nhulag21-27
Chương 21: Kiềm chế phản kháng
.
Phải . . . . . là giọng nói của Phí Nhĩ Đức, hắn đi tìm ta sao?
.
Sắc mặt nam nhân vừa hiện ra một tia vui mừng liền bị Lục Hoa Thiên nói một câu vỡ thành vô vàn mảnh nhỏ: “Muốn cho hắn nhìn thấy bộ dáng bây giờ của ngươi sao, tốt thế thì cứ việc kêu to lên đi.” Mang theo tiếng cười lãnh khốc, tàn nhẫn áp chế sự phản kháng của Chu Mặc.
.
Bàn tay của nam tử không ngừng vuốt ve lấy cơ thể của nam nhân , giống như đang muốn tìm lại cái cảm giác của ba năm trước, mang theo sự xâm lược đáng sợ cùng một chút âu yếm.
.
Cả người bị chèn ép trên cánh cửa, Chu Mặc cố gắng khống chế bản thân mình đến mức hai chân run rẩy mà té ngồi trên mặt đất, một bàn tay gắt gao che miệng để tránh âm thanh phát ra, một bàn tay vịn lấy cánh cửa, hắn có thể nắm lấy áo của Lục Hoa Thiên để giữ cho cơ thể thăng bằng, nhưng nhất quyết giữ lấy tay nắm cửa, đơn giản, hắn không muốn cùng với kẻ kia có bất kì một tiếp xúc nào.
.
Nam tử ngẩng đầu nhìn thấy Chu Mặc đang dùng tay che miệng, khóe miệng hơi nhếch lên rồi bắt đầu giống như con chuồn chuồn lướt nước khẽ hôn cắn lên cổ của nam nhân, loại sự tình này với Chu Mặc giống như một sự tra tấn, Chu Mặc càng phản kháng Lục Hoa Thiên càng gia tăng tốc độ.
.
Hắn coi như là bị chó cắn, sẽ không bao giờ coi đây là một sự âu yếm của tình nhân.
.
“Chu Mặc, ngươi mau trả lời ta!” Bên ngoài âm thanh Phí Nhĩ Đức lại vang lên khiến cơ thể Chu Mặc đông cứng, Phí Nhĩ Đức chưa đi sao, tưởng tượng nếu bị Phí Nhĩ Đức nhìn thấy trong tình huống này, Chu Mặc thấy lạnh cả người.
.
“Xem ra ngươi thật sự là để ý đến tên kia.” Nam tử nói nhỏ vào tai của Chu Mặc: “Nếu đã là như vậy, vì cái gì lại không lên giường cùng hắn? Câu dẫn người, đó không phải là trò chơi sở trường của ngươi sao?”
.
“Câm miệng ——!” Hung hăng trừng mắt với nam tử đang đè nặng mình, Chu Mặc cố gắng lấy lại sự bình tĩnh, cả người đổ mồ hôi lạnh không ngừng, trong khi cơ thể lại đang tỏa ra nhiệt.
.
Tựa hồ, có chút không bình thường.
.
“Xem ra ngươi đã có phần nào ý thức được.” Lục Hoa Thiên bắt lấy tay Chu Mặc, kéo nó để vào đáy quần tây của mình, vừa chạm vào hạ thể nóng như lửa đó Chu Mặc vội vàng muốn rút tay lại, nhưng lại bị Lục Hoa Thiên gắt gao nắm chặt.
.
“Rượu của ta đưa ngươi đã uống phải không?” Được bàn tay Chu Mặc đặt nơi hạ thân nam tử thoải mái, cười nói, “Thật ngu xuẩn, người lạ mời rượu không cảnh giác đã liền uống, ngươi đúng là một kẻ tự đắc.”
.
Nam nhân không nói gì, tâm trí hắn giờ đây chỉ chú trọng đến âm thanh đang vang lên ở bên ngoài, Phí Nhĩ Đức vẫn còn ngoài đó, thậm chí. . . . . . đang tiến về chỗ này.
.
Có phải hay không bọn họ nói to quá, làm cho Phí Nhĩ Đức phát hiện ra?
.
“Xem ra ngươi cũng không lo lắng về tình cảnh lúc này của ngươi.”
.
Trả lời câu nói của Lục Hoa Thiên, Chu Mặc chỉ có thể trừng mắt, nhưng điều này lại khiến nam tử càng thêm phấn khích, một bên hôn môi nam nhâm, một bên làm cho nam nhân phải dùng tay phục vụ mình.
.
“Ba năm nay ngươi đều ở nước ngoài sao?” Có thể một bên làm loại chuyện này một bên lại tâm sự về chuyện của người khác, cũng là một đặc điểm của Lục Hoa Thiên, nhưng không phải người nào cũng như hắn vừa có thể trồng trọt lại vừa có thể làm việc nhà cùng một lúc.
.
“Đô đô đô. . . . . .” Tiếng di động vang lên phán tan cái bầu không khí im lặng, Lục Hoa Thiên cúi xuống nhìn vào túi quần tây của Chu Mặc, khi đưa mắt lên nhìn, lại thấy biểu tình vô cùng hoảng sợ của Chu Mặc.
.
“Chu Mặc, đừng náo loạn, mau ra đây! Ta biết ngươi ở trong này, chẳng lẽ ngươi nghĩ ta sẽ không có cách nào tìm được ngươi sao?” Phí Nhĩ Đức đúng là đang gọi điện cho Chu Mặc.
.
“Cái di động đáng ghét, làm ta mất cả hứng.” Lục Hoa Thiên đưa ta vào túi quần lấy đi động của Chu Mặc ra: “Ngươi nói, hắn sẽ gọi ngươi trong bao lâu?”
.
“Nếu chỉ có mình ta thoải mái nói, hình như là có chút bất công với ngươi, ha hả. . . . . .” Nam tử cười, đem cái di động tham tiến vào trong quần của Chu Mặc. . . . .
.
Không. . . . . . Không, đừng!
.
Chu Mặc bắt đầu phản kháng kịch liệt.
.
” Xuỵt. . . . . . Muốn cho tiểu tình nhân của ngươi nghe thấy sao?” Thừa dịp nam nhân nhân đang vì lời nói của mình mà thả lỏng, Lục Hoa Thiên nâng một cái chân của nam nhân lên, đem cái di động đang rung kia để sát vào giữa hai mông Chu Mặc.
.
Cảm giác tê dại làm nam nhân ngay tức khắt bắt lấy áo của Lục Hoa Thiên.
.
“Rốt cục cũng không chống lại được.” Lục Hoa Thiên cười, cầm cái di động di chuyển lên xuống, “Có phải hay không trong lòng đang cố kìm nén dục vọng đáng sợ, nghĩ muốn có thứ gì đó nhét vào trong cơ thể của ngươi?”
.
Chu Mặc cắn chặt môi ra sức lắc đầu, cổ họng nóng lên một cách kì dị làm thiêu đốt đi lí trí của Chu Mặc, quần áo hỗn độn, áp lực càng gia tăng, điều này lại làm cho Lục Hoa Thiên lại càng muốn tàn phá nam nhân trước mắt.
.
Trong tay vẫn cầm cái điện thoại đang rung, cuối cùng hung hăng nhét thẳng vào bên trong Chu Mặc.
.
“Ngô ——!”
.
Cái kim loại nhỏ lạnh đó không những không làm cơ thể hạ nhiệt, mà ngược lại giống như phản ứng hóa học, sự chấn động đó lại làm cơ thể tê dại và nóng cực độ.
.
Mau dừng lại! Dừng lại! Đừng tiếp tục . . . . . .
.
Nam nhân gắt gao cắn lấy môi mình để ngăn chặn âm thanh phát ra, nhưng Lục Hoa Thiên cũng đã tính toán đến việc này, nhanh chóng dùng chân ma sát vào hạ thân của Chu Mặc đồng thời dùng sức đưa cái di động tiến sâu hơn vào bên trong cơ thể.
.
“Ô ô ——!” Chu Mặc không thể nào kìm nén mà phát ra âm thanh.
.
“Chu Mặc, là ngươi phải không?” Âm thanh Phí Nhĩ Đức ngày càng gần, giống như là đang ngay ở bên ai.
.
“Thùng thùng đông!” Một trận đập cửa đáng sợ làm Chu Mặc hoang mang, Phí Nhĩ Đức với hắn, chỉ còn cách nhau có một cái cửa mà thôi.
.
“Hô. . . . . .” Lục Hoa Thiên nghe thấy âm thanh có chút thở gấp của nam nhân, nam tử cảm thấy bấy nhiêu đó cũng đủ rồi, cùng lúc đó, cái di động cũng dừng lại.
.
Rút nó ra khỏi cơ thể, Chu Mặc không chống đỡ được cơ thể ngã xuống đất, cả người run rẩy không ngừng.
.
Làm sao bây giờ, Phí Nhĩ Đức hiện đang ở bên ngoài. . . . . . ở bên ngoài!
.
Khi ngẩng đầu lên, Lục Hoa Thiên đã chỉnh tề lại quần áo, bộ dáng khôi phục lại vẻ nhã nhặn như ban đầu.
.
Nam tử cúi đầu nhìn ánh mắt nam nhân trên mặt đất, cười rồi nắm lấy cái tay cầm của cánh cửa, chỉ cần hắn muốn, nhẹ nhàng xoay khóa mở, thì người bên ngoài có thể nhìn thấy hết tất cả.
.
“Chu Mặc, ngươi có khỏe không?” Nam tử nói chuyện một cách rất bình thường, nhưng đảm bảo là người bên ngoài cũng có thể nghe rõ.
.
“Chu Mặc, mở cửa nhanh!” Bên ngoài là âm thanh bực bội của Phí Nhĩ Đức.
.
Làm sao bây giờ. . . . . . Giờ khắc này, Chu Mặc không biết phải làm như thế nào, ngây ngốc ngồi dưới đất.
Chương 22: Bóng đêm mê tình (thượng)
.
Lục Hoa Thiên lấy tay chỉ chỉ vào quần áo của mình, rồi chỉ chỉ vào Chu Mặc đang sững sờ ngồi dưới đất, dùng tiếng Trung nói: “Ngươi tính cứ như thế này mãi sao, duy trì bộ dáng giống bị người ta cường bạo?”
.
“Ngươi nên mặc lại quần áo đi.” Một bên đùa bỡn với cái di động của Chu Mặc, Lục Hoa Thiên một bên than thở nói, “Một đại nam nhân, lại đi dùng một cái di động xinh xắn như thế này, ta nên khen ngươi có thú thưởng thức độc đáo, hay là vì chuyện đặc biệt hôm nay mà chuẩn bị? Ha hả.”
.
Nam nhân không có đáp lại lời châm chọc của Lục Hoa Thiên, nhờ sự giúp đỡ của bức tường mà đứng dậy chỉnh chu lại quần áo. Cái điện thoại ấy quả thực rất nhỏ. chiều rộng chỉ khoảng hai ngón tay, cái này là do công ty chuẩn bị cho, công ty nguyên bản không tính để cho Chu Mặc xuất ngoại, mà là tính cho một nữ nhân đi, nhưng nữ nhân này vì gia đình nên đã từ chối, nên Chu Mặc đành phải đi thay.
.
Nguyên tắc của hắn là không lãng phí, công ty cấp cho, Chu Mặc cũng không để ý nhận lấy, dù sao hắn không nghĩ chính mình sẽ bỏ tiền mua.
.
Hắn hận cái di động này, càng hận việc xuất ngoại này.
.
“Ta nghĩ cái di động này không cần phải trả lại ngươi.” Lục Hoa Thiên nhanh chóng cho cái di động vào trong túi, “Ngươi đã tặng, ta liền nhận.”
.
Ngoài cửa Phí Nhĩ Đức vẫn tiếp tục đập cửa, hơn nữa đập càng ngày càng mạnh, ý thức được nếu cứ tiếp tục tránh như thế này sẽ có điều phiền toái, Lục Hoa Thiên tiến từng bước đến nam nhân, Chu Mặc không tự chủ được mà thối lui ra phía sau tránh né, nam tử một tay kéo nam nhân về phía mình: “Tiểu tình nhân của ngươi tính tình thật nóng nảy, nếu không đi ra ngoài e rằng hắn sẽ phá hủy toàn bộ chỗ này.”
.
Vừa nói, Lục Hoa Thiên vừa mở cửa ra, ngoài cửa gương mặt anh tuần tràn đầy lửa giận vội vàng xao động, vừa thấy Chu Mặc liền lớn tiếng nói: “Con mẹ nó ngươi ở trong đây làm cái gì! Ta kêu lâu như vậy cũng không mở cửa!”
.
Chu Mặc có chút lảng tránh ánh mắt của Phí Nhĩ Đức, hắn có thể nói cái gì?
.
“Vị tiên sinh này thân thể có chút không thoải mái.” Âm thanh tao nhã thu hút ánh nhìn của Phí Nhĩ Đức, người sau lãnh đạm đưa mắt nhìn cái người đang nâng Chu Mặc, lại nhìn thì thấy Chu Mặc đang cúi đầu ôm lấy bụng.
.
“Ngươi là ai?” Trong thời điểm nói chuyện, Phí Nhĩ Đức đã nhanh tiến đến phía trước không khách khí mà đem Chu Mặc đang ở trong tay người kia kéo về bên mình, trong nháy mắt, Lục Hoa Thiên sắc mặt có chút không tốt lắm, nhưng giống như một cái chớp mắt, mau đến mức khiến người ta không thể nào phát hiện ra.
.
“Chính là vì thấy vị tiên sinh này có chút không thoải mái, lại là đồng bào của ta, ta như thế nào lại có thể khoanh tay đứng nhìn.” Lục Hoa Thiên cười hướng Chu Mặc nói, “Phải không Chu Mặc?”
.
“Chu Mặc?” Phí Nhĩ Đức nắm chặt lấy cánh tay nam nhân, Chu Mặc hôm nay rất kỳ quái, giống như muốn nói cái gì lại không dám nói, làm cho người ta không tài nào hiểu nổi, mà trước mắt lại xuất hiện một nam nhân xa lại khiến cho Phí Nhĩ Đức vô cùng khó chịu chán ghét.
.
“Ân, là dạ dày ta có chút không thoải mái.” Chu Mặc nắm lấy áo Phí Nhĩ Đức, có chút vội vàng nói, “Ta. . . . . . Ta nghĩ ta nên về trước.” Thẳng đến lúc Chu Mặc ngẩng đầu lên nói chuyện Phí Nhĩ Đức mới phát hiện ra mặt người kia có chút ửng hồng, cùng làn da phát ra một độ ấm không bình thường.
.
Chẳng lẽ là phát sốt?
.
“Chúng ta đi.” Phí Nhĩ Đức có chút gì đó không tin tưởng giữa Chu Mặc và nam tử kia, nhưng trước mắt vẫn là quyết định đi về trước rồi nói sau, Chu Mặc nhìn thấy vậy cũng tốt.
.
Không nói thêm một câu nào với Lục Hoa Thiên, Phí Nhĩ Đức kéo Chu Mặc ra ngoài.
.
“Từ từ. . . . . .” Ra đến cửa, Chu Mặc đột nhiên đứng lại.
.
“Làm sao vậy?”
.
“Tiệc rượu còn chưa có chấm dứt, ngươi nên ở lại, ta có thể tự mình đi về.” Trong thân thể khô nóng làm cho hắn sợ hãi, Lục Hoa Thiên rốt cuộc đã bỏ cái gì vào trong ly rượu, Chu Mặc cuối cùng cũng không biết mình sẽ biến thành cái dạng gì.
.
Đáp lại Chu Mặc một trận nổi điên của Phí Nhĩ Đức, túm lấy nam nhân kéo thẳng ra ngoài: “Dẹp cái tiệc rượu chết tiệt này đi!”
.
Chu Mặc cùng Phí Nhĩ Đức rời đi không lâu, Lục Hoa Thiên từ trong toilet đi ra, tay vẫn còn đang vuốt ve cái di động còn chút hơi ấm trong túi quần.
.
“Lục tiên sinh, thì ra ngươi ở trong này, ta tìm ngươi khắp nơi.” Một nữ nhân hướng hắn đi tới, giận dữ nói, “Thực không may mắn, vị bằng hữu kia của ta có việc nên rời đi rồi, ta là muốn giới thiệu hai ngươi với nhau, đều là những người tài giỏi, ở cùng một chỗ chắc sẽ có nhiều chuyện để nói.”
.
“Cách Lôi Ti, ngươi nói vị kia bằng hữu kia. . . . . . Ân, có phải tên là Phí Nhĩ Đức không?” Nam tử không chút để ý hỏi.
.
“Thật tốt, ngươi còn nhớ tên của hắn, là một khởi đầu tốt đấy.” Cách Lôi Ti cười nói.
.
“Đúng vậy. . . . . . Là một khởi đầu tốt.” Nam nhân khóe miệng khẽ nhếch lên, đi đến bên cái dương cầm cổ điển ngồi xuống, mười đầu ngón tay tao nhã lướt trên phím đàn.
.
Tâm tình của hắn, dường như là vô cùng tốt.
.
Nhưng đối với Chu Mặc mà nói, đây là một ngày hắc ám.
.
Phí Nhĩ Đức cuối cùng cũng đưa Chu Mặc về đến nhà, Chu Mặc không rõ cái cảm giác của mình lúc này, nhưng những tiếp xúc cơ thể vô cùng chân thật, hắn muốn một khát vọng mãnh liệt dâng trào. . . . . .
.
Chính là hiện tại, hắn làm sao có thể?
.
Trong phòng chỉ có Phí Nhĩ Đức và hắn cùng nhau cuộn tròn ở trên giường.
.
Hắn thật sự thích Phí Nhĩ Đức, nhưng không nghĩ rằng Phí Nhĩ Đức sẽ thích hắn, hoặc nói theo cách khác, sẽ không bởi vì thích hắn liền cùng hắn lên giường.
.
Phí Nhĩ Đức là một nam nhân bình thường, một nam nhân bình thường sẽ không cùng nam nhân khác lên giường.
.
Hắn điên mất, dược đi vào từng bộ phận của cơ thể, như một ngọn lửa đang thiêu đốt ngọn lửa tình dục trong hắn, giống như một con mãnh thú và dòng nước xiết đang lấy đi cái lí trí cuối cùng trong hắn, chỉ sợ nếu cứ tiếp tục thế này thì bất kể trước mặt là ai, hắn tự cởi bỏ tất cả quần áo của mình mà đón nhận người đó. . . . . .
.
“Ta không sao Phí Nhĩ Đức, ta nghĩ chỉ cần ta ngủ một lúc thôi.” Âm thanh vang lên, cũng bắt đầu trở nên có chút không giống với bình thường, giống như đang mê hoặc hay cám dỗ ai đó.
.
“Không có việc gì? Ngươi gọi thế này là không có việc gì sao?” Phí Nhĩ Đức cầm một cái khăn ướt đi tới, lạnh như băng đặt ở trên trán của Chu Mặc, “Trời đất, ngươi như thế nào mà lại nóng như vậy?”
.
Đáp lại lời nói đó, nam nhân cảm thấy thoải mái mà phát ra tiếng rên rỉ.
Chương 23: Bóng đêm mê tình (trung)
.
.
“Chu Mặc?” Phí Nhĩ Đức hiển nhiên bị nam nhân làm cho kinh ngạc, kinh ngạc vì mình chỉ mới chạm nhẹ nam nhân liền phát ra tiếng rên rỉ.
.
“Nóng quá. . . . . .” Bàn tay lạnh của Phí Nhĩ Đức làm hắn vô cùng thấy thoải mái, hắn muốn hơn nữa . . . . . Càng nhiều! Không đủ, còn chưa đủ. . . . . .
.
Đột nhiên vươn tay bắt lấy tay của Phí Nhĩ Đức, Chu Mặc nỉ non: “Nóng quá. . . . . . Thật là khó chịu.”
.
“Như vậy sẽ thấy thoải mái sao?” Giống như theo bản năng, Phí Nhĩ Đức nắm lấy bàn tay của nam nhân, mặt khác đem cái khăn ướt để sang một bên sau đó dùng tay vuốt ve lên hai gò má nóng bỏng của nam nhân, độ ấm truyền đến từng đầu ngón tay, giống như sắt và nam châm vậy, gắt gao dính chặt vào nhau.
.
Không chỉ dừng lại tại đó, lưu luyến vuốt ve trên má nam nhân sau đó dần dần vuốt ve xuống dưới, bàn tay đi xuống tới cổ rồi chợt dừng lại.
.
Những động tác ôn nhu đó, chẳng những không có giảm bớt sự khó chịu cho nam nhân, mà chính là lại đổ thêm dầu vào lửa, Chu Mặc thấy mình như sắp bị thiêu cháy. Đột nhiên Phí Nhĩ Đức ngừng lại khiến hắn vô cùng khó chịu, vì cái gì mà không tiếp tục đi xuống dưới, tại sao không dùng sức mà vuốt ve?
.
Nam nhân nắm chặt lấy tay Phí Nhĩ Đức, dẫn đường đưa bàn tay vào bên trong áo mình, bàn tay lạnh lẽo vừa chạm vào ngực, làm cho nam nhân lại phát ra một tiếng rên khẽ.
.
Phí Nhĩ Đức bị hành động đó dọa đến mất hồn vội vàng rút tay ra, vội vàng chạy vào phòng tắm.
.
Phí Nhĩ Đức ngươi thật sự điên rồi, cư nhiên chỉ vì một nam nhân rên rỉ như vậy đã liền có phản ứng, ngươi có thấy như vậy là không bình thường không?!
.
Thượng đế a. . . . . .
.
Nam tử mở vòi nước để cho dòng nước lạnh lẽo chảy khắp người mình, hạ thân đã sớm nóng rực căng cứng, giờ phút này người chịu sự giày vò không chỉ có mình Chu Mặc.
.
Ở mãi trong phòng tắm cũng không phải là chủ ý tốt, nhưng Phí Nhĩ Đức không có đủ dũng khí để bước ra, thẳng đến khi bên ngoài truyền đến một âm thanh nức nở, nam tử mới ý thức được rằng, Chu Mặc đang cần hắn giúp đỡ.
.
Bất quá khi Phí Nhĩ Đức vừa bước ra, thì một bước chân cũng không thể nào bước nổi nữa . . . . .
.
Chu Mặc đã không còn khống chế được mình, lý trí hoàn toàn bị thiêu rụi, hắn nằm ở trên giường gắt gao cau mày, cúi đầu thở hổn hển, giống như đang chịu đựng một cái gì đó vô cùng đau đớn.
.
Bộ dáng chỉnh tề khi nãy đã biến mất, cúc áo sơmi rơi rụng trên giường, áo mở rộng để lộ ra một khoản da thịt màu hồng , dưới ánh đen làn da đó lại thêm có sức quyến rũ, giống như. . . . . . giống như giọt sương đêm trên cánh hoa, đẹp đến mê người, lại còn thoang thoảng một mùi hương tà mị.
.
Mà lúc này nam nhân đang dùng sức ma sát lấy hai hạt châu trên ngực mình, một lần rồi lại một lần, nhưng như vậy cũng chưa đủ, đôi mắt ướt át nhìn thấy Phí Nhĩ Đức, Chu Mặc ngoắc ngoắc Phí Nhĩ Đức, chờ đợi Phí Nhĩ Đức đến bên mình.
.
“Trời ơi, ngươi làm sao vậy?” Phí Nhĩ Đức không hiểu tối nay sao mình lại kêu trời nhiều như vậy, như đó là điều duy nhất có thể giãi bày được tâm tình hắn lúc này. Phí Nhĩ Đức đang run, chính là nhìn thấy Chu Mặc, hắn liền cảm thầy mình không khống chế được run rẩy, một loại dục vọng đáng sợ dâng lên trong lòng hắn, hắn muốn tiến đến chế trụ hôn lên môi nam nhân, hung hăng làm cho nam nhân nức nở dưới thân mình.
.
Ý nghĩ điên cuồng không thể tưởng tượng nổi.
.
Nhưng dục vọng của con người là vô cùng kì quặc.
.
Phí Nhĩ Đức hít một hơi thật sâu ngăn chặn cái ý nghĩ hoang đường của mình, cầm lấy cái ly nước nghĩ rằng sẽ uy cho nam nhân uống hết, trên giường nam nhân không có phản ứng, đột nhiên vươn tay ôm lấy Phí Nhĩ Đức, ly nước rơi xuống nền nhà, hắn làu bàu nói nói, mà cùng lúc đó, nam nhân đã đem người Phí Nhĩ Đức kéo ngã xuống giường.
.
Phí Nhĩ Đức nằm đè lên người Chu Mặc, có lẽ Chu Mặc đang đụng vào chỗ kia của Phí Nhĩ Đức, khiến dục vọng của gười này như đê Hoàng Hà bị vỡ, không có thể kìm nén được. . . . . .
.
“Ngô ——” Ban đầu là do Chu Mặc chủ động, hắn gắt gao ôm chặt lấy Phí Nhĩ Đức, có chút ngây ngô mà cấp bách hôn lên đôi môi gợi cảm của nam tử. Nhưng tình thế rất nhanh chóng chuyển biến, Phí Nhĩ Đức tao nhã lúc đầu đã nhanh chóng hiện nguyên hình một con mãnh thú thô bạo, kéo lấy tóc nam nhân buộc hắn ngẩng đầu lên để hứng lấy nụ hôn sâu tàn bạo.
.
Đầu lưỡi nam tử như một thanh kiếm nhanh chóng đi vào bên trong miệng của Chu Mặc, tàn bạo đoạt lấy tất cả, lần lượt tham nhập làm cho Chu Mặc khó mà hô hấp, chỉ có thể nắm chặt lấy áo của nam tử.
.
Tuy rằng chưa từng cùng nam nhân làm qua, nhưng hôn môi thì đối với nam hay nữ đều giống nhau, kĩ thuật cao siêu của Phí Nhĩ Đức khiến Chu Mặc rơi vào một hoàn cảnh giống như một kẻ đói khát mà nhận lấy, hai chân nam nhân tự nhiên tách ra rồi quấn lấy Phí Nhĩ Đức, có chút cấp bách mà ma sát cơ thể mình với cơ thể của người kia.
.
Phí Nhĩ Đức cảm nhận được điều Chu Mặc muốn nói, dục vọng ở trước mặt, đã sớm đem hai người họ lên đến chín tầng mây.
.
Người kia tựa như một con lang đang xé xác mồi, vừa hôn xong liền ngồi dậy, hai tay không chút khách khí mà cởi bỏ áo của nam nhân, đem tất cả những thứ che đậy cơ thể kia vứt sang một bên, trong khi Chu Mặc vẫn còn đang nhắm mắt thở hổn hển lấy lại khí sau nụ hôn kia.
.
Có lẽ hắn cũng không biết chính mình lúc này đang “câu dẫn”, sẽ câu dẫn vô số lang sói, mà lang này cũng sẽ không khách khí mà đem con mồi đi ăn sạch sẽ.
.
“A ngô ——!” Nam nhân đang nằm bỗng nhiên bị lật úp xuống, nhưng thắt lưng và thân dưới lại bị Phí Nhĩ Đức gắt gao nắm lấy.
.
Phí Nhĩ Đức muốn làm cái gì? Hắn bắt đầu cởi dây lưng quần của nam nhân, giống như đang muốn vứt đi một thứ rác rưởi, hai tay giống như kiềm sắt cầm lấy quần của nam nhân kéo mạnh xuống, “Bá” rồi gắt gao ôm chặt lấy cơ thể của nam nhân, những lớp da thịt trần trụi tiếp xúc với không khí lạnh lẽo.
.
Mà sự lạnh lẽo này một phần nào đó giúp Chu Mặc lấy lại ý thức, duy trì tư thế nằm sấp, phía sau là một cơ thể trần trụi nóng bỏng bao trùm, Chu Mặc còn chưa biết nên phản ứng như thế nào, một đôi bàn tay to nắm lấy cằm hắn kéo đầu hắn quay lại, đón tiếp nụ hôn nóng bỏng của nam tử phía sau.
.
Cái gì đây, Chu Mặc hoàn toàn thấy hết những gì mình đang làm . . . . .
.
Chương 24: Bóng đêm mê tình (hạ)
.
.
Hắn. . . . . . Hắn đang cùng Phí Nhĩ Đức làm tình?
.
Chu Mặc hoàn toàn không tin chuyện này là có thật, nhưng bắt đầu loáng thoáng nhớ lại những chuyện trước đó, hắn hét lên Lục Hoa Thiên đã cho dược gì vào rượu, sau đó Phí Nhĩ Đức đưa hắn về nhà, tiếp theo. . . . . . tiếp theo bọn họ hiện tại ở trên giường làm tình.
.
Trong cơ thể dược vẫn chưa thuyên giảm, nhưng lúc này Chu Mặc đã dần lấy lại được lí trí, nếu bây giờ ngăn lại, có thể vẫn còn kịp, nhưng nếu tiếp tục làm tiếp, thì hắn sẽ không có cơ hội ngăn lại.
.
Nếu không làm, hắn và Phí Nhĩ Đức sẽ mãi là đồng sự của nhau, có lẽ vài năm sau hắn về nước, sẽ không còn cơ hội gặp mặt, sẽ quên nhau.
.
Nếu làm, mối quan hệ giữa họ từ nay sẽ có sự thay đổi.
.
Rốt cuộc nên làm cái gì bây giờ? Lý trí nói Chu Mặc là phải đẩy Phí Nhĩ Đức ra, nhưng dục vọng trong lòng lại muốn nam tử kia ôm mình thật chặt.
.
Phí Nhĩ Đức cũng không cho Chu Mặc có lựa chọn, theo sự “câu dẫn” của Chu Mặc, Phí Nhĩ Đức đang chứng minh mình mới là người có quyền quyết định ở trên giường.
.
“Ngô ân ——!” Nụ hôn nóng bỏng tước đoạt đi quyền nói của nam nhân, cũng như gạt bỏ đi sự lựa chọn.
.
Người phía sau đang nóng như lửa ta sức mà ma sát với da thịt của nam nhân, cách tay cứng như sắt giống như cái gông xiềng khóa chặt nam nhân lại, làm hắn có muốn cũng không giãy giụa được, Phí Nhĩ Đức đã gần như đắm chìm trong dục vọng, Chu Mặc tình cảm dâng lên mãnh liệt mà để lộ ra cái lưng với những đường cong duyên dáng , vừa đẹp lại vừa cường tráng, cực kỳ giống như một bức tượng điêu khắc.
.
Nhưng lúc này Phí Nhĩ Đức lại gặp một vấn đề, hắn chưa từng cùng nam nhân làm qua, nên khỏi nói cũng biết hắn không biết với nam nhân phải như thế nào. Hỏa dục nơi hạ thân ngày một dâng cao, đốt cháy lấy lí trí, nhưng không biết phải dùng cách nào để phát tiết.
.
Thời khắc Phí Nhĩ Đức ngừng lại làm cho Chu Mặc có chút hụt hẫng, quay đầu thì thấy được khuôn mặt đang chau mày của Phí Nhĩ Đức, dừng như cũng hiểu ra suy nghĩ của nam tử lúc này.
.
Làm liền làm đi, cho dù ngày mai là tận thế hắn cũng cam chịu, mất đi cơ hội này, hắn sẽ không còn cơ hội cùng Phí Nhĩ Đức thân cận, hắn không muốn vĩnh viễn chỉ là bằng hữu.
.
Ở sâu trong nội tâm của Phí Nhĩ Đức đã biết rằng mình sắp biến thành một con dã lang, nhưng nam tử vẫn là lưỡng lự giữa hai sự lựa chọn, hoặc là chấp nhận, hoặc là cự tuyệt.
.
Nhưng vô luận là lựa chọn như thế nào, đều phải làm mới biết được.
.
Nằm úp sấp trên giường một tư thế vô cùng khuất nhục, nếu là người khác sẽ không bao giờ cam tâm làm tư thế như vậy, nhưng Chu Mặc vẫn là chịu đựng tiếp nhận.
.
Hắn mở hai chân ra di chuyển đến hạ thân của Phí Nhĩ Đức, dùng thân thể của mình cảm thụ cái đang cương ngạnh lên, ma sát một lúc đem hậu đình đặt ngay hạ thân của Phí Nhĩ Đức.
.
Loại hình này đối với kẻ khác giống như một sự thấp hèn xấu hổ, Chu Mặc cắn chặt môi để không phả suy nghĩ đến hành động của mình lúc này, cũng như không muốn nghĩ đến bộ dáng của chính mình.
.
Phí Nhĩ Đức tuyệt đối là một nam tử thông minh, vô luận cuộc sống, sự nghiệp hay tình yêu, hành động của Chu Mặc đã làm cho Phí Nhĩ Đức nhanh chóng hiểu ra, nam tử lại dùng thân thể bao trùm lấy Chu Mặc, hai tay dùng sức nắm lấy hai chân của nam nhân chọn vị trí thuật lợi để tiến vào, mà Chu Mặc lại chỉ có thể dùng khuỷu tay để chống đỡ thân hình đang đè nặng lên người mình.
.
“Cáp a —— ngô!” Phí Nhĩ Đức đột nhiên tiến vào làm dục hỏa của nam nhân lạnh đi một nửa, đau đớn kịch liệt cùng khoái cảm hòa lẫn vào nhau. Phí Nhĩ Đức giống như một con sói gắt gao dùng tay giữ lấy thắt lưng Chu Mặc điên cuồng mà tiến vào, không để ý đến bất cứ gì điên cuồng mà thúc đẩy ra vào bên trong hậu huyệt non mềm.
.
“Ô ô ——” Thắt lưng bị nâng cao, hai tay đã không còn sức để chống đỡ cơ thể cùng sức nặng của Phí Nhĩ Đức, Chu Mặc vùi đầu vào chăn, lửa trong người Phí Nhĩ Đức ngày một bốc cao khiến không thể nào dừng lại mà tham tiến vào sâu hơn, hòa trộn cùng với hơi thở dốc của Chu Mặc, “Ba ba ba” tiếng cơ thể va chạm vào nhau vang lên đều đều.
.
Chỉ có dục vọng, không phải quan hệ tình yêu.
.
Chuyện này thật làm cho Chu Mặc chỉ có thể cắn răng chịu đựng nam tử phía sau đang điên cuồng tiến vào.
.
“Cáp —— a. . . . . .” Nhưng điều tồi tệ nhất không chỉ dừng lại ở sự tiến vào mãnh liệt đó, dục vọng đã khiến hai tay Phí Nhĩ Đức không ngừng chà đạp lên cơ thể Chu Mặc, từ cái mông cho đến thắt lưng, ngực và một vài chỗ mẫn cảm khác, không một chỗ nào là không bị hai bàn tay đó sờ qua, xoa nắn.
.
Mang theo cảm giác đau đớn cùng tê dại, làm cho người ta có muốn ngừng cũng không được.
.
“Ngô ——!” Thân thể bị Phí Nhĩ Đức bắt lấy, xoay lại đối diện với chính mình, ánh đèn chói làm cho nam nhân không tài nào mở to mắt ra nhìn được, hắn chỉ có thể nắm chặt lấy tấm ga giường để làm tan bớt đi sự đau đớn cùng dục vọng.
.
Đôi chân dài bị Phí Nhĩ Đức đặt ở trên vai tạo thành một góc chín mươi độ, nam tử lại bắt đầu một lần nữa hung hăng tiến vào, mà Chu Mặc chỉ có thể nhận được từ Phí Nhĩ Đức sự đau đớn.
.
Bỏ đi quần áo trang nhã Phí Nhĩ Đức trở lại nguyên dạng là một ác lang, đang muốn xé con mồi thành từng mảnh, liều mạng gặm cắn, mà dê con giờ chỉ có thể vô lực giãy giụa, vô lực chấp nhận.
.
Phí Nhĩ Đức không ôn nhu, nhưng tuyệt đối cũng không phải là bá đạo, điều này làm cho Chu Mặc cảm thấy mình chỉ là công cụ phát tiết của nam tử mà thôi, không có chút yêu thương, chỉ có thể cơ thể trần trụi này thỏa mãn dục vọng của Phí Nhĩ Đức, nhưng không phải là không thỏa mãn chính mình.
.
Hành vi trên giường không thể gọi là làm tình.
.
Mà gần như là cùng nhau phát tiết dục vọng.
.
Chu Mặc muốn khóc, mà hắn thật sự đang bắt đầu nức nở, thân thể đau đớn cùng dục vọng đang mâu thuẫn lẫn nhau, hắn bắt đầu lớn tiếng kêu to, mang theo tiếng khóc nức nở làm cho Phí Nhĩ Đức càng thêm điên cuồng.
.
Mỗi lần tiến vào đều dùng hết sức mà cắm sâu vào, nam tử một bên tiếp tục tiến vào, một bên thở dốc ra, giống như muốn đem toàn bộ sức lực mà dùng tới.
.
“Ô ô a. . . . . .” Cùng lúc này, là nam nhân coi như là biểu đạt sự đau đớn cùng tâm tư phiền muộn của mình.
.
Đây buổi tối điên cuồng, buổi tối của dục vọng và hành vi thô bạo, mang theo nguyên thủy của ái dục, dùng trực tiếp mà nguyên thủy hành vi để thể hiện dục vọng.
.
Dục vọng bị cất sâu, cuối cùng người đốt cháy, giống như một bảo vật trong đêm bị một kẻ nghèo khó tìm được, mà đột nhiên bộc phát ra không phải là một khoái cảm tầm thường.
.
Báu vật làm con người nghèo khó cảm thấy xúc động, lại còn có cảm giác bần cùng.
.
Nhưng hiện tại hắn tìm được rồi, lại cần thời gian để hiểu được phải đạt được tình cảm đó, cần quý trọng cái báu vật kia.
Chương 25: Sự an ủi của Mile
.
.
Ban đêm trầm lắng, nhưng hắn vẫn còn có thể cảm nhận được nam tử kia đang ôm chặt lấy mình vô cùng ấm áp, tiếng thở nhẹ vang lên đều đều, cùng với mái tóc nâu mềm kề sát ngay bên mặt hắn.
.
Vậy mà sáng nay, Chu Mặc xung quanh chỉ cảm nhận được một từ —— lạnh.
.
Tháng mười mùa thu vàng rực rỡ, cùng với cái không khí có chút se lạnh, cái lạnh lại lộ ra một chút gì đó bi thương, từng cơn gió lạnh từ ban công thổi vào, thổi lên da thịt của nam nhân, cuối cùng là ngấm vào đến tận xương cốt, lạnh đến thấu tâm.
.
Chu Mặc không có đứng lên đóng cửa lại, hắn chỉ lẳng lặng nằm yên trên giường, để mặc ngọn gió đang tùy ý tàn phá trên da thịt xanh xao đầy ái dục.
.
Hắn rất đau, toàn thân đều đau đớn, và đương nhiên ở nơi tư mật đó cũng không cần phải nói, để thỏa mãn cơn dục vọng đêm qua mà hôm nay lại biến thành thê thảm thế này, tay chân hoàn toàn vô lực, cùng với nơi mà hôm qua bị Lục Hoa Thiên thượng cho một quyền cho đến hôm nay vẫn cảm tấy ê ẩm, nhưng điều nghiêm trọng hơn là trong làn gió lạnh buốt đó, cái trán nóng lên, có lẽ là phát sốt.
.
“Chu Mặc, ngươi nói ngươi có thể hay không vì làm tình mà chết ở trên giường, sau đó vài ngày bị người ta phát hiện là bị chết cóng dưới làn gió lạnh với những vết tích hoan ái trên người, rồi sau đó sẽ biến thành tin cho mọi người đồn thổi một nam nhâm bị cường bạo rồi giết chết.”
.
Nằm ở trên giường, nam nhân giễu cợt chính mình.
.
Tên Phí Nhĩ Đức kia đúng là một hỗn đản hạ tiện vô liêm sỉ. Sau khi làm xong cư nhiên đã rời đi, vì từ khi nam nhân tỉnh lại tới giờ không hề thấy bóng dáng của người đó đâu cả.
.
Mặc dù từ đêm qua Chu Mặc vẫn biết được kết cục của hôm nay, nhưng ở trong lòng vẫn mong rằng sẽ có một bữa sáng ngọt ngào cùng người nọ, sau đó cùng người nọ thổ lộ yêu thương, tiếp theo quang minh chính đại xin phép nghỉ một buổi tại công ty để ôm ấp nhau.
.
Về kết cục hôm nay, hắn đã không còn muốn nghĩ tới, trước và sau đều cũng không muốn nghĩ tới, bởi vì vốn dĩ nó là sự thật.
.
Bất quá hắn vẫn không có di chuyển, bộ dạng thảm hại của hắn bây giờ, phỏng chừng bây giờ nếu hắn muốn xuống giường cũng không có đủ khí lực. Chu Mặc một bên tự giễu chính mình quá yếu ớt, một bên hắn muốn điện thoại cho người kia để nói về tình cảnh bi thảm của mình lúc này, hắn muốn chết nhanh đi, mà người đó sẽ cười nhạo hắn khinh thường hắn chứ làm sao mà chịu an ủi hắn chứ.
.
Đầu giường có điện thoại, tay có thể với tới, đáng tiếc hắn không có còn gì để nói cả.
.
Giờ khắc này, Chu Mặc mới cảm nhận được cái gì gọi là bi kịch.
.
Ngay khi Chu Mặc nghĩ cứ nằm ở đây mà chờ chết, thì chuông cửa đột nhiên vang lên, nam nhân chợt mở mắt ra rồi sau đó nhắm lại, không để ý tới, tiếp tục chờ chết, Thiên Vương lão tử giờ có đến đây cũng không thể lôi hắn xuống giường được.
.
“Đinh linh linh. . . . . .” Một lúc sau khi chuông cửa ngừng reo, cái điện thoại trên đầu giường Chu Mặc reo lên, quả thực ác ma đại ác ma, giống như là đang đòi nợ vậy, gọi không ngừng nghỉ, thẳng đến khi cái người thần kinh kia gọi điện thoại suốt ba mươi phút đồng hồ, nam nhân mới xoa xoa cái đầu đau nhức cầm lấy ống nghe.
.
“Uy ——”
.
“Ngươi mẹ nó giả chết a! Mau xuống mở cửa cho ta!” Chu Mặc mới vừa “Uy”, nam tử phía bên kia đã nã một loạt pháo liên hoàn mắng, làm cho Chu Mặc hoa hết cả mắt.
.
Giọng nói này nghe rất quen, nhưng khẳng định không phải là Phí Nhĩ Đức.
.
“Không phải giả chết, mà là muốn chết, nếu không phiền thì nhờ ngươi thắp cho nén hương.” Nói vừa xong, Chu Mặc đem điện thoại vứt sang một bên, nhưng từ ống nghe vẫn còn có thể nghe tiếng nam tử kia chửi bậy, bất quá rất nhanh sau đó thì không còn nghe thấy gì.
.
Thế giới im lặng, ta – Chu Mặc sẽ lên trời.
.
Di ngôn là: chưa nghĩ ra. . . . . . Quên đi, mặc kệ nó, nhắm mắt lại, tiếp tục chờ phát sốt mà chết đi.
.
Nhưng mà chỉ im lặng được một lát thôi, ở phía dưới lầu lại nghe một trận hỗn loạn âm thanh, là âm thanh của con chó to và một nam tử, nam tử dường như đang mắng, còn con cẩu thì ư ử kêu.
.
Sau đó, lại im lặng.
.
Nhưng là ——
.
“Bàng!” Một tiếng nổ, cửa phòng Chu Mặc bị người đá văng , tiếp theo đó là một tràn súng liên thanh tiếng mắng: “Ra đây! Con mẹ nó, ngươi ở trong này ngủ lõa thể sao? Còn giả chết?”
.
Người vừa bước vào tiến nhanh đến bên giường xách nam nhân lên: “Chu Mặc! Con mẹ nó di động của ngươi sao lại ở trong tay tên biến thái kia, mà tên biến thái đó là ai, ngươi làm sao lại quen biết hắn hả!”
.
“Ngô ——” Đau quá, ho khan vài tiếng, Chu Mặc lắc lắc đầu, miễn cưỡng mở mắt nhìn thấy một nam tử tóc vàng, người này hình như đã từng gặp qua. . . . . .
.
“Trời đất, ngươi là có phải hay không bị một đám lãnh nam luân phạm?” Nam nhân kêu đau làm cho nam tử thần trí quay về được một chút, cũng thấy được trên cơ thể trần trụi của nam nhân đầy vết xanh tím cùng vết hồng ngân, không biết vì cái gì, bỗng nhiên cảm cổ họng khô khốc, vì thế, hắn hỏi: “Nước để ở đâu hả?”
.
Đem nam nhân một lần nữa nằm xuống giường, nam tử bắt đầu ở trong phòng tìm nước, Chu Mặc nằm ở trên giường lẩm bẩm nói: “Chúng ta xong rồi, xong rồi. . . . .”
.
“Ngươi chưa xong với ta đâu.” Tưởng tượng đến khi nãy gọi điện cho Chu Mặc lại gặp cái tên điên khùng kiêu ngạo kia, người đó còn uy hiếp hắn không được tới gần Chu Mặc, nam tử ngay tức khắc muốn đem đối phương bóp chết, càng muốn đem Chu Mặc bóp chết.
.
“Không phải là ngươi sợ tiếp xúc với nam nhân hay sao? Như thế tại sao lại cùng người làm loại chuyện này, ngươi cùng ai trên giường?” Tìm được nước, uống cạn sạch một ly, cảm giác không tồi, nhưng sau khi quay đầu lại nhìn nam nhân trên giường, mặt nhăn mày nhíu, liền uống thêm một ly nước nữa.
.
“Mile!” Lúc này Chu Mặc mới nhận ra nam tử kia.
.
“Ha hả, ta cũng muốn cùng ngươi ngủ chung.” Xem xét hai mắt nam nhân, dáng người. . . . . . cũng không tồi.
.
“Uống một chút nước đi.” Mile đem nước đi tới, Chu Mặc lập tức quay đầu đi, nam tử đang muốn phát hỏa, nam nhân lại đột nhiên lập tức run rẩy đứng dậy gắt gao ôm lấy hắn.
.
Run rẩy, thấp giọng mà nức nở.
.
Này nam nhân, đang khóc.
.
“Ta cùng Phí Nhĩ Đức xong rồi, ta mẹ nó sẽ bị coi thường! Tự chuốc lấy đau khổ! Chúng ta xong rồi, hoàn toàn xong rồi, Phí Nhĩ Đức tên hỗn đản đó đi rồi, đem ta bỏ ta đi rồi!” Kỳ thật, nam nhân này đã ba mươi hai nhưng đây lần lần đầu hắn chủ động, cứ cho là vì thuốc mà mới hành động như vậy đi, hắn trong lòng vẫn nhớ hết những việc hôm qua.
.
Phí Nhĩ Đức ngay cả một câu hỏi thăm cũng không có, điều này làm hắn thấy thương tâm.
.
Gắt gao ôm lấy Mile, nam nhân giao trái tim thống khổ của mình hết thảy đem tất cả nói ra hết.
.
Đối với nam nhân đang hoàn toàn sụp đổ trước mặt, Mile hơi chút sửng sốt, rồi sau đó cúi đầu lấy tay nhẹ nhàng vuốt ve lưng của nam nhân, trong lòng nghĩ: lúc này là thời gian tốt để vui đùa . . . . .
.
Cảnh tượng này, thật giống như một con dê nhỏ nhào vào lồng ngực của một dã lang để tìm kiếm sự an ủi, nhưng vậy cũng không phải là không tốt sao?
Chương 26: Vô tình
.
.
“Ngươi tại sao lại biết chỗ ở của ta?”
.
“Ngươi là không phải là bị người vứt bỏ nên mất trí rồi không? Ta lần trước có lái xe chở ngươi về.”
.
“Ngươi vì sao lại vào được trong nhà?”
.
“Đó là bí mật, không thể nói cho ngươi biết.”
.
“Vì cái gì ta phải ở nhà ngươi? Vì cái gì ta lại ở trong cái bồn tắm lớn này? Vì cái gì không cho ta chết để ta quên đi. . . . .”
.
“Vì cái gì vì cái gì, ngươi như thế nào nhiều vì cái gì như vậy!” Mile cuốn tay áo dùng cái khăn tắm chà xát, chà xát, chà xát lên cơ thể của nam nhân trong bồn tắm, dùng sức chà xát, đem toàn bộ những thứ dơ bẩn chướng mắt kia đi rửa sạch, dùng quá nhiều sức nên kết quả là khiến trên người nam nhân hiện ra một mảng lớn da thịt hồng đỏ, giống như là đang bị chảy máu vậy.
.
“Ngươi không phải là muốn chà xát chết ta đấy chứ?” Lắc lắc đầu Chu Mặc lui vào một góc của cái bồn tắm lớn màu đen như ngọc thạch, lúc bị ném vào trong nước tinh thần có chút tỉnh lại, nhưng hắn căn bản không thể nhớ rõ mình như thế nào rời khỏi nhà của Phí Nhĩ Đức, lại không nhớ vì sao mình lại ở trong cái bồn tắm lớn đến đáng sợ này.
.
Gặp Chu Mặc dùng ánh mắt vô tội sưng vù vì khóc nhìn mình, Mile đem khăn tắm vứt sang một nơi nghiến răng nghiến lợi trầm giọng nói: “Ngươi có thể hay không đừng dùng cái loại ánh mắt này mà nhìn ta a!” Rõ ràng là một đại nam nhân, mình nhìn thấy cái biểu tình bi thương như vậy, giống như người xâm phạm hắn chính là mình vậy.
.
Thật sự là buồn bực, mình không phải là Phí Nhĩ Đức.
.
Còn nữa, vì cái gì mà mình đem nam nhân này về đây?!
.
Mile trở nên có chút bực bội, miệng mắng nói: “Không chịu thua kém đệ đệ, đối với cái lão nam nhân cũng sẽ có phản ứng. . . . . .”
.
“Tiếp tục. . . . . . chà xát chết ta đi, ta sẽ không trách ngươi.” Mắt nhắm lại, Chu Mặc liền trầm mình xuống nước, dòng nước ấm lướt qua thân thể khiến hắn vô cùng thoải mái, thật cứ muốn như vậy mà ngâm mình, chuyện đêm qua coi như là chưa có xảy ra, cái gì cũng không muốn biết. . . . . .
.
“Chu Mặc!” Mới vừa quay đầu lại liền thấy nam nhân kia chìm dần xuống nước, Mile sợ tới mức xanh mặt vội lao tới đem nam nhân xách lên mắng, “Muốn chết thì ra ngoài mà chết, chết ở đây dơ bồn tắm ta ai đền!”
.
“Khụ khụ. . . . . .” Có chút sặc nước, nam nhân bị xách ra khỏi nước, gió lạnh thổi những bọt nước treo trên nửa thân người trần trụi, ngọn đèn chiếu vào khiến nó giống như những viên thủy tinh được khảm vào da thịt, có chút chói mắt.
.
Hôm nay như thế nào luôn khát nước, còn nữa, chẳng lẽ điều hòa bị hư rồi sao? Tại sao lại nóng như vậy. . . . . .
.
Mile thầm mắng một tiếng, rồi gỡ cái áo choàng tắm màu trắng từ trên móc xuống khoác lên người nam nhân, tiếp theo là lôi nam nhân ra khỏi bồn tắm, ngay thời điểm chân Chu Mặc vừa chạm xuống đất thì lập tức ngã nhào, Mile không kịp trở ta đỡ lấy.
.
“Đau quá. . . . . .”
.
Chu Mặc đang phát sốt. Hắn mơ màng nhíu nhíu mày, hắn chỉ biết là chân vừa chạm đất thắt lưng liền đau dữ dội, nơi tư mật cũng đau rồi lại như có lửa đốt, đầu thì nặng giống như đội mũ sắt nên vô lực mà ngã xuống đất.
.
Bộ dạng hiện tại của hắn, căn bản không có khả năng có thể tự mình đi.
.
Mile thở dài, đem nam nhân bế xốc lên, Chu Mặc trong nháy mắt thấy trời đất rung chuyển, hoàn toàn mất đi thăng bằng, tay gắt gao túm lấy áo của Mile, dần dần chìm vào hôn mê.
.
“Thế nào, lực tay ta cũng không tồi chứ?” Mile một bên đem nam nhân đặt lên giường, một bên tự hào nói.
.
“Ân. . . . . .” Chạm đất, vừa rồi có phải hay không là bay đến đây? Giống như là chỉ bay trong chốc lát. . . . . .
.
Chu Mặc vuốt ve tấm ga mềm mại phát ra mùi thơm trên giường, mặt cọ cọ vào cái gối sạch từ từ nhắm hai mắt lại, thật thoải mái, nhưng tại sao lại thấy có chút lạnh. . . . . .
.
“Nam nhân đáng ghét, căn bản không có nghe ta nói chuyện! Về sau đùa chết ngươi!” Dù sao hiện tại Chu Mặc cũng không biết hắn đang nói cái gì, Mile căm hận mắng.
.
“Không phải chà xát chết ta sao. . . . . . Như thế nào đùa chết a?” Nhắm mắt lại, nam nhân cuộn tròn mình lại, miệng than thở nói.
.
“Ngồi dậy, ngươi có nghe ta nói không? Đừng ngủ, tóc còn ướt, ngươi muốn bệnh càng nặng thêm sao?” Mile lấy thuốc từ trong hộp đựng thuốc ra, rồi lấy ly nước trên đầu giường, nhưng Chu Mặc vẫn không có phản ứng, hừ lạnh một tiếng sau đó kéo nam nhân lại phía mình, người kia bất mãn làu bàu ngồi dậy.
.
“Uống thuốc đi.”
.
“Ta nghĩ ngủ, không muốn chết.” Nam nhân bất mãn nói.
.
“Ngươi không phải muốn chết sao? Thay đổi nhanh thật đấy, uống thuốc đi rồi ngủ tiếp!” Đem thuốc cùng nước đưa cho Chu Mặc, Mile đứng dậy đi vào phòng tắm lấy cái máy sấy rồi sau đó ngồi lên giường sấy mái tóc ướt của nam nhân, luồng nhiệt ấm mang đến cảm giác dễ chịu xua tan đi cái lạnh, nam nhân cảm thấy thoải mái cực kỳ, uống thuốc xong ngoan ngoãn ngồi ở trên giường hưởng thụ những ngón tay mát xa cùng làn gió ấm áp.
.
“Ngốc nghếch, thật đúng là biết hưởng thụ.” Vừa sấy khô mái tóc của nam nhân, Mile thấy Chu Mặc đã ngủ ngục, hắn không khỏi cười khẽ đứng lên, nam nhân Trung Quốc này thật sự giống một con cừu non.
.
Đem nam nhân đặt nằm xuống giường, dường như cũng là một ngày mệt mỏi với mình, nam tử tóc vàng cũng cởi bỏ bớt quần áo mà leo lên giường nằm.
.
Nhắm mắt lại, ba giây sau lại mở, lại nhắm lại, lại mở. . . . . .
.
Mile xem xét nam nhân ngủ bên cạnh, rồi lại nhắm mắt lại, sau đó giống như con cá chạch luồn tay qua ôm lấy thắt lưng của nam nhân, Chu Mặc liền tìm đến một vị trí thoải mái đem đầu dựa vào, nghe mùi hương thơm phát ra từ đối phương liền nhỏen miệng cười.
.
Ba giây sau, nam tử đáp lại cử chỉ đó của nam nhân, ôm chặt lấy thắt lưng, tay luồng vào trong áo choàng.
.
Cả hai nam nhân, liền như vậy lần lượt ngủ.
.
.
Chu Mặc chìm vào giấc ngủ an bình, thì bên kia Phí Nhĩ Đức không ngừng hút thuốc, một cây lại một cây, tàn thuốc vương vãi đầy mặt đất.
.
Sáng sớm thức dậy thấy mình ôm trong người nam nhân trần trụi đầy vết tích của ái dục, mà người này lại là bằng hữu, là nhân viên cấp dưới, ngươi sẽ có cảm giác thế nào? Liếc mắt nhìn người kia một cái, Phí Nhĩ Đức như hóa thạch.
.
Hắn lái xe chạy khỏi nhà, cũng không có đến công ty mà ngồi ở bờ biển không ngừng hút thuốc.
.
Chuyện tối hôm qua cứ như một cuốn phim tua đi tua lại trong đầu hắn, hắn cùng Chu Mặc trên giường , hắn cư nhiên cùng nam nhân trên giường!
.
Loại chuyện này, quả thực không thể tưởng tượng được. . . . . .
.
Hắn không biết phải đối mặt với Chu Mặc như thế nào, càng không biết sau này phải làm sao.
.
Nhưng mà giờ này khắc này, trong đầu Phí Nhĩ Đức không lúc nào là không nhớ đến cái cảnh của đêm hôm qua, cùng thân thể trần trụi sáng nay. . . . . .
.
“Ba”, cái tàn thuốc thứ hai mươi rơi xuống đất.
.
Phí Nhĩ Đức ra sức lắc đầu để thôi nghĩ về những hình ảnh kia.
.
Hắn đi rồi, Chu Mặc tỉnh lai sẽ làm sao?
.
Phí Nhĩ Đức, ngươi không phải là một đại nam nhân?
.
Phí Nhĩ Đức trong lòng mắng chính mình, đứng dậy tiến vào trong xe, hắn muốn cùng Chu Mặc hảo hảo nói chuyện, hắn phải đi về! Tuyệt đối không thể trốn tránh!
.
Mà khi hắn về đến nhà khi, đã không còn thấy bóng dáng Chu Mặc ở đó nữa, chỉ còn lại một chiếc giường lạnh như băng.
.
Người kia đã đi đâu?!
.
Phí Nhĩ Đức có chút ngây ngốc, nếu. . . . . . Nếu với trình độ đêm qua thì, khả năng Chu Mặc có thể xuống giường là không thể.
.
Phí Nhĩ Đức lấy di động gọi số của Chu Mặc.
.
Rất nhanh, đối phương nhấc máy.
.
“Chu Mặc, ngươi đang ở đâu?!”
Chương 27: Sự hiểu lầm, trách nhiệm của lang
.
“Chu Mặc?” Đối phương thật lâu không có trả lời, điều này làm cho Phí Nhĩ Đức vội vàng nhíu mày.
.
“A. . . . . .” Một lúc sau, từ di động truyền đến một giọng nam tử lạnh như băng có pha chút tiếng cười, tiếng cười như đang nhạo báng châm chọc, làm cho người ta thấy không được tự nhiên.
.
“Chu Mặc ngươi ở đâu?” Cái loại tiếng cười này, tuyệt đối không phải là của Chu Mặc, Phí Nhĩ Đức nhanh trí nhận ra rằng người đang tiếp điện thoại không phải là chủ nhân của nó.
.
Nếu không phải Chu Mặc, thì là ai?
.
“Hắn sao. . . . . .” Một lúc sau nam tử bên kia lại phát ra âm thanh lạnh lùng thêm chút chế giễu, “A. . . . . . Vấn đề này, tại sao ngươi lại đi hỏi ta? Bất quá ta nghĩ, nếu hắn không có nằm ở trên giường của ngươi, thì đang nằm trên giường của một nam nhân nào đó, thân thể trần trụi, trên người tràn đầy dấu vết ái dục, ha hả.”
.
“Ngươi là ai?” Phí Nhĩ Đức chau mày gấp rút hỏi.
.
“A, hôm nay là người thứ hai hỏi ta câu hỏi ngu xuẩn này.” Nam tử trong giọng nói có chút mất kiên nhẫn, “Bất quá ta có thể trả lời ngươi, chúng ta rất nhanh sẽ biết được.”
.
“Tốt lắm, ta mặc kệ ngươi là ai, cũng không quản ngươi như thế nào mà có được điện thoại của Chu Mặc. . . . . .” Phí Nhĩ Đức còn chưa nói hết câu, nam tử bên kia đã không nhịn được mà kêu lên: “Được thôi, cũng không khác gì trong phim ảnh, nhưng ta thực không hiểu tại sao cái tên nam nhân kia lại thích bị thượng bởi một kẻ ngu dốt không nhạy bén như ngươi chứ. Ta không thích đem thời gian của mình đi lãng phí với một kẻ như ngươi, cũng không muốn nhận những câu tra hỏi từ ngươi.”
.
“Bất quá. . . . . . có một vấn đề ta muốn biết, cùng nam nhân trên giường cảm giác thế nào?” Lục Hoa Thiên cũng không có dự định sẽ nghe câu trả lời của Phí Nhĩ Đức, hắn thản nhiên cười nói, “Ha hả, vấn đề này ngươi không cần trả lời, bởi vì. . . . . . Ta đã biết đáp án trước ngươi rồi , ha hả a. . . . . .” Cùng với tiếng cười lạnh trầm thấp, Lục Hoa Thiên thản nhiên cắt đứt cuộc đối thoại.
.
“Chết tiệt hỗn đản!” Tại thời điểm đối phương ngắt điện thoại, Phí Nhĩ Đức cũng không biết vì cái gì mà trong lòng vô cùng bực bội, hung hăng ném cái di động của mình xuống, khiến nó vỡ thành từng mảnh nhỏ.
.
Cái câu nói cuối cùng của nam tử kia có ý gì? Không cần mình trả lời, đã biết trước đáp án là sao?. . . . . . Chẳng lẽ Chu Mặc trước kia. . . . . .
.
“Gặp quỷ đi thôi!” Lớn tiếng mắng, nam tử hung hăng lật tung cả cái giường mà đập phá, một lần lại một lần, giống như muốn đem lửa giận trong người trút hết ra ngoài…
.
Mà giờ phút này người đang chơi đùa với cái di động của Chu Mặc, tâm tình một nửa nhơn nhơn đắc ý, một nửa lại hơi có cảm giác không vừa lòng.
.
Nằm ở trên chiếc giường bạch sắc mà thưởng thức bữa sáng, Lục Hoa Thiên đem cái di động trắng của nam nhân để sang bàn bên cạnh, lầm bầm lầu bầu cười nói: “Ngươi hẳn là phải cảm tạ ta vì đã giúp ngươi thực hiện nguyện vọng, cho ngươi nam nhân ngươi thương mến cùng nhau ở trên giường, Chu Mặc a Chu Mặc, ngươi sẽ dùng cái gì để cảm tạ ta đây?”
.
Nụ cười nam tử dần dần biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng: “Bất quá ta thật xem thường ngươi, nhanh như vậy đã tìm đến một nam nhân khác, hừ. . . . . .”
.
“Ba!” Một tiếng, cái muỗng trong tay nát vụn trước sự phẫn nộ của nam tử.
.
————————————————�� �——————————
.
Mile nằm mộng.
.
Điều khiến hắn đột nhiên tỉnh lại khi đang ngủ chính là tiểu đệ đệ của hắn tự dưng không biết tại sao lại dựng đứng thẳng tắp, giống như đang muốn khiêu chiến.
.
Chính xác, là đang khiêu chiến, Mile có chút ngẩn người.
.
Vì giấc mơ đó sao. . . . . .
.
A, nói đến mơ, thì người nam nhân trong mộng cùng với hắn đã không còn ở đây, vươn tay chạm lên chỗ trống trên giường, vẫn có thể cảm nhận được nhiệt độ còn lưu lại, xem ra Chu Mặc vừa rời khỏi không lâu.
.
Nghiêng người, Mile vuốt ve lấy hơi ấm còn lưu lại trên giường của nam nhân, khóe miệng hiện lên một nụ cười thoải mái, tâm trí trở lại giấc mơ ngắn ngủi như vô cùng hấp dẫn kia, miệng bất giác than thở: “Đáng tiếc a đáng tiếc, chỉ còn một chút nữa là thượng y được rồi, chết tiệt đang thời điểm cao trào thì tự dưng tỉnh lại, thực đáng chết. . . . . .”
.
Thẫn thờ một lúc, Mile tiến vào nhà tắm giải quyết vấn đề của mình, hồi lâu sau, khi vừa bước ra đến cửa phòng, một cỗ mùi hương mê chết người không đền mạng chui vào cánh mũi hắn. Chính là Mile chưa có ăn điểm tâm, giờ phút này sớm đói đến mức ngực dính vào lưng, ngửi được một thứ mê người như vậy đã sớm chảy nước miếng.
.
“A! Thượng đế a!” Mile kêu lên hốt hoảng khi nhìn thấy một bàn đầy những mĩ thực, tuy rằng trông rất ngon, nhưng hắn chỉ có thể trừng hai con mắt ra nhìn mà không dám động tay.
.
Phía sau, nam nhân mạc áo ngủ cầm hai cái chén dĩa từ trong nhà bếp bước ra, dường như không nhìn thấy Mile quay đầu đi lại vào trong bếp.
.
“A!” Mile không khỏi cười khẽ, hắn còn tưởng rằng Chu Mặc sau khi tỉnh lại đã đi rồi, ai biết được nam nhân kia cư nhiên vẫn ở lại, đã thế còn vào nhà bếp chuẩn bị đồ ăn nữa chứ, bất quá đem nam nhân này về cũng không phí công, ít nhất có thể hưởng thụ một chút. . . . . . Nhìn lên đồng hồ, đã sắp tới giờ cơm trưa.
.
Tủ lạnh của Mile và của Phí Nhĩ Đức đối lập nhau hoàn toàn, tủ lạnh của Phí Nhĩ Đức rỗng tuếch chỉ có mấy bình rượu, mà của Mile thì lại to đến đáng sợ, ước chừng chiếm một mặt tường, Chu Mặc nhớ đến lúc nhìn thấy cái tủ lạnh đó mà ngây người.
.
Sau khi mở cái tủ lạnh to đó ra hắn lại tiếp tục ngây dại, trong tủ lạnh cái gì cũng có, cái gì cũng nhiều, có lẽ cái tủ lạnh ấy được mua để trữ đồ dùng trong một năm rưỡi thì phải.
.
Nam nhân có cái thói quen, cho dù là trong lòng không thoải mái nhưng cũng không vì nó mà làm hư hỏng hương vị của món ăn, nghĩ đem dùng những hương vị đó để an ủi tâm tư của mình. Mile kia cư nhiên lại trở thành ngư ông đắc lợi mà tận hưởng.
.
Pho mát nấu chảy, gà nướng rau củ, cà rốt và nấm hầm thịt bò, tôm Madagascar, khoai tây nghiền. . . . . .
.
Không kiềm chế mà tự nuốt nước miếng, Mile cầm dao nĩa trong tay không biết xuống tay như thế nào, một bàn tràn đầy đồ ăn làm cho hắn có cảm giác như đang ngồi ở nhà hàng Pháp.
.
Mỹ thực trước mặt, thực là hấp dẫn, nhưng là ——
.
Nhìn người kia!
.
Đối diện là một nam nhân đang cúi đầu ăn chán nản, với bộ dạng đáng yêu khi phát sốt thật là khác xa nhau.
.
“Ngươi tính không trở về sao?” Mile một bên nhai gà nướng, một bên nhấm nháp ly rượu hồng của Pháp mà Chu Mặc đã chuẩn bị.
.
Nam nhân đối diện dừng động tác, ngước mắt nhìn Mile sau đó cúi đầu âm thanh buồn rầu nói: “Cám ơn ngươi đã đưa ta đến đây.”
.
“Không cần khách khí.” Về sau ta nhất đạnh bắt ngươi trả cả vốn lần lời, Mile hướng nam nhân cười nói, “Ta xem ngươi cũng không thuận tiện quay về nhà của hắn, dù sao Phí Nhĩ Đức cũng là người không thích sự phiền toái, muốn hay không ở lại nhà của ta?”
.
Nam nhân khẽ nhíu mày, sau đó nhẹ nhàng lắc đầu: “Không cần, cám ơn.”
.
“Thật không. . . . . .” Mile khẽ cười như không có chuyện gì, “Ta tin rằng, không chừng vài ngày sau chính ngươi sẽ quay lại đây.”
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co