40
Xe một đường chạy như điên về nhà, Tử Du vẫn đang ngủ say, giống như rất lâu không ngủ được sâu như vậy. Ngay cả anh ở bãi đậu xe ôm cậu lên lầu cậu cũng không tỉnh lại.
Cậu ngủ rất thoải mái, nhưng người phục vụ cậu thì khổ. Vì để cho cậu ngủ thoải mái hơn một chút, Điền Hủ Ninh ở trong phòng tắm mở đầy một bồn nước nóng muốn cho cậu ngâm. Kết quả khi giúp cậu tắm, anh cũng đã làm toàn thân mình ướt đẫm mồ hôi.
Da thịt toàn thân vừa mềm vừa trắng, chẳng trách luôn bị anh làm cho cục xanh cục tím.
Khăn lông mềm mại nhẹ nhàng lau những giọt nước trên mặt cậu, Điền Hủ Ninh lần nữa bị bộ dáng tao nhã độc nhất vô nhị hiếm khi lộ ra làm mê say. Khi cậu ngủ, lông mi thật dài nhắm lại, bởi vì dính nước mà từng sợi từng sợi dưới ánh đèn trở nên đen bóng, đôi môi hơi nhếch lên, cái miệng nhỏ nhắn với màu môi đỏ tự nhiên. Dung nhan đẹp đến có thể nói không giống người thật, anh nhắm mắt cũng có thể đếm được trên mặt cậu có bao nhiêu lông tơ, nhưng thân xác cậu đã là của anh rồi, lòng của cậu vẫn như sao xa trên trời, không thể chạm được. Phải bao lâu em mới có thể quên nó? Phải bao lâu?
Nước trong bồn lạnh dần, Điền Hủ Ninh chịu đựng sự khát vọng mãnh liệt từ nội tâm, sau khi ôm cậu đã được tắm rửa sạch sẽ trở về giường, anh chỉ có thể lại tiến vào phòng tắm đi ngâm nước lạnh. Đây là lần đầu từ khi trưởng thành anh dùng cách này tự làm lạnh mình. Bởi vì những lời cậu nói sau khi say rượu làm anh không muốn ép buộc cậu, thật ra thì anh cũng muốn cậu đáp lại. Chẳng qua là sẽ có ngày này sao? Mặc cho nước lạnh như băng cọ rửa thân thể mình, Điền Hủ Ninh cảm thấy khả năng này quá nhỏ, cậu uống đến ý thức không còn tỉnh táo vẫn còn nhớ ghét anh không phải sao? Điểm này làm cho anh cảm thấy cực kỳ thất bại
Ai ngờ sau khi anh vất vả làm lạnh thân mình, đi ra ngoài thì thấy người trên giường không biết có phải do uống rượu nóng lên hay không mà lại đem tất cả chăn đá ra. Cái gì cũng không mặc, trần truồng như một đứa bé sơ sinh hiện ra trước mắt anh, một mảnh tuyết trắng đó làm mắt anh choáng váng, thân thể mới vừa làm lạnh bây giờ lại nóng lên cực nhanh.
Điền Hủ Ninh tiến về giường sợ cậu cảm lạnh nên cẩn thận từng li từng tí kéo chăn qua đắp cho cậu. Ai ngờ cậu lại xoay người, hai mắt nhắm lại không biết lúc nào đã mở ra nhìn anh.
"Ngoan, ngủ đi." Anh nhẹ nhàng xoa đầu cậu, giọng nói đã khàn khàn như đang kiềm chế vậy. Tối nay anh không muốn cưỡng ép cậu, cho dù mình đã chịu đựng sắp nổ tung.
"Anh là thiên sứ sao?Tại sao anh vẫn còn ở đây?" Tử Du cười ngọt ngào, từ trong mộng tỉnh lại, sao thiên sứ còn ở bên cạnh cậu?
"Em nói anh là thiên sứ." Điền Hủ Ninh thăm dò kéo tay của cậu hỏi ngược lại. Anh lớn lên có chỗ nào giống thiên sứ thứ không mặc quần áo, sau lưng còn có đôi cánh khó coi đó chứ?
"Anh là thiên sứ lừa gạt, nói cho tôi uống rượu. Bây giờ lại không cho." Thì ra là cậu trong tình trạng trí thức mơ hồ, vẫn còn nhớ mùi vị ngọt ngào của rượu.
"Anh có rượu khác cho em uống có được không."
"Ở đâu? Anh chỉ biết gạt tôi thôi." Hai tay Tử Du nhốt chặt cổ anh, ở trong lòng anh chu cái miệng nhỏ nhắn làm nũng.
"Ở chỗ này..."
Điền Hủ Ninh cũng không tiếp tục nhịn nổi nữa cúi người xuống lấy tay ngăn chặn cái ót, chiếm lấy cái miệng nhỏ nhắn đỏ của cậu. Đầu lưỡi to gan cạy môi cậu ra, quấn lấy cái lưỡi nhỏ thơm tho của cậu. Ở đầu lưỡi của cậu, anh nếm được vị rượu trong veo trộn lẫn với nước bọt, càng hôn càng ngọt, càng hôn càng nóng......
Đêm nay Điền Hủ Ninh giống như đặc biệt có kiên nhẫn, giống như muốn lôi toàn bộ sự nhiệt tình của cậu ra. Thong thả ung dung hôn cái trán trơn bóng của cậu, hai mắt khẽ nhắm lại, cái mũi nhỏ ngạo nghễ ưỡn lên còn có vành tai vô cùng nhạy cảm, cuối cùng lại trở về cái miệng nhỏ nhắn sưng đỏ đang hô hấp....
Sao lại biến thành như vậy? Đầu Tử Du càng ngày càng choáng! Từng đợt cảm giác tê liệt, khí nóng rực người từ ót cậu tràn đến toàn thân cậu, loại cảm giác này làm cho toàn bộ tinh thần cậu say mê......cả thân thể mềm mại cũng vô lực kề sát vào anh.
Thiên Sứ rốt cuộc cho cậu uống rượu gì đây? Làm cậu thật choáng váng! Cậu không cách nào suy nghĩ, đôi mắt long lanh trên dung nhan tuyệt mỹ khép hờ, đôi môi hé mở, hàm răng như ẩn như hiện, trong quyến rũ có hấp dẫn còn mang theo ngây thơ.
Điền Hủ Ninh nâng lên thân thể, sợ thân thể nặng nề của mình đè hư thân thể yếu ớt của cậu. Khi cậu say đẹp đến mê người, hoàn toàn điên cuồng.
Anh không quản được mình. Anh muốn cậu. Lập tức lập tức. Anh muốn hôn khắp toàn thân cậu. Anh muốn cậu cùng anh tận tình hưởng thụ đến niềm hân hoan khi hoan ái. Anh không muốn cậu đối với chuyện đó chỉ có đau đớn và tránh né.
"Nhột quá, đừng mà được không..."
Ở tại thời điểm như vậy mà Tử Du cười duyên ra tiếng. Bởi vì Thiên Sứ không ngừng gặm cắn cậu.
Hắn cũng nhịn đến sắp nổ tung rồi mà cậu còn cười được? Điền Hủ Ninh lật người ngăn chận cậu.
"Thiên Sứ, anh muốn làm gì."
"Anh đang yêu em..." Đây là giọng nói đầy cám dỗ của ác ma.
"Ừ, không cần..." Thiên Sứ tại sao muốn làm ra hành động tà ác như vậy với cậu? Giữa ngón tay ướt át, cuối cùng cậu cũng động tình với anh.
"Đừng gọi anh Thiên Sứ được không? Gọi ông xã đi."
Lần nữa nằm lại bên người cậu, nâng mặt cậu lên. Gương mặt thuần khiết, chân mày mảnh mai như vẽ làm người ta trìu mến. Thì ra trong quá trình này có cậu tham dự mới làm cho người ta toàn thân vui vẻ. Đáng tiếc cũng chỉ có sau khi say cậu mới có thể ở trước mặt anh biểu lộ vẻ mặt này, anh không muốn buông tha cơ hội hiếm có này, anh muốn cùng cậu hưởng thụ trận mây mưa vui vẻ này.
"Không gọi...." Sự cố chấp trong đầu cậu, ông xã trên danh nghĩa của cậu không dịu dàng giống thiên sứ vậy.
Giọng nói chàng trai ăn vạ vừa yêu kiều vừa non nớt, dịu dàng đến làm tan chảy hoàn toàn trái tim một người đàn ông. Nếu lúc này cậu bảo anh đi nhảy lầu, Điền Hủ Ninh nghĩ anh sẽ đi.
Đêm nhiệt tình vừa mới bắt đầu. Quần áo từng cái từng cái ném trên mặt đất, tiếp theo là ra giường gối đầu không cái nào may mắn thoát khỏi.
Tiếng người đàn ông ở trên thở gấp cùng với tiếng người con trai ở dưới rên rĩ cầu xin đan vào nhau, vang vọng trong phòng ngủ, thật lâu cũng chưa ngừng. Thì ra là có cậu đáp lại khi hoan ái là cảm giác hưng phấn như vậy.
Chưa hoàn toàn thỏa mãn, mồ hôi không đan xen vào nhau, không có vô cùng tinh tế. Rốt cuộc vẫn phải phóng túng rồi, trầm luân. Anh và cậu, sau một trận hoan ái kịch liệt, ôm nhau đi vào giấc ngủ.
_________________
Sáng sớm hôm sau, Tử Du trong cảm giác đau đớn xa lạ tỉnh lại, còn chưa mở mắt thì đầu lập tức truyền đến cảm giác đau kịch liệt giống như có vô số người đang đánh vào đầu cậu. Cậu bị sao vậy?
"Ưm..."
Than nhẹ nghĩ muốn xoay người, nhưng vừa động đậy thì đau đớn càng trở nên mãnh liệt hơn, không thể làm gì khác hơn là lại nằm trở về.
"Còn muốn uống không?" Giọng nam quen thuộc ở bên tai cậu vang lên mang theo âm thanh như vừa tỉnh táo lại, bàn tay thon dài cũng vuốt cái trán đang tác quái của cậu:
"Đừng nói với anh, em quên anh là ai."
Hả? Chẳng lẽ còn đang nằm mơ hay sao? Đôi con ngươi trong suốt của Tử Du lập tức mở ra, nhìn vào đôi mắt của người đàn ông hiếm khi tươi cười. Sao lại là anh ta? Tối hôm qua không phải cậu uống rượu với thiên sứ sao? Tại sao khi tỉnh lại lại thấy anh ta nằm bên cạnh?
Cậu làm sao có thể quên anh ta là ai chứ? Thân thể hai người dưới chăn kề sát vào nhau làm cậu lập tức hiểu được tối hôm qua bọn họ đã trải qua một đêm như thế nào. Từng chuyện đêm qua giống như phim đang được chiếu lại trong đầu cậu làm sắc mặt cậu trở nên tái nhợt.
Cậu uống say đến không còn ý thức, nhưng những chuyện đã xảy ra vẫn nhớ rõ ràng như vậy. Trời ạ, bàn tay che gương mặt trắng bệch. Rốt cuộc cậu đã làm gì rồi chứ? Cậu không phải rất ghét anh ta chiếm hữu và đụng chạm sao? Tại sao còn quấn anh ta không buông? Rõ ràng là hận anh ta, sao còn có thể đáp lại anh ta? Cậu thật sự điên rồi.
Cậu hối hận. Từ trong mắt cậu cùng thân thể mềm mại càng ngày càng cứng ngắc, Điền Hủ Ninh biết cậu hối hận mấy hồi hoan ái nhiệt liệt tốt đẹp giống như mộng kia. Biết rõ sau khi tỉnh lại, cậu nhất định là hận anh, nhưng tại sao khi chứng kiến cảnh này, tim anh lại có cảm giác đau đớn như thế này? Chẳng lẽ là ảo giác của anh sao?
"Được rồi, thức dậy đi, 10 giờ sáng không phải có một tiết học sao? Đừng tới trễ." Điền Hủ Ninh buông cậu ra, đứng dậy đi vào phòng tắm, anh không muốn phá hư không khí đã từng tốt đẹp như vậy.
Tử Du kéo chăn qua, đắp thân thể đang phơi bày của mình, cắn môi không nói lời nào. Cảm giác nhức đầu dường như mãnh liệt hơn, sau khi không còn nhiệt độ cơ thể anh, cậu lại cảm giác thân thể mình trở nên lạnh. Trời ạ, sao cậu có thể đối với một người đàn ông kể từ lần gặp đầu tiên đã luôn ép buộc cậu mà có cảm giác không muốn rời xa? Lưu Tuấn, người mà cậu vẫn yêu tận đáy lòng đâu? Cậu thật là vô dụng. Cũng rất hận mình. Tại sao lại biến thành như vậy? Tại sao? Cậu không muốn như vậy, không muốn.
Cậu có thể hối hận thành như vậy? Điền Hủ Ninh tắm sơ không tới 5 phút đã từ phòng tắm ra ngoài, thấy cậu níu lấy chăn, vẻ mặt thất vọng và chán ghét. Đúng vậy, chán ghét. Trong đôi con ngươi xinh đẹp đó thoáng hiện không phải là chán ghét thì là cái gì chứ? Cậu đối với chuyện xảy ra đêm qua nhất định vô cùng hối hận. Cứ như vậy hận anh sao?
Điền Hủ Ninh nhịn xuống cơn giận đang dần tăng lên trong lòng, ngồi lại bên giường, đưa tay muốn sờ đầu cậu, cậu lại vọt tới làm cho anh chụp hụt.
Cậu lại ở buổi sáng hôm tiếp theo, sau khi hai người hoan ái xong thì từ chối không cho anh chạm vào? Xem anh là cái gì chứ?
"Em còn dám tránh nữa cứ thử xem?"
Trừ biết uy hiếp cậu ra, anh thật sự không tìm được cách nào có thể làm cho cậu khuất phục, ít nhất làm cho cậu không ghét anh như vậy.
"Anh tránh ra, tôi muốn mặc quần áo."
Tử Du không muốn cãi cọ với anh, dù sao cậu chưa bao giờ chiếm thế thượng phong.
"Mặc thì cứ mặc, tại sao bảo tôi tránh? Trên người cậu có chỗ nào mà tôi chưa thấy qua, chưa thử qua? Hả?"
Sự lạnh nhạt của cậu làm anh không thể tiếp tục giữ bình tỉnh, giọng điệu cũng trở nên cay nghiệt hơn.
"Tôi không muốn nghe, anh tránh ra, mau tránh ra..."
Lời nói của anh rõ ràng làm nhục cậu khiến Tử Du càng thấy hành động đêm qua của mình thật vô liêm sỉ, tay kéo qua chăn trùm kín mặt mình, cậu không muốn gặp người, thật sự không có mặt mũi nhìn người khác.
"Đêm qua lúc dưới người tôi buông thả, cậu không phải nói như vậy. Quên mất rồi sao? Có muốn tôi nhắc lại một lần nữa đêm hôm qua cậu cầu xin tôi như thế nào không?"
Cậu muốn trốn tránh sao? Anh không để cậu được như ý. Vừa dùng sức khuôn mặt nhỏ nhắn dưới chăn đã bị lôi lên.
Anh ta thật quá đáng, thật sự rất quá đáng. Có thể nói cậu như vậy? Rõ ràng là anh ta dụ dỗ cậu. Không được khóc, không được khóc, Trịnh Tử Du cậu không phải thứ yếu đuối vô dụng như vậy.
"Tôi hối hận có được không?" Trong giọng nói tức giận rõ ràng đã có nức nở. Cậu sao có thể là đối thủ của anh? Còn quá non.
"Ở trên giường của tôi không có hai chữ "hối hận" này. Không cần phủ nhận, thật ra thì cậu thích ở chung một chỗ với tôi. Tôi có thể mang cho cậu vui vẻ." Anh xoa tóc cậu nói rất thờ ơ những câu đó lại làm Tử Du bị tổn thương sâu.
"Tôi không muốn nghe, không muốn... Anh đi đi, anh đi đi...."
Anh ta nói đúng, thì ra là cậu thật sự vô sỉ như vậy. Lại ở phía dưới một người đàn ông tìm vui vẻ, đều là uống rượu gây họa. Cậu không muốn như vậy, không muốn...
"Không cần tiếp tục trốn tránh thực tế. Cậu biết không? Cậu đối với tôi đã có cảm giác. Tối hôm qua chúng ta phối hợp ăn ý đến cỡ nào chứ. Cảm giác như vậy khiến tôi thật muốn làm lại với cậu một lần nữa." Khi nói chuyện, tay anh đồng thời cũng vuốt ve cơ thể cậu.
"Tôi ghét anh, ghét anh..."
Biết không cách nào từ chối anh ta, rồi lại không muốn thừa nhận lời nói của anh ta. Cậu sáng suốt quyết không thỏa hiệp với anh, quyết không. Cậu không phải dạng người như vậy, cậu không phải vậy, thật sự không phải... Tại sao còn phải ép cậu? Tại sao?
Nước mắt nóng hổi chảy xuống, từ trên mặt của cậu nóng đến chỗ sâu nhất trong lòng anh.
"Trịnh Tử Du, thái độ bây giờ của cậu là sao hả? Ghét tôi, cậu cũng không có làm cho người ta yêu thích. Nằm dưới thân tôi rên rĩ cậu không thấy thỏa mãn à. Dâm đãng."
Anh dùng sức mà đem cậu từ trên giường nhấc lên đối mặt với anh. Thái độ từ chối quyết liệt của cậu làm anh cũng không lựa lời nói làm tổn thương cậu, vừa buông tay, thân thể yếu đuối của cậu như một chiếc lá rơi lại trên giường. Mà anh cũng nhanh chóng mặc quần áo chỉnh tề, cho đến tiếng đóng cửa nặng nề vang lên, anh không hề liếc mắt nhìn cậu một cái. Chỉ sợ mình không kiềm chế được ném cậu từ trên mười mấy tầng lầu xuống. Khi biết cảm giác khi yêu được người ta đáp lại tốt đẹp cỡ nào thì anh không muốn tiếp tục một người cô độc nữa. Cho nên, dù tức giận như thế nào cũng chỉ có thể đạp cửa mà đi, không muốn tiếp tục dùng thủ đoạn cứng rắn với cậu.
Tử Du dùng sức bổ nhào về trên giường, điên cuồng đấm xuống nệm chỉ làm tay mình đau, không thể dừng khóc được. Anh ta nói cậu là dâm đãng? Sao anh ta có thể dùng những từ ngữ ghê tởm như vậy nói về cậu? Cậu không phải vậy, không phải vậy. Nghĩ tới tất cả những chuyện đêm qua trên chiếc giường này, cậu đột nhiên đặc biệt không thể chịu được. Lật người ngồi dậy, kéo hết ra giường, chăn, gối đầu tất cả đều quăng xuống đất.
Cho đến lúc trên giường không còn thứ gì có thể ném, cậu bổ nhào về trên giường, càng khóc càng lớn tiếng hơn. Khóc đến cả người run rẩy, cảm thấy trước nay chưa từng đau lòng bất lực như vậy. Cậu nên làm cái gì bây giờ?
_______________
Tính ra cha yêu người ta mà cái mỏ hỗn quá chừng luôn á...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co