũng là nhờ em nên hai người mới yêu nhau đến hôm nay. Bây giờ nhìn thấy bộ dạng thất tình say xỉn này của Trân Ni, nếu chỉ đứng nhìn thì thật đúng là quá vô ân mà.
Trên bàn ly rượu ngỗng ngang, chai rỗng lăn đầy đất, cả người em nồng nặc mùi rượu chật vật không chịu nổi. Nào giống một Kim Trân Ni người người ngưỡng mộ, nhìn em bây giờ chẳng khác chi một kẻ thất tình nghiện rượu.
Hai anh ngồi cạnh em một buổi trời vậy mà em lại vô tâm vô phế không ngó hai người đến một lần, một cái liếc mắt cũng chẳng có. Nhìn em cứ uống ừng ực thứ chất lỏng đắng chát kia vào miệng, đến cả người ngoài như hai anh thấy cũng xót xa cho bao tử của em.
Đổ hết ly rượu đắng chát vào cuống họng, em văng luôn cái ly đang cầm trên tay, tay kia lại bắt lấy cả chai rượu định uống tiếp. Alex nhìn không được nữa dứt khoát đoạt lấy chai rượu, lôi kéo em ra khỏi quán bar.
Alex lái xe đưa em đến bên đường, xe vừa dừng em đã lao ra khỏi xe nôn thóc nôn tháo. Andrew vừa đỡ vừa vuốt vuốt lưng giúp em cảm thấy dễ chịu hơn.
Cả ba người ngồi trên ghế đá em ngồi ở giữa hai anh ngồi ở hai bên, nhưng nếu chú ý thì đôi tay của hai anh đang đan lấy nhau ở sau lưng ghế, hình ảnh này cũng quá mức quỷ dị đi.
Gió đêm mang theo hơi lạnh thổi vào mặt, khiến em thanh tĩnh không ít. Tâm tình lại chùng xuống cực điểm, trong đầu chỉ còn lại mỗi hình ảnh Trí Tú tay trong tay với một cô gái khác, vui vẻ cùng nhau dạo phố.
Còn hai người các anh chỉ lẳng lặng nắm lấy tay nhau, rồi cùng nhìn về một hướng, trong lòng tràn đầy mật ngọt. Hai anh ngồi đây chỉ để đảm bảo rằng em không làm ra chuyện gì dại dột, tổn hại bản thân. Còn những việc khác hai anh không có tư cách xen vào.
"Về thôi"_em cất lên giọng nói yếu ớt, khàn khàn rõ ràng đã khóc đến khản cả giọng.
Ba người đứng lên hướng chiếc xe chở ba người đến ban nãy. Em mở ra ghế phụ chui vào mặt kệ gương mặt nhăn nhó của Andrew và ánh mắt bất an của Alex.
Andrew cố nặn ra vẻ mặt "tôi không chấp với kẻ thất tình" nhưng trong lòng lại mắng mỏ em chẳng ra gì. "Tốt nhất đừng động đến vợ của anh, nếu không, xem thử anh có bóp chết em không? "_ anh nói thầm trong miệng.
Xe dừng lại trước chung cư của em, em cũng không vội bước xuống. Chỉ bỏ lại một câu không đầu không đuôi:" Cho tôi mượn vợ anh một chút "_rồi mở cửa xuống xe, trước đi ra khỏi xe còn tháo dây an toàn giúp cho Alex rồi mở cửa đẩy đẩy anh xuống xe.
Tiếp sau đó là một màn hôn nhau của hai người. Lúc em môi chạm môi với Alex, Andrew đã định tung cửa xe nhảy ra ngoài bóp chết Trân Ni.
Nhưng ánh mắt anh dừng lại trên thân ảnh của Trí Tú nơi ban công căn hộ của em. Căn hộ không một tia sáng, thân ảnh chị như bị bóng tối nuốt chửng, cả người tản mát một loại bi thương cùng bất lực.
Như hiểu ra chuyện gì anh nắm chặt tay nắm cửa kiềm chế lại cơn ghen tuông đang chạy thẳng lên đại não.
Kim Trân Ni chết tiệt có bao nhiêu cách không chọn lại chọn ngay cách này! Anh thật sự muốn lao ra đó đánh cho em tỉnh ra mới được. Dám lấy bảo bối của anh làm công cụ chia tay, trả thù tình tình gì đó, tức chết anh mà.
Không chỉ có anh tức giận, đến cả Alex cũng bị hành động của em làm cho hoảng sợ. Cả người cứng đờ, đưa tay định đẩy em ra khỏi người mình, nhưng động tác anh chợt dừng lại khi thấy giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt em.
"Xin cậu, cùng mình diễn một vai này có được không?. "_giọng em yếu ớt đầy sự khẩn cầu, chưa bao giờ một Trân Ni kiêu ngạo lại bỏ qua tự tôn để cầu xin người khác như thế, hôm nay Trân Ni thật khiến anh mở mang tầm mắt.
Đưa mắt nhìn lên căn hộ của em, anh cũng lí giải được phần nào những hành động, lời nói khó hiểu của em. Nên cũng mặc kệ cùng em sắm một vai diễn cho trọn vẹn, anh cũng đưa tay lên ôm lấy Trân Ni vào lòng không một chút do dự.
Đến khi thân ảnh chị biến mất nơi ban công hai người mới rời nhau. Cả hai chỉ đơn giản là chạm môi, nhưng vừa buông ra đối phương Alex đã giơ lên tay áo chùi lấy chùi để môi mình.
Nhìn hành động của anh, em chỉ cười nhạt quay người đưa tay lên lao đi giọt nước mắt còn vươn lại trên gương mặt, từng bước tiến vào chung cư.
Dáng vẻ của em yếu ớt đầy chật vật, bóng lưng cô đơn dần bị bóng tối nuốt chửng. Hai người các anh chờ đến khi bóng dáng em biến mất trong thang máy rồi bất giác thở dài một hơi. Sau đó mới lái xe rời đi.
Tình yêu đôi khi chúng ta chẳng thể lí giải được bằng những lời nói bình thường được. Có những chuyện người bên ngoài chỉ nhìn vào là biết ngay, nhưng người trong cuộc lại rối ren không sao hiểu nổi.
Rõ ràng là yêu nhau hà cứ gì lại trối bỏ trái tim, làm tổn thương nhau đến như vậy?
Nhìn một loạt những hành động cùng thái độ của em rõ ràng là yêu người đó rất nhiều,Kim Trân Ni chưa bao giờ chật vật như hôm nay.
Trân Ni một người dám yêu dám hận vậy mà hôm nay lại không dám đối diện với lòng mình.
Andrew chỉ cần nhìn dáng người nơi ban công kia cũng biết người ấy có bao nhiêu yêu thương em, có bao nhiêu khắc chế bản thân.
Nếu chị ta đứng phía dưới chắc đã lao vào đánh luôn bảo bối của anh không chừng. Hai người cứ như vậy chỉ khiến cả hai thêm đau khổ.
Con người đúng thật là sinh vật khó hiểu, luôn có xu hướng làm tổn thương những người yêu thương và thân thiết của họ nhất.
Bất giác anh lại nhìn đến người anh yêu. Anh và cậu đến được với nhau hoàn toàn là nhờ Trân Ni giúp đỡ.
Ngày ấy anh và cậu cũng giống như em bây giờ, ngu ngốc chỉ giỏi làm tổn thương đối phương. Hiện tại lại đến lượt bản thân em ngu ngốc tổn thương người em yêu. Đúng là người ngoài thì sáng còn người trong cuộc thì tối.
Nhưng việc quan trọng hơn bây giờ là xử lý cái con người đang lái xe này. Dám để cho người khác hôn, còn không một chút phản kháng.
Để tôi cho em xem tôi làm thế nào trừng phạt em. Hổ không gầm em cho tôi là Hello-kity à???
____
Tui drop truyện ở đây luôn. Cảm ơn những ai đã ủng hộ từ đầu đến giờ, tui cũng xin lỗi vì đã drop giữa chừng. 😔
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co