Truyen3h.Co

[Ninh Du Ver] Yêu

43

Be1212040103

HÃY NHẤN ⭐️ ĐI MÀAAA🥺

Tử Du từ từ tỉnh lại, mặc dù chưa mở mắt ra nhưng cậu cảm nhận được một luồng áp lực đè nén trong không khí làm cậu không muốn đối mặt. Không khí quen thuộc như vậy, chẳng lẽ là anh ta đến đây? Nghĩ đến khả năng này, bàn tay nhỏ nắm chặt cái chăn trên tay, mắt càng lúc càng nhắm chặt hơn. Cậu không dám đối mặt với anh, là cậu không tuân thủ theo hợp đồng lúc trước giữa bọn họ, sau khi biết thì anh muốn xử lí cậu như thế nào? Nghĩ tới bộ dạng tức giận đầy đáng sợ của anh, toàn thân Tử Du run rẩy.

"Có gan làm, không có gan nhận sao?"

Dù chỉ là một động tác nhỏ cũng không thể gạt được ánh mắt Điền Hủ Ninh, anh đi tới bên giường ngồi xuống; bởi vì sức nặng của anh mà nệm lún xuống khiến lòng Tử Du chìm đến đáy.

Điền Hủ Ninh cúi đầu, hai tay chống lên phía đỉnh đầu cậu, hơi thở nóng đầy nam tính phả vào khuôn mặt cậu, vào tai, làm toàn thân cậu nóng lên nhưng cậu quyết không mở mắt. Nếu có thể nhắm hai mắt như vậy thì thật tốt, không cần phải đối mặt với anh ta rồi.

"Mở mắt ra nhìn tôi."

Ngón tay thon dài khéo nắm cằm cậu, buộc cậu mở mắt.

Chết thì chết, dù gì cũng không chống đối được khí thế mạnh mẽ của anh ta. Tử Du mở to mắt, cố gắng không để mình sợ hãi, không để mình khẩn trương.

Thấy mắt anh mở to, giận đến đỏ mắt, nhất thời giữa hai người ngoài yên lặng vẫn là yên lặng. Vẫn là khí thế không bằng, Tử Du chịu thua nói:

"Anh muốn như thế nào?"

Lời vừa nói ra lập tức rơi vào hoàn cảnh bất lợi

"Cậu nói đi."

Chàng trai đáng chết này lại hỏi anh nghĩ như thế nào? Phải là cậu muốn như thế nào mới đúng chứ? Dám làm trái hợp đồng, không muốn có con của anh. Tay nắm lấy cằm của cậu càng dùng thêm sức, tăng thêm lực làm cho Tử Du đau đến mức khuôn mặt nhỏ nhíu lại. Người đàn ông này thực sự có khuynh hướng bạo lực, hơn nữa còn lại là loại rất nghiêm trọng.

"Tôi không biết."

Cậu chính là giả ngu, không biết có thể giả bộ cho qua được không?

"Trịnh Tử Du, cậu đáng chết không quan tâm con tôi? Cậu dám?"

Tay khác của người đàn ông đang tức giận này bóp chặt cái cổ mảnh khảnh của cậu, không ngừng lay động thân thể không chút sức lực của cậu. Trời ơi, thật sự là một người đàn ông đáng sợ, cậu hô hấp không được.

"Khụ...khụ..khụ...."

Thời điểm cậu nghĩ sẽ chết dưới tay anh thì anh rốt cuộc cũng buông tay để cho cậu có thể hô hấp không khí trong lành. Sự uất ức cùng tức giận chôn trong lòng cũng bộc phát ra:

"Tôi chính là không muốn sinh con của anh, không muốn sinh...."

Trước đôi mắt trợn trừng của anh, Tử Du lại dám nói ra những điều muốn nói nhất, nói xong cậu nhắm mắt lại không muốn nhìn anh. Nếu như anh ta muốn hận cậu tới chết, vậy thì đến đi.

Chàng trai này cho rằng anh sẽ cứ như vậy mà bỏ qua cho cậu sao? Sau khi Điền Hủ Ninh thấy bộ dáng nhắm tịt mắt đầy kiên cường của cậu thì lửa giận từ từ lắng xuống. Cuối cùng thì cậu cũng nói ra đúng không? Không muốn sinh con của anh? Vậy anh càng muốn cậu sinh, hơn nữa là ngay bây giờ.

Môi anh bắt lấy cái miệng nhỏ nhắn của cậu hôn chuẩn xác, anh cạy hàm răng cậu ra, điên cuồng quấn quít nơi đầu lưỡi làm cho cậu không có chỗ trốn. Thời điểm tay anh đi xuống dưới làm Tử Du sợ hãi muốn đẩy anh ra, không thể, không thể, nơi này là bệnh viện; hơn nữa hiện tại cậu rất bất tiện, mặc dù bụng sẽ không đau nữa nhưng cậu căn bản là không thể chịu nổi cơn tức giận của anh ta.

Cậu càng dùng sức đẩy anh, anh càng bất động, một tay anh áp chế thân thể nhỏ nhắn phía dưới anh không cho động đậy, mà cái miệng nhỏ cũng bị anh chặn lại đến không nói ra một câu. Chẳng lẽ anh ta định cưỡng bức cậu như những lần trước sao? Nghĩ đến khả năng này, sắc mặt Tử Du càng thêm tái nhợt. Cậu không muốn phát sinh quan hệ với anh ta ở đây, chết cũng không muốn.

Trong lòng tức giận, cậu dùng sức cắn đầu lưỡi của anh đang làm loạn trong miệng cậu. Máu tanh tràn ra trong miệng.

Cuối cùng Điền Hủ Ninh cũng dừng lại tất cả động tác, vẻ mặt tối tăm không thể tin được trừng mắt nhìn cậu. Mèo hoang nhỏ phát cáu lại dám cắn anh? Được, anh sẽ cùng cậu chơi trò chơi thú vị này. Xem thử đến cuối cùng ai có thể thắng, vươn tay nhẹ nhàng lau đi máu trên môi, khóe miệng của anh giương lên, lạnh lùng cười một tiếng:

"Trịnh Tử Du, có tiến bộ đó. Để tôi xem rốt cuộc cậu tiến bộ bao nhiêu."

Vừa dứt lời, chăn đơn trên giường bị anh kéo ra, mà giây tiếp theo anh đã đem quần áo trên người mình ném xuống đất. Con mồi nhìn anh lạnh lùng như ác ma từ địa ngục, từng bước một lui về phía sau, cậu có thể lui đến đâu chứ? Lui nữa chính là sàn nhà. Nếu như cậu muốn tận hưởng cảm giác lạ, anh không ngại, ngay trên mặt đất cũng tốt lắm.

"Anh không được lại đây, không được lại đây..."

Rốt cuộc biết sợ có phải đã là chậm quá hay không? Không có thứ gì trên tay làm sự hoảng loạn Tử Du tăng lên theo cấp số nhân.

"Không tới làm thế nào để cậu sinh con? Hả?"

Một bước anh đã đi đến bên giường, giây tiếp theo thành công biến quần áo cậu thành vải rách ném xuống đất.

"Không, không được..."

Cậu rốt cuộc bị hành động của anh làm sợ đến mặt đầy nước mắt. Chống cự như thế nào cũng là vô dụng sao? Lúc này cậu thật sự hận, rất hận anh. Tại sao lại phải dồn ép cậu đến mức này?

Khăn trải giường trắng tinh ở phía dưới vì cậu chống cự mà dính máu, nhìn thấy mà giật mình, màu đỏ kia làm lương tâm anh buông tha cậu. Lúc này thật sự là không nên, anh không muốn xong chuyện thì trên khăn trải giường đầy máu. Anh có quá đáng nhưng không tới mức biến thái. Mặc dù cực kỳ tức giận cậu nhưng đến thời điểm cuối cùng lại dừng tay.

Nhưng không thể vì vậy mà bỏ qua cho cậu.

"Còn dám nói không sinh con tôi nữa hay không? Hả?"

Anh muốn có được lời hứa từ chính miệng cậu mới có thể buông cậu ra.

"Có phải chỉ cần sinh con của anh, anh sẽ buông tha tôi?"

Đôi mắt đẫm lệ, Tử Du hỏi. Nếu câu trả lời của anh ta là như vậy, vậy cậu sinh. Chỉ cần sinh con anh ta mà anh ta đồng ý để cậu tự do, vậy cậu sinh.

"Buông tha cậu? Trịnh Tử Du, cậu nghĩ cậu là ai? Cậu là vợ tôi cưới hỏi đàng hoàng, cậu sinh con cho tôi là chuyện đương nhiên. Cậu muốn dùng con để thoát khỏi tôi? Cậu đừng mơ tưởng, cả đời này cũng đừng mơ. Không cần phải giở thêm trò gì nữa, nếu không người nhà cậu sẽ không chấp nhận được kết quả đâu. Ngay cả Lưu Tuấn cũng không thể may mắn thoát khỏi, làm chuyện gì cũng phải suy tính rõ ràng hậu quả."

Điền Hủ Ninh tức giận đứng dậy, nhanh chóng nhặt quần áo lên, mặc xong rồi nhanh chóng rời đi. Tiếp tục ở lại đây, anh không biết mình sẽ làm ra chuyện gì. Người con trai đáng chết này dám chọc giận anh, chỉ muốn thoát khỏi anh? Tới địa ngục mà chờ đi.

Trong phòng bệnh vang lên tiếng khóc từ nhỏ đến to, cuối cùng biến thành gào khóc. Ngoài cửa, y tá cùng y tá trưởng không ai dám đi vào xem rốt cuộc là có chuyện gì. Bởi vì người đàn ông vừa rời đi có vẻ mặt hung hăng làm tất cả các cô đều sợ hãi. Người đàn ông kia không phải là chồng cậu ấy sao? Không phải là bạo lực gia đình chứ? Thật là đáng sợ, nhưng mà người ở bên trong nếu còn sức lực khóc chứng tỏ tính mạng vẫn rất tốt. Họ cũng không cần nhiều chuyện, nếu người đàn ông kia đột nhiên quay trở lại hóa ra không phải các cô tự tìm phiền phức sao?

Cậu chính thức bị người đàn ông kia giam lỏng.

Sau buổi trưa yên tĩnh, trên ban công tỏa ra hương hoa nhè nhẹ, lan tỏa trong không khí. Tử Du nằm trên chiếc giường nhỏ mềm mại, đem cuốn sách trên tay che mặt lại, không có tâm tư đọc nữa. Từ lần bị phát hiện cậu lén anh uống thuốc, về đến nhà, anh không hỏi lại cậu nguồn gốc thuốc, chỉ là ép cậu giao nộp hết thuốc sau đó ở trước mặt cậu tiêu hủy toàn bộ, dặn dò thím Đỗ không có sự đồng ý của anh thì không cho cậu ra khỏi cửa; thậm chí ngay cả xuống vường hoa nhỏ dưới lầu cũng phải có sự xác nhận của nhân viên bảo vệ cậu mới được ra khỏi cửa. Bây giờ còn có công lý nữa không?

Càng không có công lý chính là mỗi ngày dù có về đến nhà nửa đêm cũng sẽ lôi cậu ra khỏi giấc ngủ, tiếp theo là màn hoan ái mãnh liệt hết lần này đến lần khác. Cậu không thể từ chối được sự cố chấp của anh, cho dù cậu có từ chối như thế nào, cắn đến chảy cả máu, anh cũng không dừng lại. Sau lần thứ nhất, cậu thích ứng với sự xâm chiếm hung hăng của anh, nằm trằn trọc dưới thân anh thở dài.

Nghĩ đến những mỗi lần từ phản kháng đến tiếp nhận sự hoan ái mãnh liệt nơi anh, mồ hôi cùng nước mắt cậu hòa quyện trong đêm tối, mặt cậu nóng bừng lên. Cậu cảm thấy thật nhục nhã, đúng vậy, chính là nhục nhã. Có lẽ Điền Hủ Ninh nói đúng, cậu chính là người dâm đãng. Rõ ràng trong lòng miễn cưỡng nhưng thân thể lại vô cùng sung sướng. Không phải dâm đãng thì là gì? Hóa ra dưới sự dạy dỗ của anh, cậu lại biến thành người người không biết nhục là gì. Thật đáng buồn. Trịnh Tử Du, mày cũng biến thành cái loại này sao? Đây không phải là điều anh ta muốn sao? Anh ta chính là muốn cậu sống không nổi, muốn cậu sống khổ sở.

Thời gian thật sự là phương thuốc chữa lành vết thương tốt nhất, hình ảnh người đàn ông cậu yêu nhất càng ngày càng mờ nhạt; nhưng mỗi khi nghĩ đến, đau đớn trong lòng mãi không dứt, cho nên cậu chọn cách lãng quên. Có lẽ khó khăn không phải ở chuyện ngày tháng mà chính là ở trái tim cậu.

Nếu cậu không đồng ý thì có thể làm gì?

Toàn bộ kì nghỉ hè, cậu không bước ra khỏi nhà một bước, chỉ trừ thỉnh thoảng cùng thím Đỗ xuống dưới lầu hít thở không khí bên ngoài. Anh ta thường xuyên cùng cậu phát sinh quan hệ, có phải trong bụng cậu đã có con anh ta rồi không? Con? Tử Du lấy tay vuốt ve cái bụng nhỏ, nơi này thực sự đã thai nghén một sinh mệnh sao? Cậu thực sự không dám nghĩ.

Cậu đã từng có ý nghĩ về cuộc sống lý tưởng đơn giản đến trong sáng: tốt nghiệp đại học rồi cùng người đàn ông mình yêu kết hôn, anh làm công việc nghiên cứu yêu thích còn cậu tình nguyện vì anh mà nấu cơm, giặt quần áo rồi sinh ra vài đứa trẻ đáng yêu, cùng nhau sống một cuộc đời yên ổn và bình yên. Đáng tiếc mọi chuyện không như mong muốn, cuối cùng lý tưởng đó chỉ có thể chôn sâu cùng những năm tháng tuổi trẻ không hiểu lẽ đời. Còn cậu bây giờ, mới 20 tuổi đã kết hôn, hơn nữa còn là kết hôn với một người đàn ông đáng sợ như vậy. Trái tim cậu đã không còn đau nhói, không còn hi vọng, cứ như vậy ngày qua ngày tinh thần sa sút dần đi, không biết tương lai ở nơi nào, ngày mai sẽ ra sao. Cậu đã không còn quyền lợi hi vọng nữa rồi.

Tại sao anh ta nhất định buộc cậu phải sinh con? Không phải anh ta không yêu cậu sao? Yêu, đối với một người đàn ông như vậy thì thật sự là một thứ xa xỉ, anh ta căn bản là máu lạnh, một chút tình cảm cũng không có. Nếu sinh ra một đứa con mang dòng máu của anh ta thì sẽ ra sao? Có phải sẽ là một người máu lạnh như anh ta không? Cậu không dám nghĩ tới. Bây giờ, ngay cả tự do, cậu cũng không có bởi vì anh ta nói tự do của cậu là do anh quyết định, nhưng tại sao ngay cả một chút ảo tưởng cuối cùng cũng không để lại cho cậu.

Anh ta cứ như vậy mà oán hận sao? Hận mình cùng cha khác mẹ với Lưu Tuấn sao? Chuyện nhạy cảm như vậy cậu chưa bao giờ dám nói trước mặt anh, mà anh dường như cũng không muốn nhắc lại. Như vậy là tốt cho tất cả mọi người? Lưu Tuấn đã là người con trai cả đời này cậu cũng không mơ tưởng được nữa rồi, có lẽ quên chính là cách tốt nhất cho mọi người. Nhưng nói thì quá dễ, còn làm được sao mà quá khó khăn. Lòng người, chính là quá tham lam, những thứ không có được đều cho là tốt nhất. Lưu Tuấn luôn hướng về cậu, còn cậu phải hướng về đâu?

Một âm thanh quen thuộc phá tan những dòng suy nghĩ miên man của cậu, là thím Đỗ bước vào.

"Thiếu phu nhân, ăn chút cháo đi. Buổi trưa cậu cũng không ăn gì cả."

Một chén cháo hải sản nóng hổi được đặt lên trên bàn trước mặt Tử Du. Haiz, lần này thiếu gia thực sự muốn nhốt thiếu phu nhân trong nhà. Nhìn thiếu phu nhân gầy gò từng ngày, bà cũng không đành lòng. Không biết thiếu gia đang nghĩ cái gì, mà thiếu phu nhân trước sau vẫn không nói gì.

"Cám ơn thím Đỗ, nhưng con thực sự không muốn ăn."

Tử Du để quyển sách sang một bên. Không biết gần đây làm sao, khẩu vị không tốt chút nào, chỉ là không muốn ăn gì cả.

"Như vậy không được, bữa trưa cậu chỉ ăn một chút cơm. Cậu xem, khuôn mặt nhỏ nhắn này ngày càng gầy, nếu cứ tiếp tục thì phải làm sao? Ăn một chút thôi được không? Cháo chính là sở trường của tôi, nếm thử một chút đi."

Thím Đỗ ngồi xuống bên cạnh Tử Du, cầm lấy chén nhỏ muốn cho cậu ăn một ít.

Từ chối thì thật không hay, Tử Du cầm lấy chén cháo thím Đỗ đưa tới, đang muốn mở miệng ăn, một mùi tanh khó tả xông vào đầu mũi, vốn là khẩu vị không tốt giống như lật núi lấp biển cuồn cuộn trào lên.

*Ọe...*

Tử Du đặt chén cháo xuống, không để ý đến thím Đỗ đang nhìn mình với ánh mắt đầy nghi ngờ, bước nhanh về phía nhà tắm. Thật là khó chịu nhưng ở trong nhà tắm nôn khan nửa ngày mà một chút đồ ăn cũng không nôn ra được.

Tử Du nhìn khuôn mặt gầy gò, trắng bệch của mình trong gương, cậu làm sao vậy?

"Thiếu phu nhân, không phải là cậu đang mang thai chứ? Lại đây, súc miệng trước đã."

Nghi ngờ của thím Đỗ làm cậu không yên lòng.

Mang thai? Nơi này thật sự có một sinh mệnh sao? Hai tay Tử Du xoa nhẹ cái bụng không thoải mái này. Vừa nghĩ đến chuyện đứa con thì thật sự lại có con. Cậu không biết nên khóc hay nên cười? Khuôn mặt trong gương kia làm cho cậu không nhận thức được nữa.

"Thím Đỗ, liệu sẽ có thật không?" Tử Du không thể tin được liền hỏi.

"Tôi chắc tám chín phần rồi, trước kia tôi có con cũng như vậy, ăn một cái là ói." Thím Đỗ lấy kinh nghiệm của người từng trải nói.

Là như vậy sao? Thật sự đến nhanh như vậy sao? Chuyện càng không muốn lại tới càng nhanh. Chưa được 21 tuổi, cậu phải làm ba sao? Nhưng đây lại là con của người đàn ông kia, sắc mặt Tử Du càng trắng bệch hơn trước.

"Thiếu phu nhân, đây chính là chuyện tốt. Cậu nên vui mới đúng. Tôi lập tức gọi điện cho thiếu gia, phải đợi lát nữa đi bệnh viện kiểm tra cho chính xác."

Cuối cùng, một ngày vui vẻ như vậy cũng đã đến, căn nhà lớn như vậy tĩnh lặng quá lâu rồi. Thím Đỗ vui vẻ, cười không khép miệng.

Đương sự như Tử Du chỉ biết đứng sững sờ, một câu cũng không nên lời.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co