Truyen3h.Co

NHẬT KÝ

Ngày 12/5/2026

helloiamfromvietnam

Hôm nay là  một ngày học bình thường nhưng đến khi vô tiết 1.

Thay vì là cô P.H dạy thì lại là thầy B, tôi cứ có cảm giác như có chuyện j sẽ diễn ra.Ôi trời, cái linh cảm chó chết này nó đúng.Thầy P vô lớp( ng dạy toán), ông ấy bắt đầu phát bài thi tuần trc cho lớp.Thật sự việc bài chấm xong hay chấm lâu nó quan trọng thật, nó cho ta biết điểm sớm nhưng lại  đau lòng khi biết điểm thấp, sự thất vọng hay lời mắng chửi của mẹ làm tôi đau lắm. Nhưng còn đau hơn khi khi bài chấm lâu, nỗi sợ đó còn nhân lên. Vô chuyện chính thôi.Khi thầy phát điểm cho từng ng, tôi cầu trong lòng là >8 là đc rồi.Nhưng tôi quên mất là mik là đứa trẻ xui xẻ mà, đứa trẻ ko giỏi về mọi mặt cho dù là đơn giản nhất. Điểm toán chỉ đc 6,25 điểm. THẤP, thấp nhất mà tôi từng có đến bây giời. Tôi nhớ đến những j đã hứa vs mẹ, sự kì vọng lại bị tôi phá đi. Tôi ân hận lắm, sợ lắm, sợ những lời nói như dao đâm vào trong tim và cả những vết thương trên cơ thể nữa. Sợ lắm nhưng ko chỉ là tôi mà còn những người khác nữa. Bạn cùng lớp tên H.M bị điểm thấp, tôi ko nhớ là mấy nữa, cở 6>x<5 thì phải. M nói rằng về chắc là bị ba đánh và cấm xem điện thoại. Cảm giác là nó sắp khóc. Đúng là nó khóc thiệt.Sau khi thầy thu lại bài.M úp mặt vào bàn mà khóc, nó khóc nhiều lắm nhưng ko để phát ra tiếng.Tôi thấy bạn khóc. M.T( bạn thân nhất của M ở bên cạnh) thấy bạn khóc. T kêu tôi cho nó xin giấy cho M lau nc mắt. Tôi thông cảm cho M vì dù sao tôi cũng trải qua.

Sau khi M bình tỉnh lại, nó nói với mấy đứa bị điểm thấp hay là nhảy cầu( hôm qua cở cầu Trường Hà có 2 mạng ng).Lúc ấy suy nghĩ của tôi đang tiêu cực,tôi nói:

- Đừng nhảy, tốn tiền vớt xác lắm mà còn đau nữa.Thay vì đó sao bây ko mua thuốc ngủ, uống quá liều là chết ngay, ko đau j cả chỉ là ngủ lâu hơn thôi.

Nói xong thì V.L nói là nó vẫn nhảy.Tôi bảo là:

- Mi nhảy lúc 11h hay 12h thì đc đó, cở 2 hay 3 tiếng sau mới có ng biết lẫn.Tăng cơ hội chết.

Sau khi nói, tôi hối hận vì nếu như tụi nó có làm theo ko, thật sự làm chứ!?

Những suy nghĩ đó cứ ám ảnh làm tôi ko biết cách j mik đã về nhà.Tôi quyết ko nói cho mẹ là có điểm, tôi sợ là khi nói lại chửi và đánh......

Tôi mong là mọi thứ sẽ trôi nhanh đi....mong là vậy.

CẢM ƠN VÌ ĐÃ ĐỌC, NẾU CÓ THIẾU SÓT J HAY KO HIỂU J THÌ NHẮN NHA MN. MIK CẢM ƠN NHA.


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co