27
Lúc rạng sáng, mọi vật yên tĩnh. Thím Đỗ nghe dưới lầu có tiếng mở cửa vội vàng khoác áo đi ra ngoài xem. Không phải là ăn trộm chứ?
Sau khi mở đèn nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đó, vẻ mặt của thím Đỗ như là nhìn thấy cái gì không thể tin vậy. Sao thiếu gia lại về? Ngày hôm qua lúc bà gọi điện cho cậu ấy không phải cậu ấy rất bận sao, còn nói phải qua vài ngày nữa mới có thể trở về. Nhưng, cái người nói phải vài ngày nữa mới về đó sao lại có thể đứng sờ sờ trước mắt thế này? Thím Đỗ không thể tin dùng tay nhéo mình, đau, vậy chính là thật rồi?
"Thiếu gia...." Thím Đỗ từ không tin chuyển thành vui mừng
"Cậu ấy đâu?"
Đây không phải là vấn đề ngu ngốc sao? Điền Hủ Ninh đưa túi và áo khoác đang cầm trên tay cho thím Đỗ, thuận tiện nới lỏng cà vạt. Ở trước mặt người ngoài, anh luôn sạch sẽ chỉnh tề đến làm cho người ta nhìn không ra bất kỳ khuyết điểm nào.
"Thiếu phu nhân chỉ là bị thương ngoài da một chút thôi, sau khi băng bó đã không sao."
Thím Đỗ biết thật ra thiếu gia thực sự muốn biết chính là vết thương của thiếu phu nhân ra sao. Cuộc điện thoại buổi chiều bà chỉ kịp nói phu nhân đã tới đây, sau đó thiếu phu nhân không cẩn thận bị thương nhẹ thì đầu dây bên kia đã ngắt máy rồi.
"Mẹ tôi ra tay đánh cậu ấy sao?" Thân hình cao to của Điền Hủ Ninh đứng ở nơi đó giọng điệu bình tĩnh, chỉ có ánh mắt chợt lóe lên làm cho người ta biết anh đã nổi giận
"Phu nhân không có đánh." Thím Đỗ cất xong đồ bước tới đem chuyện xảy ra xế chiều hôm nay toàn bộ nói cho Điền Hủ Ninh. Sau khi nghe xong anh vẫn duy trì tư thế vừa rồi, không nói gì.
"Thiếu gia...." Thím Đỗ cẩn thận mở miệng
"Không sao. Thím lui xuống trước đi." Điền Hủ Ninh xoay người đi lên lầu, khi đi tới khúc cua cầu thang thì ngừng lại:
"Thím Đỗ, hôm nay cậu ấy về nhà có xảy ra chuyện gì không?" Điền Hủ Ninh nhớ tới chuyện buổi sáng cậu về nhà họ Trịnh.
"Không có, thiếu phu nhân chẳng qua là ở nhà cùng mẹ cậu ấy dùng cơm xong là về."
Thím Đỗ nghiêm túc trả lời. Điền Hủ Ninh lấy được đáp án không quay đầu lại bước lên lầu.
Thiếu gia như vậy có được xem là quan tâm đến thiếu phu nhân không? Thím Đỗ không thể hiểu nổi thanh niên bây giờ nghĩ gì.
Kể từ ngày hôn lễ sau khi tức giận rời khỏi khách sạn đến nay cũng đã một tuần, anh chưa từng trở về gặp cậu lần nào, mặc dù tất cả về cậu mỗi ngày thím Đỗ đều sẽ báo cáo cho anh nghe, nhưng làm sao cũng so ra kém người chân thật trước mặt. Lúc này Điền Hủ Ninh ở đầu giường nhìn cậu ngủ say, có cảm giác giống như mấy đời chưa gặp, giống như là chuyện ở chung với cậu đã là chuyện rất lâu trước đây rồi. Mấy ngày qua đối với mọi chuyện lớn nhỏ của công ty anh đều tự mình làm chỉ vì muốn làm cho mình bận tới mức không có hơi sức nghĩ đến chàng trai đáng hận có khuôn mặt nhỏ nhắn, miệng lại gọi tên người đàn ông khác như cậu. Đúng vậy, anh quan tâm đến chết mất. Thì ra là có được người của cậu nhưng lòng của cậu vẫn ở trên người khác. Có thể có một ngày cậu có thể yêu anh hay không? Rất khó sao? Cậu bây giờ hận anh như vậy.
Phải bao lâu em mới có thể quên nó?
Điền Hủ Ninh ngồi xuống đưa tay xoa nhẹ tóc cậu một mùi hương nhàn nhạt tỏa ra. Cũng chỉ dưới tình huống như thế này cậu mới có thể yên lặng mặc cho anh ngắm nhìn như vậy sao? Đàn ông cuối cũng vẫn là háo sắc, dung nhan tuyệt mỹ của cậu làm anh kìm lòng không được mà đưa tay vuốt ve khuôn mặt bình thản chỉ có trong mộng mới yên lặng như vậy.
Là có người đang sờ mặt cậu sao? Hay là chỉ đang nằm mơ mà thôi? Tử Du đang ngủ say trong giấc ngủ phút chốc tỉnh lại, không giống như lúc trước phải qua một lúc mới có thể mở cặp mắt buồn ngủ ra, lông mi giật giật, đôi mắt mở to, sau khi nhìn rõ bóng người cao lớn ngồi ở mép giường, trong lòng đầy không tin và sợ hãi. Không phải thím Đỗ nói anh ta đi công tác ở Hồng Kông rồi sao? Sao vào lúc này lại ngồi bên giường? Mà ngọn lửa nóng bỏng trong mắt anh làm cho cậu kinh sợ. Anh ta muốn làm gì?
Bộ dáng cậu mở miệng trợn to hai mắt nhìn anh khiến Điền Hủ Ninh trước khi ý thức được hành động của mình thì đã hôn lên cánh môi như hoa mà anh ngày nhớ đêm mong.
Nụ hôn nóng bỏng kéo dài, mặt Tử Du nóng lên như bị thiêu đốt, cho đến khi tay anh bắt đầu giở trò đưa vào trong áo ngủ mỏng manh của cậu, Tử Du mới tỉnh táo lại, hai tay có ý thức đẩy anh ra. Sao cậu lại vô sỉ như vậy để mặt cho anh ta hôn? Không phải cậu sợ và ghét anh ta đụng vào cậu nhất sao? Thân thể không cách nào khống chế được nhưng tim cậu tự do. Sao cậu có thể đối với người đàn ông cưỡng bức mình có cảm giác chứ?
"Đừng động đậy. Tôi xem tay em một chút."
Lòng tràn đầy mong chờ nhưng khi thấy được sự sợ hãi và cự tuyệt thì nhanh chóng bình tĩnh lại, vẫn không muốn anh đụng vào cậu sao? Nhưng dù có bất mãn như thế nào vẫn không quên thím Đỗ nói tay cậu bị thương.
"Chỉ là một vết thương nhỏ thôi, không sao..."
Anh không hề cố chấp đòi hỏi nữa khiến Tử Du cũng không thể tiếp tục bướng bỉnh nữa mà ngoan ngoãn đem tay từ trong chăn lấy ra.
Ngón tay nhỏ bé mảnh khảnh sau khi băng bó xong cũng đã không sao, mu bàn tay bị phỏng cũng đã hết sưng. Nhưng anh vẫn không yên tâm mà đặt ở trước mắt xem xét kỹ lưỡng. Ánh mắt sáng rực như muốn xuyên thấu tay cậu vậy, Tử Du không quen anh nhìn như vậy, rút tay lại giấu vào trong chăn.
"Sợ tôi sao?"
Điền Hủ Ninh cúi đầu tựa trán lên trán cậu. Hơi thở đàn ông ấm áp không ngừng phả trên mặt cậu, Tử Du không dám nhìn thẳng anh. Người đàn ông như vậy không phải là người cậu có thể chọc, nhưng dù không nên chọc như thế nào không phải cậu cũng đã chọc tới rồi sao?
"Sao anh lại về rồi?" Tử Du không muốn đi sâu vào trọng tâm đề tài với anh.
"Đây là nhà tôi, tôi không thể về sao?"
Điền Hủ Ninh vươn tay làm cho mặt cậu muốn tránh cũng không thể nhúc nhích được. Thái độ nóng lòng muốn rạch rõ quan hệ với anh của cậu làm lòng anh sinh ra bất mãn.
"Không phải." Tử Du không dám dùng lời nói chống đối anh, thân thể cũng không dấu vết dời khỏi thân thể nặng nề của anh
"Hôm nay La Mẫn đến đây sao? "
Sau khi để Tử Du biết cái bí mật kia của anh, Điền Hủ Ninh ngay cả một tiếng gọi mẹ khách sáo kia cũng không muốn gọi nữa.
"Ừ." Tử Du không quen cùng anh nói chuyện này như nói chuyện phiếm bình thường.
"Bà ta nói cái gì?" Điền Hủ Ninh không hề áp sát cậu nữa, nâng lên thân thể kiềm chế ở hai bên cậu.
"Không có nói gì."
Nói gì còn có tác dụng sao? Tử Du vừa nghĩ đến thái độ của mẹ Điền hôm qua trong lòng cậu chợt lạnh. Là lỗi của cậu, không thể trách người khác, Lưu Tuấn có phải cũng cho là như vậy không?
"Chưa nói đến chuyện Lưu Tuấn sao?"
Điền Hủ Ninh hỏi như không chút để ý, trong lòng đã vô cùng tức giận. Chỉ cần cậu tiếp tục dùng thái độ qua loa nói với anh, ngọn lửa kia sẽ phải bốc lên.
"Buông tôi ra, tôi muốn đi ngủ."
Không cần ở trước mặt cậu nhắc đến cái tên đó, tim Tử Du lại nhói đau. Đau, thật là đau. Sao anh ta không thể buông tha cho cậu? Sao lại nhiều lần ở trước mặt cậu nhắc đến cái tên đó? Anh ta biết rất rõ mà...
"Đây cũng là giường của tôi, tôi không thể ngủ sao?"
Sự khó chịu và lạnh nhạt của cậu làm cho cơn giận của Điền Hủ Ninh rốt cuộc cũng bùng phát, không để ý đến sự phản đối của cậu, kéo ra chăn nằm xuống bên cạnh cậu.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co