Chương 2
Thật hiếm khi Jeon Wonwoo không làm thêm giờ như hôm nay, sau khi cởi áo blouse trắng liền đi đến quán rượu. Ông chủ quán này là bạn hắn, Lee Seokmin. Lúc mới quen thật ra cũng muốn phát triển quan hệ này nọ với y, ai biết vừa lên giường mới phát hiện đụng số, hai người cứ khư khư không ai chịu nhường ai. Jeon Wonwoo biết tại sao mình không chịu nhường, hắn đây có sở thích không cho ai biết, chính là tuyệt đối không thể nào lên giường nằm dưới người ta.
Cũng vài năm kể từ khi quen biết Lee Seokmin, mặc dù ban đầu nhìn trúng nhau nhưng sau này ngọn lửa cũng từ từ dập tắt, không chỉ bởi vì lí do đụng số, có lẽ bọn họ đã được định trước chỉ có thể làm bạn. Đối với Jeon Wonwoo mà nói, đây chính là một cuộc rượt đuổi không có kết quả, nhưng đối với y dường như không phải như vậy. Một ngày về sau, Jeon Wonwoo lại tới quán rượu thì được thông báo rượu tự nấu của nơi này có tên là Nguyện Hữu.
Người ngoài nghe thì thấy bình thường nhưng với Jeon Wonwoo lại khác. Hắn đã nhiều lần yêu cầu đổi tên rượu nhưng chẳng lần nào y đồng ý, sau đó thấy đàn ông bên người ông chủ này thay đổi không ngừng, Jeon Wonwoo cũng lười xía vào. Có lẽ ngày nào đó khi trái tim Lee Seokmin thật sự tìm được chỗ trú, chính y sẽ tự đổi. Hôm nay hắn đến đây chỉ để thư giãn, cũng đã hẹn trước với y.
Mấy ngày trước bệnh viện bận rộn, không đào đâu ra thời gian rảnh uống rượu, hôm nay xong việc quần áo còn chưa kịp thay đã chạy đến nơi này, cũng không ngồi được lâu, ngày mai còn có chuyện phải làm. Lee Seokmin mỗi lần đều thấy hắn ăn mặc rất chỉnh chu, bình thường đã quen với vẻ cợt nhả, nay mặc sơ mi thì không quen lắm.
"Đổi kính rồi?" Lee Seokmin ngoắc tay ra hiệu người phục vụ đem Nguyện Hữu tới, cười hỏi.
"Ừ. Mấy ngày trước đi kiểm tra lại, nói tôi giảm độ rồi, hay thay cả gọng luôn đi." Jeon Wonwoo gõ gõ ngón tay lên mặt bàn.
Phục vụ nhanh chóng đưa rượu cùng đồ ăn nhẹ đi tới, y rót rượu cho cả hai. Quán rượu của y không xập xình ầm ĩ, không có dịch vụ tay vịn, chỉ đơn giản là một chỗ giải trí thư giãn giết thời gian mà thôi, không có DJ, không có sàn nhảy, yên tĩnh uống rượu tiêu khiển, Jeon Wonwoo thích tới chỗ này là vậy. Hai người uống hết mấy chai rượu phục vụ đem ra, y ngoắc ý tiếp tục muốn, Jeon Wonwoo lắc ly thủy tinh. Rượu còn lại một phần ba không lấp được đá viên, chúng va chạm vang lên âm thanh giòn tan.
Hắn cảm giác có ánh mắt dán lên người mình nhưng cũng lười bận tâm. Lúc ngẩng đầu lên lần nữa nam sinh kia đã xoay người, hắn nhìn chằm chằm bóng lưng cậu trai kia một lúc. Nhìn vóc người tỉ lệ cơ thể không tệ, làn da lộ ra ngoài quần áo khá trắng, có điều trông tuổi tác không lớn lắm, không biết đã tốt nghiệp đại học chưa.
Thật ra Jeon Wonwoo đã hơi lâng lâng, tửu lượng hắn tàm tạm, tác dụng Nguyện Hữu tuy chậm nhưng rất mạnh, hắn hiếm khi uống Nguyện Hữu xong vẫn có thể tỉnh táo rời đi. Uống say đồng nghĩa đầu óc chậm chạp, khi cậu trai kia xoay đầu nhìn hắn lần nữa, Jeon Wonwoo còn chưa kịp thu hồi tầm mắt. Bộ dáng khá non, ánh mắt long lanh, trông rất thích hợp để bị bắt nạt.
Hắn hơi híp mắt, giơ ly lên hướng về phía cậu trai kia kính một ly, uống nốt số rượu còn lại. Lee Seokmin ban đầu cho là hắn đang ngẩn người, đến khi hắn đưa ly rượu lên mới phản ứng được Jeon Wonwoo là đang nhìn người khác, y khẽ nhíu mày quay đầu nhìn nhưng cậu trai đã quay sang chỗ khác, y không thấy rõ tướng mạo.
"Đó là bàn số mấy?" Jeon Wonwoo chống trán hỏi một câu.
"Cậu muốn làm gì ?" Lee Seokmin hỏi.
"Rượu bọn họ tính cho tôi." Jeon Wonwoo đáp.
"Cậu tới uống Nguyện Hữu tôi đều không tính tiền, nay còn đòi trả cho người khác? Sao bây giờ lại thích loại lông còn chưa mọc này?" Lee Seokmin bật cười.
Hắn không giải thích, cười rót cho mình ly rượu: "Đem ra nhiều quá, uống không hết, tôi hơi choáng rồi. Uống không hết giữ lại, lần sau uống tiếp."
Mỗi lần Kwon Soonyoung cùng Moon Junhwi ra ngoài uống rượu đều là cậu trả tiền, chẳng có nguyên nhân nào khác, mặc dù cậu không có công việc chính thức, nhưng kiếm được nhiều tiền, nhà lại giàu nên thường chủ động móc ví. Nhưng không ngờ hôm nay tiền này lại không móc ra được, lúc thanh toán quầy lễ tân báo cho cậu biết tiền đã được trả.
"Ai trả?" Kwon Soonyoung hỏi.
Lễ tân nói: "Jeon tiên sinh, bàn số 15."
Kwon Soonyoung gật đầu, thu điện thoại di động lại rồi liếc nhìn bàn của người đàn ông nơi đó, mặc dù không thấy rõ số bàn, nhưng cậu cảm thấy chắc là hắn. Ý gì đây? Chỉ vì liếc mắt nhìn nhau mà trả tiền rượu cho cậu? Không thể nào? Sẽ không phải là... Tình một đêm đi... Kwon Soonyoung có chút mong chờ, mặc dù cậu không có kinh nghiệm chuyện đó nhưng nếu với người đàn ông vừa rồi, cậu không ngại, thậm chí còn rất sẵn lòng.
Moon Junhwi ra cửa hứng một đợt gió đầu óc liền không tỉnh táo lắm, tự mình gọi xe về nhà, cậu đưa y lên xe xong cũng không đi ngay mà đứng ngay tại cửa quán rượu hút thuốc. Không cần chờ lâu người nọ đã đi ra, nhìn thấy cậu đang đợi dường như cũng không có gì ngạc nhiên, hắn đi tới đứng trước mặt, quan sát cậu một phen.
"Cám ơn anh đã thanh toán cho em." Kwon Soonyoung cắn răng.
Jeon Wonwoo cảm thấy có lẽ vì bị xem như đồ vật dòm tới dòm lui đánh giá một phen nên cậu ta hơi không vui. Đứa nhỏ này buồn cười thật, hắn cười cười:
"Em bao nhiêu?"
"Hai mươi lăm."
"Hai mươi lăm? Trông nhỏ hơn tuổi." Không ngờ, Jeon Wonwoo khẽ nhíu mày.
Kwon Soonyoung có hơi mất hứng, thật tình cậu không thích người khác nói mình nhỏ, cậu có thể tự nuôi mình, như thế đã có tư cách làm một người trưởng thành rồi.
"Không lừa anh, đúng là hai mươi lăm." Kwon Soonyoung biện bạch một chút.
Điều này càng làm cho Jeon Wonwoo muốn cười, nhìn thế nào cũng giống như đứa con nít:
"Được thôi, anh biết rồi."
Cậu nhìn thái độ qua loa lấy lệ của hắn, không biết vì sao lại nổi giận, giọng bất thiện hỏi: "Anh trả tiền rượu giúp em làm gì?"
Jeon Wonwoo chậm rãi đi dọc theo con đường: "Nhìn em dễ thương, nhất thời muốn thế."
"Anh không phải... không phải... Vì, cái đó à?"
"Cái nào?" Hắn cười, xoay người nhìn
"Thì, chính là... Cái đó..." Mặt cậu đỏ lên
Hắn không biết làm sao, cũng không biết tại sao lại muốn nói thật với cậu: "Vốn là vậy... Làm sao, em rất muốn?"
"Hả, sao cơ? Em không có!" Kwon Soonyoung giật mình.
Jeon Wonwoo gật đầu, xoay người tiếp tục đi, đi hai bước lại quay đầu, thấp giọng hỏi cậu: "Không muốn thật?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co