Truyen3h.Co

[Ninh Du Ver] Yêu

2

Be1212040103

Xoay người một cái, Điền Hủ Ninh che cái miệng nhỏ của cậu lại, kéo cậu đang sửng sốt vào chỗ sâu trong vườn hoa, đem cậu chống đỡ trên thân cây, cuồng loạn nhào đầu về phía trước mà hôn, một bàn tay nam tính cởi từng nút áo của cậu...

"Không được... không được...!"

Tử Du sợ hãi, người đàn ông này thật sự muốn cưỡng đoạt cậu, ai sẽ tới cứu cậu?

"Nguyệt Nguyệt em đang ở đâu...!!!"

Phía xa, truyền đến giọng nói lo lắng của Lưu Tuấn. Điền Hủ Ninh đang muốn kéo lễ phục của cậu xuống phải dừng lại, cũng làm cho Tử Du có cơ hội thoát khỏi sự kiềm chế của anh, lảo đảo chạy về hướng phát ra tiếng.

"Lưu Tuấn, đưa em về nhà. Đưa em về nhà!"

Tử Du nhào vào lòng ngực quen thuộc của Lưu Tuấn, nước mắt hốt hoảng làm ướt áo sơ mi bên trong lễ phục của anh. Trời ạ, nếu như trễ một chút, cậu sẽ bị người đàn ông kia cưỡng bức. Mà người muốn cưỡng bức cậu lại là anh trai của Lưu Tuấn. Bây giờ cậu chỉ muốn về nhà mình, về nơi quen thuộc mới không thấy sợ hãi như vậy.

"Nguyệt Nguyệt em sao vậy?!"

Lưu Tuấn kinh ngạc vì thấy cậu sợ hãi và hốt hoảng. Mới vừa rồi anh luôn ở bên trong tìm cậu nhưng không tìm được, cho đến một nữ hầu trong nhà nói hình như thấy cậu đi ra ngoài. Nhưng sau khi anh ra ngoài thì thấy cậu chật vật nhào vào lòng anh khóc không ngừng, còn muốn anh đưa về? Rốt cục đã xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ cậu bị người khác ức hiếp sao? Nơi này là nhà họ Điền, có ai dám ức hiếp cậu?

"Lưu Tuấn, em muốn về nhà. Em không muốn ở đây nữa."

Tử Du không cách nào nói rõ, chỉ muốn nhanh nhanh đi khỏi chỗ này

"Chờ anh cắt xong bánh kem rồi về có được không?"

Sắp phải cắt bánh kem, anh là chủ bữa tiệc, sao có thể rời đi. Nhưng bộ dáng này của cậu làm anh không yên lòng.

"Lưu Tuấn sắp phải cắt bánh kem rồi, vào đi!"

Một giọng nam điềm tĩnh vang lên sau lưng bọn họ. Là anh hai Điền Hủ Ninh.

"Anh hai, sao anh lại ở đây?"

Lưu Tuấn nhạy cảm cảm giác được Tử Du trong ngực sau khi nghe được giọng anh hai lại run hơn. Nhưng, anh tin tưởng anh hai sẽ không làm chuyện tổn thương cậu.

"Mới vừa rồi cậu ấy bị một con mèo hoang dọa sợ, vừa đúng lúc anh đi qua!"

Giọng điệu Điền Hủ Ninh từ tốn, một chút cũng không giống người nói dối. Nhưng, thấy Tử Du dựa vào vào lòng em trai anh, ỷ lại như vậy, trong lòng không hiểu sao lại tức giận.

"Nguyệt Nguyệt, không sao. Chỉ là một con mèo thôi mà!"

Lưu Tuấn trẻ người non dạ liền tin lời nói của người anh hai mà anh tôn kính nhất.

"Lưu Tuấn, xin lỗi. Em không thoải mái, muốn về nhà!!"

Tử Du không dám đưa mắt nhìn anh ta, người này thật sự xấu xa vô cũng, rõ ràng mới vừa rồi anh ta muốn... Bây giờ còn có thể nói láo thành như vậy? Nhưng, cậu không dám cũng không thể nói được. Cậu chỉ muốn cách anh ta thật xa.

"Nguyệt Nguyệt, đợi thêm mấy phút nữa là được rồi. Anh sẽ đưa em về có được không?"

Lưu Tuấn thương tiếc vuốt khuôn mặt tái nhợt của cậu.

Điền Hủ Ninh ở bên cạnh nhìn, trong lòng lại đố kị! Nghĩ đến vừa rồi thân thể nhỏ nhắn của cậu còn dán chặt trong lòng anh, cái miệng nhỏ ngọt ngào kia làm anh muốn nếm thêm lần nữa. Nhưng bây giờ cậu tránh anh như rắn rết, ngay cả nhìn anh một cái cũng không chịu, điều đó làm anh vô cùng tức giận. Bạn trai của em mình? Anh vậy mà lại có suy nghĩ không nên có với bạn trai của em mình. Điền Hủ Ninh, mày điên rồi. Đúng vậy, Điền Hủ Ninh cảm giác mình sắp điên rồi.

"Em tự về được rồi. Thật xin lỗi Lưu Tuấn..." Tử Du cảm giác được ánh mắt sắc bén từ một người đàn ông khác, người đàn ông kiêu ngạo như vậy làm cho cậu muốn tránh anh càng xa càng tốt.

"Nhưng anh không yên tâm!"

Lưu Tuấn trong lòng cực kỳ mâu thuẫn. Buổi tiệc hôm nay là ba vì anh mà tổ chức, mình chưa cắt xong bánh kem đã chạy lấy người, ông nhất định sẽ tức giận, Tử Du như vậy lại làm cho anh không thể yên tâm.

"Lưu Tuấn, đã đến giờ rồi, đi vào nhanh một chút, lát nữa ba tìm không được em sợ là sẽ tức giận. Về phần cậu ta, anh giúp em đưa về!!"

Những lời Điền Hủ Ninh nói rất có lý, khiến Lưu Tuấn không tìm được lý do phản bác. Mà anh là anh hai của anh, người anh mà anh vẫn luôn sùng bái, cho nên, anh nên tin tưởng anh hai mới đúng.

"Nguyệt Nguyệt, để anh hai đưa em về trước được không?"

Lưu Tuấn nhẹ giọng nói với cậu, nhưng sau khi cậu nghe anh nói những lời này xong thì càng thêm dùng sức nắm chặt tay anh. Thân thể cũng khẽ run.

"Không cần đâu...Lưu Tuấn...."

"Không sao đâu, anh hai là người nhà, sẽ không xúc phạm đến em. Anh thật sự là không đi được mà!"

"Vậy em tự về được rồi!!"

"Không được, đã trễ vậy rồi để em về một mình không an toàn, anh không yên tâm...!"

"Vậy anh bảo tài xế đưa em về có được không?"

"Tài xế đưa làm sao yên tâm bằng anh hai. Nguyệt Nguyệt, anh hai anh mặc dù luôn nghiêm mặt, nhưng anh ấy không xấu đâu!!"

Vợ chồng son vẫn còn đang tranh chấp, Điền Hủ Ninh không biết từ lúc nào đã lái xe tới.

"Lên xe, tôi đưa cậu về!" Khẩu khí Điền Hủ Ninh cực kỳ lạnh nhạt. Đúng vậy, anh nên lạnh nhạt. Dù mình động lòng như thế nào cậu ta vẫn là bạn trai của em mình.

"Được rồi, Nguyệt Nguyệt. Để anh hai đưa em về đi! Anh đi vào cắt bánh kem trước!! "

Từ bức tường thủy tinh trong suốt, Lưu Tuấn đã thấy người giúp việc đẩy bánh kem khổng lồ đi ra. Anh phải lập tức đi vào. Sau khi nói dứt lời, Lưu Tuấn buông thân thể Tử Du ra rồi nhanh chóng rời đi. Đúng vậy, anh tin tưởng anh hai mình.

"Tôi nói lại lần nữa, lên xe!!!" Thấy sợ hãi trong mắt cậu, cơn giận trong lòng Điền Hủ Ninh vẫn không hạ xuống được, anh đáng sợ như vậy sao?

"Tôi không muốn ngồi xe của anh!" Ban đêm vắng vẻ khiến nỗi sợ hãi của Tử Du đối với anh càng tăng thêm. Xoay người đi lướt qua xe anh, cậu mới không muốn tới gần anh ta thêm một bước, thà đi bộ về còn hơn.

"Tôi bảo cậu lên xe! Yên tâm, tôi sẽ không làm vậy với cậu nữa. Cậu là bạn trai của Lưu Tuấn không phải sao? Tôi sẽ không có hứng thú đối với con trai vị thành niên, bằng vóc người cứng nhắc của cậu tôi cũng nhìn thấy chướng mắt. Mới vừa rồi chỉ là dọa cậu một chút thôi! Thật không nghĩ tới em trai tôi sẽ thích loại người cứng nhắc, lại nhát gan giống chuột như cậu!"

Điền Hủ Ninh xuống xe, sãi bước đi về phía cậu, kéo tay cậu, nói lời trái lương tâm. Nếu như nhất định phải nói như vậy cậu mới bằng lòng để anh đưa cậu về.

"Anh...!"

Tử Du bị lời nói của anh làm cho tức giận, muốn giơ tay lên tát vào khuôn mặt tuấn tú nhưng lại nói lời cay nghiệt giống ác quỷ như anh. Dọa cậu một chút? Thiếu chút nữa cưỡng đoạt cậu lại nói chỉ dọa cậu một chút mà thôi sao? Nếu như lúc nãy không phải Lưu Tuấn đi ra, anh ta nhất định sẽ không dừng tay? Anh ta sao có thể nói những lời như vậy, người này tính cách sao lại tầm thường đến thế chứ? Lưu Tuấn sao lại có loại anh hai như vậy?

"Tôi cảnh cáo cậu lần nữa, đừng mơ tưởng động thủ với đàn ông!"

Giơ lên bàn tay bị anh nắm chặt, bàn tay mảnh khảnh đã có chút bầm tím. Có thể nghĩ dùng sức bao nhiêu, một người con trai mãnh khãnh như cậu, vai không thể gánh, tay không thể xách, làm sao thắng được anh? Một người đàn ông lớn hơn cậu mười tuổi có thể xưng là người trưởng thành,
Tử Du vừa sợ hãi lại vừa không tình nguyện, cuối cùng cũng chỉ có thể bị anh dùng sức nhét vào trong xe, chạy như điên mà đi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co