Truyen3h.Co

Nhập Vũ _ Csfong

Chương 6

lalune_shy

Tống Huy Dực một đêm này ngủ cực kỳ bất an, nhiều lần bừng tỉnh đều là mồ hôi lạnh đầm đìa.

Không biết qua bao lâu, tiếng chuông điện thoại dồn dập vang lên không dứt, Tống Huy Dực lôi kéo đại não còn đang mơ hồ chưa tỉnh hẳn liếc nhìn thời gian, mới chỉ 6 giờ sáng, cảm giác mệt mỏi của thân thể vẫn chưa hề tan biến. Lúc nhận điện thoại, cô đã chuẩn bị sẵn tinh thần để 'phun châu nhả ngọc' (chửi bậy) một trận.

"A a a!" Đầu dây bên kia là một tràng gào thét như quỷ khóc sói gào, Tống Huy Dực đưa điện thoại ra xa một chút, nhưng âm thanh vẫn rõ ràng như cũ: "Dực Dực, chị sinh rồi! Hôm qua chị sinh một bé trai! Sao em còn chưa đến thăm chị, lão nương sắp đau chết."

Tống Huy Dực giật mình, con sâu buồn ngủ bị ném ra chín tầng mây, cô hưng phấn đến nhảy dựng lên: "Má ơi, chị thật sự sinh rồi! "

Cô nhanh chóng đứng dậy mặc quần áo rửa mặt, một đường đạp chân ga hết cỡ chạy vội đến bệnh viện.

Tống Vĩ ở trong một phòng bệnh đơn cao cấp, bác sĩ y tá hộ công ra vào tấp nập như mắc cửi . Tống Vĩ ngoại trừ có chút suy yếu, cũng không lộ vẻ mệt mỏi, ngược lại, ánh mắt của chị ấy càng thêm sáng láng có thần hơn thường ngày.

Tống Huy Dực vừa đến, Tống Vĩ liền cười kể lại chuyện thú vị xảy ra buổi sáng: "Em biết không, đám cấp dưới của chị vậy mà lại lấy chị ra đánh cược, cược chị sau khi sinh xong thì bao lâu bắt đầu làm việc."

"Vậy cuối cùng người nào thắng?" Tống Huy Dực nhẹ giọng nói.

"Kia đương nhiên là người cược thời gian ngắn nhất thắng rồi." Tống Vĩ hết sức vui vẻ, nói đến chuyện này cô rất tự hào : "Em biết chị trả lời tin nhắn email kia như thế nào không? Mở đầu là viết bằng tiếng Anh : 'Rất xin lỗi vì đã trả lời muộn hai mươi phút , bởi vì tôi vừa mới sinh con xong. '"

Mỗi lần nhớ tới chuyện này, Tống Vĩ liền cao hứng không chịu nổi: "Chị đều có thể tưởng tượng ra được vẻ mặt của bọn họ khi thấy những lời này, chắc phải đặc sắc lắm!"

Tống Vĩ mới vừa cười hai tiếng lại ôm ngực thở dốc, kéo ra một nụ cười bất đắc dĩ: "Sữa của chị căng quá, hiện tại chị đang cho nó nghẹn trở về."

Làm một người phụ nữ truyền kỳ với cả nơi làm việc và gia đình, việc cho bú sữa mẹ tuyệt đối là nhất định phải bỏ.

Tống Vĩ thoạt nhìn rất hỏng mất, lúc thì khóc lúc thì lại cười. Ở chốn thiêng liêng cao quý, nơi những sinh linh mới vừa cất tiếng khóc chào đời này, con người ta cũng trở nên mẫn cảm ưu thương hơn.

Tống Huy Dực thật cẩn thận đón lấy tiểu bảo bảo vừa uống xong sữa bột từ trong tay y tá. Sau khi ôm lên, cả người cô cứng đờ, đến một cử động nhỏ cũng không dám.

Tiểu bảo bảo sao lại nhỏ như vậy, phấn nộn như vậy nha. Từ một khắc giao đến trên tay Tống Huy Dực, bé liền toàn tâm toàn ý đem mình giao cho cô, cọ cọ tiếp tục ngọt ngào đi vào giấc ngủ.

Tống Huy Dực bị cảm giác tín nhiệm bất thình lình lại không hề có đạo lý này làm cho chấn động đến mức sắp khóc.

Tống Vĩ nửa nằm ở trên giường trêu ghẹo cô: "Em vẻ mặt đưa đám như vậy làm gì? Vẫn chưa ngủ được với người trong lòng à?"

"Em quên chưa kể với chị, người nọ đã ra tù sớm một năm rưỡi rồi ." Tống Huy Dực một phen nước mũi một phen nước mắt khóc lóc kể lể: "Nhưng em vẫn không ngủ được với anh ta, nên làm sao bây giờ?"

Dù vậy, cô vẫn không quên chỉnh lại cách dùng từ của Tống Vĩ : "Anh ta cũng không phải là người trong lòng gì, em chẳng qua là thèm muốn thân thể của anh ta thôi."

Tống Vĩ tình thương của mẹ không hề báo trước mà đến, thuận tiện chiếu rọi tất cả mọi người. Chị ấy nói chuyện hoàn toàn không còn khắc nghiệt như trước, chỉ cười khuyên cô từ từ sẽ đến, người muốn ngủ luôn có thể ngủ đến.

Ra khỏi bệnh viện, cảm giác chữa khỏi mà tiểu bảo bảo để lại cho Tống Huy Dực vẫn còn, thế cho nên khi nhận được điện thoại của khách thuê nhà, cô cũng bớt đi rất nhiều không kiên nhẫn so với dĩ vãng.

" Em gái chủ nhà à ,anh đây vừa thuê cửa hàng này của em mới được bao lâu đâu? Nước dột xuống tầng một khiến người ta chẳng thể nào ngồi nổi, lúc nào cũng lo lắng đề phòng sợ trần nhà có thể rơi xuống cả mảng bụi vôi hay không, anh còn làm sao buôn bán được nữa?" Người đàn ông trung niên đối diện nói chuyện láu cá, rõ là một kẻ lão luyện già đời.

"Đúng là năm ngoái tôi mới thuê thợ đến tu sửa lại." Tống Huy Dực biết mục đích của anh ta là muốn cho mình bỏ tiền ra, nếu có thể nhân tiện 'vòi' thên chút tiền thuê nhà thì càng tốt. Cô không muốn nói nhiều với anh ta, chỉ tỏ rõ thái độ: "Anh yên tâm, vấn đề nhà cửa tôi sẽ giải quyết. Nhưng anh cũng phải thông cảm, trước mắt một mảng kia đều bị ẩm ướt rất nghiêm trọng, bình thường lúc các anh dùng nước cũng phải chú ý một chút."

Cùng người thuê nhà anh tới tôi đi trao đổi qua lại mấy lần, Tống Huy Dực cúp điện thoại, mở danh bạ ra chuẩn bị liên hệ trực tiếp với người thợ quen trước đây.

Ngón tay trắng nõn mảnh khảnh dừng lại trên tên người đó một lúc lâu, bỗng nhiên lướt một cái đặt ở trên hai chữ "Phùng nguyên".

Trên mặt cô chậm rãi hiện lên nụ cười, ném điện thoại trở lại trong túi của mình, lái xe về nhà.

Buổi tối, Tống Huy Dực cố ý đợi đến 7 giờ rưỡi mới gọi điện thoại, giọng nói của Phùng Nguyên nhanh chóng truyền đến: "Xin chào cô Tống ."

"Ba Tranh Nhiên," Tống Huy Dực nghe rất buồn rầu: " Bây giờ tôi có chuyện khả năng làm phiền anh."

"Cô nói cô nói, có thể làm được gì tôi nhất định sẽ giúp cô."

"Là như thế này, dưới danh nghĩa của tôi có một cửa hàng , trước kia chống thấm nước chưa làm tốt, hiện tại bị rò rỉ nước, nhưng tôi thật sự không quen biết thợ sơn nào cả. Anh quen biết nhiều người, có thể giới thiệu giúp tôi vài người đáng tin cậy được không?"

"Cái này chỉ cần hỏi thăm một chút là có thể tìm được thôi." Phùng Nguyên khẽ suy nghĩ một lát rồi nhanh chóng đưa ra quyết định: "Như vậy đi, ngày mai tôi giúp cô tìm..."

"Đừng để ngày mai, bây giờ anh đang ở công viên đúng không?" Tống Huy Dực nói: "Chuyện này của tôi gấp lắm, bên cạnh anh nhiều phụ huynh như vậy anh liền thuận miệng giúp tôi hỏi một chút được không, hơn nữa..." Tống Huy Dực có chút ngượng ngùng nói: "Hơn nữa gần đây trong tay tôi cũng hơi kẹt, thợ chuyên nghiệp thu phí quá cao, tôi liền muốn tìm một người làm việc bán thời gian để làm, công việc này cũng rất đơn giản, chính là sơn thêm vài lớp sơn chống thấm nước là được. "

"Được ." Phùng Nguyên đầy miệng đáp ứng: "Vậy bây giờ tôi sẽ hỏi thăm giúp cô."

"Thật sự cám ơn anh rất nhiều." Tống Huy Dực ngữ khí nhảy nhót: "Vậy anh giúp tôi hỏi một chút, tận lực đêm nay liền quyết định ra tới, ngày mai bắt đầu khởi công , người làm ăn chính là một ngày cũng không chậm trễ nổi."

*

Tống Huy Dực dựa vào trên sô pha đếm thời gian chờ điện thoại, kim đồng hồ vừa chỉ đến tám giờ, điện thoại của Phùng Nguyên liền tới rồi: " Cô Tống, vừa rồi tôi vừa hỏi thăm thật đúng là có một người có thể làm công việc này của cô, chính là thầy dạy trượt patin của Tranh Nhiên, thầy ấy cũng biết làm một số việc sửa chữa, trang trí hơn nữa nhìn dáng vẻ rất thiếu tiền, hẳn là sẽ không thu phí quá cao."

Tống Huy Dực kiềm chế trái tim nhỏ bé cuồng loạn trong lòng, tận lực bình tĩnh nói: "Được rồi, thật sự rất cảm ơn anh."

" Cô Tống không cần khách sáo với tôi, tôi gửi số điện thoại của thầy ấy cho cô, cô có thể liên lạc với thầy ấy."

Tống Huy Dực cố kiềm chế từng tế bào đang muốn chạy loạn kêu gào, cúp điện thoại, đem số điện thoại của Ngô Lạc gửi cho người thuê nhà, sau đó bắt đầu ở trên sô pha thét chói tai nhảy nhót lung tung.

Ngày hôm sau, Tống Huy Dực vô luận làm chuyện gì cũng rất không yên lòng. Dù là rửa mặt hay là soạn bài, cô đều vô tình hay cố ý chú ý đến cuộc  gọi đến. Một buổi sáng trôi qua, chỉ để xác nhận điện thoại có thông suốt hay không, cô đã yêu cầu bạn cô gọi cho cô rất nhiều lần.

Khi Cao Tùng gọi điện thoại đến, Tống Huy Dực đã sớm trang điểm xong mặc tốt chiến bào, sẵn sàng trận địa đón quân địch.

"Em gái chủ nhà à, vật liệu em cho người đưa đến đã tới nơi rồi, người em thuê cũng làm hơn nửa ngày rồi." Cao Tùng nhìn thoáng qua Ngô Lạc động tác nhanh nhẹn, làm việc nghiêm túc: "Thật đừng nói, em mời người này còn rất nhanh nhẹn, nhìn cũng ra dáng lắm." Cao Tùng cúi đầu châm một điếu thuốc: "Chỉ là khi nào em qua đây đưa tiền a? Nếu nhà cửa có vấn đề, hẳn là chủ nhà  chịu trách nhiệm nha."

Tống Huy Dực cười nói: "Cao đại ca,nhân phẩm của anh em vẫn là tin được , không bằng anh trước trả tiền cho anh ta ,quay đầu lại em đưa tiền lại cho anh, cũng giống nhau thôi."

"Vậy cũng không được." Cao Tùng nói chuyện một cỗ mùi giang hồ : "Những chuyện này tốt hơn hết là em nên có mặt , nếu sau này em nói anh lừa tiền của em, thì anh tìm ai để nói rõ lí lẽ đây?"

"Đây là anh cứ nhất định bắt em phải đến đấy nhé."Tống Huy Dực cầm lấy túi nhỏ, đứng ở trước gương chỉnh chỉnh tóc, "Vậy được rồi, anh làm người đó chờ em đến tính tiền công."

Lúc Tống Huy Dực đến cửa hàng , Ngô Lạc đã sơn xong ba lần, anh và Cao Tùng đứng cạnh nhau, trên tay mỗi người kẹp một điếu thuốc, người phụ quán đang xả nước trên tầng hai, dường như là muốn nghiệm thu kết quả.

Cao Tùng trước tiên chú ý tới Tống Huy Dực, hướng Ngô Lạc bĩu môi, nói: "Chuyện tiền công cậu cùng cô ấy nói."

Lúc Ngô Lạc nhìn qua , anh vừa mới rít một hơi thuốc, hai má hơi hóp lại, đôi mắt cũng mị lên.

Tống Huy Dực phát hiện khi anh thấy mình thì nhíu nhíu mày lại.

Cô có chút kinh dị đi tới trước mặt Ngô Lạc: "Sao lại là anh? ”

Ngô Lạc chậm rãi phun ra một hơi thuốc, không nói chuyện.

Hôm đó, gặp nhau ở công viên chỉ là tình cờ, lúc bắt được cô cũng là ở một nơi cách công viên rất xa, nên anh không có khả năng biết được Tống Huy Dực và phụ huynh của học viên lớp trượt patin sẽ có liên quan.

Nghĩ đến đây, thân thể nhỏ bé vốn đang có chút chột dạ của Tống Huy Dực trong nháy mắt có sức mạnh.

"Hai người quen nhau?" Cao Tùng nói.

"Không tính là quen biết." Tống Huy Dực nhanh miệng trả lời trước cả Ngô Lạc, cô giải quyết việc chung mà đi đến xà nhà cửa , dò hỏi: " Sơn này đã khô chưa? Sao không đợi thêm chút nữa rồi hãy cho nước vào bên trong. "

"Khô rồi, khô rồi." Anh chàng trong cửa hàng nói: "Vật liệu cô mua tới rất tốt, chúng tôi cũng đã phơi rất lâu rồi, chắc chắn khô."

Tống Huy Dực gật gật đầu, làm bộ làm tịch tuần tra một phen, cuối cùng nói với Ngô Lạc : "Anh cũng chỉ làm nửa ngày, phí nhân công khẳng định không thể tính theo một ngày."

Cô khôn khéo cò kè mặc cả với Ngô Lạc : "Tôi ấn nửa ngày tính cho anh, lại cho anh thêm mười đồng, vậy là một trăm sáu."

Ngô Lạc cả người dơ hề hề, trên quần áo còn có cánh tay lộ bên ngoài tất cả đều là sơn, có trời mới biết Tống Huy Dực hạ quyết tâm có bao nhiêu tàn nhẫn mới nói ra ba chữ một trăm sáu.

Ánh mắt Ngô Lạc đen tối không rõ, giống như cũng bị sơn phủ một tầng sương mù.

Anh nhìn chằm chằm Tống Huy Dực, bởi vì cả buổi sáng không uống nước, giọng nói có chút khàn khàn: "Cô lại cho tôi thêm bốn mươi, hai trăm thành sao? ”

"Khó mà làm được." Tống Huy Dực kiên quyết không chịu: "Giá thị trường chính là như vậy, tôi đã cho đủ cao rồi."

Tống Huy Dực chớp chớp mắt, nói: "Trong tay tôi còn có mấy cửa hàng, nếu anh thật sự làm tốt thì sau này có sửa sang tôi còn tìm đến anh, hơn nữa những người làm ăn buôn bán ở khu này ai cũng quen biết nhau cả. " Cô nhìn Cao Tùng: "Đúng không Cao đại ca? Sau này chúng tôi có thể giới thiệu công việc cho anh. ”

"Được, một trăm sáu thì một trăm sáu." Ngô Lạc nói chuyện rất sảng khoái.

Tống Huy Dực lấy điện thoại ra, ấn mở ví WeChat, ngẩng đầu nhìn lên, Ngô Lạc vẫn còn đứng ngây người ở đó.

"Anh lấy điện thoại ra a, tôi chuyển cho anh."

Ngô Lạc có chút mờ mịt, "Cô không có tiền mặt sao?"

Tống Huy Dực phụt một tiếng cười lên :"Bây giờ ai đi ra ngoài còn mang theo tiền mặt? Anh không có WeChat sao? ”

Ngô Lạc tay chân vụng về lấy điện thoại không rõ nhãn hiệu từ trong túi quần ra, bấm một hồi rồi nói: "Mấy ngày trước tôi có đăng ký một cái, nhưng mà muốn thu tiền thì phải thu ở đâu..."

Tống Huy Dực thấy anh cứ chọc chỗ này bấm chỗ kia, nhịn không được tiến lại gần xem, rất nhanh liền phát hiện ra vấn đề: "Anh còn chưa liên kết thẻ ngân hàng đâu, cho nên không có cách nào thu tiền."

"Vậy em chuyển cho anh trước." Cao Tùng thấy tình huống khó giải quyết, chủ động xin ra trận: "Trong quầy của anh có tiền mặt, anh đưa cho cậu ấy là được."

Ngô Lạc cũng gật đầu, ý bảo cách này có thể làm được.

Tống Huy Dực trong lòng nói thầm không tốt, cô chần chừ nói: "Nhưng cái này còn chuyển qua tay người khác không tốt lắm đâu, nếu không như vậy đi, anh trước thêm WeChat của tôi, chờ anh liên kết xong thẻ ngân hàng tôi lại chuyển cho anh cũng giống như nhau."

Thấy Cao Tùng lại muốn mở miệng, Tống Huy Dực vội vàng nói: "Anh không cần lo lắng tôi không đưa anh tiền. Cửa hàng  mở ngay ở đây, anh bất cứ lúc nào cũng có thể tới đây tìm tôi, anh xem được không?"

Ngô Lạc vẻ mặt không sao cả: "Đều được. ”

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co