'va chạm'
mực rơi va chạm dưới ánh tà.
va chạm
tôi thường tự hỏi, sẽ ra sao nếu một nhân vật bước ra khỏi trang sách? câu hỏi ấy nghe tựa trò đùa, như giấc mộng của đứa trẻ tin rằng người bạn tưởng tượng sẽ hóa thành thật. nhưng đêm ấy, trong căn phòng chỉ còn ánh đèn bàn hắt xuống vệt sáng vàng run rẩy, obanai đã ngồi đối diện với chính điều mà người ta cho là không tưởng.
tôi không tin vào định mệnh. thế nhưng cái khoảnh khắc đôi mắt biếc kia chạm vào ánh nhìn thất thần của em, tôi hiểu ra có những thứ có thể vượt xa khỏi lý trí. một bước chân, một lý trí, một cái chớp mắt, tất cả đều có thể đủ sức bẻ cong thứ logic vốn chắc nịch như gông xiềng.
trong căn phòng tối mờ, bóng đèn bàn lắc lư, đổ dài vệt sáng trên nền gỗ. hai con người, từng cách nhau bởi một màn hình, giờ đây chỉ còn một khoảng cách hơi thở. obanai ngồi bất động, tim em đập loạn như trống dồn, mạch máu gõ thình thịch nơi thái dương. trước mặt em là ..
giyuu tomioka?
người mà em luôn nghĩ chỉ tồn tại trong những dòng chữ vô hình ấy.
"ngươi .." - obanai lắp bắp, cổ họng khô khốc. - "ngươi là ai?"
giyuu không đáp ngay. cậu đứng im, đôi vai rộng phủ một thứ ánh sáng mờ nhạt, dường như vẫn khiến cậu trông thuộc về một cõi khác. nhưng ánh mắt ấy, ánh mắt từng được em viết tả lạnh lẽo vô biên, giờ đây lại ươn ướt lạ thường, như chứa đựng một nỗi khắc khoải khó gọi tên.
"tôi ..nghe thấy tiếng người. trong bóng tối, mỗi câu chữ người viết đều rơi xuống tim tôi. người vừa cho tôi sống, vừa lấy đi sinh mạng của tôi"
obainai run lên. những ngón tay siết chặt mép bàn, các khớp trắng bệch, cảm giác lạnh buốt của gỗ dội thẳng vào da thịt.
hắn nghe thấy mình? nghe thấy cả những lời thầm thì trong đầu, cả những cơn gió mình viết ra, cả những đoạn cảm ấy?
"ta ..ta đâu cố ý. chỉ là ta muốn thử một kết thúc khác thôi. ta .. nhưng sao ..sao ngươi lại ở đây?"
giyuu bước lên một bước, tiến đến gần.
khoảng cách bị thu hẹp. mùi giấy cũ, mực khô quẩn quanh trong không khí, xen lẫn hương bạc hà nhàn nhạt từ ngọn đèn tỏa ra. cậu cúi xuống, bàn tay khẽ khép lại không gian quanh obanai, như vô tình vây kín em giữa một vòng tròn không lối thoát.
"có lẽ vì tôi đã rơi xuống vực...nhưng thay vì tan biến, tôi trượt khỏi dòng chữ. ngược lại thế giới của người"
đôi mắt biếc dừng trên gương mặt tái nhợt trước mặt, soi rõ từng sự run rẩy trong ánh mắt. trong đó oán trách có, dịu dàng có, và còn cả thứ gì đó mong manh đến mức chỉ cần một cái chớp mắt tựa hồ có thể vỡ vụn ngay.
"tại sao lại tả tôi cô độc đến thế?" - thầm thì.
"người cho tôi chiến đấu, nhưng cũng cho tôi những vết thương. người để tôi ngã xuống, rồi lén thắp hy vọng cho tôi ở phút cuối. rốt cuộc thì, là người đang thương hại tôi ..hay thương yêu tôi?"
câu hỏi ấy như lưỡi dao đặt giữa hai người.
obanai nghẹn lại. đúng là em vừa là đao phủ, vừa là kẻ cứu rỗi. mỗi lần gõ một câu chữ, em lại thử thách cậu. nhưng cũng chính những mỗi lần đó, em lại không nỡ để cậu biến mất.
"tôi nghe thấy hết mà"
giyuu nâg tay, đầu ngón tay lành lạnh khẽ chạm lên gò má obanai. "trong từng câu, từng chữ, người thì thầm như kẻ si tình gửi linh hồn mình vào mỗi nhân vật. tôi không biết đó có phải tình yêu, hay nó chỉ là sự dằn vặt. nhưng tôi biết ..tôi cần người, rất cần người ở bên"
ngoài kia, gió thốc mạnh qua khung cửa, cuốn theo tiếng suối gào vọng dội về. ngọn đèn bàn chập chà chập chờn. bóng hai người trên tường nghiêng sát gần, khoảng cách mờ dần như thể chỉ cần thêm một chút, một chút nữa thôi, một hơi thở nữa là đã có thể chạm vào nhau, hòa làm một.
obanai ngước lên, đôi mắt dị sắc sáng lóa giữa khoảng tối, hoảng loạn mà cũng khao khát biết mấy. chiếc bút trong tay em đã gãy vụn từ bao giờ, mựa loang trên đầu ngón tay như dấu vết của một lời thú tội.
em không thể viết tiếp nữa.
vì nhân vật ấy đã bước ra ngoài, giành lấy câu chuyện khỏi tay em.
"tôi ..tôi chưa từng nghĩ sẽ có ngày này, ngày anh hỏi tôi như thế-"
giyuu không để em nói hết, cậu nghiêng đầu, đôi môi dừng lại ngay trước ranh giới mong manh giữa khoảng cách và khẽ chạm.
bên ngoài kia, tiếng thác nước dội ầm ầm, tựa như một bản nhạc tiễn đưa điều cũ kỹ vừa bị cuốn trôi đi mất.
lá đa lao xao như tiếng thì thầm cổ xưa. dòng suối vẫn không ngừng chảy, ngược xuôi như muốn thách thức cả thời gian.
tôi ngồi bên lề câu chuyện, chứng kiến hai người - một kẻ viết và một kẻ bước ra từ chữ viết - đang đối diện nhau trong căn phòng nhỏ hẹp ấy. đêm đen ngoài kia dường như cứ dài mãi dài mãi, để họ có đủ thời gian chạm vào nỗi đau của nhau.
có lẽ đây chỉ mới là khởi đầu thôi.
và một khởi đầu bao giờ cũng mang dáng dấp của một kết thúc vừa mới xảy ra.
.mukbangvuiver.
25092025 .thời gian đăng
22022026 .thời gian beta
.
.see u soon.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co