Truyen3h.Co

Người Thay Thế

Chương 7

myuyen_057

Sáng hôm sau, là một ngày mới, Yunjin bắt đầu cuộc sống bình thường, những thói quen bình thường.Xin chú thích thêm rằng đó là bình thường của những ngày chưa quen Yoon ah.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

7h sáng tại trường học JYP!

Chuông reo thông báo vào lớp, các học sinh chạy nhanh chạy vào lớp để kịp giờ. Yoon ah thì ngược lại, lại cùng Haruto vui vẻ nắm tay nhau đến trường, chị tiếc nuối khi phải rời xa anh ta trong vài giờ để bước vào lớp.

Yoon ah bước lại chỗ mình ngồi yên vị, vị giáo sư già bước vào bắt đầu tiết học, mọi thứ sẽ bình thường nếu như Yoon ah không nhìn ra thiếu vắng cái gì đó. Chị nhìn xung quanh rồi chợt hiểu: thì ra là thiếu một Hội học sinh "ưu tú" chuyên nằm dài lên bàn, một cô tiểu thư nhìn thì có vẻ pánh pèo nhưng lại thích màu xanh lá và ghét sự quê mùa của đồng phục, một nữ nhân ăn chơi, ương bướng bỗng trở nên ngoan hiền mặc đồng phục ngồi bên cạnh chăm chú nghe giảng. Mọi thứ hôm nay đột nhiên biến mất hoàn toàn như chưa từng xảy ra, trong lòng Yoon ah đột nhiên có cảm giác lạ lẫm và trống vắng. Yoon ah lập tức gõ vào đầu mình một cái, thôi không nghĩ nữa, chị cảm thấy không có gì quan trọng để quan tâm cả.

....1 tiết trôi qua...

Mọi thứ đều yên ổn.

...1 tiết rưỡi trôi qua....

Yoon ah bắt đầu cảm thấy chán nản, ngó sang bên cạnh thì các bàn đều trống trơn đặt biệt là nữ nhân cà chớn và náo nhiệt hằng ngày ngồi bên cạnh....chán nhỉ! Nhưng sao lại chán cơ chứ?? ....hmm vui mà.

....2 tiết trôi qua.....

*Reng reng reng*

Cuối cùng cũng đến giờ giải lao, chị uể oải nằm dài lên bàn, bàn hôm nay rộng thật nhỉ? Thường ngày có "cái đống" nào đó ngồi kế bên chọc ghẹo, lấn mình đến mức muốn lọt xuống đất mà bây giờ rộng rãi ghê! Thích nhỉ??...

....chán thật....

.

.

.

.

.

.

.

Yoon ah mệt mỏi bước ra khỏi lớp...vừa bước được vài bước thì giọng nói của một nam nhân cất lên....

"Yoon ah ahhhh".

Yoon ah quay đầu lại nhìn nam nhân đó vui vẻ cười. Tất nhiên là phải cười rồi, đây là người chị yêu mà! Nam nhân đó chạy đến nắm lấy bàn tay lạnh của chị, một tay đưa lên chỉnh lại mái tóc khá rối của chị.

"Hôm nay em mệt lắm sao? Nhìn em có vẻ không được vui".

"Hả?? Ờ...thôi không có gì đâu ạ. Thôi xuống căn tin trường kiếm cái gì đó lót bụng đi, em đói quá!". Yoon ah vờ xoa xoa bụng mình nhìn anh ta.

"Tuân lệnh!!!". Haruto dậm chân xuống đất, tay đưa lên trán chào kiểu quân đội. Nếu như mọi hôm Yoon ah sẽ cười lăn lộn nhưng hôm nay hơi lạ một chút, chị chỉ mĩm cười cho có lệ vậy thôi.

.

.

.

.

.

.

Hai con người tay trong tay vui vẻ bước vào căn tin, nắng càng rọi vào các chóp lá, hạnh phúc hân hoan nhưng dường như mọi thứ xung quanh lại trái ngược hoàn toàn...nó chẳng lãng mạn gì cả, trong khi đó ở khu vực gần căn tin có hàng ngàn học sinh đang hấp tấp, hối hả, reo hò như đang tranh vé đi xem concert, một số học sinh còn va phải hai con người đang hạnh phúc này.

Cảm thấy tò mò, cả hai nhìn về phía đám đông đang reo hò. À!! Thì ra là Yunjin và Hội chị em của em ấy, Yoon ah dần hiểu ra nguyên nhân tại sao học sinh bu lại càng lúc càng nhiều nên chẳng lấy làm lạ, chỉ có Haruto mặt ngu ngơ cứ đứng đờ người ra như thế mà không biết chuyện gì đang xảy ra, đây là do bản tính ngu ngơ sẵn hay là do lúc nãy bị đẩy một phát nên bây giờ ngố không biết gì??

......

Đám đông bắt đầu di chuyển về phía Yoon ah...Tại sao? Có sao đâu chứ! Dễ hiểu thôi mà. Đơn giản cũng chỉ một lời giải thích : Choi Yunjin hai tay đút vào túi quần, miệng ngậm lấy cây kẹo, mặt vô cảm nhìn thẳng tiến thẳng về phía Yoon ah và...Choi Yunjin đã bước ngang qua Yoon ah và đi xa khỏi nơi đó, chẳng màng gì tới xung quanh xem mọi thứ như vô hình cứ thế mà bước tiếp. Đây là một trong những "ngày bình thường" của Yunjin lúc trước.

Đương nhiên là em thấy Yoon ah chứ. Em thấy Yoon ah nhưng cũng thấy Haruto, hai bàn tay của họ đan vào nhau trong rất hạnh phúc nhưng em thì không...em thấy tim mình đau lắm. Chẳng phải ngày trước Yoon ah bảo là đừng tỏ ra thân mật với chị ấy sao?? Vậy mà bây giờ cùng Haruto nắm tay, lại còn cười rất hạnh phúc...Ah...phải rồi nhỉ? Em chỉ là người thay thế thôi.

Tất nhiên là Yoon ah bất ngờ chứ, chẳng lẽ Yunjin không thấy chị? Không thấy chị đi cùng Haruto hay sao mà mặt lại vô cảm như vậy. Khuôn mặt lạnh chứ không phải là khuôn mặt tức giận, mà điều khiến Yoon ah chú ý nhất là hôm nay Yunjin không mặc đồng phục trường...tại sao??

.....

"Xin lỗi oppa nhưng em còn nhiều bài tập phải làm, em xin lỗi có lẽ hôm nay em không đi với anh được rồi". Yoon ah tỏ vẻ hối lỗi với Haruto nhưng thật chất là muốn vào lớp tìm Yunjin để giải đáp thắc mắc của mình.

"Thôi được rồi, vậy anh về".

Haruto ỉu xìu bước ra ngoài, Yoon ah nhìn theo cảm thấy rất có lỗi nhưng ngày tại thời điểm này giải đáp thắc mắc trong lòng quan trọng hơn có lỗi với anh ấy.

.

.

.

.

.

Cả đám học sinh đứng trước cửa lớp, chén lấn xô đẩy qua lại làm Yoon ah không tàu nào đi xuyên vào được, khó chịu, tức giận cứ thế mà dồn lên tới não, Chị hét lên...

"Tránh ra hết coi!!!!".

Nói thì thôi mà không nói thì những người này được nước làm tới, sức ảnh hưởng của Yoon ah đúng là không ai sánh bằng, học sinh lập tức chia làm hai hàng nhường đường cho tiểu thư bước vào. Trong lớp các học sinh cũng dồn sự chú ý vào Yoon ah ngay cả những gương mặt "ưu tú" Tzuyu, Sana, Bae, Haewon cũng nhìn Yoon ah đầy ngạc nhiên nhưng dường như có một người miễn nhiễm với cái ảnh hưởng đó lên vẫn nằm dài trên bàn ngủ mgon lành, Yoon ah thở một hơi dài tiến lại chỗ ngồi của mình, chị đẩy người ngồi bên cạnh mạnh đến nỗi người đó tỉnh cả ngủ. Khẽ dụi mắt nhìn xung quanh, Yunjin ngẩn mặt lên chớp chớp mắt nhìn người đối diện.

"Cô qua mức rồi kìa!".

"Xin lỗi nha!! ngủ ngon quá nên quên mất".

....'thôi mà Sullsull ~ tụi mình đã quen nhau rồi mà mức gì đâu, bỏ bỏ, bỏ qua hết nha~~".....

Là ai đã nói câu đó?

Yunjin gãi gãi mái tóc rối của mình, mắt nhắm mắt mở trả lời. Tuy chỉ là câu trả lời bình thường nhưng nó lại khiến cho Yoon ah vô cùng bất ngờ, bình thường nếu như Yoon ah có cảnh cáo Yunjin qua mức thì con bé vẫn tiếp tục qua mức nhiều hơn để ngồi gần Yoon ah, nhưng hôm nay Yunjin lại xích ra đầu bàn, xa hơn mức mà Yoon ah quy định ra. Không lẽ Yunjin vẫn còn giận về cái tát đó sao??

Yunjin tiếp tục giấc ngủ ngàn vàng của mình khi đã yên vị đúng khoảng cách. Nhưng chưa kịp bao lâu thì..

.

.

.

.

.

.

"Choi Yunjin!!!"

"!!!!!!!"

------End chap------

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co