Truyen3h.Co

nhất thế kỳ hiệp

c11

SnVn482

HỒI 11: Phân quán nhỏ trấn y đường vắng – Mạch Tứ Vật khéo hỏi nhân sâm

---

Đầu đông phân quán một mình ngồi,
Bốc thuốc kê đơn khách đến rồi.

---

Khi những ngày đầu tiên của tháng mười bắt đầu lặng lẽ trôi qua, đất trời Cam Túc lại khoác lên mình một tấm áo mới. Đó là tấm áo của mùa đông đang chớm về – không còn là cái thu vàng rực rỡ, thơ mộng với những tán lá phong đỏ thắm và hương cúc dại thoang thoảng nữa, mà là một bầu không khí lạnh lẽo, khô hanh, mang theo hơi thở của những cơn gió bấc từ phương bắc xa xôi tràn về. Bầu trời tháng mười tuy vẫn cao và trong xanh, nhưng cái trong xanh ấy không còn ấm áp nữa, mà nhuốm một vẻ lạnh lùng, xa vắng, như đôi mắt của một mỹ nhân đang chìm trong tâm sự. Nắng thu vàng óng như mật ong ngày nào, giờ đây đã nhạt đi trông thấy, chỉ còn là những tia nắng yếu ớt, nhợt nhạt, cố gắng len lỏi qua những đám mây xám xịt, nhưng dường như không đủ sức để sưởi ấm mặt đất đang ngày một lạnh giá hơn.

Sáng hôm ấy, khi những giọt sương đêm còn đọng trên những ngọn cỏ ven đường, biến thành những hạt băng mỏng, lấp lánh dưới ánh bình minh yếu ớt, Hoàng An nhận được lệnh từ Sở Lưu Hương. Gã cho gọi hắn đến thư phòng, khuôn mặt béo tròn, phúc hậu vẫn giữ vẻ điềm đạm thường ngày, nhưng trong đáy mắt sắc sảo của gã, Hoàng An có thể cảm nhận được một sự toan tính, một sự sắp đặt nào đó.

"An này," – Sở Lưu Hương chậm rãi lên tiếng, giọng trầm ấm vang lên trong không gian tĩnh mịch của thư phòng buổi sớm. "Hôm nay, ngươi không cần lên núi hái thuốc, cũng không cần đến thư phòng đọc sách nữa. Ta có một việc quan trọng hơn giao cho ngươi. Ở phía tây quận Cam Túc, cách đây chừng ba dặm đường, có một phân quán nhỏ của Tứ Hàng Quán ta. Lâu nay, phân quán ấy do một vị lão y sư đã cao tuổi trông coi, nhưng mấy hôm trước, lão ấy bị cảm nhiễm phong hàn, phải trở về tổng quán để điều dưỡng. Từ hôm nay, ngươi sẽ thay lão ấy đến đó, trấn giữ phân quán. Công việc cũng không có gì nặng nhọc, chỉ là bắt mạch, kê đơn, bốc thuốc cho những người dân nghèo trong vùng đến khám chữa bệnh. Đây cũng là một cơ hội tốt để ngươi thực hành những kiến thức y lý và châm cứu mà ngươi đã học được bấy lâu nay. Ngươi thấy sao?"

Hoàng An nghe vậy, trong lòng vừa mừng vừa lo. Mừng vì cuối cùng hắn cũng có cơ hội được tự mình thực hành y thuật, được tự tay bắt mạch, kê đơn, bốc thuốc cho người bệnh, thay vì chỉ đọc sách và hái thuốc như trước đây. Đây chính là bước tiến quan trọng trên con đường trở thành một đại phu thực thụ. Nhưng hắn cũng lo, vì đây là lần đầu tiên hắn phải một mình đối diện với người bệnh, tự mình đưa ra những chẩn đoán và quyết định, không có ai bên cạnh chỉ bảo, giám sát. Nếu lỡ may xảy ra sai sót gì, chẳng phải sẽ làm tổn hại đến thanh danh của Tứ Hàng Quán, và làm phụ lòng tin tưởng của Sở Lưu Hương hay sao?

Nhưng hắn không dám chần chừ hay từ chối. Hắn cúi đầu, cung kính đáp:

"Vãn bối xin tuân theo sự sắp xếp của tiền bối. Vãn bối nhất định sẽ cố gắng hết sức mình, không dám để xảy ra sai sót, làm tổn hại đến thanh danh của Tứ Hàng Quán."

Sở Lưu Hương khẽ gật đầu, trên khuôn mặt béo tròn thoáng hiện một nụ cười hài lòng. Gã đưa cho Hoàng An một chiếc chìa khóa đồng nhỏ, và một tấm bản đồ vẽ tay chỉ dẫn đường đến phân quán. Rồi gã khoát tay, ra hiệu cho hắn lui ra.

Hoàng An trở về phòng, thu xếp một ít vật dụng cá nhân cần thiết – vài bộ quần áo, cuốn Ngũ Hí Quyền, bộ châm cứu Hoa Dương mà Sở Lưu Hương đã cho phép hắn mang theo để luyện tập, cùng với chiếc túi hồng hỷ đựng ít tiền lẻ. Hắn cũng không quên kiểm tra lại viên gạch dưới chân giường, nơi cất giấu số tiền dành dụm của mình. Tất cả vẫn nguyên vẹn. Sau đó, hắn rời khỏi Tứ Hàng Quán, một mình lên đường về phía tây quận Cam Túc.

Con đường đất đỏ dẫn về phía tây quận vắng vẻ hơn hẳn con đường dẫn vào trung tâm phố chợ. Hai bên đường, những cánh đồng lúa đã gặt xong, chỉ còn trơ lại những gốc rạ khô khốc, vàng úa, nằm im lìm dưới bầu trời xám xịt. Thỉnh thoảng, một vài cơn gió bấc lạnh lẽo thổi qua, cuốn theo những chiếc lá khô rụng từ những hàng cây bên đường, xoay tròn trong không trung, tạo thành những âm thanh lao xao, sột soạt, càng làm tăng thêm vẻ tiêu điều, quạnh quẽ của một vùng quê nghèo đang bước vào mùa đông.

Sau khoảng nửa canh giờ đi bộ, Hoàng An cuối cùng cũng đến được nơi cần đến. Đó là một căn nhà gỗ nhỏ, nằm khuất sau một lùm tre xanh rì, bên cạnh một con mương cạn đã khô nước từ lâu. Căn nhà tuy nhỏ, nhưng được xây dựng khá chắc chắn, mái ngói âm dương tuy đã ngả màu rêu phong, nhưng vẫn còn nguyên vẹn, không có dấu hiệu bị dột nát. Trước cửa nhà, có treo một tấm biển gỗ nhỏ, sơn son thếp vàng đã phai nhạt, trên đó khắc bốn chữ: "Tứ Hàng Phân Quán" . Bên cạnh cửa chính, còn có một cánh cửa sổ nhỏ, bên trong có thể nhìn thấy một quầy gỗ, và phía sau quầy là những ngăn tủ gỗ nhỏ, dùng để đựng dược liệu.

Hoàng An lấy chìa khóa đồng mà Sở Lưu Hương đã đưa, mở cửa bước vào. Bên trong, không khí có phần ẩm mốc, lạnh lẽo vì đã mấy ngày không có người ở. Hắn mở toang tất cả các cửa sổ cho thông thoáng, rồi bắt đầu quét dọn, lau chùi bụi bặm. Hắn sắp xếp lại những cuốn sổ ghi chép, những chiếc cân tiểu ly, những tờ giấy gói thuốc, và kiểm tra lại các ngăn tủ dược liệu. Mùi thảo dược khô thoang thoảng trong không gian nhỏ hẹp, mang lại cho hắn một cảm giác thân thuộc, ấm áp giữa cái lạnh lẽo của đầu đông.

Sau khi đã thu xếp mọi thứ đâu vào đấy, hắn ngồi xuống chiếc ghế gỗ sau quầy, lòng đầy bồn chồn, hồi hộp chờ đợi những vị khách đầu tiên. Nhưng thời gian cứ thế trôi đi trong tĩnh lặng. Ánh nắng yếu ớt của buổi sáng dần dần leo cao hơn, rồi lại từ từ ngả về phía tây. Cả một buổi sáng hôm đó, không một bóng người nào ghé qua phân quán nhỏ của hắn. Hoàng An bắt đầu cảm thấy sốt ruột, lo lắng. Chẳng lẽ ngày đầu tiên hắn trấn quán, lại không có nổi một vị khách nào sao? Hắn đi đi lại lại trong căn phòng nhỏ, hết lau chùi quầy gỗ, lại sắp xếp lại những gói thuốc, rồi lại ngồi xuống, mở cuốn sách y lý ra đọc, nhưng không tài nào tập trung được.

Mãi đến gần trưa, khi mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, nhưng những tia nắng vẫn yếu ớt, không đủ sức xua tan đi cái lạnh lẽo của mùa đông, thì bỗng nhiên, từ ngoài xa, một bóng người lảo đảo bước tới. Hoàng An vội vàng đứng dậy, chỉnh lại y phục, bước ra trước quầy, lòng đầy mong đợi.

Người khách ấy là một nam nhân trung niên, tuổi chừng tứ tuần, dáng người gầy gò, ốm yếu. Khuôn mặt lão ta hốc hác, xanh xao, hai mắt trũng sâu, thâm quầng như gấu mèo, lộ rõ vẻ mệt mỏi, suy nhược trầm trọng. Lão mặc một bộ quần áo vải thô màu nâu đã cũ kỹ, sờn rách ở vài chỗ, bước đi loạng choạng, như thể chỉ cần một cơn gió nhẹ thổi qua cũng có thể quật ngã lão. Lão bước vào phân quán, đôi mắt vô hồn nhìn Hoàng An, rồi cất giọng khàn khàn, yếu ớt:

"Đại phu… đại phu cứu ta với… Ta… ta cảm thấy trong người mệt mỏi quá… Đã mấy đêm nay rồi… ta không sao chợp mắt được… Nằm xuống là trằn trọc, đầu óc quay cuồng… chân tay bủn rủn… không còn chút sức lực nào nữa… Đại phu xem giúp ta… liệu có phải ta bị bệnh nan y gì không…?"

Hoàng An nghe lão nói vậy, trong lòng vừa thương cảm, vừa cảm thấy một trách nhiệm nặng nề đè lên vai. Đây là vị khách đầu tiên của hắn, và cũng là ca bệnh đầu tiên mà hắn phải tự mình chẩn đoán, điều trị. Hắn không được phép làm sai. Hắn cố gắng giữ cho giọng nói của mình thật bình tĩnh, ấm áp, để trấn an vị khách đang hoảng loạn kia:

"Lão trượng chớ có lo lắng quá. Để vãn bối bắt mạch xem sao đã. Mời lão trượng ngồi xuống đây, đưa tay cho vãn bối."

Lão trung niên run rẩy ngồi xuống chiếc ghế gỗ trước quầy, chậm rãi đặt bàn tay phải gầy guộc, xanh xao của mình lên chiếc gối kê tay nhỏ mà Hoàng An đã chuẩn bị sẵn. Hoàng An hít một hơi thật sâu, cố gắng nhớ lại tất cả những kiến thức về mạch học mà hắn đã đọc trong sách vở, và những lời chỉ dạy của Sở Lưu Hương trong những buổi tối học châm cứu. Hắn đưa ba ngón tay – ngón trỏ, ngón giữa, và ngón áp út – của bàn tay phải ra, nhẹ nhàng đặt lên cổ tay lão trung niên, ngay vị trí thốn khẩu. Đầu ngón tay hắn chạm vào làn da lạnh lẽo, khô ráp của lão, cảm nhận nhịp đập của mạch tượng bên dưới.

Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ tinh thần vào ba đầu ngón tay của mình. Hắn cố gắng phân biệt ba bộ vị của mạch – Thốn, Quan, Xích – tương ứng với các tạng phủ khác nhau trong cơ thể. Hắn cảm nhận từng nhịp đập, từng đợt sóng nhỏ của mạch tượng truyền lên đầu ngón tay. Hắn phân tích tốc độ, cường độ, độ nông sâu, và hình dạng của mạch.

Một lúc lâu sau, hắn mới từ từ mở mắt ra. Trong đầu hắn đã có một chẩn đoán sơ bộ. Mạch của lão trung niên này rất tế, rất nhược – gần như không bắt được ở bộ vị Xích. Mạch tế nhược thường biểu hiện cho tình trạng khí huyết lưỡng hư, tâm tỳ suy nhược. Đặc biệt, mạch ở bộ vị Tâm (bên trái, bộ Thốn) rất yếu, loạn nhịp, không đều, chứng tỏ tâm huyết không đủ để nuôi dưỡng thần minh, dẫn đến chứng mất ngủ, hồi hộp, lo âu. Mạch ở bộ vị Can (bên trái, bộ Quan) lại có phần căng cứng, hơi huyền, chứng tỏ can khí uất kết, không được thư sướng, cũng góp phần gây ra chứng mất ngủ và mệt mỏi.

Hoàng An buông tay ra, khẽ gật đầu. Hắn đã có đủ tự tin để kê đơn. Hắn quay người lại, với tay lấy một tờ giấy gói thuốc màu vàng nhạt, và một chiếc bút lông nhỏ. Hắn chấm mực, rồi cẩn thận viết từng chữ một, nét chữ tuy còn hơi run vì hồi hộp, nhưng vẫn rõ ràng, ngay ngắn:

"Đương quy – 3 chỉ"
"Bạch thược – 3 chỉ"
"Thục địa – 4 chỉ"
"Xuyên khung – 2 chỉ"

Đây chính là bài thuốc "Tứ Vật Thang" – một bài thuốc cổ phương nổi tiếng trong y học, có tác dụng bổ huyết, hoạt huyết, điều kinh, dưỡng huyết, thường được dùng cho những trường hợp khí huyết lưỡng hư, huyết hư gây ra chứng mất ngủ, mệt mỏi, da dẻ xanh xao, đầu óc choáng váng. Hoàng An đã đọc về bài thuốc này rất nhiều lần trong sách, và cũng đã được Sở Lưu Hương giảng giải cặn kẽ về công dụng và cách dùng của nó. Đây là một bài thuốc an toàn, hiệu quả, rất thích hợp với tình trạng của vị khách này.

Viết xong đơn thuốc, hắn xoay người lại, mở các ngăn tủ dược liệu phía sau. Hắn lấy ra từng vị thuốc một. Những lát Đương quy màu vàng nâu, thơm mùi đặc trưng. Những miếng Bạch thược trắng ngà, được thái lát mỏng. Những khối Thục địa đen nhánh, dẻo quánh, được tẩm mật ong, tỏa ra mùi thơm ngọt ngào. Và những lát Xuyên khung mỏng, màu xám trắng, có mùi thơm hăng hắc. Hắn dùng chiếc cân tiểu ly bằng đồng, cẩn thận cân đong từng vị thuốc cho đúng phân lượng đã ghi trong đơn, rồi đổ chúng vào một tờ giấy gói thuốc lớn.

Ngay khi hắn đang định gói tờ giấy lại, bỗng nhiên, một ý nghĩ lóe lên trong đầu hắn. Hắn nhớ lại những lời Sở Lưu Hương đã từng dạy về nghệ thuật bán thuốc và tư vấn cho khách hàng. Không chỉ đơn thuần là bốc đúng thuốc, đúng bệnh, một vị lương y giỏi còn phải biết cách "nói chuyện" với khách hàng, biết cách tư vấn thêm những vị thuốc bổ trợ, vừa giúp tăng hiệu quả điều trị, vừa mang lại thêm lợi nhuận cho y quán. Và trong trường hợp này, với một bệnh nhân khí huyết lưỡng hư, suy nhược trầm trọng như lão trung niên kia, nếu có thêm một vị đại bổ khí huyết như Nhân Sâm, thì hiệu quả điều trị sẽ còn nhanh chóng và rõ rệt hơn nữa.

Hắn ngừng tay, ngước mắt lên nhìn vị khách trung niên đang ngồi thừ người ra đó, đôi mắt vô hồn, khuôn mặt hốc hác đầy vẻ chờ đợi. Hắn hắng giọng một tiếng, cố gắng giữ cho giọng nói của mình thật tự nhiên, thật nhẹ nhàng, như thể đây chỉ là một lời khuyên chân thành, chứ không phải là một sự chào hàng vụ lợi:

"À… khách quan này… Vãn bối vừa bắt mạch và kê đơn cho khách quan rồi đây. Đây là bài Tứ Vật Thang, chuyên bổ huyết, hoạt huyết, rất tốt cho chứng khí huyết hư nhược, mất ngủ, mệt mỏi của khách quan. Uống hết ba thang này, tình trạng của khách quan chắc chắn sẽ cải thiện đáng kể. Tuy nhiên…"

Hắn cố ý ngừng lại một chút, quan sát phản ứng của vị khách. Thấy lão ta hơi nhướn mày, tỏ vẻ chăm chú lắng nghe, hắn mới nói tiếp, giọng càng thêm phần thân thiện, chân thành:

"…vãn bối thấy khí sắc của khách quan thực sự quá kém, mạch tượng cũng cực kỳ suy nhược. Nếu chỉ dùng Tứ Vật Thang không thôi, e rằng thời gian hồi phục sẽ hơi lâu, khách quan sẽ còn phải chịu đựng cái cảm giác mệt mỏi, khó ngủ này thêm một thời gian nữa. Vãn bối có một đề xuất thế này… Khách quan có muốn dùng thêm một chút Nhân Sâm không ạ? Chỉ cần thêm một ít Nhân Sâm thượng hạng, cho vào sắc chung với thang thuốc này, thì hiệu quả bổ khí, dưỡng huyết, an thần sẽ tăng lên gấp bội. Khách quan sẽ nhanh chóng cảm thấy khỏe khoắn hơn, ăn ngon, ngủ yên hơn rất nhiều. Và chi phí cũng không đáng kể lắm đâu ạ… chỉ khoảng nửa quan tiền nữa thôi…"

Nói đến đây, lòng Hoàng An bỗng dưng hồi hộp, lo lắng. Hắn sợ rằng vị khách nghèo khó này sẽ từ chối, sẽ cho rằng hắn đang cố tình vòi vĩnh, moi tiền. Nửa quan tiền – tức là năm mươi đồng hào, hay năm trăm đồng văn – đối với một người nông dân hay lao động nghèo, quả là một số tiền không nhỏ. Nhưng điều khiến hắn hoàn toàn bất ngờ, là vị khách trung niên ấy, ngay khi nghe hắn nói đến hai chữ "Nhân Sâm" và tác dụng thần kỳ của nó, đôi mắt vô hồn của lão bỗng sáng lên một tia hy vọng. Lão không hề do dự hay mặc cả, mà lập tức gật đầu lia lịa, rồi run run đưa tay vào trong ngực áo, lấy ra một túi vải nhỏ, cẩn thận mở ra.

Trong túi vải ấy, là những đồng tiền hào vàng óng ả, và cả một tờ tiền giấy màu xanh nhạt đã hơi cũ kỹ, nhàu nát. Lão đếm không cần suy nghĩ, đưa thẳng cho Hoàng An một tờ tiền giấy và năm mươi đồng hào. Đó chính là một quan tiền và năm mươi đồng hào – gấp ba lần số tiền nửa quan mà Hoàng An đã đề nghị cho phần Nhân Sâm. Lão run run nói, giọng đầy vẻ khẩn khoản:

"Đại phu… đại phu cứ lấy đi. Bao nhiêu cũng được. Miễn là thuốc tốt, giúp ta mau khỏi bệnh. Ta… ta không thể chịu đựng được cái cảm giác mệt mỏi, không ngủ được này thêm một ngày nào nữa đâu. Đại phu cho ta loại Nhân Sâm nào tốt nhất, đắt nhất cũng được. Ta có tiền… ta có đủ tiền mà…"

Hoàng An sững sờ nhìn số tiền trong tay lão, rồi lại nhìn khuôn mặt hốc hác, khắc khổ nhưng đầy vẻ quyết tâm của lão. Hóa ra, lão không hề nghèo như vẻ bề ngoài. Có lẽ, lão là một người nông dân, hoặc một tiểu thương nhỏ, đã dành dụm được một số tiền kha khá, nhưng vì bệnh tật hành hạ, nên mới trở nên tiều tụy, xơ xác như vậy. Và bây giờ, khi có cơ hội chữa khỏi bệnh, lão sẵn sàng bỏ ra tất cả những gì mình có.

Hoàng An vội vàng xua tay, chỉ nhận lấy đúng năm mươi đồng hào – tương đương nửa quan tiền – và trả lại tờ tiền giấy một quan cùng số tiền lẻ còn lại cho lão. Hắn nói, giọng chân thành, ngay thẳng:

"Không cần nhiều như vậy đâu, khách quan. Vãn bối đã nói là chỉ nửa quan tiền cho phần Nhân Sâm thôi mà. Khách quan đưa nhiều quá, vãn bối không dám nhận đâu. Khách quan cứ giữ lấy số tiền này mà tẩm bổ sau khi khỏi bệnh."

Lão trung niên thấy vậy, trong mắt lóe lên một tia cảm kích. Lão không ép nữa, cất số tiền còn lại vào túi, rồi chăm chú nhìn Hoàng An đang quay vào trong, mở một ngăn tủ nhỏ có khóa, lấy ra một chiếc hộp gỗ đàn hương nhỏ xinh. Hắn mở hộp, bên trong, trên lớp nhung đỏ thẫm, là những lát Nhân Sâm được thái mỏng, màu vàng nhạt, trong suốt như sáp ong, tỏa ra một mùi thơm đặc trưng, ngọt ngào, ấm áp. Đây là loại Nhân Sâm thượng hạng mà Tứ Hàng Quán nhập về, được Sở Lưu Hương cho phép hắn mang theo một ít đến phân quán để bán cho những khách hàng có nhu cầu. Hắn cẩn thận dùng một chiếc kẹp tre nhỏ, gắp vài lát Nhân Sâm, đặt vào một tờ giấy nhỏ, gói lại thật kỹ, rồi bỏ vào chung với gói Tứ Vật Thang đã gói sẵn.

Sau khi gói thuốc xong xuôi, hắn đưa cho lão trung niên, và không quên dặn dò cẩn thận, giọng nghiêm túc, rõ ràng:

"Đây, thuốc của khách quan đây ạ. Khách quan nhớ kỹ nhé, mỗi ngày sắc một thang, sắc với ba bát nước, đun nhỏ lửa cho đến khi cạn còn một bát thì chắt ra uống. Uống khi thuốc còn ấm. Và quan trọng nhất, trong thời gian dùng thuốc, tuyệt đối không được ăn đồ tanh – như cá, tôm, cua, ốc – và không được ăn đồ lạnh, uống nước lạnh. Phải kiêng khem nghiêm ngặt, thì thuốc mới phát huy hết tác dụng. Nếu có gì bất thường, hoặc sau khi dùng hết ba thang mà vẫn chưa thấy đỡ, khách quan cứ quay lại đây, vãn bối sẽ xem xét lại cho."

Lão trung niên cung kính đỡ lấy gói thuốc bằng cả hai tay, như nâng niu một báu vật. Lão cúi đầu cảm tạ Hoàng An rối rít, rồi mới chậm rãi bước ra khỏi phân quán. Bóng lão lảo đảo khuất dần sau lùm tre xanh, để lại Hoàng An đứng một mình trong căn phòng nhỏ, lòng tràn ngập một cảm giác vừa hồi hộp, vừa tự hào, vừa nhẹ nhõm. Hắn đã làm được. Hắn đã tự mình bắt mạch, kê đơn, và bốc thuốc cho vị khách đầu tiên. Và không chỉ có vậy, hắn còn khéo léo tư vấn và bán thêm được một vị thuốc quý, mang về cho Tứ Hàng Quán thêm nửa quan tiền. Đây quả là một khởi đầu tốt đẹp.

Sau khi vị khách trung niên rời đi, Hoàng An lại tiếp tục ngồi chờ đợi. Nhưng suốt cả buổi chiều hôm đó, cũng chỉ có thêm đúng hai vị khách nữa ghé qua. Một người là một phụ nữ trung niên, đến khám vì bị cảm mạo, ho hen, sổ mũi. Người còn lại là một lão ông, cũng bị cảm mạo, kèm theo đau nhức xương khớp. Cả hai đều chỉ là những bệnh nhẹ thông thường. Hoàng An nhanh chóng bắt mạch, kê đơn, và bốc thuốc cho họ – chủ yếu là các vị thuốc giải cảm, phát tán phong hàn như Kinh giới, Phòng phong, Tía tô, Gừng tươi, kết hợp với một ít Cam thảo và Đại táo để điều hòa. Hai vị khách này đều là những người dân nghèo, chỉ mua những thang thuốc rẻ tiền, không có nhu cầu dùng thêm các vị thuốc bổ đắt tiền như Nhân Sâm. Hoàng An cũng không hề tỏ ra thất vọng hay phân biệt đối xử. Hắn vẫn vui vẻ, tận tình hướng dẫn họ cách sắc thuốc, cách kiêng khem, và tiễn họ ra về với cùng một sự kính trọng.

Sau khi vị khách cuối cùng rời đi, mặt trời cũng vừa khuất hẳn sau dãy núi xa phía tây, chỉ còn lại những vệt sáng màu hồng tím le lói ở chân trời. Bóng tối bắt đầu bao phủ khắp vùng quê nghèo. Hoàng An đóng cửa phân quán, cài then cẩn thận. Hắn trở vào trong, thắp lên một ngọn đèn dầu nhỏ, ánh sáng vàng vọt, leo lét soi rọi căn phòng nhỏ hẹp. Hắn cảm thấy mệt mỏi rã rời. Cả một ngày dài ngồi chờ đợi, căng thẳng, tập trung cao độ cho từng ca bệnh, dù chỉ có ba người khách, nhưng cũng đủ khiến cho một kẻ vừa mới ốm dậy, sức khỏe còn yếu như hắn phải thấm mệt. Đầu óc hắn ong ong, hai mắt hắn muốn díp lại, chân tay bủn rủn. Hắn chỉ muốn được nằm vật xuống giường và ngủ một giấc thật sâu.

Nhưng hắn không làm vậy. Hắn nhớ đến những lời dạy của Sở Lưu Hương, nhớ đến kỷ luật thép mà hắn đã tự đặt ra cho bản thân mình trong suốt thời gian qua. Dù có mệt mỏi đến đâu, dù có bận rộn đến đâu, hắn cũng không được phép lơ là việc luyện công. Nội công chính là gốc rễ, là nền tảng cho tất cả mọi thứ – sức khỏe, y thuật, và con đường võ học sau này. Hắn không thể để mất đi cái gốc rễ ấy chỉ vì một ngày làm việc mệt nhọc.

Nghĩ vậy, hắn cố gắng gượng dậy, đi ra phía sau phân quán, nơi có một khoảng sân nhỏ và một giếng nước. Hắn múc nước lạnh từ giếng lên, dội lên người, tắm rửa qua loa cho sạch sẽ bụi bặm và mồ hôi của một ngày dài. Nước giếng vào đầu tháng mười lạnh buốt thấu xương, khiến cho hắn tỉnh táo hơn đôi chút, xua tan đi cơn buồn ngủ đang ập đến. Sau khi tắm rửa xong, hắn thay một bộ quần áo sạch sẽ, rồi trở vào phòng trong, nơi có một chiếc giường gỗ nhỏ.

Hắn không leo lên giường ngay. Hắn ngồi xếp bằng trên giường, hai tay đặt lên đầu gối, lòng bàn tay ngửa lên, nhắm mắt lại. Hắn cố gắng gạt bỏ mọi mệt mỏi, mọi tạp niệm ra khỏi tâm trí, tập trung toàn bộ ý thức vào đan điền. Hắn bắt đầu điều hòa hơi thở, và chậm rãi vận hành Hàng Long Phục Hổ Công, thực hiện những vòng chu thiên quen thuộc.

"Hấp…" – Hắn hít vào thật sâu, thu lấy chút sinh khí ít ỏi còn sót lại trong không khí lạnh lẽo của đêm đông.
"Hô…" – Hắn thở ra thật chậm, dẫn khí đi khắp kinh mạch, Hàng Long lên theo Đốc Mạch, Phục Hổ xuống theo Nhâm Mạch.

Luồng nội khí nhỏ bé, ấm áp trong đan điền của hắn lại bắt đầu luân chuyển. Lần này, nó không còn yếu ớt và chậm chạp như những ngày đầu tiên nữa. Nhờ sự kiên trì luyện tập mỗi ngày, nhờ tác dụng thần kỳ của những viên Tôi Tủy Đan (hắn đã dùng được bốn viên, và cảm nhận rõ ràng sự thay đổi), kinh mạch của hắn đã thông suốt hơn rất nhiều. Nội khí vận hành trơn tru, nhẹ nhàng, êm ái, như một dòng suối nhỏ chảy qua những viên sỏi đã được mài nhẵn. Cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, xua tan đi cái lạnh lẽo của màn đêm và sự mệt mỏi của một ngày dài. Hắn cảm thấy cơ thể mình như được sạc lại năng lượng, tinh thần trở nên minh mẫn, sảng khoái hơn.

Hắn duy trì việc vận công như vậy trong khoảng nửa canh giờ, thực hiện được vài chục vòng chu thiên, cho đến khi cảm thấy nội khí đã được củng cố, cơ thể đã đủ ấm áp và thư thái, hắn mới từ từ thu công, mở mắt ra. Lúc này, cơn buồn ngủ mới thực sự ập đến, như một cơn sóng lớn, không gì có thể cưỡng lại được. Hắn nằm vật xuống giường, kéo tấm chăn bông mỏng đắp lên người, và gần như ngay lập tức, hắn đã chìm sâu vào một giấc ngủ không mộng mị. Bên ngoài khung cửa sổ nhỏ, gió bấc đầu đông vẫn thổi từng cơn lạnh buốt, rít qua khe vách, nhưng trong căn phòng nhỏ, bên trong tấm chăn bông mỏng, Hoàng An vẫn ngủ ngon lành, hơi thở đều đều, ấm áp. Một ngày đầu tiên trấn giữ phân quán của hắn đã kết thúc một cách bình yên và trọn vẹn như vậy.

---

——— Hết hồi 11 ———

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co