Chương 449: Tham
Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, trong đầu trưởng thôn đã hiện lên đủ mọi suy nghĩ lung tung lộn xộn, ngay đến ông cũng không rõ mình đang nghĩ cái gì.
Ông chỉ nghe thấy tiếng Tiền thị khóc, "Trưởng thôn, đương gia mà về thì ta biết nói sao với ông ấy đây, Chu Ngân ngay cả thi thể cũng không có.."
Một câu này dường như đã chém vào hai mạch Nhâm Đốc của trưởng thôn, làm ông lập tức hiểu ra, ai nói Chu Ngân không có thi thể?
Lúc ấy người Chu tứ lang nâng về chắc chắn là Chu Ngân, cho dù mặt đối phương đã bị chém, nhưng ngay ngày hôm trước ông mới thấy mặt hắn, sao có thể không nhận ra?
Nhưng Chu Ngân đó, lại bị quan sai tra xét, quy kết là người của đạo phỉ; mà Chu Ngân này, lại là người bị đạo phỉ giết chết..
Trưởng thôn muốn khóc mà không khóc nổi, chỉ có thể nói với Chu Hỉ và Mãn Bảo: "Mau bảo mẹ con đừng khóc nữa, quan gia còn đang ở đây này."
Nha dịch đúng là có chút không kiên nhẫn, nhưng dù sao cũng là người nhà người ta đã chết, hắn cũng không tiện ngăn cản.
Chờ đến khi thanh âm của Tiền thị dần hạ xuống, lúc này hắn mới chậm rãi nói: "Huyện uý đại nhân bảo ta tới thông báo cho các ngươi, sau đó sẽ lên huyện thành xóa bỏ hộ tịch của Chu Ngân, làm hết những việc cần làm. Gần đây huyện thái gia vô cùng quan tâm đến dân sinh, các ngươi đừng có gây phiền toái cho huyện uý đại nhân đó."
Tiền thị khiếp đảm gật đầu, hỏi: "Cần mang theo thứ gì không ạ?"
Lúc này nha dịch mới lấy một tờ bố cáo từ trong ngực áo ra đưa cho bà, nói: "Mang cái này đi, và cả hộ tịch nhà các ngươi nữa, sau đó tìm người trong thôn bảo đảm cho là được."
Trưởng thôn còn chưa hỏi mà Tiền thị đã mở miệng, "Sao còn phải tìm người bảo đảm cho ạ?"
"Đương nhiên là phải tìm người khác bảo đảm cho, nếu không ai biết Chu Ngân này có phải là người nhà các ngươi thật không?" Nha dịch ra vẻ đương nhiên, nói: "Các người chỉ cần tìm người viết giấy bảo đảm Chu Ngân trong giấy phép đi đường này là Chu Ngân nhà các ngươi là được."
Không có thứ này, ai biết đồ của bọn họ có đưa nhầm người rồi không?
Trưởng thôn vừa nghe thấy thế thì lập tức nhìn về phía giấy phép đi đường trong tay Mãn Bảo.
Mãn Bảo vội vàng đưa cho ông xem.
Trưởng thôn híp mắt đọc cả buổi, đủ loại suy nghĩ hiện lên trong đầu, sau đó đương lúc nha dịch càng ngày càng hồ nghi thì gật đầu nói: "Cái này đúng là Chu Ngân nhà bà ấy, chữ này, chữ này cũng độc đáo thật, ha ha ha ha.."
Nha dịch nghe thế thì lập tức biết ông không biết chữ lắm, cũng không so đo, hắn đứng dậy nói: "Được rồi, nếu trưởng thôn nhà các người cũng tới rồi, vậy chuyện này coi như xong."
Tiền thị vội vàng giữ lại, "Giờ cũng sắp buổi trưa rồi, hay là quan gia ở lại ăn bữa cơm, tôi bảo thằng cháu nhà tôi mua ít thịt về, trời nắng nôi thế này đã phải làm phiền ngài đi một chuyến.."
Nha dịch nghe thấy thế thì khẽ dừng lại, bắt đầu do dự, không có tiền, thì ăn bữa thịt cũng được nhỉ.
Tiền thị thấy thế thì càng thêm nhiệt tình giữ hắn, liên mồm phân phó tiểu Tiền thị: "Đưa cho Nhị Đầu Nhị Nha ít tiền, thôi, để vợ lão nhị tự đi, mua ít thịt về, sau đó con lấy thêm mấy quả trứng gà xào cho quan gia ăn.."
Nha dịch nghe thấy thì hỏi: "Nhà các người còn nuôi gà hả, nhiều trứng gà không?"
Tiền thị nghe vậy thì hơi khựng lại, sau đó cười thân thiện nói: "Cũng tàm tạm ạ."
Rồi bà quay đầu nói với tiểu Tiền thị: "Thôi, bảo em dâu hai con ra chuồng gà bắt con gà để mổ, rồi ra vườn rau hái thêm chút rau xanh."
Nha dịch vội vàng nói: "Gà phải non chút ăn mới ngon, tốt nhất là gà mới đẻ trứng năm đầu, chứ gà già tuy là cũng thơm, nhưng thịt chán lắm."
Tiền thị đáp "Đúng vậy", nói với tiểu Tiền thị: "Bảo em dâu hai con bắt con gà mái nào non một chút."
Mãn Bảo ngây người hồi lâu mới phản ứng lại, trong ngực bé bùng lên ngọn lửa, há miệng định nói chuyện, lại bị Chu Hỉ tinh mắt ngăn cản.
Nghe thấy động tĩnh, nha dịch nhìn qua.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co