Truyen3h.Co

[博君一肖] Nhân viên tiệm cà phê

Chương 20

WangHaoZi

Vì để mọi người đọc có thể hiểu rõ hơn chương này mình xin viết Tiểu Thuyết thường.

Lời tác giả.

Từ lúc Vương Nhất Bác ra yêu cầu, Tiêu Chiến cứ suy nghĩ đến quên giờ quên giấc, cả một nhóm nhìn Tiêu Chiến mặt mày lúc nào cũng bần thần nên quyết định sẽ đi chơi, mọi người chọn địa điểm là Trùng Khánh, và sẽ ở lại nhà Tiêu Chiến. Tiêu Chiến suy nghĩ chút rồi cũng đồng ý, tiện cũng sẽ thăm bố mẹ, cũng như hỏi bố mẹ về chuyện đó.

Nhưng Bồi Hâm lại phải ở lại lo chuyện gia đình nên hôm sau mới có thể đến. Nhưng có lẽ chuyến đi không thuận lợi.

Xiaozan
Vương Nhất Bác tôi biết chuyện của cậu và anh Chiến, 2 tuần cũng đã qua, tôi biết cậu đang cố liên lạc cho anh Chiến, nếu muốn gặp được anh ấy cậu hãy đến bệnh viện thành phố Trùng Khánh, tôi chỉ muốn nói vậy tùy ý cậu.

Yibo_85
Tiêu Chiến.
(Đã nhận)

Yibo_85
Anh Chiến, anh bị gì đừng giỡn như vậy.
(Đã nhận)

Từ sau khi nhận được tin nhắn đó, tin thần của Vương Nhất Bác tăng hẳn, cậu đã rất sợ Tiêu Chiến vì muốn từ chối cậu mà né mặt, cậu rất sợ, nhà anh cậu cũng đến, quán cafe cũng đã đến, hay là những công ty thiết kế, cậu cũng đến nhưng dường như không có kết quả tốt.

Lúc rời đến bệnh viện Trùng Khánh không chỉ có cậu còn có cả Quách Thừa, Hạo Hiên và Hải Khoan.

Lưu Hải Khoan cũng không khá hơn Nhất Bác là mấy, vốn Trác Thành cùng mọi người đều không nói là đi chơi, nên Hải Khoan cũng không thể làm được gì ngoài chờ đợi nhưng cũng gần 2 tuần rồi một chút tin tức cũng không có, đã thế còn gặp Vương Nhất Bác cứ sốt xoắn tìm Tiêu Chiến lại khiến Hải Khoan lo hơn mấy phần.

Sau khi đến bệnh viện với vận tốc 1000 cây chuối trên một giờ :-). Bọn họ cũng đến nơi, gặp được Bồi Hâm mọi người nghe cậu kể lại.

Hôm đó mọi người đi chơi, nhưng Bồi Hâm phải lo chuyện riêng nên không đi cùng mọi người mà phải đi vào hôm sau, ngay trong đêm mọi người đi, chuyến xe taxi mà họ chọn, bị mất thắng lao đầu vào cây cột lớn, Trác Thành, Tuyên Lộ, Kế Dương bị không nặng, Tiêu Chiến vì đầu đập vào cửa kính nên chấn thương phần đầu, riêng Phồn Tinh do ngồi ở ghế phó lái nên đầu đập mạnh vào phần để đồ ở phía trước xe nên chấn thương nặng ở phần đầu và cổ.

Sau khi nghe Bồi Hâm kể sự lo lắng của mọi người càng tăng cao. Bồi Hâm nói muốn đưa Quách Thừa đến chỗ Phồn Tinh, y nghe theo chứ cũng không phản khán.

Nhìn Phồn Tinh đầu quấn băng khắp khuôn mặt Quách Thừa xót đến sắp bật khóc.

" Anh cùng anh ấy từng yêu nhau phải không? "

Giọng Bồi Hâm có chút run hoà cùng một chút chắc chắn.

" Đúng chúng tôi yêu nhau, nhưng có lẽ đã kết thúc. "

"Anh biết làm sao tôi biết không?"

" Làm sao? "

Ánh mắt của Quách Thừa trong sáng lấp lánh nhìn con người phía trước mình, dù chỉ nhìn thấy tấm lưng nhỏ, nhưng nguồn khí lạnh lùng vẫn bộc phát mạnh mẻ khiến người khác rung sợ.

" Tôi nhìn thấy một tấm hình anh chụp cùng anh ấy trong rừng, tôi tò mò hỏi anh ấy, anh ấy kể hai người từng là người yêu, anh biết không lúc đó tôi còn nghĩ bản thân mình là người thứ ba chen vào đoạn tình cảm của người khác. "

Bồi Hâm rũ mi nhìn xuống sàn bệnh viện, trong không gian yên tĩnh, bóng dáng người con trai nhỏ, có chút mềm yếu luôn tỏ ra mình mạnh mẽ giờ đây chỉ còn lại hư không, chẳng biết nữa những giọt nước mắt được Phồn Tinh trân quý nhất, đang tuôn trào, những giọt nước mắt ấy như những viên ngọc lấp lánh vở vụn thành từng mảnh nhỏ nhẹ nhàng âm thầm rơi xuống nền đất lạnh giá.

" Đáng ra tôi không nên khóc, tôi phải mạnh mẽ chờ anh ấy tỉnh dậy mới đúng, anh biết bác sĩ đã nói những gì không "

" Bác sĩ nói gì ? "

Có lẽ đây là lần đầu tiên trong đời Quách Thừa nhìn một người không thân thiết, rất xa lạ mà cảm thấy xót thương.

" Bác sĩ nói, nếu 5 hôm nữa anh ấy không tỉnh có nguy cơ sẽ rơi vào trạng thái hôn mê sâu. "

" Ba mẹ Phồn Tinh biết chuyện này chưa? "

" Bọn họ đều biết cả rồi, bọn họ vừa rời bệnh viện thì các anh tới. "

Bồi Hâm nhẹ giọng, có lẽ ngay lúc này đây cậu nên cảm ơn trời cao đã cho cậu gặp được Phồn Tinh, nhưng giờ đây cậu chỉ cảm thấy tức tối câm phẩn vì cái gì cho cậu gặp được Phồn Tinh cho cậu trải được mùi vị hạnh phúc lại sắp lấy đi nó , chỉ cần cậu không ở đây một khắc có phải Phồn Tinh sẽ biến mất, sẽ rời khỏi cậu không?

" Rồi sẽ ổn thôi, việc bây giờ chúng ta cần làm đó là chờ đợi và cầu nguyện cho Phồn Tinh tỉnh dậy. "

Quách Thừa vươn tay xoa nhẹ tấm lưng lạnh lẽo nơi Bồi Hâm nói lời an ủi, anh cũng thấy đau có lẽ đó không phải sự thương hại mà là thật sự đau lòng.
______________________________

Chương này thiên về Bồi Hâm và Phồn Tinh cùng Quách Thừa nhiều nhỉ.

✖️❌✖️❌ Không áp đặt lên người thật  ✖️❌✖️❌

Tôi dạo đây bí ý tưởng quá, nên ít ra chap, gửi lời xin lỗi chân thành đến mọi người.

Mọi người coi phim " Người bạn kì quái của tôi " chưa, ủng hộ Bác ca nhé.

Phim chiếu ở iQIYI nhé


Phim chiếu được 12 tập rồi, tổng cộng là 24 tập, ủng hộ Bác ca nhé.

Phim quay hồi Nhất Bảo mới 20 tuổi, nhưng bây giờ mới công chiếu.

Lâu lâu ekm với quảng cáo xíu thôi.😂😂✨✨

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co