101
Chàng trai này bỏ trốn thật.
Chẳng lẽ cái mà cậu gọi theo đuổi là anh phải từ Luân Đôn về nước sao? Có cần thiết tính kế anh về nước như vậy không chứ? Sau khi biết cậu đã về nhà an toàn, ngày đêm anh không ngừng làm việc việc, cuối cùng xử lý xong các hợp đồng rồi bay về nước.
Chàng trai này, dám đối xử với anh như vậy. Đợi lát nữa về nhất định sẽ đánh cậu một trận, không, anh phải nhốt cậu trong phòng mấy ngày mấy đêm không cho ra, để xem cậu có còn kiêu ngạo nữa được không.
Vào đại sảnh sân bay, Điền Hủ Ninh đeo kính mát lên, thoải mái bước về phía cổng ra.
"A...."
Một bé gái không để ý, đâm sầm vào anh rồi ngã xuống đất:
"Huhuhu...."
Ngay sau đó tiếng khóc nũng nịu từ trên mặt đất truyền lên.
"Người bạn nhỏ, con có sao hay không?"
Thân thể cao lớn của Điền Hủ Ninh ngồi xổm xuống đỡ bé gái ngồi dưới đất khóc đến rối tinh rối mù dậy.
Bé gái khoảng bốn tuổi, tóc hơi xoăn làm nổi bật lên đôi mắt to tròn, cái mũi cao đáng yêu, còn có cái miệng nhỏ xinh, rõ ràng dễ thương như công chúa nhỏ lại khóc nước mắt lưng tròng làm người ta nhìn thấy thật là đau lòng.
Ngay cả Điền Hủ Ninh luôn không lộ cảm xúc ra ngoài, đối với người ngoài luôn lạnh nhạt lại không nhịn được ôm lấy bé gái nhỏ:
"Ba mẹ con đâu?"
Không biết vì sao, tiểu cô nương này khiến anh cảm thấy rất quen thuộc. Quen thuộc như đã biết rất lâu rồi.
"Chú à, con không có ba."
Hai tay mũm mỉm của bé gái lia lịa lau nước mắt trên mặt, đôi mắt to vẫn chăm chú nhìn chú ôm cô, một chút sợ đối với người lạ cũng không có. Chú này rất đẹp trai, nếu như ba cô đẹp như vậy thì quá tốt.
"Vậy mẹ con đâu?"
Điền Hủ Ninh không có hỏi nữa, dù sao cũng là chuyện người ta. Hơn nữa một đứa bé còn nhỏ, cái gì cũng không hiểu, có thể hỏi gì đây? Nhưng một bé gái không thể nào xuất hiện một mình ở sân bay, có lẽ là lạc người nhà rồi.
"Mẹ con ở phía sau."
Tuyệt không sợ người lạ, cô ôm cổ Điền Hủ Ninh, cô nhìn qua nhìn lại nhưng sao lại không thấy mẹ vậy?
"Chú dẫn con tới chỗ phát thanh tìm mẹ được không?"
Người nhà cô bé này chắc đang lo lắng lắm?
"Cám ơn chú."
Tiếp tục ôm chú cao lớn, cô gái nhỏ lại cười rất ngọt ngào, cô bé đối với độ cao của mình bây giờ cực kỳ hài lòng. Mẹ thấp như vậy, cô đều không có cơ hội giống như bạn khác có thể cưỡi ngựa lớn, mặc dù mẹ nói con gái phải lịch sự một chút, không thể cưỡi. Nhưng cô nhìn thấy người ta đều có ba ôm thật cao, cô chỉ là hâm mộ thôi.
Điền Hủ Ninh nhìn gương mặt vui vẻ của bé gái, cũng không biết trẻ con bây giờ ra sao? Đối với người lạ một chút đề phòng cũng không có, bọn họ chưa từng gặp mặt nhưng cô bé đều để anh ôm suốt. Nếu như con trai anh thì anh đã lo lắng rồi. Thật may là Tiểu Bá Vương bọn họ từ nhỏ đã không thích người khác đến gần.
"Tuế Tuế....Tuế Tuế....."
Một giọng nói nôn nóng truyền tới, Điền Hủ Ninh dừng bước. Có phải mẹ bé gái này không?
"Chú ơi, mẹ con tới."
Cô gái nhỏ ở trên cao rất nhanh phát hiện mẹ.
"Mẹ, con ở đây."
Quơ quơ tay nhỏ cực kỳ hưng phấn, Điền Hủ Ninh theo hướng cô bé nhìn sang, một cô gái tóc dài xõa vai đang kéo một hành lý nhìn quanh khắp nơi.
"Cục cưng của mẹ. Con chạy nhanh như vậy làm gì? Mẹ lo lắng gần chết."
Nghe được tiếng gọi của con gái, cô gái tóc dài chay thật nhanh qua bên này lại phát hiện con gái mình đang ở trong lòng một người đàn ông lạ.
"Tuế Tuế, xuống đây. Sao con lại tùy tiện để người lạ ôm chứ? Nếu là người xấu thì làm sao bây giờ?"
Còn chưa tới nhìn mặt người đàn ông kia cô liền đưa tay muốn kéo con gái mình xuống.
"Mẹ, chú ấy không phải người xấu. Chú muốn dẫn con đến chỗ phát thanh tìm mẹ."
Cô gái nhỏ cũng không lập tức xuống, ngược lại còn lại chặt cổ Điền Hủ Ninh.
"Này, anh nhanh thả con gái tôi xuống, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát."
Hà Như Tuệ ngẩng đầu lên, hất nửa tóc dài che mặt ra phía sau, vươn tay muốn cướp lại con gái. Lúc vươn tay ra lại sững sờ cả người.
Ơ? Anh ta không phải là tổng giám đốc Điền Thị sao? Tại sao lại ở chỗ này? Còn ôm con gái của cô?
Điền Hủ Ninh rốt cuộc cũng thấy rõ mặt cô gái hung dữ này, là cô? Thật là khéo. Vốn là anh chẳng quan tâm tới người phụ nữ nào khác, huống chi cô gái này trước kia cũng chỉ là một nhân viên nhỏ trong công ty. Nhưng mà vì người nào đó từng có thời gian tới Điền Thị dạo chơi cho nên anh mới nhớ cô gái gọi là Hà Như Tuệ này.
"Hà Như Tuệ, đây là con gái cô sao?"
Nhìn vẻ mặt cô khi thấy anh chẳng khác nào gặp ma, Điền Hủ Ninh nhìn bé gái trong lòng mình rồi nhìn Hà Như Tuệ.
"Hả?"
Hà Như Tuệ lập tức ngây ngẩn cả người. Anh gọi cô là Hà Như Tuệ? Anh ta biết tên cô ư? Tổng giám đốc cao cao tại thượng của Điền Thị biết tên cô?
"Tôi hỏi cô, đứa nhỏ này là con gái cô sao? Cô đã kết hôn?"
Điền Hủ Ninh nhíu mày. Cô gái này nhìn sao lại nhìn giống như ngốc vậy? Cũng không biết năm đó sao Kê Lâm lại thích cả ngày lẫn đêm đi tìm cô ta. Sau đó lại không ở bên nhau là vì bộ dạng ngây ngốc này sao?
"Tổng giám đốc Điền......"
Hà Như Tuệ lắp bắp nói không ra lời. Anh ta đang nói gì? Hỏi cô đã kết hôn chưa? Con gái? Kết hôn? Không được, cô phải lập tức chạy xa người này, quá nguy hiểm. Cô không thể mắc lỗi được.
"Thật xin lỗi, chúng ta đang bận, phải đi rồi. Tuế Tuế, nhanh lên, chào tạm biệt chú đi."
Hà Như Tuệ từ trong kinh ngạc tỉnh táo lại, kéo con gái không chịu xuống vội vã rời đi. Cô làm sao có thể quên chứ? Anh ta cùng người kia là bạn thân. Cô không muốn dính dáng gì đến hắn ta, cho dù là bạn bè hắn, cô cũng tránh thật xa.
"Tạm biệt chú."
Xa xa còn truyền tới lời tạm biệt ngọt ngào của bé gái. Nụ cười kia khiến lòng Điền Hủ Ninh chấn động, giống, quá giống. Chẳng lẽ......
Đời này có chuyện gì là không thể chứ? Hahaha, Kê Lâm cậu cũng bị tôi nắm trong tay rồi sao?
Không trách được lại bỏ chạy nhanh như vậy. Sợ anh phát hiện sao?
Không chút do dự, Điền Hủ Ninh ra khỏi sân bay. Thời tiết rất tốt, tâm trạng của anh cũng rất tốt.
Cảm xúc vui vẻ của Điền Hủ Ninh chỉ duy trì đến khi về nhà.
Khi anh mở ra cửa nhà, cho là cậu sẽ như trước đây, không ở phòng sách thì ở phòng giải trí nghe nhạc, nếu không thì đã đi ngủ. Nhưng bây giờ đã quá giờ ngủ trưa rồi không phải sao?
Lầu trên, lầu dưới, trong phòng, ban công cũng không có. Rất tốt, vô cùng tốt. Muốn anh theo đuổi vậy sao? Anh theo đuổi. Ngàn vạn lần đừng để anh bắt được nhanh như vậy, nếu không anh sẽ ăn cậu sạch sẽ.
Cho đến khi lái xe tới nhà họ Trịnh, vợ chồng Trịnh Tử Huy nhìn thấy anh chẳng khác nào người ngoài vũ trụ, chỉ thiếu cằm chưa rớt xuống thôi.
"Hủ Ninh, hôm trước Tử Du đã đón Duệ Duệ về rồi. Bọn họ không ở nhà sao?"
Vẫn là Tống Diệc Vân phản ứng kịp. Cẩn thận từng li từng tí nhìn mặt con rể xanh mét, còn phải hỏi sao? Nếu như ở nhà thì anh còn cần phải đến tìm sao? Con trai ngoan của mẹ, con không thể để mẹ bớt lo chút sao? Chẳng hiểu gần đây nó bị cái gì mà luôn làm chuyện không đầu không đuôi.
Rõ ràng đã nói muốn ở Luân Đôn chơi đã rồi mới về, kết quả đi không tới nửa tháng đã về. Hơn nữa chân trước vừa về không bao lâu, Hủ Ninh lại về theo. Có phải lại cãi nhau rồi không? Không thể nào.
Nhưng bà không dám mở miệng hỏi Điền Hủ Ninh, nhìn dáng vẻ nó tức giận không ít đâu. Con trai mình sao lại có bản lĩnh như vậy chứ?
"Con sẽ đi tìm em ấy. Nếu như em ấy có về thì ba mẹ nhớ báo con biết."
Nhìn vợ chồng Trịnh Tử Huy không giống như đang nói dối, Điền Hủ Ninh nói vài câu rồi đi.
Nhưng mãi cho đến trời tối rồi lại sáng, vậy mà anh vẫn chưa tìm được bóng dáng hai ba con cậu. Ở trên địa bàn Kê Lâm lại không tìm được người sao? Làm sao có thể chứ? Trừ phi có người cố ý giấu giếm.
Vì tìm vợ và con trai mà Điền Hủ Ninh đã vài ngày không có ngủ ngon, anh ngồi một mình trong thư phòng, cầm trong tay điện thoại di động nghĩ đến từng khả năng.
Đều nói nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất, ở trong thành phố này, nơi an toàn nhất anh nghĩ tới cũng chỉ có một.
Như đã có được đáp án, Điền Hủ Ninh lập tức đứng dậy đi ra ngoài.
Đại trạch nhà họ Diệp nằm ở vùng ngoại ô rộng hơn nghìn mét vuông. Trên căn bản mọi người nhà họ Diệp đều ở một nhà, được xem là bốn thế hệ sống chung với nhau.
Người giúp việc thấy Điền Hủ Ninh đến lập tức vào nhà thông báo. Điền Hủ Ninh dừng xe xong vừa xuống thì trưởng bối Diệp Hùng nở nụ cười đứng trước cửa lớn đón anh.
Thân hình Diệp Hùng cao lớn, mặc dù đã hơn 70 tuổi nhưng tinh thần vẫn rất minh mẫn, vẫn phong thái bá chủ như xưa. Thấy Điền Hủ Ninh xuống xe lập tức chào đón.
"Ông nội Diệp, đã lâu không gặp."
Điền Hủ Ninh chào hỏi Diệp Hùng.
"Hủ Ninh, đã lâu không gặp con. Hôm nay khó có dịp tới đây, uống với lão già này vài chén được chứ?
Diệp Hùng cười to. Đối với hai đứa bạn tốt của cháu trai, ông rất thích.
"Dạ được. Kê Lâm về chưa ông?"
Điền Hủ Ninh cùng Diệp Hùng đi vào đại sảnh.
"Con cũng không phải không biết, tiểu tử này ước gì ra khỏi nhà không trở về nữa, làm sao có thể sẽ về sớm như vậy? Nhưng mà mới vừa rồi ông đã nói quản gia gọi điện thoại cho nó lập tức về rồi. Đúng rồi, sao không dẫn tiểu bảo bối nhà con tới đây?"
Diệp Hùng rất thích tiểu ác bá Điền Duệ Du, đáng tiếc Kê Lâm nhà bọn họ chẳng giống Điền Hủ Ninh chút nào, đừng bảo là con, ngay cả đối tượng kết hôn cũng không có. Cũng không biết nó đang bận cái gì, giới thiệu với nó không biết bao nhiêu danh môn đều chẳng giải quyết được gì. Muốn cho ông ôm chắt trai thì chẳng biết đến khi nào nữa.
"Ông nội Diệp, có lẽ rất nhanh ông có thể ôm cháu rồi."
Nguyệt Nguyệt không có ở nhà họ Diệp sao? Điền Hủ Ninh vừa tán gẫu với Diệp Hùng vừa nghĩ tới các khả năng. Cậu có thể trốn đi đâu chứ? Kê Lâm, cậu đừng ép tôi nổi nóng. Chó mà nổi nóng thì có thể làm những chuyện không tưởng đó.
"Các con thường gặp nhau, con nói với nó chút đi."
Không cần nói chứ? Nếu tối nay anh không có được đáp án anh muốn, vậy ngày mai ông nội Diệp lập tức sẽ có cháu gái để gọi.
Diệp Kê Lâm sau khi nhận được điện thoại trong nhà không tới nửa tiếng đã về đại trạch Diệp gia. Nếu như lúc ấy quản gia gọi cho anh nói người nào Diệp gia ngã bệnh, đoán chừng anh cũng không về nhanh như vậy.
Nhưng Điền Hủ Ninh lại đến nhà tìm anh? Chuyện này tuy lớn mà nhỏ. Anh không thể không chạy về.
"Ninh, sao lại đến nhà tìm mình?"
Ở bên ngoài hàn huyên một lát với Diệp Hùng, Lão Thái Gia vì nhớ một bầy chim nuôi trong vườn hoa nên cho người dẫn Điền Hủ Ninh đến phòng sách Kê Lâm ở lầu hai rồi đi.
Nhà họ Diệp, trước kia Điền Hủ Ninh thường tới đây cho nên cũng đã rất quen, cũng không để ý chờ lâu như vậy.
"Cậu nói đi?"
Điền Hủ Ninh ngồi trên ghế sa lon, yên lặng nhìn Diệp Kê Lâm đẩy cửa vào, sau đó ném áo khoác trên tay vịn ghế sa lon.
"Ninh, gần đây mỗi ngày mình đều có hai cuộc giải phẫu, đứng đến nỗi hai chân run bần bật rồi. Bận đến nỗi mình cũng sắp nhập viện luôn. May là cậu tới kịp thời, nếu không mình phải lo mấy cuộc giải phẫu chiều nay rồi."
Người nào đó nói thật nghiêm túc, ngay cả một chút áy náy trên mặt cũng không có.
"Khi nào thì thể lực cậu kém như vậy? Hai cuộc giải phẫu là có thể khiến chân bác sĩ Diệp nhũn ra, không phải quá vô dụng rồi chứ."
Muốn nói sang chuyện khác hả?
"Ha ha......Ninh, không nên nói như vậy. Sự hữu ích của mình không nhất định ở trong phòng giải phẫu mới có thể hiện ra."
Cái gì gọi là gậy ông đập lưng ông chứ? Diệp Kê Lâm, mày chọc ai không chọc lại đi chọc con sư tử này chứ.
"Nguyệt Nguyệt ở đâu?"
Hai tay Điền Hủ Ninh ôm ngực bình tĩnh nói. Anh cũng không có nhiều thời gian cười ha hả với cậu ta như vậy. Không cần cậu ta trả lời anh cũng biết đáp án. Trừ Kê Lâm, không ai có thể giấu hai ba con mà khiến anh không tìm được.
"Ninh, không phải Tử Du ra nước ngoài tìm cậu sao? Trở về lúc nào? Mình không biết nha."
Hai tay mở ra, bác sĩ Diệp thật là vô tội.
"Kê Lâm, không nên ép mình. Cẩn thận chơi với lửa có ngày chết cháy."
Lạnh lùng nhìn anh, Điền Hủ Ninh vẫn không nhúc nhích. Mấy cái mánh khóe này của cậu ta không thay đổi được sao? Dùng nhiều đến nỗi anh chán ngấy rồi.
"Ninh, mình không biết thật."
Uy hiếp anh? Biết anh cũng sẽ không nói. Anh cũng không tin, bây giờ đang ở trên địa bàn nhà họ Diệp, Ninh có thể làm gì anh chứ? Đánh nhau cũng không nhất định anh sẽ thua, huống chi chỉ cần anh ra lệnh một tiếng, mọi người Diệp gia nhất định sẽ đứng sau lưng Thái Tử Gia anh. Ninh quá lỗ rồi.
"Kê Lâm, cậu nói lại lần nữa cậu không biết đi."
Cuối cùng Điền Hủ Ninh đứng lên, đi tới bên cạnh Diệp Kê Lâm khom lưng xuống, hai tay chống trên tay vịn ghế sofa.
"Ninh, không cần dựa gần như vậy. Người không biết sẽ cho rằng quan hệ chúng ta không bình thường đó."
Diệp Kê Lâm vẫn còn cười, có điều mắt người nào đó đã bốc lửa rồi. Anh có chơi hơi quá không? Nhưng ai bảo anh đã đồng ý với Tử Du rồi chứ? Làm người không thể thất tín.
"Kê Lâm, cậu muốn giả bộ với mình tới cùng sao?"
"Mình không có."
"Được, cậu không chịu nói chứ gì? Vậy mình đi tìm ông nội nói chuyện."
Điền Hủ Ninh đứng thẳng người đi ra ngoài. Anh cũng không thích ép buộc người khác.
"Ninh, chờ một chút."
Tìm ông nội anh sẽ có chuyện gì tốt? Cái đầu linh hoạt của Diệp Kê Lâm không ngừng suy nghĩ, rốt cuộc anh thua chuyện gì trong tay Ninh không đây? Sao anh lại không nhớ ra thế này?
"Mình ở sân bay gặp Hà Như Tuệ."
Lúc mở cửa phòng sách, Điền Hủ Ninh dừng bước nói.
Hà Như Tuệ? Cô gái có nụ cười ngọt ngào, mỗi lần cùng anh đi ra ngoài đều giống như con mèo nhỏ tham ăn sao? Bọn họ đã nhiều năm không có liên lạc rồi sao? Kể từ lần mất khống chế phá vỡ cấm kỵ đó, cô cũng cách xa anh, không còn có bất kỳ liên lạc nào.
Nếu cô không muốn có bất kỳ liên lạc nào với anh, vậy anh cũng không tiện đi ép buộc người ta chứ? Tình yêu vốn chính là chuyện hai bên tình nguyện. Không thể nào vì anh và cô xảy ra quan hệ mà trói buộc cô lại được.
Năm đó cô chủ động rời đi, không phải là nói rõ không muốn ở bên anh sao? Dù thế nào đi nữa anh cũng chưa từng cho ai bất kỳ hứa hẹn nào cả. Đi thì đi đi.
Nhưng hôm nay Ninh lại lần nữa nhắc tới cô khiến anh không tự chủ được nhớ lại những ngày thoải mái, vui vẻ đã qua. Chuyện đã lâu như vậy nhưng anh lại nhớ rất rõ ràng.
"Cô ấy, có quan hệ gì với mình sao?"
Giọng anh không được tự nhiên, Diệp Kê Lâm cố gắng để giọng mình nghe thật bình thản. Nhưng hình như có gì không đúng. Tại sao đột nhiên Ninh lại nói tới cô ấy?
"Cô ấy có con gái, mình không biết có quan hệ gì với cậu không?"
Tin tức này đủ chấn động rồi chứ?
"Con gái......."
Lần này bác sĩ Diệp nghe xong thì ngây ngẩn cả người. Trong những năm tháng phong lưu của anh chưa từng có sai lầm. Một lần duy nhất là ở trên người cô gái đó, nhưng lúc đó anh có để cô uống thuốc, chẳng lẽ cô không có uống? Đây cũng không phải là tin tức tốt.
"Nếu như cậu không muốn cho ông nội biết nhanh như vậy, không phải chúng ta nên trao đổi chút thông tin sao."
Kê Lâm, sẽ không có ai luôn để cậu tính kế mãi vậy đâu.
Được, rất tốt. Ninh, xem như cậu lợi hại. Tử Du, xin lỗi em. Anh cũng không còn cách nào khác.
Bờ biển lúc hoàng hôn thật rất thoải mái, thủy triều vẫn chưa hoàn toàn lên cao, gió thổi rất mát. Mặc dù là mùa đông nhưng mặt trời vẫn chưa chìm vào đáy biển, nhiệt độ vẫn phù hợp.
Trên bờ cát trắng, Tử Du lẳng lặng ngồi ở chỗ đó, trước mặt cậu là lâu đài cát vừa mới cùng con trai xây xong. Chơi với cát xong Điền Duệ Du không hề sợ lạnh, chạy ra ngoài xa đùa với sóng biển, tiếng cười trong trẻo không ngừng vang vọng trong gió.
Điền Hủ Ninh thật đáng ghét, đã nhiều ngày cũng không tìm đến đây. Chẳng lẽ anh một chút cũng không lo cho ba con cậu sao? Mặc dù là cậu muốn Kê Lâm cố ý giấu giếm nhưng bình thường không phải anh rất lợi hại sao? Chỉ chút chèn ép này đã làm khó anh rồi sao? Hay là không muốn đuổi theo mà thôi?
Cậu giận anh, giận anh không cần đứa nhỏ, nhưng anh lại cứ như vậy mà mặc kệ cậu bỏ chạy, cậu không chịu nổi.
"Điền Hủ Ninh, sao anh có thể đáng ghét như vậy chứ. Ghét. Chán ghét anh rồi."
"Chơi đã rồi sao? Ghét đủ chưa, hả?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co