23.
Ngày hôm sau Park Chaeyoung xuống tầng, thấy Jeon Jungkook đang chờ dưới ký túc xá.
Nhìn dáng người lười biếng của anh dựa vào dưới ánh đèn đường, khóe miệng nhịn không được cong lên, chạy bước nhỏ về phía anh.
Jeon Jungkook nhìn nụ cười trên mặt cô, cũng cười.
Tay trái còn đút ở trong túi quần, duỗi tay phải ra nắm lấy tay cô, dắt cô đi về phía sân thể dục, "Rất vui vẻ?"
Park Chaeyoung cúi đầu nhìn hai người nắm tay nhau, gật đầu, không nói rõ loại cảm giác này, không có nguyên nhân, chỉ là cảm thấy vui vẻ.
Rất nhiều chuyện, thật ra Park Chaeyoung thật sự chưa nghĩ rõ ràng, quyết định ở bên nhau, là sợ chính mình hối hận.
Nếu như cô làm ngược lại với trái tim mình, không lựa chọn ở cùng một chỗ với anh, vậy sau này mỗi lần gặp mặt, cô nên đối mặt với anh như thế nào? Nếu một ngày nào đó, anh thật sự có bạn gái, cô nên làm gì đây?
Thật ra cũng không khó tưởng tượng, nếu bây giờ cô từ chối anh, hai người kia chắc chắn sẽ chỉ dần dần xa cách, có lẽ thỉnh thoảng, có thể nghe Choi Hana nói với cô vài tin tức cô ấy nghe được từ Kim Namjin, sau đó một ngày nào đó, đột nhiên cô ấy sẽ nói cho cô biết:
Jeon Jungkook muốn kết hôn, cậu biết không? Cô dâu rất xinh đẹp...
Chỉ cần nghĩ lại, Park Chaeyoung liền đỏ mắt, không thoải mái, rất không thoải mái, trái tim đau nhói.
Lúc nghĩ đến đây, cô thậm chí cảm thấy rất không thể tưởng tượng được, lúc trước mình thế mà có muốn từ chối anh.
......
Park Chaeyoung nắm chặt tay anh, nói với anh: "Tối hôm qua nằm mơ thấy chúng ta khi còn nhỏ, ngày hôm qua và hôm nay gặp anh đứng ở cửa chờ em, liền nhớ tới lúc anh học cao trung, anh chờ em dưới gốc cây bên ngoài tòa nhà sơ trung của bọn em, cảm thấy thời gian thật kỳ diệu."
Cảm giác vẫn là chuyện của ngày hôm qua, nháy mắt đã trôi qua nhiều năm như vậy.
Jeon Jungkook nghe vậy liếc mắt nhìn cô, đưa tay còn lại ra sau thắt lưng cô, ôm cô, cười: "Đều nói ban ngày nghĩ gì ban đêm mơ thấy cái đó, tối hôm qua trở về có phải vẫn luôn nhớ anh hay không, cho nên liền nằm mơ đều mơ thấy anh?"
Park Chaeyoung vốn định chối bỏ, lại phát hiện mình lúc này căn bản không nói nên lời, ngược lại mím môi thấp giọng "Ừm" một tiếng, thừa nhận.
Jeon Jungkook cũng chỉ muốn trêu chọc cô một chút, là muốn nói, mặc kệ cô nói thật nói dối, ngày hôm qua đưa cô về sau đó trở về tắm rửa nằm trên giường, cả đêm trong đầu tất cả đều là cô, còn có nụ hôn ngày hôm......
Lúc này cũng thật sự không nghĩ tới cô sẽ thừa nhận, nghe tiếng bước chân dừng lại, cúi đầu nhìn cô.
Park Chaeyoung cũng nhìn anh, vẻ mặt cũng hơi gượng gạo lặp lại một lần nữa, "Chính là vẫn luôn nghĩ đến anh."
Nói xong, lại chậm rãi bổ sung một câu, "Cả đêm không ngủ."
Trong nháy mắt đó, Jeon Jungkook biết, mình hoàn toàn rơi vào trong tay cô gái trước mặt.
Anh không nói gì, kéo cô tiếp tục đi về phía trước đi, ánh mắt Park Chaeyoung tối lại, suy nghĩ vì sao anh không đáp lại gì cả, bị Jeon Jungkook kéo tới một góc rất khuất.
Lưng vừa mới dựa vào bức tường phía sau, liền thấy hai tay anh chống ở hai bên đầu cô, cúi người, hôn cô.
Lần thứ hai hôn môi, Park Chaeyoung cảm thấy không khác với ngày hôm qua lắm, dù sao cũng chỉ có một lần kinh nghiệm, vẫn rất thiếu thốn, chỉ là lại có một chút gì đó không giống nhau, chắc là bởi vì bây giờ cô có thể thấy anh rõ ràng ở trước mặt.
Nghĩ đến bây giờ còn sớm, vừa rồi dọc đường đi cũng chỉ gặp một vài người, theo logic thì chắc là là sẽ không bị người ta nhìn thấy, nhưng lúc này, đại não hoàn toàn sụp đổ, một mặt nghĩ không có việc gì, một mặt lại vô cùng căng thẳng sợ bị người ta nhìn thấy hai người thân mật......
Thời gian trôi qua bao nhiêu, Park Chaeyoung không có cách nào nói rõ.
Chỉ biết lúc anh dừng lại, đầu lưỡi cô tê dại, miệng cũng vậy, đôi mắt anh vẫn luôn nhìn cô chằm chằm, dùng ngón cái lướt qua cánh môi bị anh cắn hơi sưng lên của cô, mặc dù một câu cũng không nói, nhưng đáy mắt đuôi lông mày lại tràn đầy ý cười.
Cô nhìn nụ cười trên mặt anh, cũng không hiểu sao lại cảm thấy tâm trạng càng tốt hơn.
......
Kết thúc chạy bộ buổi sáng, lúc hai người đến căn tin ăn sáng, đã lác đác người.
Park Chaeyoung và Jeon Jungkook ngồi đối diện nhau, vừa ăn vừa nói chuyện, hai đôi chân dưới gầm bàn, mũi giày kề mũi giày.
"Ngày hôm qua anh đã nói với bà nội chuyện chúng ta yêu đương?" Park Chaeyoung nhìn Jeon Jungkook đang ăn cũng nhìn chằm chằm cô, đá mũi giày anh, hỏi anh.
"Không có." Anh nhét miếng bánh quẩy cuối cùng vào trong miệng nuốt xuống, lấy giấy lau miệng, giương mắt mình cô mỉm cười: "Việc này chờ lúc trở về, chính miệng em nói cho bà cụ biết hiệu quả tốt hơn anh nói."
Park Chaeyoung nghe vậy cắn cái muỗng, "Nghi ngờ" nhìn anh.
Có ý gì?
Khuỷu tay Jeon Jungkook đặt ở mép bàn, hơi nghiêng người về phía trước, đôi mắt đào hoa nhìn cô, trong mắt có ý cười, "Từ nhỏ bà nội đã nhìn em thuận mắt hơn anh nhiều, chỉ cần là em thích, vui vẻ, bà nhìn đều có thể khen vài câu, nhưng anh không giống vậy, anh thích thì bà chỉ biết nói là anh làm loạn lung tung."
Giống như nhìn anh mân mê những cái mô hình máy bay và mô hình tàu thuyền đó, đều cảm thấy là anh lãng phí thời gian.
Anh nói ra lời này xong, Park Chaeyoung muốn phản bác lại, nhưng lại phát hiện ra vài chỗ không thích hợp, phía dưới chân lại đá anh hai hạ, "Ý của anh là nói anh và em yêu đương là làm loạn?"
Jeon Jungkook xem biểu cảm bất mãn trên mặt cô, nhịn không được cười, hai chân ở phía dưới đem chân của cô kẹp ở bên trong: "Ý của anh là, em nói chuyện chúng ta yêu đương với bà nội, nói em thích anh, tâm tình bà cụ tốt thì có thể khen anh hai câu, nếu anh nói với bà cụ, thì bà chỉ cảm thấy không biết anh làm cách nào mà có thể lừa em tới tay. Bà thích em, vui mừng thì chắc chắn là vui mừng, nhưng ở bên em, nói không chừng sẽ đánh anh một trận."
Lời này của Jeon Jungkook phần trước là thật lòng, phần sau là nửa thật nửa giả, sự thật là Im Jieun thích cô, giả là câu nói bà cụ sẽ đánh anh một trận. Mục đích là vì muốn trêu chọc cô.
Im Jieun quả thật rất thích Park Chaeyoung, chỉ ước gì cô có thể là cháu gái ruột của mình, dùng lời bà cụ thường nói với anh là, bà và
Park Chaeyoung chính là vừa gặp đã thân, nhìn cô gái nhỏ chỗ nào cũng tốt, nghe lời ngoan ngoãn độc lập, lại cư xử lễ phép với người khác.
Bởi vì quá thích cô, cho nên luôn cảm thấy trên thế giới này không có ai xứng đôi cô, bao gồm cả cháu ruột của bà.
Bà cụ cũng đã sớm biết anh thích cô, nhưng không rõ cảm giác của Park Chaeyoung đối với anh là gì, có lẽ là vì bài học kinh nghiệm từ ba Jeon, bà thật sự không dám làm cái gì nhiều, chỉ có thể âm thầm tác hợp, cho hai người cơ hội ở cùng một chỗ.
Đặc biệt là mấy tháng trước, trong khoảng thời gian sau khi Park Chaeyoung đến Bắc Đại, bà cụ gần như buồn thúi ruột.
Nếu chuyện cuối cùng hai người có thể ở cùng một chỗ là dô cô gái nhỏ mà bà cụ thích nhất nói lại, chắc chắn mức độ vui vẻ của bà có thể lớn hơn nữa. Nhất là sức khỏe của bà cụ không còn giống như trước kia nữa, có thể làm cho bà cụ vui vẻ hơn, cũng tốt.
Park Chaeyoung nghe vậy, hiểu rõ.
Lòng người đều là bằng xương bằng thịt, chỉ cần không ngốc, ai đối xử tốt với mình ư, ai lại là đối xử giả dối với mình, trong lòng đều hiểu rõ.
Cô nhìn anh gật đầu "Ừm" một tiếng.
Jeon Jungkook thấy cô ở đối diện còn lại nửa chén cháo, bảo cô ăn nhanh, đừng để nguội.
*
Thời gian tập trung của Hội thanh niên là 9 giờ, hai người đi từ căn tin ra tới mới hơn 7 giờ một chút, còn đủ thời gian để trở về tắm rửa, Jeon Jungkook đưa Park Chaeyoung đến dưới ký túc xá.
Vào giờ này, trên đường ít nhiều cũng có vài người, cửa lớn ký túc xá thỉnh thoảng cũng có hai ba cô gái đi ra, nhìn thấy hai người, đều khó tránh khỏi nhìn nhiều hơn vài lần, đặc biệt là Jeon Jungkook.
Không có cách nào, ai bào Bắc Đại mấy năm nay trên Tieba đều có không ít người chụp lén anh đăng lên đi, bởi vì là chụp lén, nên mọi góc độ phức tạp nào cũng có, nhưng ai bảo người đẹp, ảnh chụp chất lượng cao hay thấy cũng tự nhiên thu hút rất nhiều người.
Chỉ cần đi ngang qua, nhận ra, chắc chắn sẽ thấp giọng thì thầm vài câu với người bên cạnh.
Nhưng người đàn ông bị thảo luận, chỉ nhìn cô gái nhỏ trước mắt, đem đồ trong tay đưa cho cô, hỏi một câu: "Tiết tự học buổi tối kết thúc lúc 8 rưỡi?"
"Ừm".
"Tòa Dục Đức?"
Park Chaeyoung lại "Ừm" một tiếng. Thời khoá biểu đều gửi cho anh, cũng không bất ngờ khi anh biết.
"Đến lúc đó anh ở dưới tầng chờ em."
Park Chaeyoung tiếp tục "Ừm" một tiếng, thuận miệng hỏi: "Có chuyện gì sao?"
Nhưng câu hỏi này đối với người vừa mới xác định quan hệ, đang ở thời kỳ tình yêu cuồng nhiệt nhất mà nói, quả thật chính là muốn đánh.
Jeon Jungkook bị chọc cười, nói, "Sáng nay trong đội phải đi mua một vài đồ dùng lặt vặt cần dùng trong trận thi đấu tháng sau. Anh có thứ phải mua nên sẽ đi cùng bọn họ, không biết chắc chắn lúc nào có thể trở về, chắc là không kịp ăn cơm trưa cùng nhau. Nếu cũng chưa về, buổi chiều chúng ta lại đều có tiết, vì vậy cả ngày hôm nay chúng ta không được gặp nhau, hay là nói," Anh nhéo nhéo cằm cô, nhướng mày, "Em không muốn gặp anh?"
Đôi mắt của Jeon Jungkook vốn đã rất đẹp, đây là chuyện Park Chaeyoung đã biết từ sớm, cho nên khi người này dùng đôi mắt như vậy, vừa chăm chú vừa trêu đùa nhìn người khác, thật sự cảm thấy giống như câu dẫn linh hồn vậy.
Park Chaeyoung ý thức lời vừa rồi mình nói sai rồi, dịu dàng mỉm cười, đem tất cả đồ đang xách chuyển sang tay trái, dùng ngón út tay phải ngoéo một cái với ngón út tay trái của anh, cười nói: "Vậy buổi tối gặp lại, giữa trưa bên chỗ em kết thúc sẽ gọi cho anh."
Giọng điệu lấy lòng, dỗ dành.
Jeon Jungkook bị một câu nói này của cô làm cho mềm lòng lại ngứa ngáy, vốn định nắm tay cô, đáng tiếc anh đã chậm một bước.
Nhìn cô gái nhỏ vẫy vẫy tay với mình, xoay người đi vào cửa lớn của ký túc xá.
......
*
Sau khi qua vòng phỏng vấn. Đây là lần đầu tiên Hội thanh niên tổ chức hoạt động, khi Park Chaeyoung đến chỗ được thông báo trước nửa tiếng đồng hồ, đã có mấy người ở đó.
Bộ dạng nhìn bình tĩnh tự nhiên, chắc chắn là sinh viên cũ, mà trong ánh mắt người những tân sinh viên vừa gia nhập sẽ có sự mới lạ và căng thẳng.
Mặc dù lúc ấy Jang Jiwoo nói với Park Chaeyoung không cần tham gia thi vòng thứ hai, nhưng khi nhận được tin nhắn thi vòng hai, Park Chaeyoung vẫn đến, Jang Jiwoo không có ở đó, mà là hội trưởng của Hội thanh niên, Moon Taemin.
Sinh viên cũ và tân sinh viên chưa thấy gặp mặt nhau, ánh mặt khi mình nhau đều là thân thiện cười cười, mà tân sinh bởi vì đều đã gặp nhau hai lần, quen mắt dễ nói chuyện tùy tiện chọn một đề tài liền bắt đầu tán gẫu.
Nam sinh ở sau bục giảng là nam MC ở cả hai vòng thi, là người rất thú vị, lúc thi vòng đầu chỉ giới thiệu là mọi người có thể gọi anh ta là anh Doyoung, đến lúc thi vòng hai mới nói với bọn họ tên đầy đủ của anh ta là Kim Doyoung, chính là Kim Doyoung nổi tiếng nhất Sơn Đông, Trung Quốc, một chữ không kém.
• Vì bối cảnh truyện ở Trung Quốc nên có một số cái tớ k bt xử lý thế nào mong các cậu thông cảm ạ
Vài câu tự giễu che giấu sự căng thẳng và lo lắng của mọi người trước khi bắt đầu thi vòng hai, Park Chaeyoung luôn cảm thấy những người biết tự giễu mình đều vô cùng thông minh, anh ta sẽ bằng cách này, để giảm bớt hoặc chuyển hướng cảm xúc của người khác.
Park Chaeyoung lễ phép cười với Kim Doyoung, tìm một chỗ trống ngồi xuống, bên cạnh cô là cô gái có mái tóc dài, cô gái tóc dài ngồi xuống chủ động chào hỏi cô, nói lúc mới thi vòng đầu đã rất ấn tượng với cô, tên cũng rất dễ nghe, rất đặc biệt, còn giới thiệu mình là Oh Geum, học chuyên ngành kinh tế và thương mại.
Cùng chuyên ngành với Choi Hana?
Park Chaeyoung nhìn cô ấy cười cười, nói: "Tôi có một người bạn cũng là một chuyên ngành kinh tế và thương mại, nhưng năm nay cô ấy học năm hai."
Đối phương hỏi tên cô ấy là gì, Park Chaeyoung nói ra, Oh Geum suy nghĩ, lắc đầu, "Tôi quen vài học tỷ năm hai, nhưng không nhớ có tên Choi Hana, lúc chúng ta huấn luyện quân sự cô ấy là trợ giáo sao?"
Park Chaeyoung lắc đầu, "Không phải."
"Không trách được," cô gái mỉm cười, lại hỏi: "Đúng rồi, ôi nhớ ngày hôm đó cậu tự giới thiệu rằng cậu đang học chuyên ngành báo chí?"
"Ừm, báo chí và truyền thông."
Cô gái lại tán gẫu thêm vài câu với cô, bỗng nhiên hơi ngập ngừng hỏi cô: "... Ngày đó thi vòng một cậu ngồi ở phía sau, anh chàng ngồi cùng cậu là ai vậy?"
Park Chaeyoung nhìn cô ấy, hiểu rõ cười cười, lúc cô vừa mới định trả lời, Kim Doyoung ở trên bục giảng vỗ vỗ tay, đem lực chú ý của mọi người hấp dẫn lên trên bục giảng.
"Nếu mọi người đều đến đông đủ, chúng ta sẽ bắt đầu," Kim Doyoung cười cầm trong tay một xấp giấy nói với bọn họ, "Trong tay tôi là giới thiệu cụ thể về tổ chức hoạt động của Hội thanh niên chúng ta lần này, bây giờ đưa cho mọi người, xem trước một chút."
Park Chaeyoung nhận lấy xấp giấy từ phía trước rút ra một tờ, lại đưa phần còn lại cho người phía sau.
Chỉ là nhìn về phía sau, mới phát hiện người ngồi phía sau là Min Dahyun.
Park Chaeyoung lễ phép cười, quay người lại, xem tóm tắt trong tay.
Ngày 4 tháng 10 là "Ngày Bảo vệ Động vật" được quốc tế công nhận, với các vụ lạm dụng động vật nhỏ thường xuyên xảy ra trong những năm gần đây, Hiệp hội Bảo vệ Động vật thành phố T, sẵn sàng thúc đẩy tinh thần nhân đạo khi Ngày Bảo vệ Động vật đến, để nhiều người hơn biết về việc bảo vệ quyền tồn tại của động vật và quyền không bị lạm dụng.
Mà Hội thanh niên đương nhiên là một lựa chọn hợp tác của bọn họ.
Vài phút sau, Kim Doyoung ở trên bục giảng tổng kết: Trước ngày 4 tháng 10 bọn họ chủ yếu hỗ trợ Hiệp hội Bảo vệ Động vật Bắc Kinh làm công tác tuyên truyền, trong và ngoài trường đều có, mỗi nhóm bốn người, trong hội đã sắp xếp xong danh sách từng nhóm, ở ngay mặt sau của tờ giấy, phía sau tên là địa điểm tuyên truyền đã được sắp xếp.
Phía dưới người nghe thấy, sôi nổi đem giấy trong tay lật qua.
Lúc Park Chaeyoung còn chưa tìm được tên mình, Oh Geum bên cạnh đã chạm vào cánh tay cô nhỏ giọng nói: "Hai người chúng ta cùng một tổ đó."
Cô ấy vừa nói, Park Chaeyoung cũng thấy được tên của mình ——
Nhóm 3: Son Daeun, Min Dahyun, Oh Geum, Park Chaeyoung. Địa điểm: Quảng trường ngoài trời ở phía trước trung tâm thương mại Big Four.
Son Daeun? Park Chaeyoung nhìn cái tên đầu tiên nhíu mày.
Xem ra phân chia này chắc là mỗi nhóm đều sắp xếp một sinh viên cũ dân dắt tân sinh viên.
Chỉ là không nghĩ tới trùng hợp mình sẽ cùng một nhóm với cô ta, cô quay đầu lại liếc nhìn bốn phía, cũng không thấy bóng dáng Điêu Nam Nam đâu.
Oh Geum ở bên cạnh quay đầu ra phía sau hỏi Min Dahyun ngồi ở phía sau Park Chaeyoung: "Cậu là Min Dahyun phải không? Thì ra là Min này, lúc trước tôi còn tưởng là cây bạch dương."
Min Dahyun ôn hòa cười, "Rất nhiều người cũng nói như vậy."
Hai người nói chuyện vài câu, Oh Geum mới nhớ tới hỏi: "Son Daeun là ai vậy? Tớ nhớ trong nhóm tân sinh viên hình như không có người này, cho nên chắc là học tỷ phải không?"
Min Dahyun cũng lắc đầu, tỏ vẻ cũng không biết.
"Bây giờ cô ấy không có ở đây." Park Chaeyoung đặt giấy ở trên bàn, nhìn Oh Geum bổ sung một câu.
"Cậu quen à?"
"Không tính là quen, gặp qua hai lần, lúc huấn luyện quân sự đã làm trợ giáo của bọn tôi nửa ngày." Park Chaeyoung nói đúng trọng tâm, "Ngày phỏng vấn đó, cô ấy cũng có ở đó, mặc cái váy màu đỏ."
"A, là học tỷ kia à, tôi có ấn tượng, rất có khí chất, nhưng mà bây giờ chị ấy không có ở đây, có phải lát nữa chỉ có ba người chúng ta đi cùng nhau không?"
Oh Geum vừa nói xong, Kim Doyoung đứng trên bục giảng bỗng nhiên mở miệng hỏi: "Nhóm 3?"
Ba người cùng nhìn lên, Oh Geum nhấc tay, "Ở chỗ này."
"Học tỷ Son Daeun nhóm các em tạm thời có việc không đến được, lát nữa 9 giờ rưỡi cô ấy sẽ đến thẳng địa điểm tuyên truyền đợi các em."
Giải thích xong, Kim Doyoung hỏi mọi người còn có vấn đề gì không, thấy mọi người lắc đầu, anh ta tuyên bố giải tán.
Tính cách của Oh Geum và Viên Lee Jangmi trong phòng của Park Chaeyoung có hơi giống nhau, không có khoảng cách gì với người khác, rất thích nói cũng rất thích cười, dọc đường ba người bọn họ đi đến trung tâm thương mại Big Four, cũng chỉ nghe thấy cô ấy đang nói một mình, Park Chaeyoung và Min Dahyun thỉnh thoảng sẽ đáp lại vài câu.
Có thể là ngại Min Dahyun ở đây, Oh Geum cũng không nhắc lại vấn đề vừa mới hỏi Park Chaeyoung.
Ba người địa điểm đã được sắp xếp, quả nhiên thấy một cô gái ngồi ở sau một cái bàn phía dưới có băng rôn treo ngang.
Oh Geum nhìn thấy Son Daeun thì cười tủm tỉm chào hỏi, "Học tỷ Son, ba người bọn em đều thuộc nhóm 3."
Từ lúc ba người đi đến còn cách hơn mười mét thì Son Daeun đã nhận ra Park Chaeyoung, mãi cho đến ba người đi đến trước mặt, vẫn luôn nhìn chằm chằm Park Chaeyoung, Park Chaeyoung nhìn cô ta, nhàn nhạt cười một cái, không nói gì.
Son Daeun nghe thấy Oh Geum nói, quay đầu nhìn cô, lạnh lùng nói: "Kêu tôi là học tỷ là được, không cần gọi họ."
"À ——" Dĩ nhiên Oh Geum không đoán được câu trả lời sẽ như thế này, hơi bất ngờ, sau đó nhìn Park Chaeyoung âm thầm kêu "A" một tiếng.
Nhìn bộ dạng thật sự có hơi tủi thân.
Park Chaeyoung nhìn nhịn không được mỉm cười, vỗ vỗ lưng cô ấy như an ủi.
Son Daeun và Park Chaeyoung ở một nhóm, cũng không biết là ý trời hay là sắp xếp, ngay khi Park Chaeyoung nhìn thấy tên cô ta, liền đoán được mình mấy ngày nay sẽ không quá dễ chịu, nhưng loại chuyện này, cô nghĩ làm khó dễ đơn giản chính là sắp xếp cô đi phát tờ rơi nhiều hơn vài lần, có người tới dò hỏi liền bảo cô đi nói với người ta.... những chuyện đó.
Loại hoạt động tình nguyện này, chính là chuyện mà bản thân Park Chaeyoung thích, sẵn sàng làm.
Đến cuối cùng, thấy Park Chaeyoung làm không biết mệt, bộ dạng vẫn luôn vui vẻ, ngược lại Son Daeun tự làm mình tức giận.
12 giờ, đến giờ ăn cơm, Park Chaeyoung vừa mới phổ cập xong nội dung hoạt động lần này cho hai sinh viên năm nhất, trở lại trước bàn, Oh Geum hỏi Park Chaeyoung lát nữa muốn đi đâu ăn cơm, muốn đi cùng nhau không.
Park Chaeyoung còn chưa trả lời, Son Daeun ở bên cạnh liền đem một xấp tờ rơi tuyên truyền còn lại trên bàn đưa tới trước mặt Park Chaeyoung, "Đem phát xong chỗ này thì có thể đi trở về."
Oh Geum liếc mắt nhìn vẻ mặt Son Daeun không mấy thân thiện, lại nhìn Park Chaeyoung, không dám hé răng.
Mới tiếp xúc hơn hai tiếng đồng hồ liền thấy được học tỷ này thật sự không dễ chọc, hơn nữa cảm giác vẫn luôn nhằm vào Park Chaeyoung, giống như có mối thù gì đó với cô, cô ấy một ma mới không hiểu vấn đề gì, cũng không dám nói lung tung.
Min Dahyun đứng ở bên Oh Geum cạnh nghe vậy, chủ động nói: "Học tỷ hay là để tôi làm cho."
Dù sao trong nhóm bọn họ cũng chỉ có một mình anh ta là con trai, để cho con gái làm công việc cuối cùng này thật sự là không ổn, chỉ là không nghĩ tới Son Daeun lập tức duỗi tay đặt xấp tờ rơi tuyên truyền lên tay Min Dahyun, nhìn Park Chaeyoung cố ý nâng cằm.
Park Chaeyoung im lặng nhìn Son Daeun hai giây không lên tiếng, sau đó mới cười nhạt, trả lời: "Được."
Mọi người đều là người trưởng thành, lại không ngốc, Son Daeun cố ý nhằm vào Park Chaeyoung cũng không phải không nhìn ra được.
Min Dahyun nhìn Park Chaeyoung, "Vậy để tôi giúp cậu, như vậy cũng có thể nhanh hơn."
"Vậy tôi cũng làm cùng các cậu." Đôi mắt Oh Geum liếc nhìn Son Daeun rồi lại nhìn Park Chaeyoung và Min Dahyun, có hơi do dự nó, "Như vậy sẽ nhanh hơn."
Son Daeun cũng mặc kệ hai người kia có giúp Park Chaeyoung hay không, mục đích của cô ta chẳng qua là muốn làm khó dễ cô mà thôi.
Nhìn Park Chaeyoung cầm lấy tờ rơi tuyên truyền, khịt mũi một cái, trên mặt mang theo một chút đắc ý.
Park Chaeyoung xoay người bước hai bước, dừng lại, quay đầu lại ánh mắt bình tĩnh nhìn Son Daeun một lúc lâu, mới khẽ cười, nói: "Tôi còn nhớ rõ ngày đi nhập học đó lần đầu tiên nhìn thấy học tỷ Son. Lúc ấy liền cảm thấy chị rất có khí chất, bản thân tôi vẫn luôn cảm thấy khí chất đối với một cô gái quan trọng rất nhiều so với vẻ đẹp bên ngoài, nhưng sau vài lần tiếp xúc, không nghĩ học tỷ Son cũng có một mặt tầm thường như vậy."
Son Daeun bị cô nói làm cho bối rối, lời này vừa nghe thì giống như là ở khen cô ta, nhưng luôn cảm thấy có chỗ nào đó không ổn.
Cô ta nhíu mày nhìn Park Chaeyoung, "Cô có ý gì?"
"Nghe không hiểu sao?" Park Chaeyoung lại mỉm cười, vẻ mặt hiền lành vô hại, "Ý tứ chính là, lén tiếp xúc sâu hơn thì phát hiện người này cũng rất ấu trĩ."
Nói xong cũng không hề nhìn Park Chaeyoung, ngược lại thấy Oh Geum ở một bên bị dọa đến phát ngốc: "Vừa rồi ở phòng học không phải cậu có hỏi tớ, ngày phỏng vấn đó chàng trai ngồi cùng tớ sau khi đi từ trên bục giảng xuống là ai sao?"
Lời nói chuyển hơi nhanh, Oh Geum nhất thời không có phản ứng kịp, mờ mịt gật đầu "Ừ" một tiếng.
Park Chaeyoung mím môi cười, nhìn cô ấy trả lời: "Anh ấy là Jeon Jungkook, là bạn thân lớn lên từ nhỏ cùng nhau, cũng là ——" cô lại nhìn về phía Son Daeun ở một bên, từ từ bổ sung từng chữ từng chữ một:
"Bạn trai của tôi."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co