LỜI THỀ
HẬU SẢN VÀ LỜI THỀ
1. Hậu Sản Và Sự Chữa Lành
Sau khi nhau thai được lấy ra và Vĩnh được làm sạch, Tuân không rời anh nửa bước. Anh giúp y tá chuyển Vĩnh sang giường bệnh, rồi tự tay chăm sóc vợ.
Tuân đỡ Vĩnh ngồi dậy, nhẹ nhàng lau rửa cho anh. Anh không hề tỏ ra ghê sợ trước máu và dịch hậu sản. Đối với anh, cơ thể này là một kỳ quan, là nơi đã tạo ra hai đứa con yêu quý của họ.
Anh lau rửa cẩn thận vùng sinh môn, nơi vẫn còn sưng đỏ và đau rát. Vĩnh cắn răng chịu đựng những cơn co hồi tử cung nhẹ, nhưng đôi mắt anh không rời Tuân.
— "Em không cần phải chịu đựng một mình. Anh sẽ lau sạch mọi vết đau của em," Tuân thì thầm, bàn tay ấm áp xoa lên vùng bụng dưới Vĩnh.
Rồi, Tuân đỡ Hòa Bình đặt lên ngực Vĩnh. Giống như lần trước, sữa non bắt đầu tiết ra. Vĩnh rên khẽ, nhưng vẫn mỉm cười, để con gái tìm kiếm nguồn sống.
— "Bú ngoan, Hòa Bình. Con là niềm hy vọng của cả tiểu đội," Vĩnh nói, giọng khản đặc.
2. Gia Đình Đoàn Tụ
Sáng hôm sau, Bình An được đưa đến gặp em gái. Cậu bé ba tuổi lanh lợi, nhìn chằm chằm vào cô bé sơ sinh với vẻ tò mò.
— "Ba, em gái nhỏ quá. Có đau không ba?" Bình An hỏi, chạm nhẹ vào bàn tay nhỏ xíu của Hòa Bình.
Vĩnh mỉm cười, đưa tay ôm lấy cả hai đứa con. "Ba không đau nữa, con trai. Vì có con, và có em, ba không còn đau nữa."
Tuân đứng nhìn cảnh tượng đó, trái tim anh như tan chảy. Anh đã có tất cả những gì anh từng mơ ước: Vĩnh, người anh yêu thương, và hai đứa con, Bình An và Hòa Bình.
Anh tiến đến, ôm chầm lấy ba cha con. Bốn người họ, nằm gọn trong căn lán trại nhỏ bé giữa chiến trường, tạo nên một bức tranh hoàn hảo về tình yêu và sự sống.
3. Lời Thề Bất Diệt
Đêm cuối cùng ở trạm y tế, trước khi Vĩnh được chuyển về lán trại gia đình, Tuân ôm Vĩnh thật chặt.
— "Anh yêu em. Anh sẽ luôn trân trọng những nỗi đau này. Vì nó đã mang đến cho chúng ta hai điều kỳ diệu," Tuân nói, hôn lên môi Vĩnh.
Vĩnh áp tai vào ngực Tuân, nghe nhịp tim mạnh mẽ của anh. "Cảm ơn anh, Tuân. Cảm ơn anh đã yêu em, yêu cả những phần cơ thể này. Em chỉ mong một ngày, chúng ta sẽ được ôm nhau dưới một bầu trời không có tiếng súng."
Tuân siết chặt Vĩnh, lời thề của anh vang vọng trong không gian: "Sẽ có ngày đó, Vĩnh. Anh sẽ chiến đấu để ngày đó đến nhanh hơn. Bình An và Hòa Bình của chúng ta, chúng sẽ lớn lên trong hòa bình. Anh hứa."
Họ trao nhau nụ hôn cuối cùng của đêm đó, nụ hôn sâu sắc, đầy xúc cảm. Ngoài trời, tiếng mưa đã hoàn toàn tạnh. Chỉ còn lại ánh trăng non len lỏi qua khe hở của mái lán, chiếu sáng khuôn mặt bình yên của hai người lính và hai sinh linh bé bỏng đang ngủ say. Tình yêu của họ đã vượt qua chiến hào, vượt qua định kiến, và vượt qua cả sự sống và cái chết để nảy nở thành những điều kỳ diệu mang tên Bình An và Hòa Bình.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co