Chương 4
Quan hệ của Jaejoong và Yunho mỗi ngày càng thêm thân thiết, mặc dù Jaejoong luôn cảm thấy chuyện tốt như vậy có thể đến với mình cứ như giấc mơ không có thật, thế nhưng cảm tình chân thành Yunho mang đến cho cậu là điều không thể phủ nhận.
Yunho vẫn cố gắng đưa Jaejoong ra khỏi thế giới nhỏ bé của cậu, cố gắng giúp cậu hòa nhập với cuộc sống của mình. Mặc dù Jaejoong mỗi lần gặp gỡ mấy người bạn giàu có của Yunho, vẫn không tránh được cảm giác tự ti cùng lúng túng, thế nhưng cậu không thể cự tuyệt đề nghị của hắn, cố gắng của Yunho khiến cậu vô cùng cảm kích.
Kim Jaejoong vốn là một người lầm lì, trước khi gặp được Yunho vẫn luôn độc lai độc vãng. Thế nhưng, từ sau khi cùng Yunho chói sáng đi cùng một chỗ, cậu tự nhiên cũng phải tiếp nhận đủ loại ánh mắt của mọi người. Việc Jihye thầm mến Jaejoong, mọi người hầu như đều biết, hiện tại Jaejoong lại thân thiết với Yunho, không ít người ở sau lưng bắt đầu nghị luận, nói Kim Jaejoong nhờ vào ưu ái của Jihye để ôm chân Yunho. Sau một quãng thời gian rất dài như vậy, Kim Jaejoong cảm thấy cực kỳ phiền nhiễu, giống như mỗi nơi cậu đi qua, đều sẽ có người lặng lẽ ở sau lưng bàn tán. Cậu đâu có làm gì sai, mọi việc hoàn toàn không giống như lời bọn họ, cậu chưa từng cố ý tiếp cận Yunho, càng chưa từng có ý định nào khác.
Sau khi phải nghe rất nhiều lời ác ý như vậy, Jaejoong muốn lặng lẽ rút lui, cậu không muốn nói việc này với Yunho, cũng không muốn tiếp tục nhận lấy địch ý của người khác mà không rõ lý do, vậy nên cậu bắt đầu tránh mặt Yunho cùng Jihye.
Jaejoong dường như rất cố gắng tránh mắt hai người họ, Yunho sau hai lần như vậy, hình như hiểu được ý muốn của cậu, cũng không đến tìm cậu nữa. Jaejoong giống như trở lại cuộc sống trong quá khứ, không có bạn bè, tự thu mình trong vỏ ốc. Nhưng hiện tại, cậu không còn có thể hờ hững như trước kia được nữa. Từng trải quả cuộc sống vui vẻ tốt đẹp như vậy, hiện tại về với sự nhạt nhẽo, vô vị trước kia lại cảm thấy thế giới chỉ còn lại hai màu đen trắng.
Cậu có vài lần nhịn không được muốn chủ động đi tìm Yunho, mỗi lần nhìn thấy bóng dáng Yunho từ xa xa, trong lòng lại có xúc động như vậy, người đi cùng với hắn vốn phải là cậu! Vừa nghĩ đến có thể gặp lại Yunho, Jaejoong lại cảm thấy bất an cùng lo sợ. Jung Yunho là người kiêu hãnh như vậy, Kim Jaejoong, đừng nằm mơ giấc mơ không có thực nữa, hắn tuyệt đối sẽ không tha thứ cho cậu.
Kim Jaejoong cảm thấy cuộc sống của mình hiện tại so với trước kia càng vô nghĩa hơn.
Tâm tình của Jaejoong vẫn tiếp tục suy sụp như vậy, cho đến một ngày bị đám thanh niên côn đồ chặn tại đầu ngõ. Kim Jaejoong vẫn luôn cố gắng che giấu bản thân lần đầu bị người khác chặn đánh, nghĩ sao cũng không nhớ được mình đã làm gì chọc giận đám người này.
"Nhóc con, mau đưa bọn anh mượn ít tiền mua thuốc?" Nam sinh cầm đầu diện mạo đáng khinh cười xấu xa áp sát Jaejoong, Jaejoong nhìn tên mụn cóc đầy mặt không nhịn được cảm thấy buồn nôn.
"Tôi không có tiền..." Jaejoong không dám kịch liệt chống lại, hơn nữa cả người cậu quả thật không có xu nào.
"Đại ca, em biết thằng nhóc này." Một tên thấp lùn đứng phía sau đột nhiên lên tiếng: "Đây không phải đứa chuyên bám đuôi Jung Yunho sao!"
"Chậc chậc." Tên đại ca kia vừa nghe đến tên Jung Yunho liền lộ vẻ rất khó chịu, ánh mắt nhìn về phía Jaejoong càng thêm ngoan độc: "Hóa ra là theo đuôi sao, thế nào, ôm chân Jung Yunho có thoải mái không? Nhưng hiện tại mày chỉ có thể ngoan ngoãn nộp tiền, nếu không, kể cả gọi Jung Yunho tới cứu mạng cũng vô dụng."
"Tôi không có tiền!" Nhắc tới Yunho lại khiến Jaejoong phiền lòng, bọn chúng còn nói cậu bám đuôi, khiến ngữ khí của Jaejoong cao lên không ít.
Đại ca kia lập tức bị chọc giận, vung tay hất văng kính mắt cậu. Thế giới xung quanh Jaejoong bỗng nhiên trở nên mơ hồ, cậu khẩn trương híp mắt lại, khuôn mặt đỏ bừng, tay cũng phát run.
Tên nọ thấy bộ dáng thật của Jaejoong, lại sửng sốt một chút, nửa ngày mới có thể phun ra một câu: "Mẹ nó, khó trách Jung Yunho giữ lại tên nhóc này bên người, hóa ra bởi vì khuôn mặt cũng tạm được." Gã giật mạnh tóc Jaejoong khiến cậu bị đau sợ hãi kêu lên môt tiếng.
"Tiền mày đã không có, vậy bây giờ phải để anh em chúng tao chơi đùa một chút." Vừa nói, gã vừa túm tóc Jaejoong hung hăng đẩy xuống đất.
Jaejoong bị đau hít vào một hơi, sờ soạng trên mặt đất tìm kiếm kính mắt.
"Này, chúng mày đang làm gì!"
Đầu ngõ đột nhiên truyền đến thanh âm của một người.
Jaejoong lập tức nhận ra đó là Yunho, trong lòng lại càng sốt ruột, cậu cúi đầu thật thấp, tiếp tục tìm kiếm kính mắt, trên trán còn lấm tấm một tầng mồ hôi mỏng, hoàn toàn không thể để ý xem Yunho cùng bọn họ nói những gì.
Lúc sau, có người đi tới trước mặt Jaejoong, cúi người đưa kính mắt cho cậu. Jaejoong vội vàng đeo kính, nhìn khuôn mặt lo lắng của Yunho, nhất thời không biết nói gì cả.
——————————
Thời điểm Jaejoong về đến nhà trời đã tối, tay cậu còn xách một hộp thức ăn nhanh mua ngoài cổng của tiểu khu, bụng đói kêu vang. Vừa đi đến đầu hành lang, lại bị ánh sáng le lói của tàn thuốc trong bóng đêm dọa sợ.
"Jaejoong, em về rồi sao, tại sao lại về muộn như vậy." Là Jung Yunho, hắn đang đứng đó, điếu thuốc còn cầm trên tay.
Cả ngày hôm nay Jaejoong vẫn luôn lo lắng, nếu Yuho tìm đến công ty cậu biết làm sao bây giờ, thế nhưng cả ngày trôi qua cũng không xảy ra sự việc "đáng sợ" đó, Jaejoong lúc ấy cảm thấy mình thật bi ai. Hiện tại Yunho cuối cùng cũng xuất hiện, cậu không hiểu sao lại nhẹ nhàng thở ra, trong lòng bắt đầu ngũ vị tạp trần.
"Hóa ra là chủ tịch Jung, không biết ngọn gió nào đem chủ tịch thổi tới đây." Jaejoong buông xuống mi mắt thản nhiên nói, trong lời nói đều là sự xa lánh.
"Jaejoong. em hiện tại đang hận tôi sao..... Đừng giả vờ không biết tôi, đừng làm như không quen tôi được không?" Mi tâm của Yunho hơi nhíu lại, giọng nói tràn đầy bất đắc dĩ. Hôm nay xử lý công việc ở công ty đã rất mệt mỏi, nhưng hắn vẫn khuông nhịn được muốn đến nhìn lén Jaejoong một chút, cho dù sớm biết sẽ chạm mặt. "Vết thương trên tay đã đến bệnh viện khám chưa?"
"Hộp đồ ăn trên tay Jaejoong hơi tỏa ra hương vị, hình như có chút ngậy mỡ, Jaejoong cảm thấy dạ dày mình lại bắt đầu ân ẩn đau. Cậu thở dài một hơi, không muốn tiếp tục cùng Yunho đôi co: "Tôi hiện giờ rất tốt, chủ tịch Jung. Nếu không có việc gì để nói tôi xin phép về nhà."
Jaejoong không đợi hắn trả lời liền cất bước đi.
Mới ăn được một nửa chỗ đồ ăn nhanh, Jaejoong lại cảm thấy không còn chút hứng thú nào nữa. Đi đến bên cửa sổ nhìn xuống dưới lầu, điếu thuốc le lói vẫn còn nơi đó.
Cậu mệt mỏi nằm trên giường, nhìn trần nhà trắng xóa, đôi mắt cho chút chua xót. Tại sao lại trở thành như thế này.
Kim Jaejoong chưa từng hận Yunho, một giây cũng chưa từng. Cho dù bị hắn làm tổn thương tới tận tim, cũng chỉ là thất vọng cùng nguội lòng mà thôi. Bởi vì Yunho là người giúp cậu trưởng thành, giúp cậu có thể hòa nhập vào thế giới rộng lớn.
Cậu vẫn còn nhớ rõ lần đó cậu được Yunho cứu từ tay bọn côn đồ. Yunho cùng bọn chúng đánh một trần, khóe mắt còn lưu lại một vết sẹo rất lớn, nó khắc sâu vào da thịt hắn, đến bây giờ vẫn có thể nhìn ra. Jaejoong nhớ rõ lúc đó cậu đã khóc, khi đó cậu vẫn rất yếu đuối, nhát gan lại sợ phiền phức. Nhưng Yunho đã nói với cậu, nếu còn có chuyện như vậy phải biết phản kháng. Từ đó, Jaejoong cùng Yunho học hapkido – môn võ sở trường Yunho. Sau này, Jaejoong cũng học được cách tự tin khi đứng bên cạnh Yunho, bất chấp mọi ánh mắt cùng do xét từ những người xung quanh,
Trong giấc mơ của Jaejoong, khi đó cậu còn ăn mặc rất xấu xí, đồng phục rộng thùng thình, kiểu tóc quê mùa, luôn luôn đeo cặp kính dày như đáy chai. Nhưng cũng khi đó, Yunho còn ở bên cạnh cậu.
Jaejoong đột nhiên bắt đầu điên cuồng nhớ lại quãng thời gian lúc trước, giống như tơ vò quẩn quanh trong lòng, áp bách cậu tới mức không thở nổi. Nhớ hắn, thật sự rất nhớ hắn.
Nếu như ánh sáng le lói kia vẫn còn đó, có lẽ cậu sẽ không nhịn được chạy xuống dưới lầu ôm chặt hắn.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co