Truyen3h.Co

Những điều còn lại

Despair

TuePhonk

"S.ú.c vật."

Từng đòn, từng đòn giáng xuống. Khúc gỗ toét dần, thế lại càng tiện, vì lớp xơ gỗ sẽ cào lên da những đường dài thật dài, găm vào trong nó thứ dằm nhức nhối theo thời gian.

Một
Hai
Ba.

Gã nhẩm đếm. Con ả Tuyệt Vọng đứng nhìn, cách không xa, trông ả có vẻ khoái trá lắm. Gã nhe răng cười với ả, hàm lởm chởm tứa đầy m.áu. Hoặc đó cũng chẳng phải nụ cười, vì mụ đàn bà kia lại nện mạnh tay hơn.
Khúc gỗ gãy đôi. Đứt lìa.
Có khi mụ ta mới là người con ả này cần đứng cạnh. Vì nhìn trong mắt mụ kìa: đôi tròng đen đặc quánh vằn những tia máu, trợn to đến tưởng chừng đâu có thể lòi hẳn ra ngoài.

Mụ thở dốc, thứ âm thanh khò khè như bọc đờm đặc nghẹn nơi cuống họng. Khúc gỗ gãy nát rơi khỏi bàn tay thô ráp, nện một tiếng bạch nặng nề xuống nền đất ẩm váng vất mùi rỉ sắt.
Gã đứng dậy, những ngón tay tỉ mỉ chỉnh lại mớ cỏ khô trên đầu chẳng còn được mấy cọng lưa thưa. Nụ cười khiến khóe môi toét rộng, rỉ rả những m.áu và má.u.
Ngọt.

Ả Tuyệt Vọng bước tới, tà váy như thứ sương mù đen lướt qua vũng m.áu mà không mảy may vấy bẩn. Ả áp cái thân hình ục ịch trên cái khung xương tàn tạ của gã.
Cứ như một cặp nhân tình ân ái vậy.
Gã vòng đôi tay, âu yếm bầu ngực lớn. Làn da lạnh ngắt như băng của ả áp sát vào làn da xám bầy hầy m.áu thịt của gã, ấy vậy mà mang đến cảm giác thỏa mãn đến run người, khiến cả sống lưng tê dại.

Nỗi đau của gã là sàn diễn của ả; còn sự hiện diện của ả là liều thuốc đ.ộc ngọt ngào nhất của gã.

Mụ đàn bà lùi lại.

Một
Hai
Ba.

Trong căn hầm, cái mùi hôi thối xộc lên đủ khiến người ta choáng váng đầu óc. Mụ không thấy thực thể kia. Mụ chỉ thấy gã đàn ông vừa bị đánh thừa sống thiếu chết đang đứng đó, đôi tay quơ quào ôm chầm lấy khoảng không tăm tối, trên môi nở nụ cười si mê điên dại.
Sởn cả tóc gáy.
Ánh nhìn đục ngầu của gã chiếu đến mụ - cái đục ngầu của con mắt lâu ngày không nhìn thấy ánh sáng - khiến mụ giật thót. Gã cúi xuống, đặt một nụ hôn lên hư không, nơi đôi môi không màu của người tình bóng tối đang chờ sẵn. Má.u từ môi gã nhỏ xuống, từng giọt, từng giọt.

Một
Hai
Ba.

Lơ lửng giữa chừng không, rồi tan vào làn sương đen kịt.

Tiếng hét thất thanh, thanh âm xé toạc bầu không khí đặc quánh.

Chạy
Chạy
Chạy.

Gã cười khúc khích, cánh tay siết chặt hơn vào khoảng không, bàn tay bấu chặt.
Ả khẽ rê.n r.ỉ, thứ âm thanh ma mị, nửa như tiếng nỉ non của tình nhân trên giường, nửa như tiếng xương người bị nghiền vụn.

Con ả Tuyệt Vọng đứng nhìn, cách không xa, trông ả có vẻ khoái trá lắm.

Mụ quỳ sụp xuống, hai tay cào cấu cổ họng, cố hít lấy chút dưỡng khí,
hít lấy bất cứ thứ gì, miễn là mụ còn hít được.

Một (tiếng ức mụ vỡ vụn)
Hai (tiếng tim mụ ngừng đập)
Ba. (linh hồn mụ tan rã)

_____
Ả Tuyệt Vọng rít một tiếng dài, thỏa mãn. Thân hình ục ịch bỗng chốc đặc quánh lại, hiện rõ từng đường cong nh.ục cả.m, đầy mê hoặc. Ả quấn lấy gã, kéo gã vào một nụ hôn sâu.
Vị của b.ạo lự.c,
vị má.u, vị h.ận th.ù.

_____
Căn hầm sụp đổ. Hai cái x.ác: một cái đứng, một cái nằm.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co