c1
HỒI 1: Mưa thất nguyệt sầu giăng thôn vắng – Mộng phù hoa tỉnh giấc đoạn trường
---
Mưa đêm thất nguyệt lạnh hồn ai,
Thân cốt tiêu điều lệ chảy dài.
---
Khi những cơn mưa của tiết trời thất nguyệt bắt đầu trút xuống vùng Cam Túc, thuộc địa phận Long Tương đạo, cả vùng đất rộng lớn nhuốm một màu xám xịt, u ám đến nao lòng. Đó là thời điểm mà giang hồ vẫn thường truyền tai nhau rằng ma môn sắp mở hội Vu Lan nhiếp hồn, khi trăng tròn vành vạnh treo cao trên đỉnh núi xa, chiếu xuống nhân gian một thứ ánh sáng lạnh lẽo, ma mị, như thấu thị mọi oan khuất ẩn tàng trong lòng người. Nhưng đêm nay, trăng đã bị nuốt chửng bởi những đám mây đen kịt, dày đặc, cuồn cuộn kéo về từ phía bắc xa xôi, mang theo hơi thở lạnh lẽo của những đỉnh núi tuyết phủ mờ sương, và những hạt mưa bắt đầu rơi – không phải thứ mưa bụi lất phất của mùa xuân, cũng không phải cơn mưa rào ào ạt chợt đến chợt đi của mùa hạ, mà là thứ mưa của tháng bảy, nặng hạt, dai dẳng, từng giọt từng giọt như những mũi kim lạnh buốt đâm xuyên qua màn đêm, xuyên qua những mái tranh nghèo nàn, xuyên qua cả da thịt và tâm can con người.
Cách quận Cam Túc chừng mấy dặm đường về phía đông nam, nơi những con đường đất đỏ gập ghềnh, lầy lội uốn lượn qua những cánh đồng hoang vắng, có một cái thôn trang nhỏ bé, hẻo lánh, ít người qua lại. Dân địa phương gọi nó là Chu Gia Thôn – một cái tên bình dị, mộc mạc, không chút hào nhoáng, như chính cuộc sống của những con người nơi đây. Thôn trang nằm khuất sau những rặng tre xanh rì, lá tre đẫm nước mưa rủ xuống nặng trĩu, thỉnh thoảng lại rung lên bần bật mỗi khi có cơn gió mạnh thổi qua, tạo thành những âm thanh rì rào, sột soạt, nghe như tiếng than thở trầm mặc của đất trời. Những mái nhà tranh thấp lè tè, tường đất nện đã ngả màu nâu sẫm vì thời gian và mưa nắng, nằm co cụm vào nhau như tìm kiếm chút hơi ấm trong đêm mưa lạnh lẽo. Vài ánh đèn dầu leo lét hắt ra từ khe cửa gỗ ọp ẹp, nhưng cũng chỉ đủ soi sáng một khoảng nhỏ trước hiên nhà, rồi nhanh chóng bị bóng tối và màn mưa dày đặc nuốt chửng.
Trong một căn nhà nhỏ nằm ở rìa thôn, nơi giáp ranh với cánh đồng hoang và một con mương cạn đã lâu không có nước, một thiếu niên bỗng bừng tỉnh giữa cơn mê man. Đôi mắt hắn mở ra chậm chạp, nặng nhọc, như thể mí mắt bị ai đó đè lên những tảng đá ngàn cân. Ban đầu, mọi thứ trước mắt hắn chỉ là một màn mờ ảo, nhòe nhoẹt, trắng xóa, không hình dạng, không màu sắc. Hắn chớp mắt một lần, rồi hai lần, rồi ba lần, từng cái chớp mắt yếu ớt, vô lực, như thể ngay cả việc điều khiển mí mắt cũng đã trở thành một sự cố gắng phi thường. Dần dần, những hình ảnh bắt đầu hiện ra rõ nét hơn – trần nhà thấp lè tè, những thanh tre đan chéo vào nhau đã ngả màu đen bóng vì khói bếp và bụi thời gian, vài sợi mạng nhện giăng mắc ở góc tường, lắc lư nhè nhẹ theo luồng gió lùa qua khe vách.
Khuôn mặt của thiếu niên ấy hốc hác đến đáng thương. Đôi gò má cao nhô lên dưới lớp da xanh xao, vàng vọt, thiếu sức sống. Đôi mắt trũng sâu, thâm quầng, như hai cái hố đen tối tăm chứa đựng vô vàn đau khổ, phẫn uất và tuyệt vọng. Môi hắn nứt nẻ, khô khốc, thỉnh thoảng lại run lên nhè nhẹ vì lạnh và vì yếu ớt. Thân thể hắn gầy còm, tiều tụy, chỉ còn da bọc xương, những đường gân xanh nổi lằn dưới lớp da mỏng tang như muốn đâm thủng ra ngoài. Hắn mặc trên người một chiếc áo vải bố màu nâu thô, loại vải rẻ tiền nhất mà người nông dân nghèo thường mặc, đã sờn rách ở vài chỗ, những sợi chỉ bung ra tua tủa, vương vãi trên bề mặt vải như những sợi tơ tằm khô héo. Chiếc áo ấy đã ướt sũng, dính chặt vào da thịt hắn, truyền cái lạnh buốt thấu xương thấu tủy.
Và rồi hắn cảm nhận được – tiếng mưa.
Không phải là tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tranh, mà là tiếng mưa rơi trực tiếp lên da mặt hắn. Từng giọt, từng giọt mưa của tiết trời thất nguyệt thật nặng hạt, lạnh buốt, cứ thế rơi xuống, chạm vào vầng trán hắn, vào sống mũi thẳng nhưng giờ đã gầy guộc của hắn, vào đôi má hóp của hắn. Mỗi giọt mưa như một mũi kim băng giá đâm vào da thịt, mang theo cái lạnh lẽo của trời cao, của mây đen, của một thế giới vô tình chẳng đoái hoài gì đến nỗi đau của một con người nhỏ bé. Hắn cảm nhận được từng giọt mưa vỡ ra trên da mặt, nước mưa chảy thành dòng nhỏ men theo sống mũi, tràn vào khóe miệng, mang theo vị nhàn nhạt, hơi tanh tanh của bụi bặm trên mái tranh mục nát.
Hắn phẫn uất vô cùng.
Nỗi phẫn uất ấy như một ngọn lửa âm ỉ cháy trong lồng ngực, thiêu đốt tâm can hắn, khiến cho hơi thở hắn trở nên gấp gáp, nặng nhọc hơn. Nhưng than ôi, sức cùng lực kiệt. Thân thể gầy còm, suy nhược này chẳng còn chút khí lực nào để hắn có thể gào thét, có thể đấm ngực, có thể làm bất cứ điều gì để giải tỏa nỗi uất hận đang gặm nhấm ruột gan hắn. Ngay cả việc ngồi dậy cũng đã là một sự xa xỉ vượt quá sức chịu đựng của tấm thân tàn tạ này. Hắn chỉ có thể khó khăn, chậm chạp, nặng nhọc nằm xuống tấm phản gỗ ọp ẹp đã mục ruỗng một phần, rồi lách nhẹ thân mình – một cử động yếu ớt, vô vọng – cố gắng dịch chuyển sang một bên để tránh những giọt mưa đang rơi xối xả qua cái lỗ thủng trên mái tranh. Mỗi lần lách người, những khớp xương khô khốc của hắn lại kêu lên những tiếng "răng rắc", "lạo xạo" đau đớn, như thể chúng sắp sửa rời ra khỏi nhau. Hơi thở hắn hổn hển, phả ra những làn khói trắng mỏng manh trong không khí lạnh lẽo. Cuối cùng, hắn cũng tìm được một vị trí tương đối khô ráo, co ro thân mình lại như một con tôm, hai tay ôm lấy ngực, đầu gối co lên sát cằm, cố gắng giữ lại chút hơi ấm cuối cùng đang dần rời bỏ cơ thể mình.
Và trong tư thế co ro, đáng thương ấy, trong căn nhà tranh ọp ẹp, tối tăm, lạnh lẽo, giữa tiếng mưa rơi tí tách, nặng hạt của mùa thất nguyệt, gã thiếu niên bất hạnh ấy không khỏi để cho dòng ký ức đau thương, chua xót tràn về, nhấn chìm tâm trí hắn.
Hắn nhớ lại số phận của mình.
Chỉ một năm trước thôi – một năm, mười hai tháng, ba trăm sáu mươi lăm ngày, một khoảng thời gian ngắn ngủi như một cái chớp mắt trong dòng chảy vô tận của thời gian, nhưng cũng đủ dài để cuộc đời một con người hoàn toàn đảo lộn, từ thiên đường rơi thẳng xuống địa ngục. Một năm trước, hắn còn là thiếu gia của Hoàng gia – một gia tộc danh giá, quyền thế, giàu có bậc nhất ở quận Tiêu Ngọc, vùng đất nằm kế bên quận Cam Túc này. Hoàng gia ở Tiêu Ngọc không chỉ nổi tiếng vì sản nghiệp đồ sộ, ruộng đất mênh mông, cửa hàng buôn bán khắp nơi, mà còn vì truyền thống võ học lâu đời, từng sản sinh ra nhiều cao thủ có tiếng tăm trên giang hồ. Phụ thân hắn – Hoàng lão gia – là một người nghiêm khắc nhưng công bằng, luôn dạy dỗ các con phải lấy chữ "nhân" và chữ "nghĩa" làm đầu. Hắn – Hoàng An – là con trai thứ trong gia tộc, tuy không được kỳ vọng kế thừa gia nghiệp như đại ca Hoàng Hồng, nhưng cũng được nuôi dạy đầy đủ, được học chữ, học võ, được hưởng mọi vinh hoa phú quý mà một thiếu gia danh giá có thể có.
Nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn là tro bụi.
Hắn đã bị đuổi khỏi gia môn – bị chính gia tộc mà hắn yêu quý, bị chính người đại ca ruột thịt mà hắn kính trọng, bị chính những người mà hắn từng gọi là thân nhân, đuổi đi như đuổi một con chó ghẻ. Không một lời giải thích, không một cơ hội để thanh minh, không một chút lòng thương xót. Chỉ có những ánh mắt khinh bỉ, những lời nguyền rủa, và một lệnh trục xuất thẳng thừng, lạnh lùng như băng giá mùa đông.
Tội danh của hắn – thông dâm với đại tẩu.
Một tội danh nhục nhã, bẩn thỉu, đủ để hủy hoại hoàn toàn danh dự và cuộc đời của bất kỳ người đàn ông nào, nhất là trong một gia tộc danh giá, coi trọng lễ nghĩa, khuôn phép như Hoàng gia. Hắn đã bị bắt quả tang – trong tình trạng quần áo xộc xệch, đầu óc mụ mị vì xuân dược – cùng với đại tẩu Liễu Yên, cũng trong tình trạng tương tự, trên chiếc giường trong phòng của chính đại tẩu. Hắn không nhớ rõ chuyện gì đã xảy ra. Hắn chỉ nhớ rằng hôm đó đại tẩu có mời hắn uống trà, nói là có việc muốn bàn bạc riêng. Hắn không hề nghi ngờ gì, bởi dù sao đại tẩu cũng là người nhà, là thê tử của đại ca. Nhưng sau khi uống chén trà ấy, đầu óc hắn bắt đầu choáng váng, thân thể nóng bừng lên một cách kỳ lạ, rồi sau đó… hắn không còn nhớ gì nữa. Cho đến khi tiếng hét thất thanh của một nha hoàn vang lên, cánh cửa bị đạp tung, và đại ca Hoàng Hồng cùng một đám gia đinh xông vào, với những ánh mắt căm phẫn, khinh bỉ.
Hắn đã cố gắng giải thích, cố gắng kêu oan, nhưng không một ai tin hắn. Bằng chứng đã quá rõ ràng. Lời khai của đại tẩu Liễu Yên – trong nước mắt và sự tủi hổ – rằng hắn đã nhiều lần ve vãn, dụ dỗ nàng, và hôm đó đã dùng vũ lực để cưỡng bức nàng, càng khiến cho tội trạng của hắn trở nên chắc chắn không thể chối cãi. Phụ thân hắn – Hoàng lão gia – vốn đã già yếu, lại đang lâm bệnh nặng, nghe tin này đã tức giận đến mức hộc máu, thổ huyết ngay tại chỗ, rồi qua đời chỉ vài ngày sau đó trong đau đớn và nhục nhã. Cái chết của phụ thân càng khiến cho mọi người trong gia tộc căm hận hắn hơn, coi hắn như kẻ sát phụ, kẻ bất hiếu bất mục, kẻ phá hoại gia phong.
Hoàng Hồng – đại ca của hắn – kẻ mà hắn từng hết lòng kính trọng, tin tưởng, đã trở thành người lên án hắn kịch liệt nhất. Trước linh cữu của phụ thân, Hoàng Hồng đã long trọng tuyên bố trục xuất hắn khỏi Hoàng gia, xóa tên hắn khỏi gia phả, và cấm hắn không bao giờ được đặt chân trở lại quận Tiêu Ngọc. Để giữ thể diện cho gia tộc, Hoàng Hồng không giao hắn cho quan phủ, nhưng cũng không cho hắn bất cứ thứ gì – không một đồng tiền, không một bộ quần áo tử tế, không một lời từ biệt. Hắn bị lột bỏ tất cả những gì thuộc về Hoàng gia, bị đánh đập tàn nhẫn bởi đám gia đinh dưới sự sai khiến của Hoàng Hồng, rồi bị ném ra khỏi cổng lớn như một bao rác rưởi.
Như một con chó không nhà, hắn đã chật vật, đau đớn, tủi nhục biết bao mới có thể rời khỏi quận Tiêu Ngọc. Những ngày đầu tiên, hắn gần như sống trong trạng thái vô thức, lê lết thân xác rách nát, bầm dập qua những con đường vắng, tránh xa những khu dân cư đông đúc vì sợ bị người quen nhận ra. Những vết thương trên người hắn – do trận đòn roi tàn nhẫn của đám gia đinh – mưng mủ, lở loét, bốc mùi hôi thối. Hắn không có tiền để mua thuốc, cũng không có ai để nhờ cậy. Hắn chỉ có thể hái những lá cây dại ven đường, nhai nát rồi đắp lên vết thương, cầu mong chúng lành lại. Cơn đói hành hạ hắn từng giờ, từng phút. Hắn đã phải ăn những thứ mà trước đây, với thân phận thiếu gia, hắn chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ phải ăn – củ chuối rừng, rau dại đắng ngắt, thậm chí cả những mẩu bánh mì mốc meo mà người ta vứt đi bên đường.
Hắn đã lang thang suốt mấy tháng trời, vượt qua ranh giới của quận Tiêu Ngọc, đi về phía nam, đến vùng Cam Túc thuộc Long Tương đạo, hy vọng tìm kiếm một cơ hội sống mới. Ở nơi xa lạ này, không ai biết hắn là ai, không ai biết về quá khứ nhục nhã của hắn. Hắn nghĩ rằng mình có thể bắt đầu lại từ đầu – có thể xin làm công cho một gia đình nào đó, dù là những công việc nặng nhọc, thấp hèn nhất, chỉ cần có cơm ăn, có chỗ ngủ qua đêm.
Nhưng số phận dường như vẫn chưa chịu buông tha hắn.
Hoàng Hồng – tân gia chủ của Hoàng gia sau cái chết của phụ thân – dường như quyết tâm không cho hắn bất cứ con đường sống nào. Không biết bằng cách nào, Hoàng Hồng đã cho người sang tận Cam Túc, đến từng thôn trang, từng cửa hàng, từng gia đình khá giả có thể thuê mướn nhân công, để thông cáo một mệnh lệnh rõ ràng: không ai được nhận Hoàng An làm việc, không ai được giúp đỡ hắn, nếu không sẽ bị Hoàng gia ở Tiêu Ngọc coi là kẻ thù. Với thế lực và tiền tài của Hoàng gia, mệnh lệnh ấy có sức nặng ngàn cân. Từng cánh cửa hy vọng mở ra với hắn, rồi lại đóng sập lại một cách tàn nhẫn khi chủ nhà nghe thấy cái tên "Hoàng An" và nhớ đến lời thông cáo từ Tiêu Ngọc. Những ánh mắt ban đầu còn có chút thương cảm, lập tức biến thành sợ hãi, xa lánh, thậm chí là khinh bỉ khi họ biết được "tội lỗi" của hắn.
Hắn chỉ đành phải ăn xin.
Từ một thiếu gia danh giá, sống trong nhung lụa, được người người kính nể, hắn trở thành một kẻ ăn mày rách rưới, hôi hám, đáng thương, phải chìa tay xin từng miếng cơm thừa, từng đồng xu lẻ của người qua đường. Có những ngày hắn không xin được gì, phải uống nước lã cầm hơi, co ro trong những góc chợ vắng tanh, lắng nghe tiếng bụng réo sôi sùng sục. Có những đêm hắn bị những kẻ ăn mày khác – những kẻ đã giành giật địa bàn từ lâu – đánh đuổi, phải lang thang suốt đêm trong mưa gió, tìm một mái hiên nào đó để tạm trú. Và rồi hắn lạc đến cái thôn trang nhỏ bé này – Chu Gia Thôn – nơi có những con người nghèo khó nhưng tốt bụng, đã cho hắn tá túc tạm trong căn nhà tranh bỏ hoang này, thỉnh thoảng lại cho hắn chút cơm nguội, chút nước uống để sống qua ngày.
Nằm co ro trên tấm phản gỗ mục, lắng nghe tiếng mưa rơi tí tách qua lỗ thủng trên mái, Hoàng An bỗng cảm thấy khóe mắt mình cay cay, nóng ran. Và rồi, những giọt nước mắt – không phải nước mưa lạnh buốt từ bên ngoài, mà là nước mắt nóng hổi, mặn chát từ sâu thẳm tâm hồn hắn – bắt đầu lăn dài trên đôi má hốc hác, gầy guộc. Chúng chảy dọc theo sống mũi, hòa vào những giọt mưa lạnh, rơi xuống tấm phản gỗ ẩm mục, tạo thành những vệt loang lổ, tối màu.
Hắn khóc – không thành tiếng, chỉ là những tiếng nấc nghẹn ngào, uất ức bị kìm nén trong cổ họng, như tiếng thú bị thương rên rỉ trong đêm tối. Nước mắt cứ thế tuôn ra, không ngăn lại được, như dòng sông ký ức đau thương vỡ bờ, cuốn trôi mọi cố gắng gượng cười, mọi vẻ ngoài chai sạn mà hắn đã cố tạo dựng trong suốt những tháng ngày lưu lạc vừa qua.
Trong đầu hắn, những suy nghĩ hỗn loạn, đau đớn cứ quay cuồng, giằng xé.
"Đại ca…" – Hắn nghĩ thầm, hai chữ ấy bây giờ nghe sao mà chua xót, mỉa mai đến vậy. "Đại ca vì ganh ghét ta… mà sẵn sàng để đại tẩu hạ xuân dược ta… để hãm hại ta thông dâm… Hahaha… Hoàng An ta có tài đức gì… để Hoàng Hồng và Liễu Yên… hai kẻ gian phu dâm phụ ấy… phải bày ra cái kế độc ác đến vậy chứ…?"
Hắn cố gắng nhớ lại khuôn mặt của đại ca – Hoàng Hồng – trước đây. Đại ca hơn hắn năm tuổi, dáng người cao lớn, phương phi, giọng nói sang sảng, luôn tỏ ra là một người anh mẫu mực, yêu thương em trai. Nhưng sâu thẳm trong đáy mắt của đại ca, hắn đã từng đôi lần bắt gặp những tia nhìn kỳ lạ – những tia nhìn lạnh lẽo, ghen ghét, đố kỵ, chỉ xuất hiện trong chớp mắt rồi biến mất, được che đậy khéo léo bằng nụ cười hiền lành, bằng những lời nói quan tâm. Hắn đã từng nghĩ rằng đó chỉ là ảo giác của mình, rằng hắn đã quá đa nghi. Nhưng giờ đây, khi nhìn lại, hắn mới hiểu rõ. Đại ca ghen ghét hắn – ghen ghét vì hắn thông minh hơn, có tài văn chương hơn, được phụ thân yêu quý và khen ngợi nhiều hơn. Mặc dù đại ca là trưởng nam, đương nhiên sẽ là người kế thừa gia nghiệp, nhưng sự hiện diện của hắn – một đứa em trai tài năng – luôn là cái gai trong mắt đại ca, là mối đe dọa tiềm tàng đối với địa vị gia chủ tương lai.
Còn Liễu Yên – đại tẩu của hắn – một người đàn bà xinh đẹp, sắc sảo, nhưng lòng dạ thâm hiểm khó lường. Nàng ta xuất thân từ một gia đình thương nhân giàu có, được gả cho Hoàng Hồng như một sự liên minh giữa hai dòng họ. Nàng ta luôn tỏ ra dịu dàng, đoan trang trước mặt mọi người, nhưng hắn đã từng nghe phong thanh những lời đồn đại về quá khứ không mấy tốt đẹp của nàng ta, về những mối tình vụng trộm trước khi về làm dâu Hoàng gia. Hắn không ngờ rằng, nàng ta và đại ca lại có thể cấu kết với nhau, dựng lên một vở kịch hoàn hảo để hãm hại hắn, để một mũi tên bắn trúng hai đích – loại bỏ được hắn, kẻ mà Hoàng Hồng ghen ghét, đồng thời khiến phụ thân tức giận mà qua đời, mở đường cho Hoàng Hồng nhanh chóng đoạt lấy vị trí gia chủ.
"Đại ca… Liễu Yên…" – Nước mắt hắn lại trào ra, nhưng lần này không chỉ là đau đớn, tủi nhục, mà còn là căm hận, là phẫn uất đến tột cùng. "Các ngươi… là gian phu dâm phụ… Các ngươi hại ta thân bại danh liệt… hại phụ thân thổ huyết mà chết… Các ngươi có còn lòng dạ nào không…?"
Hắn lại khẽ thở dài – một tiếng thở dài nặng nề, mệt mỏi, như tiếng gió hú qua khe vách lạnh lẽo. Tiếng thở dài ấy dường như mang theo tất cả sức lực còn sót lại trong tấm thân gầy còm của hắn, khiến cho lồng ngực hắn đau nhói, hơi thở trở nên yếu ớt hơn.
"Nếu ta chuyên tâm tập võ…" – Hắn cay đắng nghĩ. "Có lẽ sẽ không bị huynh hại như vậy… Cũng không dễ bị xuân dược ảnh hưởng… Cũng không đến nỗi cơ sự này… Haha…"
Hoàng gia tuy là gia tộc buôn bán, nhưng cũng có truyền thống võ học. Từ nhỏ, hắn và đại ca đều được phụ thân mời võ sư về dạy dỗ. Nhưng hắn vốn mê văn chương, thi phú hơn là võ nghệ. Hắn thích đọc sách, thích ngâm nga những bài thơ Đường, thích viết những áng văn chương bay bổng, hơn là đổ mồ hôi trên võ đài, tập luyện những chiêu thức khô khan, mệt nhọc. Hắn chỉ học võ một cách chiếu lệ, cho có, không hề dụng tâm, dụng công. Trong khi đó, Hoàng Hồng lại rất chăm chỉ luyện võ, dù tư chất không cao, nhưng nhờ khổ luyện mà cũng có được một thân thủ kha khá, đủ để đối phó với vài tên côn đồ.
Giờ đây, hắn mới thấm thía cái giá phải trả cho sự lười biếng, thiếu cảnh giác của mình. Nếu hắn có võ công cao cường, nội lực thâm hậu, có lẽ hắn đã không dễ dàng bị xuân dược hạ gục, đã không bị đám gia đinh đánh đập một cách dễ dàng, đã có thể phản kháng, có thể trốn thoát, có thể tự bảo vệ mình. Nếu hắn có võ công, có lẽ hắn đã có thể tìm ra chân tướng sự việc, rửa sạch oan khuất, trừng trị những kẻ đã hãm hại hắn.
"Nhưng tất cả đã muộn rồi…" – Hắn tự nhủ, giọng nói trong tâm trí đầy tuyệt vọng. "Chung quy cũng chỉ vì một chữ 'tài'… Vì tiền tài, vì gia sản… mà huynh hại đệ, giết cha… Hoàng Hồng! Ngươi chết không được an thân!"
Hắn nghiến răng, thốt ra lời nguyền rủa trong im lặng, nhưng ngay cả việc nghiến răng cũng khiến hàm hắn đau nhức, bởi cơ thể đã quá suy kiệt. Cơn phẫn nộ bùng lên trong giây lát, rồi lại nhanh chóng bị dập tắt bởi sự mệt mỏi, yếu ớt của thân xác. Hắn cảm thấy đầu óc mình quay cuồng, những hình ảnh, ký ức hỗn độn cứ chập chờn, lúc hiện lúc mất. Tiếng mưa rơi bên ngoài dường như lúc gần lúc xa, lúc to lúc nhỏ, như một bản nhạc buồn thảm, đơn điệu ru hắn vào giấc ngủ.
Thiếu niên mắng chửi một hồi trong tâm trí, khí lực dần dần vơi đi như nước trong một chiếc bình rạn nứt. Hơi thở hắn trở nên đều đặn hơn, nhưng cũng yếu ớt hơn. Đôi mắt trũng sâu, thâm quầng của hắn từ từ khép lại, hàng mi dài và ướt đẫm nước mắt run run vài cái, rồi nằm yên bất động. Những đường nét căng thẳng, đau đớn trên khuôn mặt hắn cũng dần giãn ra, nhường chỗ cho một vẻ bình thản, vô hồn của giấc ngủ mê man. Bên ngoài, mưa vẫn rơi, nặng hạt, dai dẳng, tí tách trên mái tranh, trên những tàu lá chuối sau nhà, trên mặt đất ẩm ướt, tạo thành những vũng nước nhỏ, phản chiếu lờ mờ ánh sáng le lói từ những đám mây đen kịt trên cao.
Cả căn nhà tranh nhỏ bé, ọp ẹp lại chìm vào trong tĩnh lặng, chỉ còn tiếng mưa rơi, tiếng gió thở dài qua khe vách, và tiếng thở yếu ớt, đứt quãng của một thiếu niên bất hạnh đang ngủ thiếp đi trong tuyệt vọng và đau thương. Ở một góc nào đó trong tâm thức mơ hồ của hắn, có lẽ vẫn còn le lói một tia hy vọng nhỏ nhoi, một khát khao được sống, được trả thù, được rửa sạch oan khuất. Nhưng liệu tia hy vọng ấy có đủ sức thắp sáng con đường tăm tối trước mắt hắn? Liệu số phận có mỉm cười với một kẻ đã bị cả thế gian ruồng bỏ? Những câu hỏi ấy vẫn còn bỏ ngỏ, như màn mưa đêm thất nguyệt dày đặc, che phủ tất cả, không một lời giải đáp.
---
——— Hết hồi 1 ———
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co