Truyen3h.Co

nh

C2 - Biểu hiện

ConGu5735

Lí Đông Hách nghĩ mình nên dậy sớm chạy bộ một chút, có khi đi lại loanh quanh sẽ giúp cậu thư thả đầu óc, tránh ở nhiều một chỗ sẽ khiến tầm nhìn bí bách mà lại bắt đầu suy nghĩ lung tung.

Trời mùa đông thời tiết khá lạnh, Seoul giờ này đã dần tạo tuyết rồi, đi đường cũng buốt thêm một chút. Đài khí tượng báo những cơn gió mùa sẽ còn tràn về nhiều hơn nữa, ra đường trước tiên vẫn là mặc ấm để bảo toàn sức khỏe.

Tán cây cổ thụ cao khẳng khiu gần công viên nơi Đông Hách ở trọ giờ này chỉ trơ trọi còn nước đá đọng lại, ngồi ghế gỗ bên dưới còn có nguy cơ bị nước đá đáp trúng đầu lạnh buốt. Đã lạnh lại còn mưa. Mấy ngày gần đây Đông Hách có cảm giác thân thể rất mệt mỏi, đi lại một chút đã phải ngồi nghỉ, điều này khiến cậu thật sự quan ngại.

Thân là một nam nhân, lại còn từng học trường an ninh, cơ thể phải khỏe mạnh rắn chắc mới đúng, ở trường những ngày chịu nắng mưa rèn luyện không thiếu một buổi. Vậy mà chỉ qua một sự cố, Lí Đông Hách bỗng thấy như chính mình già dặn đi thì phải. Cuối cùng, Đông Hách đoán tại do cậu thiếu ngủ.

Khởi động chân tay một chút cho ấm, thiếu niên bắt đầu bằng một vòng nhỏ quanh hồ nước, vừa chạy vừa điều hòa lồng ngực. Ở trường an ninh quân sự, việc điều hòa hơi thở để giữ cho hai bên sườn không bị nhói đau khi chạy đường dài truy bắt rất quan trọng.

"Hey, Lí Đông Hách, tập thể dục hả?"

Bàn tay ai đó đột ngột vỗ lên vai Đông Hách khiến cậu giật mình, thiếu niên phản xạ tự nhiên có điều kiện mà quay sang năm chặt cổ tay người kia mà vặn một vòng ra sau lưng, cầm nã thủ. Tới khi tiếng kêu la oai oái vang vọng một góc vườn hoa im ăng, ngay cả những con chim bồ câu đang lim dim đậu ở trên dây điện cao thế cũng bị dọa sợ mà dáo dác bay.

Đông Hách rốt cuộc thầm rủa một tiếng, hai tay thả ra đỡ người đàn ông kia đứng thẳng dậy.

"Em xin lỗi, đại ca không sao chứ?"

"Em gái cậu, đau chết tôi rồi, bộ tưởng mình là người nhà nước rồi muốn động tay động chân liền động sao?"

Lí Đông Hách gãi đầu cười ngượng, tính tình gã hay tạc mao cậu rất biết thừa. Từ khi gã chuyển đến gần nhà trọ Đông Hách, hai người là hàng xóm với nhau sống rất hòa đồng, hay qua nhà bên cạnh cùng ăn tối. Đại ca là danh xưng thân thiết của cậu với Lý Mã Khắc, khổ nỗi gã ta là bác sĩ, cả ngày bận rộn múa đao múa kiếm với bệnh nhân là chính. Ở trong không gian bệnh viện sạch sẽ khử trùng nhiều, thân thể có chút yếu ớt hơn những người đàn ông dầm mưa dãi nắng khác. Làn da cũng trắng xanh, so với Đông Hách thì không được hồng hào bằng.

"Dạo này không thấy cậu, hình như lại có chút gầy đi nha, hai má cũng hóp lại thấy rõ này."

Lý Mã Khắc tất nhiên chưa quên thù, ngón tay ấn lên má Đông Hách dần dần ghì chặt, hàm răng cũng nghiến lại kèm ánh mắt nhuốm sát khí khuếch trương tới muốn đen đặc một khoảng không gian. Lí Đông Hách chỉ có thể bất đắc dĩ cười khổ, né né cái tay muốn trả thù kia.

"Thôi được rồi anh đừng nóng, lát chúng ta đi ăn sáng, em sẽ khao, được chứ?"

"Mẹ nhà mi còn phải hỏi, cánh tay cứu người này muốn gãy làm đôi rồi đây này, nó mà có làm sao thì tôi bắt đền"

Lý Mã Khắc trợn mắt dọa nạt, thân người cao hơn cậu một cái đầu giơ tay khoác lấy cổ Đông Hách siết chặt. Tuy nói những lời đe dọa như vậy, nhưng cậu biết gã sau đó sẽ rất nhanh quên đi mà thôi. Đông Hách quả thực muốn hỏi bình thường Lý Mã Khắc gã nói chuyện với bệnh nhân cũng với ngữ điệu hổ báo này sao?

***

Dưới chân tòa nhà cao tầng khu Đông Hách và Lý Mã Khắc ở trọ có một quán ăn chuyên phục vụ đồ ăn nhẹ. Cũng không quá đắt đỏ gì, nói chung là thuộc dạng bình dân, rất thích hợp với những người vội đi làm tới đó dùng bữa sáng. Lí Đông Hách từ sớm không ngủ được thức dậy tới giờ chưa có cái gì vào bụng nên thấy có hơi đói, ruột gan cũng cồn cào cả lên, rất háo hức mà bước vào đầu tiên. Rồi sau đó lại bất ngờ lao ra ngay trước ánh nhìn ngỡ ngàng của Lý Mã Khắc.

Khói đồ ăn, không gian đặc quánh người cùng tiếng ồn ào huyên náo ập tới tấn công cậu không báo trước. Quan trọng nhất là mùi dầu mỡ gây gây ngập tràn không gian. Đông Hách mới chính là người không thể tin nổi bản thân mới đúng, cậu quả thực nhớ rõ ràng lúc trước mình rất hay vào nơi này dùng bữa sáng cơ mà. Tại sao chỉ qua một thời gian ăn đồ của nơi mình công tác, tới bây giờ lại khó chịu đến như vậy, còn có vừa ngửi qua liền muốn nôn mửa.

"Này, cậu không sao chứ. Sao thần sắc tái nhợt thế này?"

"Em... không sao... ọe..."

Lý Mã Khắc nhìn thiếu niên kia nói chuyện với mình chưa được bao lâu liền bịt miệng chạy qua góc khác kín người mà ngồi xổm xuống nôn khan. Gã vội vã đi theo ngay sau lưng Đông Hách xem xét. Bàn tay đặt lên sống lưng cậu giúp vuốt vuốt xuống.

Đông Hách từ đầu tới cuối nôn ra chỉ toàn là nước miếng, hoàn toàn không có cái gì khác, vậy mà vẫn cứ khí thế chống tay vào cạnh bồn hoa mà nôn mửa, Lý Mã Khắc lo lắng không biết là do nuốt phải cái gì hay là làm sao nữa? Lí Đông Hách rốt cuộc cảm thấy đủ, mới khó khăn vuốt khóe miệng một cái, lảo đảo đứng lên, hai chân chống không nổi thân thể. Trước mặt cảm giác đôi chút choáng váng, rất may còn có Lý Mã Khắc đứng bên cạnh giang tay giúp đỡ cậu , nếu không cậu hẳn sớm đã ngã ra đất luôn rồi.

"Cậu bị như này lâu chưa? Không sao chứ?"

"Em cũng không rõ, cái này là lần đầu tiên. Khẳng định là do em lâu rồi chưa có vào chỗ đó ăn sáng, ở cơ quan đều có người mang đồ hộp tới bàn cho, có lễ là do vậy mà không quen đi."

"Chậc, cậu có phải là quân nhân không thế, vậy mà cũng..."

Lý Mã Khắc nhăn mày "Thôi, đứng đây đợi đi, tôi vào mua mấy suất rồi cả hai về nhà ăn, tôi sáng này cũng rảnh rỗi, cứ từ từ, không vội."

Đông Hách có hơi cảm thấy có lỗi, sau đó không biết làm gì, đành ngồi xuống ghế đá chờ nam nhân kia đi rồi quay lại. Bản thân rảnh rỗi không biết nên làm gì, chỉ đành lôi máy điện thoại ra chơi game.

Tới khi Lý Mã Khắc rốt cuộc đi ra cùng hai tay hai bịch đồ, chất nhiều ngồn ngộn thành đống lớn. Đông Hách nhìn theo chỉ có thể bất đắc dĩ cười mếu, đại ca à anh là muốn mua cho cả tiểu đội cùng ăn sao, nhiều như vậy.

"Đừng nhìn chằm chằm như vậy, cái này đều là anh đây tốt tính muốn bồi bổ cho chú. Lí Đông Hách cậu xem, bánh nhân thịt rất nhiều, câu thích ăn không phải là cái đó sao?"

Đông Hách nhe răng, "Bánh nhân thịt là anh thích ăn mới đúng. Bình thường không phải là tủ lạnh nhà anh có rất nhiều sao?"

Lý Mã Khắc bị nói trúng, gương mặt có hơi đen lại, thẹn quá hoá giận. Nếu không phải tay xách nách mang, gã quả thật muốn gõ cho tên đàn em bên cạnh u đâu. Người ta muốn biểu hiện thành ý, Lí Đông Hách cậu không cần thường xuyên tạt nước đá có được hay không? Đông Hách im lặng không dám hó hé thêm, lặng lẽ đi theo sau lưng gã. Sau đó không biết nên làm gì, chỉ đành giúp Lý Mã Khắc cầm bớt chút đô và mở cửa hộ gã. Hộp giấy đựng một lần xếp ra đầy bàn, gã chạy đi lấy muỗng đũa cho cậu cùng ăn. Chính mình đã sớm đói tới không thể nhịn thêm nữa mà lao vào ngấu nghiến như chưa được ăn rất lâu rất lâu rồi. Cơm ở căn tin bệnh viện rất nhạt nhẽo nha, ăn đồ ở bên ngoài quả thực giống như lại được sống lại vậy.

"Hử? Sao không động đũa?"

Lý Mã Khắc đẩy tới đĩa mì trộn tương, nhìn Đông Hách chờ đợi. Nhưng rốt cuộc đối phương lại chỉ ôm miệng quay đi, hình như là đang gợn lên muốn nôn mửa ra nữa, nhưng mà Đông Hách vẫn cố nén lại, sợ đắc tội với Lý Mã Khắc. Sợ chính mình như vậy sẽ khiến gã ăn không ngon. Lí Đông Hách sau cùng cũng không nhịn được mà xô ghế đứng dậy, xoay người hướng tới bồn rửa bát mà hạ thấp người bắt đầu lặp lại quá trình nôn ra toàn nước là nước. Lý Mã Khắc có hơi chống cằm suy đoán, thân là bác sĩ, những biểu hiện này rất có khả năng là triệu chứng đầu tiên của một chứng bệnh nào đó. Chi tiết nhỏ như vậy tất nhiên không thể nào lọt khỏi nhãn quang của gã.

Gã đưa giấy ăn cho anh lau miệng, còn ân cần vỗ vai, "Đông Hách, cậu vẫn là nên tới bệnh viện anh làm chút xét nghiệm đi, nôn nhiều như vậy có thể là do rối loạn tiêu hóa đấy. Nếu không sớm uống thuốc, để lâu sẽ phát triển thành loét dạ dày thì không hay đâu?"

Lý Mã Khắc chỉ đơn giản thấy cậu hay nôn mửa, thế nên dựa vào chi tiết đó mà dự chẩn, muốn kiểm tra biết sâu hơn thì còn cần nhiều máy móc hơn. Thử máu mới biết được toàn thể trạng, chứ chỉ đơn giản nhìn mắt thì những triệu chứng của bệnh này mà bệnh kia cũng có y hệt những biểu hiện đó, khả năng phán đoán sai là rất cao.

"Mấy nay em hay bị stress, vậy nên thường xuyên mệt mỏi ăn không vào. Nghỉ ngơi một chút là tốt rồi, em vẫn khỏe lắm, không sao đâu."

Đông Hách rất ghét tới bệnh viện, không gian lạnh lẽo đầy mùi hăng hắc của thuốc tẩy đó, ai mà muốn đi lại nhiều cơ chứ. Vả lại lần trước cậu đến, thân thể cũng là trong tình trạng...

Cậu tự cảm thấy mình không có gì đáng quan ngại mà phải đi bệnh viện làm gì, phiền phức.

Lý Mã Khắc muốn hết cách với đám thanh niên trẻ này, cứ phải đợi nằm lăn ra đấy mới thấy sợ mà tự giác đi cầu cứu bác sĩ. Đông Hách ở một mình không có người thân hay bạn bè xung quanh, chắc có lẽ gã sẽ là người nên để tâm thằng nhóc luôn luôn cố chấp này một chút. Cuối cùng Đông Hách cũng không cố chấp muốn nuốt xuống mấy thứ đồ ăn nhìn thì vô cùng ngon mắt mà chỉ cần ngửi qua đã khiến cậu lại muốn bịt miệng đi tìm nhà vệ sinh nôn ra tiếp nữa.

Điều khiến Lý Mã Khắc đáng quan ngại nhất lại chính là sữa lắc việt quất mà gã chê là quá chua đang để tồn trữ trong tủ lạnh chưa bóc một lần, vậy mà Đông Hách cậu lại uống rất nhiều. Dường như là vô cùng ưa thích vậy, chưa gì đã xử gọn một hộp giấy, tổng cộng là hơn một lít rưỡi. Bánh ngọt thì ăn cũng kha khá, tóm lại những thứ không có dầu mỡ nhiều thì Đông Hách ăn rất ngon miệng.

Lý Mã Khắc trêu đùa, "Này Lí Đông Hách, cậu thèm chua lại hay nôn mửa, bộ đang có thai....? Đ**"

Đông Hách thật muốn ném luôn cái đĩa thủy tinh qua cho nó hạ cánh lên mặt Lý Mã Khắc. Nhưng sau đó cậu trở về nhà lại bị những câu nói đùa kia của gã làm cho nghĩ ngợi. Hình ảnh ở trại cải tạo đột ngột ùa về, chớp nhoáng qua tâm trí anh đôi ba giây rồi nhanh chóng vụt tắt. Khẽ đưa tay chạm lên ngực trấn an tinh thần một chút, Đông Hách cuối cùng nhăn mày vội buông tay. Đầu nhũ sờ nhẹ cũng thấy nhức nhức nhói nhói, anh rốt cuộc bị làm sao thế này?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co