Truyen3h.Co

[Ninh Du Ver] Yêu

11

Be1212040103

Mệt quá, đầu thật là đau, thân thể mềm nhũn! Khi Tử Du tỉnh lại còn chưa mở mắt ra, đầu óc tự động truyền tới cảm giác mệt mỏi.



Đây là đâu? Thật vất vả mới mở đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ ra, rèm cửa sổ che tốt ánh nắng làm cho trong phòng mờ mờ tối chỉ còn lại một chiếc đèn ngủ ở đầu giường chiếu rọi ra ánh sáng yếu ớt, bày trí đơn giản mà lạnh lẽo xem ra hẳn là nơi ở của đàn ông. Đàn ông? Đầu óc Tử Du chợt tỉnh táo lại, cúi đầu nhìn trên người chỉ có một chiếc áo sơ mi đàn ông rộng dài che tới đầu gối.



Ngày hôm qua... Tử Du nhớ lại ngày hôm qua, cậu đi Điền Thị tìm Điền Hủ Ninh muốn anh ta bỏ qua cho công ty của ba, nhưng anh ta lại thiếu chút nữa cưỡng bức cậu, nhớ tới Lưu Tuấn dịu dàng ôm cậu nói với cậu tất cả còn có anh nhớ tới đêm đen như mực cậu bất chấp mưa to gió lớn chạy đến nhà họ Điền lại nghe được ba mẹ Điền không đồng ý cho Lưu Tuấn giúp ba, nhớ tới trong mưa to có một người đàn ông ôm lấy cậu sắp té xỉu, mà cậu thì đáp ứng với người đàn ông đó sẽ làm người của anh ta.



Vậy đây hẳn là chỗ ở của anh ta? Cậu nhìn qua chiếc gối ở bên cạnh có dấu vết lõm xuống, rõ ràng chứng minh đã từng có người ngủ, cậu đã không còn là một chàng trai đơn thuần vô tội nữa, không còn là người con trai dịu dàng như trong mắt Lưu Tuấn nữa. Tim Tử Du đau đớn giống như có hàng ngàn mũi kim đâm vào, vẫn phải tới bước này sao? Lưu Tuấn, người con trai dịu dàng đã cùng cậu trải qua những năm tháng tuổi trẻ làm sao có thể từ bỏ đây? Nước mắt như vô ý thức chảy ướt mặt.



Lưu Tuấn... Lưu Tuấn... Tử Du rốt cuộc không nhịn được cắn chăn khóc rống, khóc đến quên hết tất cả, khóc đến ngay cả cửa phòng bị người ta đẩy vào lúc nào cũng không biết.



Điền Hủ Ninh sáng sớm thức dậy liền gọi điện thoại về công ty dặn dò công việc ngày hôm qua vẫn chưa xong, quay về phòng thấy cậu còn chưa tỉnh lại nên đến thư phòng xem biên bản họp của chi nhánh công ty, cho đến khi dường như nghe được trong phòng có động tĩnh mới đi qua xem. Nhưng sang đây xem lại nhìn thấy cậu ngã trên giường anh khóc đến đau lòng. Ghét anh đến vậy sao? Sáng sớm thức dậy đã khóc thành ra như vậy? Đúng vậy, cậu nên hận anh mới đúng, nhưng anh đã không thể buông tay để cậu đi, ghét thì ghét đi! Anh không quan tâm.



"Cậu còn muốn khóc tới bao lâu nữa?"



Điền Hủ Ninh đi tới bên giường ngồi xuống, muốn đưa tay nắm vai cậu. Không có kinh nghiệm dỗ dành khi người khác khóc, không biết làm sao đi an ủi một người đang khóc. Nhưng tay anh ở giữa không trung bởi vì cậu xoay người lại như cố ý né tránh anh, không để cho anh đụng. Thái độ quá mức rõ ràng của cậu làm tim anh thấy khó chịu.



"Trịnh Tử Du, nếu cậu khóc đủ rồi thì bây giờ chúng ta nói chuyện chính."



Người đàn ông dịu dàng như nước đêm qua đã đeo lên lớp mặt nạ của anh ta, khôi phục lại thành người đàn ông bình tĩnh, chín chắn trước mặt mọi người.



Tử Du cắn góc chăn, trên mặt nước mắt tèm lem, vẫn chưa muốn để ý tới anh.



"Nếu như cậu còn không lên tiếng, tôi sẽ coi như cậu chưa từng nói với tôi chuyện tối hôm qua. Tôi rất bận, không có thời gian lãng phí với cậu. Nếu cậu khóc đủ rồi, mặc quần áo tử tế rời khỏi nhà tôi."



Tâm trạng Điền Hủ Ninh bực bội, không còn đủ kiên nhẫn.



"Anh... Anh Điền..."



Nghe được tiếng bước chân đi xa, Tử Du ngẩng đầu. Xác định mình không quen gọi tên anh, cho nên không dám cao ngạo. Dù sao cậu cũng có việc cầu cạnh anh.



"Tôi nói rồi, không cho phép gọi tôi Anh Điền nữa. Lần sau còn gọi sai, xem tôi trừng phạt cậu như thế nào."



Điền Hủ Ninh quay trở lại bên giường, tay nắm chặt cằm cậu ép cậu ngẩng đầu. Từ khi bọn họ quen biết tới nay vốn là như vậy. Cậu tránh, anh cương quyết không cho cậu tránh.



Đôi mắt khóc tới đỏ, còn có lông mi vẫn còn đọng lại những giọt nước mắt chưa khô làm cho người ta thoạt nhìn muốn hung hăng đè dưới thân ức hiếp một phen. Mà vì vặn vẹo mà áo sơ mi to lộ ra làn da trắng xinh đẹp. Điền Hủ Ninh đè ở phía trên lại tự do tự tại nhìn rõ không bỏ sót trên người cậu, rõ ràng cái gì cậu cũng không làm nhưng lại khiến anh toàn thân có phản ứng vậy.



"Anh tránh ra, tôi muốn đứng lên."



Khi Tử Du nhìn thẳng vào mắt anh lại thất bại. Ánh mắt anh giống như muốn đem cậu ăn tươi nuốt sống vậy, làm cậu rất sợ hãi.



"Đây là thái độ nên có của cậu khi nhờ vả người khác sao?"



Điền Hủ Ninh vẫn không đứng lên, ngược lại lại dùng sức đè cậu. Tử Du không kịp kêu lên thành tiếng, anh đã hôn lên cái miệng nhỏ xinh của cậu. Đầu lưỡi ngang ngược muốn cạy đôi môi đang đóng chặt của cậu ra, nhưng cậu vẫn luôn ngậm chặt miệng không để cho anh được như ý. Mắt thấy tay Điền Hủ Ninh từ bắp chân của cậu vuốt ve lên trên gần đụng tới nơi nhạy cảm nhất, Tử Du rốt cuộc mở cái miệng nhỏ ra, mà anh tất nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này, cái lưỡi đi vào miệng cậu mút vừa đau vừa tê.



Bị thân thể nặng nề của anh đè, cậu rất khó chịu, sắp thở không nổi. Cậu không thể phản kháng cũng không dám, sợ anh đổi ý. Nụ hôn mạnh mẽ của anh không giống với cái hôn dịu dàng của Lưu Tuấn dành cho cậu. Lưu Tuấn, cái tên đó thoáng qua trong đầu cậu, trong lòng lại đau xót.



Tử Du không biết trong lúc vô ý thức mình đã kêu lên.



Cho dù có nhiều ham muốn bao nhiêu nhưng khi nghe người con trai dưới thân mình kêu tên người đàn ông khác thì không ai sẽ chịu được. Một giây trước đôi mắt Điền Hủ Ninh chứa ngọn lửa dục vọng hừng hực thì bây giờ lại rất lạnh lẽo. Anh dùng sức đẩy cậu ra đứng dậy, không hề nhìn tới cậu đã nửa thân trần nằm trên giường một cái.



"Mặc quần áo tử tế rồi đến thư phòng của tôi." Nói xong cũng không quay đầu lại rời đi.



"Anh Điền...." Tử Du muốn mở miệng, anh đã biến mất ở cửa ra vào.



Kéo lại quần áo trên người, Tử Du đứng dậy muốn tìm quần áo của mình, lại phát hiện quần áo vẫn còn trong máy giặt. Bảo cậu phải mặc cái gì mới được đây? Tử Du chân trần đi đến bên tủ treo quần áo mở ra, bên trong đều là quần áo của anh, trừ áo sơ mi quần tây vẫn là áo sơ mi quần tây. Được rồi, cậu miễn cưỡng mặc áo sơ mi của anh nhưng cũng không thể không mặc quần chứ? Nhưng chiều cao hai người chênh lệch thật sự quá lớn.



Tử Du khổ não đứng bên tủ quần áo quên mất thời gian trôi qua. Cho đến khi một âm thanh lạnh đến không thể lạnh hơn lần nữa vang lên ở cửa ra vào.



"Cậu muốn mò tới lúc nào?"



Điền Hủ Ninh ở thư phòng đợi nửa tiếng, người con trai đó vẫn không đến. Bất mãn trong lòng lại chồng chất thêm càng nhiều, rốt cuộc không thể nhịn thêm nữa, quay về phòng. Anh muốn xem cậu mặc quần áo sao lại lâu như vậy?



Chiếc quần Tử Du cầm trên tay theo tiếng mà rơi xuống, hai cái chân mảnh khảnh trắng mịn cứ như vậy mà lộ ra trước mặt Điền Hủ Ninh. Mặc dù có chiếc áo sơ mi dài tới gối che khuất đi lại không ngăn được ánh mắt nóng rực của anh. Đó là ánh mắt của một người đàn ông đang có ngọn lửa cháy hừng hực trong lòng.



"Tôi không tìm được quần thích hợp." Giọng Tử Du gần như run rẩy.



Sau đó cửa bị đóng mạnh lại Tử Du mới dám ngẩng đầu, anh ta lại đi đâu rồi?



Một tiếng sau, Điền Hủ Ninh mở cửa ném vào một túi quần áo lớn.



"Tôi hạn cho cậu trong mười phút phải mặc xong đi ra ngoài.".



Đó là một chiếc áo thun cotton trắng cộng với chiếc quần đen đơn giản,cậu ướm thử chiếc áo lên người, vừa khích người cậu. Anh ta làm sao biết mình mặt size bao nhiêu chứ? Càng làm cho cậu ngượng thêm nữa là boxer nhiều màu. Cậu nghĩ không phải anh ta biến thái sao?



Không có nhiều thời gian để suy nghĩ, anh ta chỉ cho cậu mười phút. Sợ rằng người đàn ông không có kiên nhẫn đó chờ lâu thêm chút nữa sẽ muốn lên tiếng rồi. Mặc dù thời gian họ quen biết không bao lâu nhưng Tử Du biết anh là người đàn ông không có kiên nhẫn chờ đợi, sẽ không giống Lưu Tuấn có thể đứng dưới lầu đợi cậu từ tiết một đến khi tan học. Lưu Tuấn, trong lòng lại đau xót. Sau khi cậu cùng anh hai anh nói chuyện xong sẽ phải liên lạc với anh chứ? Nhưng nên nói thế nào đây? Một đống tơ rối làm cậu bỏ cũng không được mà để ý cũng không xong?
























Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co