Truyen3h.Co

[Ninh Du Ver] Yêu

17

Be1212040103


Sau khi Tử Du thuê xe đến bệnh viện, không tìm được Lưu Tuấn trong phòng cấp cứu, sau đó hỏi thăm mới biết anh đã được chuyển lên phòng Vip ở tầng cao nhất. Nhưng không có sự đồng ý của người nhà thì không lên được. Cho nên chỉ có thể ở dưới lầu đợi. Nhưng đã được đưa vào phòng bệnh chắc là đã không sao. Tử Du ngồi trên ghế sofa ở khu nội trú ở dưới sảnh chờ thang máy xuống, đợi mấy tiếng cũng không có xuống. Cậu rất mệt, đầu rất choáng váng nhưng không dám nhắm mắt lại, chỉ sợ vì trong lúc nhắm mắt mà bỏ lỡ người từ phía trên xuống.

"Tử Du, từ hôm qua đến giờ con chạy đi đâu? Điện thoại cũng không gọi được. Con biết mẹ sốt ruột thế nào không?"

Tống Dục Vân từ một thang máy khác đi ra, đang muốn về nhà đem cháo gà hầm cách thủy người giúp việc hầm xong lấy tới, khi đi tới lối ra thang máy thấy con trai sắc mặt không tốt nằm co ro trên sofa.

"Mẹ, xin lỗi. Con... Ba đâu? Có khá hơn chút nào không?"

Tử Du nhìn thấy mẹ trong lòng cực kỳ áy náy. Đều do chuyện xảy ra quá nhanh quá nhiều làm đầu cậu muốn nổ tung. Thế nhưng lại quên gọi điện thoại cho mẹ

"Trưa hôm nay, luật sư Tần đã gọi điện tới cho mẹ nói Điền thị đã đồng ý khôi phục đơn đặt hàng trong nước, đồng thời cũng phải tiến hành chỉnh sửa, về phía tiền bạc sẽ do Điền thị ứng trước, sau này sẽ trừ vào đơn đặt hàng. Cuối cùng cũng vượt qua cửa ải khó khăn này rồi. Nguyệt Nguyệt, không sao. Công ty không sao, ba cũng không có chuyện gì. Con muốn lên với ba hay cùng mẹ về nhà?"

Tống Dục Vân đau lòng xoa tóc cậu. Mấy ngày nay đã làm cậu đi theo vất vả rồi. Luật sư Tần cũng không nhắc với mẹ chuyện cậu đi tìm Điền thị nói chuyện, nhưng chuyện mình đã đăng ký kết hôn với Điền Hủ Ninh vẫn phải nói cho bọn họ biết, nên nói sao đây? Trong lòng Tử Du cực kỳ buồn bực.

"Sao vậy? Nếu không khỏe thì cùng mẹ về nhà nghỉ ngơi đi! Trong khoảng thời gian này con đã xin nghỉ học rất nhiều, sẽ ảnh hưởng đến việc học. Nghỉ ngơi cho tốt ngày mai đi học đi. Ba ở đây có mẹ là được rồi."

Tống Dục Vân thấy con trai không mở miệng cho là nó chỉ mệt mỏi. Tử Du cúi đầu muốn theo mẹ rời đi, cửa thang máy sau lưng "Đing" một tiếng mở ra. Tử Du quay đầu lại, là Điền Hủ Ninh. Anh ta xuống vậy chứng minh Lưu Tuấn không sao ư?

Thân thể nhẹ nhàng linh hoạt chủ động chạy đến bên cạnh anh, vội vàng hỏi: "Lưu Tuấn đâu?"

"Nguyệt Nguyệt, con làm gì thế? Cậu Điền?"

Tống Dục Vân không hiểu con trai sao lại đột nhiên chạy về phía sau, xoay người lại theo thấy con trai lôi kéo một người đàn ông cao lớn lạnh lùng đeo mắt kính. Khi nhìn kỹ lại, người đàn ông đó không phải là tổng giám đốc mới nhậm chức của Điền thị sao? Mặc dù chưa từng chính thức gặp mặt nhưng trên tin tức chắc chắn là có. Con trai và anh ta quen biết sao?

"Vẫn chưa chết."

Điền Hủ Ninh từ trong mắt Tử Du thấy được một sự lo lắng rất sâu, lòng anh cũng không vui lên nổi. Vợ của mình ở trước mặt mình quan tâm một người đàn ông khác như vậy ai mà chịu được chứ? Dù người đàn ông đó là em trai anh cũng vậy, cho nên giọng nói của anh rất gay gắt.

"Vậy thì tốt." Tử Du rốt cuộc cảm giác được anh không vui, cúi đầu buông ra cánh tay níu lấy tay anh.

"Cậu Điền, cậu và con trai tôi quen biết sao?"

Tống Dục Vân cười đi lên phía trước chào hỏi. Nói đùa, nếu như con trai bà kết thân với Điền Hủ Ninh nhánh cây cao như vậy thì ngày nhà họ Trịnh bọn họ lên như diều gặp gió không còn xa. Bà nhìn qua vô số người rồi, động tác con trai nắm lấy tay cậu ta dĩ nhiên không thể qua được mắt bà, xem ra Điền thị đột nhiên khôi phục đơn đặt hàng, tiếp tục hợp tác với bọn họ cùng con trai bà chắc chắn có liên quan với nhau.

"Mẹ, chúng con..." Tử Du ngập ngừng muốn đem chuyện bọn họ kết hôn nói ra.

"Không cần khách sáo như vậy, tôi và Tử Du hôm nay đã đăng ký kết hôn rồi. Chuyện hôn lễ tôi đã gọi chuyên gia xử lý, đến lúc đó xin mời ông bà Trịnh đến tham dự."

Điền Hủ Ninh sao lại không nhìn ra vẻ mặt vui thích của Tống Dực Vân, hừ, nếu như không phải nể tình bà có một đứa con trai có thể hấp dẫn được anh, cho dù ông trời có tới anh cũng sẽ không tiếp tục hợp tác với Trịnh gia.

Rõ ràng đã cưới con trai của người ta, anh còn xưng ba mẹ vợ tương lai là ông bà Trịnh, thật là quá đáng. Nhưng Tống Dục Vân quá mức vui mừng lại bỏ quên sơ hở trong lời nói của anh. Trời ạ, hôm nay kích thích thật sự quá lớn, bà không thể tiếp thu nổi. Nhưng Tử Du bên cạnh lại nghe được rất rõ ràng, anh gọi ba mẹ cậu như vậy? Chẳng lẽ anh không biết sau khi kết hôn ba mẹ cậu và anh cũng phải gọi ba mẹ như nhau sao? Hay là anh ta có tính toán khác? Bất kể anh ta có dự định gì, anh ta như vậy cũng là bất kính với ba mẹ cậu. Tử Du không dám hỏi nhưng trong lòng nặng nề không dứt.

"Vậy chúng tôi...cũng nên chuẩn bị..."

"Nếu không còn chuyện gì tôi đi trước."
Điền Hủ Ninh không muốn tiếp tục nán lại, tay tự nhiên vòng lên vai Tử Du, kéo cậu ra ngoài. Cậu đã là vợ anh đương nhiên là phải cùng anh về.

"Tôi muốn về nhà một chuyến trước được không? Dọn dẹp hành lý một chút." Tử Du cắn môi. Cậu vẫn sợ, không dám cứ như vậy đi theo anh trở về, cho nên viện cớ.

Điền Hủ Ninh dừng lại bước chân không nói gì, chỉ là đôi mắt chuyển qua dò xét cậu. Cậu căng thẳng, cậu sợ hãi làm anh phiền lòng, đều đã là người của anh lại còn sợ anh như vậy! Nhưng cậu làm sao cũng không thể chạy thoát đâu, không bằng để cho cậu thở đi! Chuyện gì cũng không thể ép quá chặt.

"Tùy em." Điền Hủ Ninh buông cậu ra sãi bước rời đi.

"Tử Du, sao con lại quen biết Điền Hủ Ninh? Sao lại chưa bao giờ đề cập với ba mẹ chuyện này? Hơn nữa các con nói đã đăng ký rồi?" Tống Dục Vân nhìn bóng lưng rời đi vẫn không dám tin tưởng mình.

"Mẹ, con không muốn nói nữa. Con mệt rồi muốn về nhà." Tử Du cảm giác nếu như mẹ còn tiếp tục ép hỏi nữa mình sắp chống đỡ không nổi nữa rồi

Mẹ, mẹ biết không? Con vốn là muốn dẫn một người khác cũng là đàn ông của nhà họ Điền về cho mẹ xem, nhưng không có cơ hội, cũng không còn cơ hội nữa rồi. Mặc dù anh ấy không có năng lực bằng Điền Hủ Ninh, nhưng trong cảm nhận của cậu anh lại từng là một vị thần luôn ngự trị trong lòng cậu. Lưu Tuấn, tạm biệt! Anh phải sống thật tốt. Nhất đinh sẽ có một người tốt hơn em thay em yêu anh. Bắt đầu từ hôm nay, cuộc đời của cậu đã thay đổi. Thân thể của cậu đã không thể tự làm chủ, nhưng còn trái tim? Còn có trái tim sao? Tử Du biết, lòng của mình đã không còn chỗ nào để có thể ổn định rồi.

Tử Du cùng mẹ nắm tay nhau đi ra khỏi bệnh viện.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co