5.
Choi Hana nghe thấy: ......
Cô ấy mím môi, sợ mình không cẩn thận bật cười thành tiếng.
Jeon Jungkook nói xong, nam sinh mặc áo thun nam đáp một tiếng, rất nhiệt tình dẫn Min Dahyun đi.
"Đi thôi bạn học, tôi dẫn cậu đi làm thủ tục."
Nói xong lại hướng về phía tân sinh mới vừa xuống xe hỏi có khoa báo chí hay không, nếu có thì đi theo anh ta.
Học sinh và phụ huynh, bảy tám người rải rác vây quanh.
Choi Hana nhìn "Chậc chậc" hai tiếng, lắc đầu cười không có ý tốt, Jeon Jungkook cảnh cáo liếc mắt nhìn cô ấy một cái, lấy cái balo trên vai Park Chaeyoung xuống, khẽ đẩy sau lưng cô một cái: "Đi thôi."
Park Chaeyoung chỉ mới chào hỏi Jung Yoonsi và Kim Namjin, đã bị Jeon Jungkook đẩy đi về phía trước rồi.
Kim Namjin nhìn hai người đi xa, kéo kéo tóc đuôi ngựa của Choi Hana, "Tình huống gì vậy?"
Vừa rồi không khí có hơi vi diệu nha.
"Namjin, em đã nói với anh bao nhiêu lần, không được kéo tóc em." Choi Hana chụp tay nhíu mày nhìn anh ta.
"Đã biết." Anh ta lại kéo thêm một cái nữa.
Choi Hana trợn mắt, cũng không phải học sinh tiểu học, sao lại ấu trĩ như thế chứ.
"Tình huống vừa rồi, sao anh lại cảm giác như là lão đại muốn đánh cho em một đòn." Trong giọng nói của Kim Namjin có hơi vui sướng khi có người gặp họa.
"Anh thấy em bị đánh thì rất vui vẻ?"
"Tùy tình huống nha," Kim Namjin cà lơ phất phơ, rủ mắt nhìn gương mặt tức giận của cô ấy: "Em quen tiểu bạch kiểm vừa rồi?"
"Gặp qua một lần ở trên tàu."
"Vậy em nhiệt tình như vậy làm gì, còn nhờ lão đại dẫn cậu ta đi nhập học, mấy ngày nay cậu ấy bận rộn cũng không phải em không biết, thật vất vả mới rút ra được một chút thời gian, em góp vui cái gì."
"Tình địch giả tưởng hiểu hay không?" Choi Hana dùng đầu ngón tay chọc chọc ngực anh ta: "Lúc học sơ trung và cao trung mọi người đều còn nhỏ, có người muốn đuổi theo Chae Chae còn cần bận tâm mấy người các anh bận tâm, lên đại học rồi, em nói cho anh biết, Jungkook cứ tiếp tục như vậy, Chae Chae sớm muộn gì cũng bị một tên cao thủ tình trường theo đổi."
"Phương diện này Chae Chae vốn dĩ thiếu gân, cảm thấy Jungkook đối xử với cậu ấy không khác gì với chúng ta, trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường," Bộ dạng của cậu ấy giống như một đứa trẻ, "Cũng may Jungkook rất kiên nhẫn với cậu ấy, có thể kiên trì nhiều năm như vậy, em sầu thay bọn họ muốn chết."
"Lên đại học rồi, nếu em không cho anh ấy một chút kích thích, rồi sẽ có lúc khóc."
"Hơn nữa, lỡ như một ngày nào đó Chae Chae lại phải đi, có Jungkook ở đây, dù sao cậu ấy cũng phải có điều băn khoăn đúng không?"
Choi Hana nói đạo lý rõ ràng, tự cảm giác mình phân tích không tồi, không ngờ lại nhìn thấy vẻ mặt Kim Namjin nhìn mình như kẻ ngốc.
"Ánh mắt này của anh là có ý gì?"
"Nhìn không ra sao?" Kim Namjin ngoài cười nhưng trong không cười, "Ánh mắt quan tâm đến đứa trẻ ngốc nhà mình."
Choi Hana: "......"
"Trước kia anh cảm thấy em ngốc thì chỉ là cho là thoạt nhìn em khá ngốc, không nghĩ tới là ngốc thật."
Anh ta vuốt đầu Choi Hana, như thể có chuyện lạ.
Choi Hana vung nắm đấm nhỏ về phía anh ta: "Namjin, anh nói không rõ ràng, cẩn thận em đánh anh đó."
"Em ấy, nhìn đồ vật chỉ nhìn bề ngoài," Kim Namjin cười nhạo một tiếng, nắm lấy nắm đấm nhỏ của cô: "Jungkook bố trí cục diện lớn hơn em nghĩ, cũng suy xét nhiều hơn em, Chaeyoung và em không giống nhau, chuyện gì cũng thể hiện lên trên mặt, nhưng băn khoăn mà cô ấy sẽ trải qua Jungkook đều phải suy xét đến, không phải đơn giản như em nghĩ, cậu ấy theo đuổi một chút là hai người là có thể ở bên nhau."
"Trên thế giới này không có ai hiểu Chae Chae hơn Jungkook, anh dùng cái đầu thề, Chae Chae cũng không bao giờ cần cao thủ tình trường gì." Anh ta phất phất tay với Jung Yoonsi lại ngồi trên xe buýt lần nữa, làm một động tác gọi điện thoại, lại nhìn cô: "Em đừng xen vào nữa, cẩn thận biến khéo thành vụng."
Choi Hana quay đầu nhìn xe buýt đang chạy đi, cũng xem Kim Namjin: "Anh chắc chắn?"
"Anh dùng đầu của mình thề, em nói xem có chắc chắn hay không?"
"Chỉ bởi vì anh dùng đầu anh thề, em mới không chắc chắn đó!"
Kim Namjin: "......"
Tại sao anh ta lại tìm được một cô bạn gái khó tính như vậy?
*
Nhập học ở Bắc Đại, đầu tiên nhìn thấy một con dốc thoai thoải khoảng năm sáu mươi mét.
Cổng trường có xe buýt trong trường, một chiếc xe có thể có mười một người ngồi, đến một số tòa nhà quan trọng của trường sẽ dừng lại.
Jeon Jungkook hỏi Park Chaeyoung muốn ngồi hay không, cô nhìn một hàng dài lắc lắc đầu.
Nói: Đi thôi.
Đã đoán được đáp án.
Jeon Jungkook cười cười, kéo vali đi về phía trước.
So với bộ dạng của người bên cạnh xách theo túi lớn túi nhỏ, còn trước người Park Chaeyoung chỉ đeo một cái túi xách, cả người nhẹ nhàng thật sự có hơi ngượng ngùng, cô chỉ chỉ cái balo của mình mà Jeon Jungkook đang đeo trên vai, "Để em đeo cái này cho."
Mặc dù balo của cô chẳng phân biệt nam nữ, nhưng những thứ bên trong vẫn rất nặng.
Không phải nói anh đeo không nổi, mà là nói cô cũng không cần quá xấu hổ.
Jeon Jungkook hơi nghiêng người đưa tay nắm lấy cổ tay cô, rồi buông ra ngay sau đó, nhìn cái túi nhỏ trước người cô: "Giấy chứng tờ tùy thân ở trên người sao?"
Park Chaeyoung vỗ vỗ cái túi nhỏ nhìn anh gật gật đầu: "Đều ở đây."
Chứng minh nhân dân, giấy thông báo trúng tuyển, hồ sơ cá nhân, ảnh chụp... Cô đều bỏ vào trong cái túi này, bất cứ lúc nào cũng có thể dễ dàng lấy ra.
"Lát nữa anh bảo em lấy cái gì thì lấy cái đó."
"Vâng."
Cuối cùng vẫn không đưa balo cho cô.
Đi được hơn hai mươi phút, đến nơi báo danh có thể nghe thấy tiếng ồn ào bên trong.
Lối vào, có chỗ cất giữ hành lý tạm thời, Jeon Jungkook bảo cô chờ ở chỗ cũ, rồi tự mình đi đến chào hỏi người phụ trách, để vali của cô ở đó, chỉ mang theo balo của cô tới.
Park Chaeyoung liếc mắt nhìn về phía đó, thấy hai người phụ trách giữ hành lý, một nam một nữ đều tò mò nhìn đến chỗ cô.
Cô đoán chắc là Jeon Jungkook cũng quen người này, này dọc đường đi cô đụng phải không ít người chào hỏi với anh.
Có gọi anh là "Hội phó", có người gọi anh là "Giáo đội".
"Hội phó" thì cô biết, ý chính là "Phó hội trưởng", nhưng mà "Giáo đội" là cái gì, cô không hiểu, hỏi anh, anh lắc đầu, nói: Gọi chơi thôi, đừng để ý đến bọn họ.
Cô cũng không nghĩ nhiều, chỉ nghĩ ý của bọn họ chắc cũng như Kim Namjin gọi anh "Lão đại".
Dù sao lúc học cao trung, bạn bè của anh cũng rất nhiều.
......
Jeon Jungkook vén rèm sân thể dục trong nhà lên, quay đầu lại nhìn Park Chaeyoung không theo, gọi cô: "Chae Chae."
Vẫy vẫy tay ý bảo cô lại đây.
Lúc này Park Chaeyoung mới chạy chậm hai bước, hơi nghiêng người vào cánh tay đang đưa lên của anh.
*
Nhìn hai người đi vào sân thể dục, nam sinh giữ hành lý nhìn chằm chằm khép lớp rèm đã đóng kín một hồi lâu, mãi cho đến khi có người từ bên trong đi tới, mới thấp giọng chửi tục.
"Mẹ nó, tình huống gì vậy?" Anh ta nhìn nữ sinh bên cạnh, "Cô gái vừa rồi là tân sinh viên phải không?"
Tự hỏi tự trả lời: "Chắc chắn, nếu không thì cầm hành lý tới làm gì, nhưng mà lúc này không phải giáo đội nên bận rộn ở tổng bộ sao? Sao lại đưa tân sinh viên đi báo danh?"
"Cậu ngốc à, không nghe vừa rồi Giáo đội gọi cô gái đó là gì sao? Chae Chae đó, vừa nghe đã biết là nhũ danh, chắc chắn là quen biết."
"Bạn gái? Chưa từng nghe người ta nói giáo đội có bạn gái mà." Nếu không vì sao bọn họ đều đặt biệt danh cho hắn là "Cây vạn tuế ngàn năm".
"Quen biết thì nhất định là bạn gái sao? Nói không chừng cũng có thể là em gái."
"Nhìn xem đi, hai người một chút cũng không giống nhau." Nam sinh lắc đầu, "Nhưng mà cũng đều rất đẹp mắt."
"Nửa khuôn mặt cậu cũng có thể nhìn ra xinh đẹp?" Ngón tay nữ sinh di chuyển ở trên màn hình điện thoại rất nhanh, "Đúng là đàn ông!"
"Mấu chốt là từ trước đến nay chưa từng thấy giáo đội đối xử với nữ sinh nào như vậy..." Nam sinh không để ý tới cô, suy nghĩ rất lâu, cân nhắc cách dùng từ, "Hòa ái dễ gần?"
Nói xong tự mình gật gật đầu: "Đúng vậy, chính là hòa ái dễ gần."
"A không đúng, lúc trước có phải hay có tin đồn nói Giáo đội đã yêu thầm một cô gái nhiều năm đúng không?"
Rát lâu sau không nghe thấy câu trả lời, anh ta cúi đầu nhìn cô ta: "Cậu làm cái gì vậy?"
Nữ sinh đem điện thoại quơ quơ ở trước mắt anh ta: "Tôi chụp ảnh gửi trong nhóm của chúng tôi, có vài người nói trên đường nhìn thấy giáo trưởng và cô gái kia."
"Vừa mới tôi còn không chú ý, nhìn trong nhóm nói chuyện phiếm mới nhớ ra, cái mũ trên đầu nữ sinh cũng không phải là cái mà Giáo đội thường mang theo sao."
Chậc, mặc kệ cái quan hệ gì, quan hệ này không bình thường nha.
Ít nhất mũ cũng có thể có quan hệ gì đó.
*
Chỗ báo danh được bố trí rất thuận tiện, theo quy trình xuống cũng không mất bao lâu.
Jeon Jungkook xách chăn đệm của trường cấp thống nhất, Park Chaeyoung ôm ấm nóng lạnh và chậu nước từ trong phòng thể dục ra, Jeon Jungkook lại đi lấy hành lý của cô.
Lúc đi về phía ký túc xá, Park Chaeyoung kiên trì đòi lại balo của mình, Jeon Jungkook không giữ lại nữa, đem balo đưa cho cô.
Park Chaeyoung mới vừa đeo balo trên lưng, nghe thấy cách vài bước chân có người gọi tên Jeon Jungkook.
Còn rất thân thiết, không gọi họ.
Cô nhìn qua, là cô gái mặc một chiếc váy hoa nhỏ màu xanh đậm cùng giày cao gót mảnh mai cùng màu, tóc dài đến thắt lưng, nhuộm màu lạnh làm nổi bật làn da rất trắng.
Bộ dạng không thể nói là quá đẹp, nhưng là cả người rất có khí chất.
Mặc dù không mặc áo thun tình nguyện của Đại học Bắc Kinh, nhưng trên cổ có một tấm thẻ tình nguyện.
Chắc cũng là khóa trên.
"Sao anh lại tới đón tân sinh viên? Hội đồng trường không bận rộn sao?" Nữ sinh đi tới, quan sát Park Chaeyoung từ trên xuống dưới một cái, hơn nữa khi nhìn thấy chiếc mũ bóng chày màu đen trên đỉnh đầu Park Chaeyoung, tầm mắt dừng lại một chút, mới nhìn Park Chaeyoung, giả vờ cầm vali trong tay anh, "Ký túc xá của học muội là tòa nhà nào? Em sẽ đưa cô ấy đi."
Jeon Jungkook bình tĩnh tránh khỏi tay cô ta, giọng điệu lạnh lùng: "Không cần."
Nhìn Park Chaeyoung đã đeo balo xong, nói: Đi thôi.
Park Chaeyoung "Vâng" một tiếng, trước khi đi, cúi đầu nhìn đôi giày cao gót trên chân nữ sinh kia.
Lúc này mà đi giày cao gót cao như vậy?
Cô lắc đầu, không lý giải được.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co