74
Khu làm việc của bệnh viện, tầng 26, những phòng làm việc khác đã sớm tắt đèn đi về, chỉ có phòng làm việc cuối hành lang kia không ghi rõ chức vị gì vẫn còn sáng đèn.
"Ninh, nhìn tôi đây cực khổ giúp cậu điều tra thông tin, có thể tiết lộ cô Lý Gia Ý kia quan hệ thế nào với cậu hay không? "
Diệp Kê Lâm trên người mặc áo blu bác sĩ màu trắng còn chưa cởi ra, anh tựa vào ghế dựa thư thái nhìn Điền Hủ Ninh sau khi nhìn tài liệu vẫn đứng cạnh cửa sổ không nói lời nào.
"Kê Lâm, cậu cảm thấy thế nào?"
Điền Hủ Ninh kéo rèm che, đi tới trước mặt Diệp Kê Lâm rồi ngồi xuống hỏi ngược lại. Anh không nghĩ tới người âm thầm điều tra Tử Du là Lý Gia Ý, không thể phủ nhận cô ta đối với anh có tình cảm không giống với bình thường, nhưng anh chưa bao giờ cho cô bất kỳ ám hiệu mập mờ nào, không phải sao?
Cho dù thân phận cô và anh không phải là quan hệ họ hàng, anh cũng không thể thích cô. Anh đối với phụ nữ cho tới bây giờ chỉ có dục vọng không có tình cảm.
"Là tình nhân cũ của cậu sao?"
Diệp Kê Lâm nhếch môi cười. Thật ra thì từ lúc anh biết Ninh đến bây giờ, đã nhiều năm như vậy, rất ít khi cậu ta đắm chìm vào nữ sắc, nam tình, dĩ nhiên thỉnh thoảng phát tiết là có, nhưng mà những phụ nữ, nam nhân có khát vọng mãnh liệt với cậu ta lại chưa từng thiếu.
"Em họ." Điền Hủ Ninh nhẹ nhàng phun ra hai chữ.
"Em họ? Cậu đùa gì thế?"
Diệp Kê Lâm vì cái đáp án khoa trương này mà từ trên ghế nhảy dựng lên. Làm sao có thể? Chưa từng có nghe nói qua Ninh có em họ họ Lý, không phải sao? Mặc dù nhà họ Điền có bà con đông đảo, nhưng thân thích họ Lý này anh thật sự không có nghe nói qua.
"Cậu nhìn mình giống người nói giỡn sao?"
"Có thể tiết lộ một chút là từ nơi nào xuất hiện không?"
Diệp Kê Lâm nhìn sắc mặt Điền Hủ Ninh vô cùng nghiêm túc, anh cũng không cười. Bởi vì Điền Hủ Ninh chưa bao giờ sẽ đem chuyện riêng của mình ra nói giỡn.
"Con gái của dì mình."
Cuối cùng cũng chưa hiểu? Mặt của Điền Hủ Ninh càng thêm trầm tĩnh.
"Ninh, mình nhớ hình như dì Điền không có chị em?"
Vậy cậu ta nói dì từ đâu xuất hiện? Giờ khắc này Diệp Kê Lâm cảm giác mình không hiểu Điền Hủ Ninh, nhưng anh luôn luôn không phải là đàn ông nhiều chuyện.
"Mình có nói là chị em của bà ấy sao?" Điền Hủ Ninh không đáp, hỏi ngược lại.
"Mẹ nó, vậy cậu ở đâu gặp được dì?"
Có lúc Diệp Kê Lâm thật sự muốn đánh nhau với Điền Hủ Ninh một trận, có lời gì đều không nói thẳng ra, đặc biệt khơi gợi hứng thú của người khác. Ừ, như đã nói qua, chính cậu ta cũng có khuyết điểm.
"Em của mẹ mình có tính là dì hay không?" Điền Hủ Ninh nhắm mắt lại.
"Ninh, cậu muốn kể chuyện xưa cho mình sao?"
Diệp Kê Lâm mở bao thuốc lá trên mặt bàn ra, vì mình đốt một điếu. Anh là bác sĩ, dĩ nhiên hiểu hút thuốc lá có hại với thân thể, nhưng hiện tại anh cần một điếu thuốc để làm yên tĩnh đầu óc có chút nhức mỏi của mình.
"Chuyện xưa? Cậu muốn biết chuyện xưa, cũng được..."
Điền Hủ Ninh hững hờ, tự giễu nói. Nếu như tình tiết giống phim truyền hình kia rơi vào anh thì có thể xưng là chuyện xưa, vậy chuyện xưa đi.
Điền Hủ Ninh nhắm mắt lại, thời gian dường như chưa từng trôi qua, giống như anh lại trở về năm mười lăm tuổi ấy....
--------Quay về thời gian còn nhỏ của Điền Hủ Ninh----------------
Trường trung học K là tài sản của xí nghiệp Điền Thị thành lập. 5h chiều là quãng thời gian tan học cao điểm, hai bên đường phía ngoài cổng đã sớm đậu đầy các loại ô tô hạng sang, đều là cha mẹ tới đón con tan học.
Điền Hủ Ninh năm nay 15 tuổi, đang học lớp 10, anh đối với bài tập luôn luôn thông minh có thừa, sau khi tan học chưa bao giờ cần ở lại để giáo viên hướng dẫn.
Thiếu niên 15 tuổi, mặt mày đã nảy nở, trẻ tuổi mà ngũ quan rõ ràng, trên mặt lộ rõ vẻ tự tin cùng phấn khởi, thân cao so với bạn cùng lứa đã coi như là hạc đứng trong bầy gà rồi, thỉnh thoảng có nữ sinh đi qua len lén nhìn anh cũng không dám tiến lên chào hỏi.
Tan giờ học lập tức vọt ra khỏi cửa trường học, tài xế đến cửa trường tiểu học đi đón Lưu Tuấn rồi, mà anh đã quen chờ. Dù sao cũng chỉ là mấy phút mà thôi, không có sao cả.
"Con chính là Hủ Ninh sao?"
Một phụ nữ dùng âm thanh khẳng định ở sau lưng gọi. Điền Hủ Ninh quay đầu lại, đó là một thiếu phụ hơn 30 tuổi, một mái tóc dài xõa vai, nét xinh đẹp trên mặt lại không che giấu được cảm giác mỏi mệt.
"Dì à, con không biết dì."
Điền Hủ Ninh kéo cặp sách trên vai, cũng không muốn cùng người phụ nữ xa lạ biết tên anh nói chuyện nhiều hơn với nhau. Ở cửa trường học có người biết anh cũng không kỳ quái, ba anh sở hữu trường học này, quá nhiều người muốn nịnh bợ đến Đại Công Tử Điền gia.
"Con hãy nghe dì nói hết mới biết dì là ai. Nhưng nơi này không phải là nơi nói chuyện tốt, con đồng ý tin dì, đi theo dì đến một chỗ yên tĩnh nói được không?"
Lý Tiệc San nhìn đứa con trai rõ ràng mới 15 tuổi mà dáng dấp so với bà còn cao hơn nửa cái đầu, trên mặt của nó có sự bình tĩnh và kiêu ngạo mà không phải bạn cùng lứa nào cũng có. Chị à, chị yên tâm đi, nó rất tốt, thật sự rất tốt. Nhưng xin tha thứ cho em không thể không mang cái bí mật mà chị muốn lừa gạt nó cả đời này nói cho nó biết.
"Thật xin lỗi, con không rảnh."
Nếu như một người bất kỳ đi tới trước mặt của anh nói cho anh biết, cô có chuyện rất quan trọng muốn cùng nói cho anh biết, hỏi anh có đồng ý đi cùng cô hay không, vậy Điền Hủ Ninh anh từ nhỏ đến lớn không biết bị những người muốn bắt cóc anh trói lại bao nhiêu lần rồi.
"Là về thân thế của con, con cũng không quan tâm sao? Con không muốn biết mẹ con rốt cuộc là ai sao?"
Còn nhỏ tuổi đã có suy nghĩ kĩ càng như thế, đúng là không đơn giản. Lý Tiệc San từ trong bóp da lấy ra một túi giấy.
"Dì, dì muốn làm cái gì?"
Cặp mắt Điền Hủ Ninh sâu và đen thế nhưng không nhìn ra bất kỳ dao động nào. Người phụ nữ này không biết nói ra những lời này rốt cuộc có mục đích gì?
"Dì biết rõ con sẽ không tin tưởng lời của dì nói, con đem cái nhật ký này về, sau khi xem xong nếu như còn chưa tin lời dì nói, con có thể đi hỏi ba con Điền Tri Sâm, dì tin ông ta sẽ cho con một đáp án tốt nhất. Bên trong còn có số điện thoại của dì và địa chỉ, hẹn gặp lại."
Lại một đám đông tan học nữa, quả thật không phải là nơi dễ nói chuyện, Lý Tiệc San cầm túi trên tay đưa cho Điền Hủ Ninh sau đó xoay người biến mất trong dòng người đông đúc.
Điền Hủ Ninh sững sờ nhìn cái đồ bị cưỡng ép đặt ở trong tay, lông mày xinh đẹp nhíu lại. Anh làm sao vậy?
Rõ ràng là không tin người phụ nữ kia hồ ngôn loạn ngữ nhưng mà tay lại nhận lấy đồ, giống như là bị ma quỷ ám vậy.
Anh không phải là nên ném nó ở trong thùng rác sau đó vỗ vỗ tay, xoay người về nhà, coi như chưa từng có chuyện này? Điền Hủ Ninh từ lúc còn nhỏ tới nay, lần đầu tiên cảm giác lòng mình lại hoảng loạn lên vậy.
"Đại thiếu gia...Đại thiếu gia...."
Tài xế nhà họ Điền dừng xe bên cạnh Điền Hủ Ninh, ngay cả kêu lên vài tiếng cũng không thấy đáp lại. Đại thiếu gia hôm nay rốt cuộc là sao vậy? Vẫn nhìn chằm chằm vào một cái túi nhỏ trong tay không nói một lời, giống như không nghe lọt tai âm thanh bên cạnh vậy.
"Anh hai, anh hai....về nhà."
So với Điền Hủ Ninh, Lưu Tuấn nhỏ nhắn 8 tuổi ngồi ở ghế sau, sau cửa sổ xe thích nhất gọi anh hai vui vẻ. Cậu thích nhất cùng anh hai chơi đùa, anh hai cái gì cũng biết, vận động thể thao cũng rất cừ, ở trong mắt Lưu Tuấn, anh hai không gì là không làm được.
"A Tuấn, bài tập hôm nay có viết xong mới về nhà hay không?"
Tâm hồn Điền Hủ Ninh bị tiếng gọi non nớt "anh hai" gọi về, trong lòng thở ra một hơi, thay bằng khuôn mặt cười ôn hòa mở cửa xe ngồi vào ghế sau, vuốt đầu em trai nhẹ giọng hỏi.
"Xế chiều hôm nay là tiết thể dục, anh hai quên sao?"
Lưu Tuấn mở miệng hỏi. Anh hai hôm nay thật sự rất kỳ quái, trước kia rõ ràng mỗi ngày đều nhớ cậu học tiết gì mà.
"Thật xin lỗi, anh hai hôm nay bận rộn, đầu hơi choáng váng."
Điền Hủ Ninh đưa tay vuốt vuốt lông mày, anh thật sự là bị cái thứ đồ vật quỷ này ảnh hưởng sao?
"Anh hai, cái này là cái gì?"
Lưu Tuấn tò mò nhìn túi đồ trong tay Điền Hủ Ninh.
"Cái này là đồ ngày mai anh hai phải làm thí nghiệm đó."
Điền Hủ Ninh cười với em trai, vội vàng đem cái đồ ảnh hưởng đến tâm trạng của mình nhét vào trong túi xách.
"A! Đúng rồi anh hai, hôm nay chúng em có thầy giáo thể dục mới đó..."
Dù sao tuổi vẫn còn nhỏ, Lưu Tuấn mỗi ngày đều kể lại từng chuyện nhỏ ở trường học với anh hai.
Mà Điền Hủ Ninh không có kiên nhẫn như thường ngày thường cùng em trai nói chuyện phiếm, ngẩn người, nhìn chằm chằm bọc sách cho khi đến xe dừng ở trong vườn hoa nhà họ Điền, Điền Hủ Ninh cũng không có chơi một em trai một hồi nữa, ba vẫn chưa về. Cậu trực tiếp chạy về phòng mình trên lầu.
Từ sau khi về đến nhà, cậu liền mở cuốn nhật ký đã có điểm ố vàng đó ra, ghi chép bắt đầu từ cô gái 14 tuổi tên Lý Tinh Sở thích người con trai Điền Tri Sâm, cô từ từ thổ lộ tình cảm của mình. Mãi cho đến năm 18 tuổi ấy, cô mới có dũng cảm thổ lộ với người con trai có thể coi như là thanh mai trúc mã đó, bọn họ bắt đầu hẹn hò lần đầu tiên. Nhưng ai có thể nghĩ tới, hạnh phúc không có kéo dài bao lâu, một người khác có thể coi như là bạn bè tốt của bọn họ là La Mẫn cũng thích Điền Tri Sâm lâu rồi, lại bị Lý Tinh Sở giành trước một bước.
Tình bạn của bọn họ bắt đầu thay đổi, La Mẫn không hề đi cùng bọn họ nữa, gặp mặt cũng không nói chuyện. Điều này làm cho Lý Tinh Sở rất buồn, nhưng càng ngày càng yêu say đắm Điền Tri Sâm hơn nên cô thế nào cũng không buông tay được.
Quan hệ ba người bọn họ vẫn giằng co đến khi Lý Tinh Sở cùng Điền Tri Sâm kết hôn. Tiệc rượu ngày hôm đó, La Mẫn buồn bực mà uống rượu lại xông thẳng vào phòng tân hôn người ta cãi lộn, nói Lý Tinh Sở đoạt người đàn ông cô yêu, mặt dày mày dạn không chịu rời đi. Lý Tinh Sở giờ mới hiểu được thì ra là cô ta cũng yêu Điền Tri Sâm, chỉ là mình thổ lộ trước mà thôi. Người trong cuộc như Điền Tri Sâm không để ý đến người phụ nữ mượn rượu giả điên đó, anh vẫn lẳng lặng nhìn người vợ mới cưới động lòng người của mình thôi, giống như là muốn nhìn thấy gì đó từ trên mặt cô. Anh đối với La Mẫn không có tình yêu nam nữ đó, cùng lắm chỉ là cảm giác bạn tốt cùng nhau trưởng thành thôi, nhưng anh thật lòng yêu Tinh Sở.
"Tri Sâm em nên làm cái gì bây giờ?Chúng ta nên làm cái gì bây giờ?"
Lý Tinh Sở nhìn La Mẫn trên đất vẫn lẩm bẩm nói nhỏ, lao vào trong ngực của anh đau khóc thành tiếng.
"Tinh Sở, đừng khóc. Chúng ta không có lỗi với bất kì người nào, cứ để mọi chuyện cho anh."
Tri Sâm buông vợ ra, đi tới bên cạnh La Mẫn, một tay kéo cô muốn đem cô kéo ra ngoài cửa, La Mẫn lại nhân cơ hội nhào vào trong ngực anh, nâng khuôn mặt khóc đến nhem nhuốt:
"Tri Sâm, anh làm sao có thể quên mất lời thề chúng ta khi còn bé? Anh đã nói trưởng thành muốn em làm cô dâu mà? Tại sao anh không phải hả?"
"La Mẫn, em uống say rồi. Những lời khi còn bé sao có thể tin thật? Anh gọi phục vụ đưa em về."
Điền Tri Sâm cũng nhớ tới thời điểm này, vì an ủi La Mẫn bị bạn nam ăn hiếp mà xung phong nhận việc nói trưởng thành muốn để cô làm cô dâu của anh. Nhưng anh không nghĩ tới cô lại tưởng thật.
Thật vất vả lôi kéo cô đi tới cửa phòng, Điền Tri Sâm kinh ngạc phát hiện em gái Tinh Sở-Tiệc San lại đang ngoài cửa, cô gái luôn luôn hoạt bát ấy đỡ La Mẫn trong tay anh:
"Anh rể, em tới đưa chị La Mẫn về nhà."
Cô vừa rồi vẫn chú ý nhất cử nhất động La Mẫn, thấy cô len lén từ trong thang máy đi lên thì cô cũng đi theo
"Tiệc San, vậy làm phiền em vậy."
Điền Tri Sâm cảm kích nhìn cô em vợ.
"Chị La Mẫn, chúng ta đi thôi. Không nên ảnh hưởng chị hai và anh rể động phòng."
Tiệc San ý bảo làm Tri Sâm yên tâm.
"Vì sao tôi phải đi? Tôi nhất định phải nói rõ ràng...."
La Mẫn còn chưa chấp nhận việc mình cứ thua như vậy.
"Chị cho rằng bây giờ nói gì còn có tác dụng sao? Bọn họ đã kết hôn rồi. Kết hôn đó."
Sau khi Điền Tri Sâm đóng cửa lại, Lý Tiệc San buông La Mẫn ra. Cô cho là chỉ có cô khổ sở sao? Cô cũng khổ sở nữa. Đúng vậy, Lý Tiệc San cũng thích anh rể của mình, nhưng chị hai và anh rể yêu nhau thật lòng, cô cũng chỉ có thể chúc phúc bọn họ, thế nhưng La Mẫn thì sao? Người ta cũng đã kết hôn còn muốn người ta, đây coi là cái gì?
"Em tức giận sao? Có phải em cũng thích anh ta hay không?"
Rõ ràng đã say nhưng ý thức vẫn tỉnh táo, La Mẫn lạnh lùng nhìn vẻ mặt khổ sở của Lý Tiệc San.
"Đúng, em thích anh ấy. Nhưng mà em sẽ không giống như chị làm ra chuyện vô sỉ như vậy."
Lý Tiệc San ngồi chồm hổm xuống nhìn thẳng vào mắt cô.
"Em thầm mến anh rể của mình cũng không dám nói ra, cao thượng lắm sao? Một người con gái ngay cả hạnh phúc của mình cũng không dám tranh thủ, coi là cái gì? Ha ha..."
La Mẫn cười đến rơi nước mắt rồi. Còn cô thì sao? Cũng giống như nhau chứ? Có một số thứ không phải là tranh thủ mà có thể lấy được, ví dụ: người đàn ông mà mình yêu. Nhưng cô còn chưa cam tâm, rốt cuộc cô thua kém Lý Tinh Sở ở điểm nào?
"Tôi không muốn nói với người điên, đi hay không tùy chị."
Lý Tiệc San không muốn để ý cô, tự mình đi về phía thang máy
"Chúng ta điên hết rồi. Yêu người không nên yêu."
Lúc này cửa phòng mở ra liền đóng lại. Lý Tinh Sở thừa dịp Điền Tri Sâm đi phòng tắm tắm len lén mở cửa muốn nhìn La Mẫn đã đi về chưa, kết quả lại nghe được chuyện không nên nghe. Em gái của mình sao cũng thích Tri Sâm đây? Mọi chuyện ngày càng rối rắm, giống như mạng nhện dây dưa ác nghiệt phải làm sao đây?
Điều Lý Tinh Sở không nghĩ tới chính là cuộc sống ngọt ngào của cô cùng Điền Tri Sâm cũng chỉ ngắn ngủi không tới một năm. Vốn là hai người nhà họ Điền đối gia thế cô không mấy hài lòng, bắt đầu cũng không khách khí nữa, bởi vì sau khi kết hôn lâu như vậy cô cũng không có thai, đây đối với nhà họ Điền mà nói chính là chuyện lớn nhất.Cha mẹ cả ngày lẫn đêm ở bên tai càu nhàu khiến Điền Tri Sâm cũng dần dần không nhịn được, một ngày buổi tối sau khi cùng Tinh Sở cầu hoan, lần đầu tiên bọn họ bắt đầu cãi vả sau đám cưới. Một lần kia cãi vả rất hung khiến cha mẹ làm ầm lên. Dưới lời nói lạnh nhạt của hai người, đêm đó Điền Tri Sâm giận đến bỏ đi chưa trở về. Mãi cho đến ngày thứ ba mới trở về, nhưng vẫn chiến tranh lạnh với Lý Tinh Sở.
Cha mẹ chồng chế nhạo còn chồng đối đãi lạnh nhạt, khinh thường khiến Lý Tinh Sở ngày từng ngày gầy đi, gần như cả ngày không bước chân ra khỏi nhà.Đó là một buổi chiều ánh nắng tươi sáng, Lý Tinh Sở ở trong hoa viên phơi nắng, trong lòng bỗng dưng khẩn trương lên, giống như có chuyện gì sắp xảy ra.
Quả nhiên không ngoài dự đoán, lúc ăn cơm tối. Điền Tri Sâm hiếm khi trở về trước thời gian bình thường, Lý Tinh Sở vui vẻ vẫn chưa tới ba giây. Bởi vì đi theo phía sau anh chính là La Mẫn đang đầy đắc ý.
Ngay trước mặt Lý Tinh Sở tái nhợt và cha mẹ Điền gia, Điền Tri Sâm tuyên bố chuyện La Mẫn có thai của anh. Thì ra ngày đó sau khi bọn họ cãi vả, anh chạy đi ra ngoài tìm La Mẫn uống rượu, thổ lộ tâm sự với cô. Không nghĩ tới lại bị La Mẫn lợi dụng, đêm đó bọn họ đã phát sinh quan hệ. Sau đó Điền Tri Sâm vì hành động của mình mà cảm thấy hối hận, mà La Mẫn lại cố tình rộng lượng nói không có gì cả. Anh cho là chuyện sẽ cứ như vậy là xong, một tháng sau, La Mẫn lại tìm anh nói có thai, hỏi anh làm sao bây giờ? Đang vì lúc cha mẹ thúc giục phiền lòng, Điền Tri Sâm không chút suy nghĩ liền đem cô mang về, mục đích của anh rất đơn giản, để La Mẫn sinh hạ con rồi anh sẽ đền bù cho cô, cũng xem như đã giải quyết xong nỗi lòng của cha mẹ.
Nhưng anh đã đoán sai tâm tư cùng lòng dạ nhỏ hơn Điền ở đáy bể của phụ nữ. Đêm đó dưới sự cho phép ngầm của cha mẹ Điền gia, La Mẫn đã ở lại. Điền Tri Sâm trở về phòng muốn nói ra suy nghĩ của anh cho Lý Tinh Sở, không nghĩ tới anh còn không kịp nói, Lý Tinh Sở liền đưa ra yêu cầu ly hôn. Nếu anh đã làm đến mức này, cô ở lại hay không đã không còn một chút ý nghĩa, không phải sao? Lý Tinh Sở cũng không cho là mình có thể chịu được kiếp chung chồng, cho nên dù đau lòng thì vẫn lựa chọn rời đi.
"Em không thể độ lượng chút sao? La Mẫn người ta đều đồng ý chung sống tốt đẹp với em rồi."
Điền Tri Sâm không nghĩ tới Tinh Sở ngày thường luôn dịu dàng, làm long người vừa ý lại sẽ là cứng rắn, kiên quyết như thế.
"Đây đã là sự rộng rãi nhất em có thể làm được. Điền Tri Sâm, có lẽ chúng ta thật sự hết duyên rồi. Tạm biệt."
Kéo hành lý đã thu dọn đơn giản đi, Lý Tinh Sở không để cho mình khóc lên.
"Tinh Sở, em đừng như vậy được không?"
Điền Tri Sâm giữ cô lại, anh không muốn xa rời cô. Chẳng qua là khoảng thời gian này cha mẹ ép quá, công ty lại ở vào thời kỳ khó khăn, anh bận đến nỗi một người mà như hai người, ban ngày bận chuyện công ty, buổi tối trở về còn phải ứng phó những chuyện trong nhà này.
"Buông tay đi, Tri Sâm. Em không còn cách nào khác. Đây đã là nhẫn nại lớn nhất em có thể làm được."
Lý Tinh Sở nhắm mắt lại.
"Em nhất định phải đi đúng không? Tùy em. Nhưng em bước ra khỏi cửa lớn nhà họ Điền thì đừng hối hận."
Điền Tri Sâm chán nản buông tay, anh mệt mỏi, thật sự mệt mỏi.
____________________________________
Bội thực từ ngữ😵💫😵💫😵💫
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co