Chương 3
Tô Tư Ninh nằm trên giường tĩnh dưỡng vài ngày, khí sắc chuyển biến tốt đẹp, cũng có thể xuống giường đi lại đôi chút. Chậu than trong phòng cháy rất tốt, rất ấm áp, nhưng trong không khí thiếu hơi nước, y liếm đôi môi khô khốc.
Nhẹ nhàng mở cửa sổ, gió lạnh lập tức chui vào. Bên ngoài không khí rất trong lành nhưng lạnh.
Bản thân y tĩnh dưỡng mấy ngày nay cũng đã lấy lại nhiều sức. Vì thế y khoác áo da cừu, rồi mang theo bếp sưởi, ăn mặc kín mít, mở cửa bước ra ngoài đi lại.
Tiểu viện cũng không lớn, nhưng so với chỗ của y thì lớn hơn, quả thực tốt hơn rất nhiều. Hai nha đầu được phái tới chăm sóc thấy y rời phòng, lập tức đi lại hỏi y có gì phân phó.
Tô Tư Ninh sửng sốt, khẽ cười nói: "Các ngươi tên gì?"
"Nô tỳ tên Mạch Hồng, nàng ấy là Mạch Thanh." Một người trong đó đáp.
"Không cần xưng nô tỳ đâu." Tô Tư Ninh nói "Ta chỉ là khách, không phải chủ tử của các ngươi."
"Vâng, Tô công tử." Mạch Hồng trả lời.
Tô Tư Ninh cười cười, quay đầu nhìn sân viện, rồi lại ngẩng đầu nhìn về phía chân trời.
"Thương Mặc hôm nay cũng tới sao?" Tô Tư Ninh hỏi.
"Thưa Tô công tử, chúng ta cũng không rõ." Hai người tỳ nữ trả lời.
Xem ra bảo chủ rất sủng tín vị Tô công tử này, từ khi y vào bảo đến nay, ít nhất là cách một ngày sẽ tới thăm y. Nhưng càng được bảo chủ sủng ái, nguy hiểm phải đối mặt càng lớn.
Tô Tư Ninh cúi đầu, khẽ thở dài. Như là bất đắc dĩ, như là buồn tiếc. Hai người tỳ nữ phía sau liếc mắt nhìn, tâm tư vốn lạnh nhạt từ lâu đột nhiên có một tia thương tiếc.
"Tô công tử, mặc dù bảo chủ là một người bận rộn, nhưng hầu như mỗi ngày đều dành thời gian đến gặp người, đủ thấy người đối với công tử có quan tâm." Mạch Thanh nói.
Tô Tư Ninh quay đầu lại nhìn nàng, như đã sớm hiểu ra lời nàng nói. Mạch Thanh thấy vậy, cho rằng bản thân nói sai, cúi đầu nhận lỗi: "Nô tỳ vụng về, nếu như đã nói sai, xin Tô công tử lượng thứ."
Tô Tư Ninh mỉm cười ôn hòa: "Ta đã nói không cần xưng nô tỳ."
"Vâng, Tô công tử."
Tô Tư Ninh đứng trong sân một lúc, đến khi cảm thấy lạnh mới chậm rãi bước vào phòng.
——————–
Một ngày nọ, Tô Tư Ninh đang ở trong phòng đọc sách, chợt nghe tiếng thưa bẩm: "Bái kiến bảo chủ."
Biết là Thương Mặc tới, y liền đứng dậy mở cửa phòng, gió lạnh ùa vào, vì không chuẩn bị nên y khẽ run rẩy bởi khí lạnh. Thương Mặc thấy thế, nhanh chóng đi vào trong phòng, khép cửa lại.
"Ngày hôm qua không tới thăm ngươi, thân thể ngươi thế nào rồi?" Thương Mặc vừa hỏi, vừa đi tới bên bàn ngồi xuống.
Tô Tư Ninh cũng ngồi xuống đối diện, giúp hắn châm trà: "Hôm qua có chút ho khan, hôm nay đã đỡ rồi."
"Ngươi ở chỗ này cũng được một thời gian, có muốn ra ngoài đi dạo một chút không?" Thương Mặc lại hỏi "Thời tiết hôm nay cũng không tệ lắm."
Tô Tư Ninh cười, sắc mặt bừng sáng: "Được."
Thương Mặc quan sát y: "Nếu ngươi muốn ra ngoài đi dạo, sao không sớm nói ra?"
Tô Tư Ninh cười nhẹ đáp: "Ta mới đến đây, không muốn quấy rầy mọi người. Ngươi bận rộn, có thể dành ra chút thời gian tới thăm ta là đủ quan tâm rồi. Huống hồ mấy ngày trước, thời tiết lạnh hơn nhiều, sức khỏe của ta vẫn chưa khá lên, nên vừa khéo lúc này đi dạo cũng tốt."
Thương Mặc mỉm cười, kéo y dậy, phủ thêm áo choàng lông cừu, nắm lấy tay y bước ra cửa.
Tô Tư Ninh lần đầu tiên ra khỏi tiểu viện của mình, sân viện nhìn rất rộng, y ngơ ngán không biết nên phản ứng sao, bàn tay lặng lẽ nắm chặt ống tay áo của Thương Mặc. Hắn cười to, dứt khoát cầm những ngón tay lành lạnh, giam trong lòng bàn tay rắn chắc của hắn, dẫn y đi một vòng.
Người theo phía sau họ cũng không nhiều, chỉ có tổng quản và Mạch Thanh. Thế nhưng nghe tiếng cười rộn không dứt từ phía xa xa, ánh mắt mọi người đều vô thức hướng đến.
Tô Tư Ninh tuy không nhận ra, nhưng có chút dè dặt và vui vẻ nhìn cảnh sắc xung quanh.
"Ở đây lớn thật đấy." Tô Tư Ninh ngẩng đầu nói với Thương Mặc, khóe mắt mang theo ý cười.
Thương Mặc nhếch miệng nói: "Nơi này là Ngân Tùng Bảo."
Tô Tư Ninh vẫn nhìn hắn, không nói gì. Thương Mặc suy nghĩ một chút rồi nói: "Chỗ này không hẳn là lớn, nhưng có thể phục vụ tốt cơm ăn áo mặc, sinh hoạt hằng ngày."
Tô Tư Ninh cười cười.
Dáng cười của y tuy rằng có một ít ngại ngừng, nhưng tâm tình hoàn toàn thản nhiên tiếp nhận. Thương Mặc mỉm cười, tiếp tục nắm tay y dẫn đi.
Tổng quản giữ khoảng cách năm bước chân, cung kính theo sát phía sau.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co