Truyen3h.Co

[Ninh Du Ver] Yêu

81

Be1212040103

5 năm sau,

Nói đến nhà trẻ Sunshine của bạn nhỏ Điền Duệ Du, cậu nổi tiếng xa gần.

Nhà trẻ Sunshine thuộc hệ thống giáo dục mầm non của Điền Thị, mặc dù mới thành lập được hai năm,nhưng lại mời được nhiều chuyên gia giáo dục nhi đồng đứng đầu toàn cầu về chỉ đạo, nhờ vậy mà trường học nổi tiếng, số lượng chiêu sinh hàng năm đều hạn chế, không phải có tiền là có thể vào học.

Người bạn nhỏ Điền Duệ Du nổi danh, thứ nhất đương nhiên là bởi vì ba cậu ta sở hữu nhà trẻ này, thứ hai chính là cậu ấy “xinh đẹp”, ừ, dùng xinh đẹp để hình dung một bé trai hình như không thích hợp, nhưng người đã thấy qua nhóc thì không có một người không cho là cái từ này dùng trên người cậu không thích hợp. Trán đầy đặn, lông mày rậm, một đôi mắt đen to, lỗ mũi nhỏ, đôi môi mỏng, lộ ra da thịt màu hồng trắng noãn làm cho người ta cảm thán tạo hóa thần kỳ, có thể nghĩ, một bạn nhỏ như vậy làm sao có thể sẽ có người không thích?

Nhưng bạn nhỏ Điền Duệ Du còn nổi tiếng bá đạo, cá tính thích đánh nhau. Cũng không biết cái bạn nhỏ không tới 5 tuổi này sao có nhiều sức lực vậy, vừa đến trường học chưa bao giờ giống như bạn khác ngồi ngoan ngoãn trên 5 phút. Mỗi lần nếu không kéo tóc bạn gái hay làm người ta khóc nhè thì tuyệt đối không bỏ qua.

Chiến tranh giữa các bé trai cũng đã bắt đầu, mỗi lần đến giờ chơi, Điền Duệ Du cho tới bây giờ một chút tình cảm bạn bè cũng không có, cậu nhỏ coi trọng cái gì nhất định không để cho người thứ hai sờ, trừ phi cậu chơi đến ngán mới có thể ném, nhưng trước khi ngán, không ai dám cùng cậu giành, cậu nhất định sẽ phát huy đặc tính một kẻ ngang ngược, đánh bạn nhỏ người ta đến không dám nữa nhìn món đồ chơi nữa. Vì thế, mỗi ngày Tử Du tới đón cậu đều xấu hổ, không dám nhìn cô giáo, bởi vì mỗi ngày đều có ba mẹ bạn nào đó muốn tố cáo cậu vô duyên vô cớ đánh người. Làm gì bạn Điền Duệ Du được khi ba cậu sở hữu trường học, không ai đuổi được.

Nhưng đồ chơi trường học dù sao cũng có hạn, cho nên mấy ngày sau Điền Duệ Du của chúng ta liền ngán, mỗi ngày mang một đống đồ chơi số lượng có hạn từ nhà lên trường, chờ cậu chơi xong sẽ vứt trên mặt đất tùy tiện người khác chơi.

Một bạn nhỏ như vậy khiến giáo viên hướng dẫn vừa yêu vừa hận với cậu, lại không thể làm gì cậu.

Buổi chiều còn chưa tới giờ tan học, cửa nhà trẻ đã có một đoàn xe thật dài đến đón con mình.

“Điền Duệ Du, con đứng lại đó cho cô. Không được đi.”

Trúc Thanh Tuyền quả thật bị cái tên nhóc Hỗn Thế Ma Vương này làm cho phát điên. Ngành cô học chính là giáo dục mầm non, sau khi tốt nghiệp vừa lúc tới trường học này. Lớp cô không có Điền Duệ Du này, nhưng trước khi tan học, anh Tử Du điện thoại cho cô, nói anh có chút việc nên tới trễ, nhờ cô trông giúp nó. Đây cũng không phải là chuyện tốt. Rõ ràng nhìn là một đứa trẻ đáng yêu nhưng sao luôn có nhiều hành động khó ưa vậy? Nó lại dám nói mình về nhà không cần chờ papa, sau đó đeo túi sách nhỏ lên liền hướng ra phía cổng lớn.

“Cô Thanh Tuyền, con biết đường về nhà. Con không đợi papa đâu.”

Papa bình thường rất đúng giờ, hôm nay chợt có chuyện không tới nhưng không có nói trước cho cậu, cho nên cậu tức giận. Hừ, cũng không phải là không biết đường về, ba nói bé trai nhất định phải độc lập tự chủ, cậu cũng sắp 5 tuổi, đã biết thế nào quá giang xe về nhà.

“Điền Duệ Du, con có thể nói đạo lý hay không? Bây giờ là papa con nhờ cô chăm sóc con nửa tiếng, nếu như nửa tiếng này con gặp chuyện không may thì trách nhiệm đổ lên người cô, có hiểu hay không?”

Hừ, thật tức điên người. Nó cho là cô muốn ở đây chờ cùng nó chắc? Cô cùng anh Lý Hạo hẹn đi xem phim nữa. Một cái hẹn tốt lại bị đứa nhóc này phá hư.

“Đạo lý là con định, con muốn nói vậy thì có lý, con không muốn nói vậy thì không có lý.”

Bạn nhỏ Điền Duệ Du đã đi ra cửa phòng làm việc.

“Con.... Ai dạy con nói gì hay sao?”

Một đứa nhỏ chưa tới 5 tuổi nói chuyện cứ khéo như vậy, trưởng thành sao?Thật là thất bại, đau lòng cho cô đã từng học tâm lý học trẻ em lại nói thua một đứa học trò.

“Ba nói.”

Lạnh lùng bỏ lại những lời này, Điền Duệ Du ác bá của chúng ta nghênh ngang rời đi.

“Trời ạ, cô biết ngay nhất định là gen ba con không tốt, nếu không cá tính anh Tử Du điềm đạm như vậy làm sao sẽ sinh ra đứa con đáng ghét này chứ? Điền Duệ Du, con muốn hại chết cô đúng không? Ngộ nhỡ trên đường con xảy ra chuyện gì, cô làm sao bây giờ? Ba con có ngày sẽ lột da cô mất. Không được. Chờ cô một chút.”

Trúc Thanh Tuyền từ ghế làm việc cầm ví da lên chạy theo, sao số cô khổ thế, anh Tử Du, nhanh lên một chút, đem “con quỷ nhỏ” nhà anh về dùm đi.

Trong nhà trẻ đang yên tĩnh, phía ngoài xe đã đến, cửa trường học trống rỗng một mảnh. Điền Duệ Du cố ý khiến Trúc Thanh Tuyền không đuổi kịp, không đầu không đuôi xông ra ngoài.

“Á.”

Một tiếng kêu đau, Điền Duệ Du đáng yêu đã bị ngã trên mặt đất.

“Có sao hay không? Đứng lên cho chú xem một chút.”

Bàn tay một người đàn ông đỡ dậy thân thể nhỏ bé của cậu.

“Này, sao chú lại cản đường chứ? Tránh ra.”

Bị đụng phải phía sau lưng đến đau, tâm trạng người bạn nhỏ càng thêm khó chịu.

“Người bạn nhỏ, tại sao có thể không lễ phép như thế? Rõ ràng là chính con không nhìn đường đụng vào chú mà.”

Lưu Tuấn nhặt cặp sách của cậu rơi xuống đất lên, cau mày nói. Con trai của Nguyệt Nguyệt cùng anh hai sao có thể không hiểu chuyện như vậy?

Chẳng qua hôm nay anh chờ trong xe đã lâu, cho đến cửa trường học cũng đóng lại thì vẫn không thấy được cái bóng dáng quen thuộc đó xuất hiện. Anh cho là họ sớm đã về hoặc giả hôm nay có chuyện nên không trường; do đó, xuống xe đi xem. Lại không ngờ tới cứ đi như vậy lại đụng phải đứa nhỏ này.

“Là chú cản đường con.”

Điền Duệ Du chu miệng không thừa nhận là mình sai. Cậu hậm hực nhận lấy cặp sách của mình rồi đeo lên lưng, cái chú này sao nhìn có chút quen mắt đây? Nhưng lúc này cậu chỉ muốn chứng minh mình đã trưởng thành, có thể tự về nhà, cho nên không có để ý tới chú đụng phải cậu nữa.

“Con đi đâu vậy?”

Lưu Tuấn kéo tay cậu. Tại sao nó đi một mình đây? Nguyệt Nguyệt hôm nay sao không tới? Tài xế trong nhà cũng không tới sao? Một đứa trẻ đi trên đường một mình rất là nguy hiểm. Anh quan tâm đứa nhỏ như vậy, chỉ là bởi vì nó là con của Nguyệt Nguyệt mà thôi, không có ý gì khác. Về phần anh hai, kể từ khi anh ta đoạt Nguyệt Nguyệt từ trong tay anh, tình anh em giữa bọn họ đã kết thúc. Lần này anh trở về nước, chỉ muốn đoạt lại thứ gì thuộc về mình mà thôi. Trước khi cuộc chiến của đàn ông còn chưa bắt đầu, anh chỉ muốn hưởng thụ tốt cuộc sống được xem như là yên bình trước mắt thôi.

“Không liên quan tới chú. Đừng có đụng vào con.”

Bàn tay nhỏ, mềm nhanh chóng rút về, từ nhỏ đến lớn cậu không thích người khác đụng chạm, đặc biệt là người không quen biết.

“Papa con đâu? Sao để con đi một mình?”

Lưu Tuấn ngăn ở trước mặt cậu lần nữa.

“Chú có đi hay không? Có tin con đánh chú hay không?”

Quả đấm nhỏ giơ lên, cặp mắt long lanh nước trừng lớn. Cái chú này sao đáng ghét như vậy chứ? Một mực cản đường cậu.

“Ba con không có dạy con phải tôn trọng người khác như thế nào sao?”

Lông mày Lưu Tuấn nhíu lại. Mặc dù anh hai vẫn rất cường thế, nhưng khi còn bé cũng không ác bá như bạn nhỏ này?

“Ba chỉ dạy con, ai dám cản đường của con liền đánh người đó.”

Dĩ nhiên ba không nói như vậy. Ba nói ai dám bắt nạt cậu thì nhất định phải đòi lại gấp trăm ngàn lần.

“Ba con dạy con như vậy? Vậy papa con đâu?”

Lưu Tuấn ngồi xổm xuống nhìn thẳng cậu. Cặp mắt to kia cực kỳ giống cái người anh nhung nhớ nhất trong lòng.

“Mắc mớ gì tới chú? Buông con ra. Con muốn về nhà.”

Điền Duệ Du lớn như vậy nhưng không có ai dám đối với cậu như vậy, à, chỉ trừ ba.

“Chú không muốn buông thì sao?”

Thật sự nên đánh một trận ra hồn, tính tình sao có thể xấu đến thế.

“Anh muốn làm gì? Buông ra. Muốn lừa bán người à?”

Trúc Thanh Tuyền khóa cửa phòng làm việc rồi ra ngoài, lại thấy cái tên Hỗn Thế Tiểu Ma Vương đó bị một kẻ xấu giữ lại, nổi giận đùng đùng cầm ví da trên tay ném.

“Cô là ai?”

Không giải thích được vì sao bị đánh, rốt cuộc Lưu Tuấn buông Điền Duệ Du ra, đứng lên.

“Tôi là giáo viên của nó. Tiểu tâm can, con không sao chớ?”

Trúc Thanh Tuyền vội vàng kéo đứa nhỏ về trong ngực, nếu nó có chuyện gì, không cần tên Điền Hủ Ninh đó đuổi giết, cô lấy cái chết tạ tội cũng bù không được. A, sao cô lại đáng thương như vậy.

“Cô Thanh Tuyền, cô có thể buông con ra không?”

Tại sao hôm nay mọi người muốn ôm cậu vậy?

“Điền Duệ Du không cho chạy nữa, chúng ta ở chỗ này chờ papa.”

Cô sẽ không ngu như vậy, buông ra để cho nó chạy nữa sao?

“Cái bạn nhỏ này không lễ phép chút nào, nếu như cô thật sự là giáo viên của nó. Rõ ràng là sai lầm của cô, vậy mà còn trách người khác.”

Lưu Tuấn nói xong đi trở về trên xe mình. Chỉ vì nghe được cô nói papa của đứa nhỏ sẽ lập tức tới, anh còn không có nghĩ kỹ phải đối mặt với cậu như thế nào sau gần 6 năm xa cách. Không phải là không yêu, chính là bởi vì còn yêu cho nên mới băn khoăn. Anh không xác định tại trong thời gian dài như vậy, cậu có phải vẫn chưa quên khoảng thời gian tốt đẹp của bọn họ như anh hay không? Dù sao giữa bọn họ không chỉ có một người là anh hai, mà còn có người bạn nhỏ gọi Điền Duệ Du đó nữa. Chẳng qua là không cam lòng, anh hai, nếu như không phải là anh cướp tình yêu của em, có lẽ em đã có con với cậu ấy. Điều này làm sao anh có thể nhịn? Anh hai, anh chuẩn bị tốt cùng em đánh một trận chưa?

Cài dây an toàn, cố gắng lên, xe thể thao đắt tiền sau một giây đã biến mất không còn chút tăm hơi.

“Thật xin lỗi, Thanh Tuyền. Anh tới muộn. Làm phiền em rồi.”

Tử Du vội vã từ trên xe bước xuống, liền nhìn đến Trúc Thanh Tuyền ôm con trai mình không thả, chỉ sợ cậu giống như bay đi. Đứa con nhà mình có nhiều phiền toái thế nào cậu còn không biết sao? Nhưng hôm nay bởi vì phải vội vàng nộp báo cáo cho nên cậu tan lớp trễ, chỉ có thể để lão Đỗ đón cậu trước rồi mới đón con trai.

“Anh Tử Du, vậy em đi trước.”

Cô phải vội vàng đi sở nghiên cứu kéo anh Lý Hạo ra mới được. Vốn là cô cũng đã muộn, nếu anh ấy lại trễ thì cũng không biết tối nay còn phim để xem không.

“Thanh Tuyền, nếu không anh nhờ lão Đỗ đưa em đi một đoạn?”

Tử Du kéo tay Điền Duệ Du. Trịnh Tử Du 25 tuổi, vẫn giữ được vẻ trong sáng và tinh tế như xưa. Một năm sau khi sinh con, cậu đi học trở lại. Nhưng bởi vì lúc nào cũng không bỏ được bảo bối yếu ớt đó qua một bên mà việc học của cậu vẫn kéo dài tới hiện tại mới chuẩn bị có thể tốt nghiệp.

“Không cần. Em ngồi chuyến kế tiếp là được rồi. Hẹn gặp lại.”

Trúc Thanh Tuyền đảo mắt người đã đi xa.

“Điền Duệ Du, hôm nay có phải con lại đánh bạn nào rồi hay không?”

Tử Du ngồi xổm người xuống, vuốt một vết đỏ trên trán con trai.

“Papa, sao hôm nay papa tới trễ?”

Điền Duệ Du không đáp, hỏi ngược lại cậu.

“Papa không phải nói có chuyện sao? Được rồi, nói cho papa vết thương trên trán là sao?”

Cho dù là một chút mà thôi, nhưng Tử Du vẫn lo lắng.

“Mới vừa rồi có một chú đụng vào con.”

Điền Duệ Du một mực chắc chắn là người ta đụng vào mình.

“Có phải con đụng người ta không?”

Nếu như Tử Du còn chưa hiểu rõ lời của cậu thì không phải là papa rồi.

“Papa, bụng của con rất đói. Con muốn ăn gì đó.”

Điền Duệ Du quả thật cũng đói bụng, hơn nữa vừa đúng có thể đem câu hỏi của papa vứt sang bên.

“Vậy chúng ta nhanh về nhà. Buổi sáng mang Transformers tới lớp sao?”

Tử Du nhận lấy cặp sách nhỏ, phát hiện rất nhẹ, mở bên trong đã không có vật gì rồi.

“Con chơi ngán rồi, không muốn nữa.”

Điền Duệ Du khoát khoát tay, không phải chỉ là một cái đồ chơi nhỏ ư, papa sao cứ luôn làm lớn chuyện vậy.

“Ngày hôm trước ba con mới gửi về đưa cho con, hôm nay con dám nói với papa chơi chán rồi?”

Trên thị trường căn bản không có bán bản số lượng có hạn này, đứa con này cư nhiên nói với cậu không cần là không cần? Rất đáng giận.

“Papa đã dạy con bao nhiêu lần, phải học được cách quý trọng đồ vật, rốt cuộc con nghe có hiểu hay không?”

Điền Duệ Du chạy đến bên cạnh xe, không đợi lão Đỗ tới đã tự mình kéo cửa ra, sau đó leo lên xe, ngẩng đầu lên rất vô tội nhìn papa vẫn còn ở bên ngoài tức giận:

“Nhưng lúc ba chat video với con đã nói loại này con muốn bao nhiêu thì có bấy nhiêu, tùy con chơi mà.”

Ba cũng nói rồi, có cái gì tốt không bỏ được? Điền Duệ Du không nghĩ ra papa sao phải tức giận thế.

“Điền Duệ Du, papa không muốn nói với con.”

Lại Điền Hủ Ninh, anh ấy luôn dạy con như vậy. Tử Du hờn dỗi ngồi lên xe. Cậu giáo dục đau khổ cay đắng vậy đều bị anh hủy rồi.

“Papa, papa biết khi nào ba về không?”

Điền Duệ Du không để ý tới vẻ mặt tức giận của papa. Ngày hôm trước, lúc bọn họ chat video ba không nói cho cậu biết, nhưng cậu nghĩ hỏi papa cũng vô ích, bởi vì papa cho tới bây giờ cũng không có cùng ba chat video, điện thoại cũng không gọi.

“Papa làm sao biết ba con chứ.”

Tử Du không có hơi sức. Mỗi lần nghĩ tới anh lúc nóng lúc lạnh cậu sẽ tức điên lên. Ngay cả có thể quay về thời điểm 5 năm trước khi cậu sinh xong Duệ Duệ, tên đàn ông khốn kiếp kia lại hơn 2 tháng sau mới trở về. Về đến nhà thì cũng không nhìn con, trước mặt thím Đỗ trực tiếp bế cậu vào phòng, sau đó giống như ngồi tù mấy năm, đem cậu vây ở trên giường suốt cả một ngày cả đêm.

“Papa, nói cho papa biết một bí mật.”

Điền Duệ Du tiến sát đến bên tai cậu, nhẹ nhàng nói ra.

“Con còn có cái bí mật gì à?”

Tử Du dùng sức vuốt mái tóc mềm của con. Có lúc mặc dù thật giận nó, nhưng không thể phủ nhận những năm này bởi vì có con làm bạn mà cuộc sống cậu mới nhiều niềm vui thế. Nếu như không phải là con, cậu không biết phải trải qua cuộc sống nặng nề như thế nào, những năm gần đây, Điền Hủ Ninh đối với cậu hình như đã không còn tình cảm như ban đầu. Sau khi Điền Thị thành công thâm nhập thị trường Hongkong, anh trở nên bận rộn hơn, có lúc thậm chí hai ngày anh đều ở công ty, buổi tối về nhà cũng làm việc đến nửa đêm, đi công tác càng thêm nhiều, mỗi lần xuất ngoại là hơn nửa tháng vẫn chưa về.

Thật ra mà nói, mấy năm này thời gian thực sự bọn họ thực sự chung sống rất ít, ít đến nỗi cộng dồn một năm lại còn cảm thấy “rất nhiều”. Duy nhất một điểm không thay đổi chính là anh đối với cậu thân thể rất ham muốn. Chỉ cần anh ở nhà, nhất định sẽ không bỏ qua cơ hội có thể ức hiếp cậu. Có lúc cậu nghi ngờ, thân hình của mình tốt đến mức không làm anh chán sao? Tại sao anh luôn có thể thỏa thích như vậy? Không thể phủ nhận, cậu cũng bị anh dạy dỗ đến nỗi anh không cần phải làm cái gì, cậu cũng sẽ tự động theo anh.

Thì ra là hai người thân mật, là thói quen cũng sẽ nghiện. Mỗi lần cùng anh ở chung một chỗ, bắt đầu cậu đều phản kháng một chút, tiếp theo sẽ bị hung hăng trấn áp, rồi đến phối hợp. Anh ngược lại dạy dỗ cậu phía dưới, mỗi lần yêu đến cuối cùng, cậu đều sẽ tự giác vặn vẹo eo của mình phối hợp anh. Thói quen, thật sự vô cùng đáng sợ.

Vậy anh đối với thân thể cậu là yêu thích, hay chỉ là hormone phái nam quá cao mà thôi? Lúc trước, cậu rõ ràng cảm giác được anh đối với cậu dụng tâm. Có phải đợi chốc lát không được cậu đáp lại cho nên anh thu hồi không?

Trịnh Tử Du, mày đang nghĩ cái gì chứ?Rõ ràng tự nói với mình không cần đụng chạm đến chuyện tình cảm, cuộc sống rõ ràng như thế chính là cậu muốn, tại sao lại không thỏa mãn?

“Papa, papa rốt cuộc có muốn nghe con nói không?”

Điền Duệ Du nhìn papa như đi vào cõi thần tiên, biểu tình cực kỳ bất mãn.

“Papa đang nghe mà.”

Tử Du đỏ mặt lên, cậu thừa nhận mới vừa rồi vì nghĩ đến tên khốn kia mà có chút mất hồn.

“Papa......”

Điền Duệ Du đem cái miệng nhỏ tiến tới bên tai Tử Du:

“Thật ra thì mỗi lần ba cùng con chat video cũng sẽ hỏi con là papa đang làm gì, nhưng mà ba không để cho con nói lại với papa.”

Về phần tại sao hôm nay cậu muốn nói ra, đương nhiên là bởi vì ngày hôm trước cậu hỏi ba lúc nào thì về, đối với yêu cầu của cậu chưa bao giờ từ chối qua, ba dám nói không muốn nói cho cậu biết. Hừ, cái gì gọi là có thù phải trả? Đây cũng là ba dạy cậu mà.

“Điền Duệ Du papa không cho con nói lung tung.”

Không thể phủ nhận, nghe được con trai nói như vậy, trong nháy mắt lòng Tử Du tràn đầy uất ức, thì ra là anh còn nhớ rõ phải hỏi cậu. Nhưng chuyện như vậy tại sao có thể để con trai biết? Vì che giấu lúng túng, Tử Du cùng con ở trên xe náo loạn lên.

“Con mới không có nói lung tung. Papa, con không chơi nữa. Papa ỉ lớn hiếp nhỏ.”

Dù là “con quỷ nhỏ” ác bá, nhưng vẫn là đứa trẻ chưa tới 5 tuổi mà thôi.

“Bảo bối, không bằng chúng ta hôm nay đi ăn McDonald có được hay không?”

Chơi mệt mỏi, Tử Du không chèn ép con trai nữa, trong nháy mắt thấy xe vừa dừng lại nơi vô cùng náo nhiệt đó. Dù sao về đến nhà cũng hai pa con ăn cơm, không bằng ăn ở bên ngoài.

“Papa, con không cần ăn những thức ăn bỏ đi kia.”

Điền Duệ Du rất có nguyên tắc; trên căn bản, nguyên tắc của cậu là từ ba cậu mà ra.

“Papa biết mà.”

Tử Du sửa lại tóc bởi vì mới vừa đùa giỡn nên có chút loạn. Cũng không biết người đàn ông Điền Hủ Ninh xảy ra chuyện gì, rõ ràng là cậu ngày từng ngày nuôi lớn con trai, chung quy lại vẫn thích tên đàn ông bận rộn đến trời đất điên đảo, có lẽ cha con trời sinh chính là như bọn họ vậy, không nhất định ngày ngày gặp mặt, nhưng quan hệ vẫn rất tốt. Hơn nữa đối với những thứ ba dạy thì tất cả đều thực hiện được không ít hơn nửa.

“Điền Duệ Du, có lúc con thật sự rất đáng ghét nha.”

Tử Du kéo hai má trắng noãn như sữa của con trai. Thật là giống khuôn mặt kia như đúc, đôi lúc thật là làm cậu mất hồn.

Tử Du mang theo con trai vừa mới mở cửa ra, bình thường so với các bạn đồng lứa có vài phần bình thản, Điền Duệ Du thậm chí ngay cả chưa kịp đổi giày liền hô to bay tới: “Ba.”

Là anh về. Thân thể cao lớn quen thuộc đang tựa tại cửa phòng sách, thấy con trai bay tới, cũi người xuống ôm lấy con:

“Ba, tại sao ba không có nói với con hôm nay ba sẽ về.”

Điền Duệ Du người bạn nhỏ bắt đầu tính sổ, gương mặt nho cùng gương mặt lớn “chính hiệu” đối diện.

“Vậy hôm nay ba về, con không vui sao?”

Điền Hủ Ninh nắm cái mũi nhỏ của con trai. Nhưng hình như có người mất hứng thấy anh về. Khóe mắt nhìn nơi nào đó, người con trai đang cầm túi đứng nơi đó, vẻ mặt rất bình thản, xem ra là quyết định làm như anh không tồn tại. Lâu như vậy không gặp vẫn là bộ dạng không liên quan đến cậu.

“Vui. Nhưng mà nếu ba có quà cho con thì con sẽ càng vui.”

Mục đích Điền Duệ Du vô cùng rõ ràng.

“Con muốn quà gì?”

Cụng vào trán đầy đặn của con trai, nhìn ánh mắt của con, giống mắt cậu y như đúc.

“Con muốn Lamborghini Murcielago.”

Lần trước cậu lên mạng nhìn hình ảnh thật sự là đẹp ngây người. Động cơ với cửa xe đều là toàn bộ phương vị mở ra. Phải nói bạn nhỏ Điền Duệ Du thích nhất thu thập nhiều loại xe, tuổi còn nhỏ mà thôi đã có một gian phòng riêng biệt rồi.

“Vậy thì có cái vấn đề gì? Chúng ta lập tức đi xem.”

Giá trị mấy ngàn đô la gì đó ở trong mắt Điền Hủ Ninh không là gì cả, chỉ cần con trai thích, muốn bao nhiêu anh cũng có thể mua cho con.

“Ba, ba mang về? Yeah.”

Người bạn nhỏ Điền Duệ Du hưng phấn đến quơ múa quả đấm nhỏ, gương mặt mong đợi.

Thím Đỗ vẫn còn bận rộn ở phòng bếp, mùi thức ăn xông vào mũi, Tử Du nhìn anh và con trò chuyện thân mật, giống như không thể nào dung hợp được người khác. Rất khó tưởng tượng một người đàn ông như vậy sẽ cưng chiều con cái. Không phải đều nói giữa ba và con trai, trời sinh có một thân mật, anh cùng với con trai thân thiết khiến người làm papa như cậu không thể không hâm mộ, ghen tỵ. Hơn nữa nhìn bộ dáng của anh giống như không muốn để ý cậu, ngay cả lông mày cũng không quét mắt một vòng. Cậu vẫn nên đi xa một chút, xuống bếp xem có thể giúp gì được không vậy. Cố ý coi thường khó chịu trong lòng, buông túi trong tay, Tử Du không nhìn bọn họ nữa, xoay người đi vào bếp.

Người con trai này thậm chí ngay cả liếc anh một cái cũng không nhìn đã bỏ đi? Điền Hủ Ninh khi hôn chồng chất trên khuôn mặt hồng hào của con trai xong, dáng hình mảnh khảnh đó đã biến mất ngay trước mắt.

“Ba, bây giờ chúng ta đi chơi đi.”

Khuôn mặt nhỏ tràn đầy mong mỏi.

“Ừm chúng ta đi.”

Anh cười cười.

Hai ba con tùy ý trò chuyện đi lên lầu. Trong tay Tử Du còn cầm một nắm rau cải, vừa dùng sức lặt vừa nghe tiếng bước chân bên ngoài kia đi lên lầu càng ngày càng nhỏ cho đến không nghe được.

Anh ta rất quá đáng. Thật sự rất quá đáng. Lại xem cậu như không khí. Rốt cuộc đối với anh thì cậu là cái gì? Lúc muốn thì bất kể cậu có đồng ý hay không cũng sẽ cưỡng ép cậu.

Ghét, cực kỳ ghét. Chẳng hiểu vì sao Điền Hủ Ninh lại là người đàn ông bị ghét bỏ nhất rồi.

Loại cảm giác ghét bỏ này vẫn kéo dài đến khi bọn họ cơm nước xong rồi giúp con tắm rửa vẫn không có biến mất.

“Papa, tại sao con cảm thấy tối nay papa không vui?”

Cho con trai tắm xong, mặc quần áo tử tế đã là 9 giờ tối rồi, lại đến thời gian đi ngủ bình thường của tiểu tử.

“Đừng nói lung tung, đâu có đâu. Bảo bối nhanh ngủ một chút đi.”

Tử Du giúp con kéo chăn nhỏ. Cậu thể hiện rõ lắm sao? Đến con trai cũng nhìn ra. Ai kêu cha con hai người bọn họ cả buổi tối đều ở đây nói chuyện không ngừng, thậm chí ngay cả nửa câu cậu cũng không nhúng vào được. Cơm nước xong cậu rầu rĩ lên lầu.

“Papa, con biết rồi. Nhất định là ba không có tặng quà cho papa, cho nên papa không vui đúng không? Không có chuyện gì, xe của con có thể cho papa chơi.”

Điền Duệ Du đem mẫu xe ba mới mua về đặt trên đầu giường mới bằng lòng ngủ.

“Con còn dám nói? Về sau không cho mua nhiều đồ đắt tiền như vậy. Có nghe hay không?”

Nghĩ kĩ một chút thì Trịnh Tử Du cậu sống hơn 20 năm chưa kiếm được một đồng tiền, nhưng cũng biết quý trọng đạo lý này. Nhưng đứa con trai chưa tới 5 tuổi của cậu lại xem cả thiên hạ đều là của mình, muốn trách thì trách ba nó là được rồi. Cả ngày lẫn đêm truyền thụ cái tư tưởng đó cho con.

“Papa, nhà chúng ta rất thiếu tiền sao?”

Chớp đôi mắt to long lanh, Điền Duệ Du không hiểu tại sao papa luôn muốn cậu biết được quý trọng đồ vật, không nên xài tiền bậy bạ.

“Xin hỏi Điền Duệ Du, tự con biết kiếm tiền sao?”

Có lúc Tử Du cảm thấy không thể khai thông tư tưởng cho con trai.

“Nhưng không phải ba rất có tiền sao? Ba nói tất cả của ba đều là của con. Con nhỏ như vậy, có thể kiếm tiền hay không thì có sao đâu?”

Đứa trẻ này vẫn không hiểu ý của cậu.

“Điền Duệ Du, lập tức ngủ cho papa.”

Tức chết cậu mà. Tử Du cảm thấy cậu nên nói chuyện đàng hoàng với tên đàn ông kia. Anh tiếp tục giáo dục như vậy, cũng không biết tương lai tiểu tử này sẽ trưởng thành như thế nào.

“Papa,ngủ ngon.”

Nhìn papa nổi giận đùng đùng rời đi, con sâu ngủ cũng tới. Papa rốt cuộc đang giận cái gì? Cậu vẫn là con nít, không nên nghĩ đến những chuyện không thuộc về mình.

Tử Du trở về phòng, kỳ quái là yên tĩnh nhưng một chút âm thanh cũng không có. Cậu cho là anh đã trở về phòng rồi, kết quả trên giường không ai, phòng tắm cũng không có, vậy rốt cuộc đi đâu? Trước kia anh trở lại, ước gì lập tức đem cậu trói trên giường ba ngày ba đêm không ra được, hôm nay không phải quá khác thường sao?

Bất kể như thế nào, Tử Du cảm giác mình nhất định phải thảo luận với anh về vấn đề giáo dục Duệ Duệ. Nhỏ như vậy mà tính tình lại hư, ngày ngày bị cha mẹ người ta khiếu nại, cậu chịu đủ rồi, còn có anh ấy dạy dỗ con là những thứ gì?

Không có ở đây thì ở phòng sách lầu dưới sao? Cậu đi tìm anh được không?

Điền Hủ Ninh để điện thoại ở trên bàn, trong lòng trở nên rõ ràng. Anh mới vừa nhận được điện thoại của Doãn Chính, Lưu Tuấn đã về. Em trai trên danh nghĩa của anh trở lại. Mang theo danh hiệu thiên tài đầu tư “ quản lý tài sản, tiếng tăm lừng lẫy Wall Street trở về. Nó còn chưa bước lên quốc thổ, Doãn Chính đã biết nó trở lại, bây giờ mặc dù tạm thời không có gì lớn, nhưng Điền Hủ Ninh biết mục đích của anh là cái gì.

Không tệ. Nó từ nhỏ đi học cũng không kém so với anh, chỉ là cá tính khác nhau mà thôi. Anh ngược lại muốn xem nó sẽ dùng thủ đoạn gì đi đối phó anh hoặc là nói, đoạt lại Điền Thị? Ha ha, rất lâu không có có gặp chuyện có tính khiêu chiến như vậy, anh thật sự rất mong đợi. Mục tiêu cuối cùng của nó vẫn là muốn vợ của Điền Hủ Ninh anh? Cũng không biết nó có khả năng tranh giành với anh hay không? Đặt lên bàn tay đã nắm thật chặt ở cùng một chỗ.

Vợ của anh? Đúng vậy, bọn họ kết hôn hơn 6 năm, có một con trai 5 tuổi. Nhưng anh vẫn chưa phải biết rốt cuộc cậu muốn anh làm sao mới đúng? Trong lòng của cậu, Lưu Tuấn còn tồn tại không? Anh không dám nghĩ tới. Nhưng anh biết trong lòng của cậu không có anh. Vẫn luôn không có, cho nên anh không hề làm những hành động làm cho người ta buồn cười nữa. Bất kể cậu có yêu hay không, anh đều muốn cột cậu bên mình, không phải sao?

*Cốc,Cốc,Cốc*

Ngoài cửa chợt vang lên tiếng gõ cửa cắt đứt phán đoán của anh.

“Chuyện gì?”

Khoảng thời gian này, người sẽ gõ cửa chỉ có thím Đỗ mới đúng. Con trai đã sớm ngủ, cậu ấy không thể nào chủ động tới tìm anh. Nhưng thím Đỗ cũng không phải không biết anh chưa bao giờ có thói quen ăn bữa khuya.

Tử Du không có nữa gõ cửa, trực tiếp vặn tay cầm cửa đi vào.

“Nguyệt Nguyệt, đã trễ thế này sao em còn chưa ngủ?”

Những năm gần đây, anh gọi nhũ danh của cậu đã thành thói quen. Mới vừa vặn nghĩ đến cậu, vậy mà cậu chủ động tìm đến anh. Đây thật là ly kỳ. Nhưng anh luôn luôn tỉnh táo cũng không biểu hiện ra nhiều cảm xúc.

“Em có việc muốn nói với anh.”

Tử Du đến gần anh, phát hiện anh như đang suy nghĩ việc gì. Anh lại đang nghĩ gì thế? Rõ ràng ở chung một chỗ nhiều năm như vậy, thân thể lại thân mật đến vậy, Tử Du phát hiện mình vẫn chưa hiểu rõ anh.

“Nói chuyện gì?”

Không có từ trên ghế đứng lên, một anh tay gảy nhẹ mặt bàn chờ cậu mở miệng.

“Chính là chuyện của Duệ Duệ...”

Tử Du nuốt nước miếng, đề tài giữa bọn họ luôn đều là anh chủ đạo, hiện tại cậu đi chủ đạo; mới vừa rồi lúc từ trên lầu đi xuống, khí thế của cậu hoàn toàn không có.

“Con trai chuyện gì cần lo lắng sao? Anh cảm thấy con rất tốt.”

Cậu tắm rửa xong, cơ thể nhàn nhạt mùi thơm khiến anh khống chế không được nhớ mong, kéo cậu xuống, để cho cậu ngồi lên bắp đùi của anh.

“Anh như vậy làm sao chúng ta nói chuyện? Buông em ra đã.”

Tử Du ở trong lòng anh không được tự nhiên uốn éo người.

“Anh cảm thấy được chúng ta tương đối không cần nói.”

Xúc cảm mềm mại trong tay khiến anh không muốn nói chút nào, anh chỉ muốn đem cậu đè ở trên bàn hung hăng ức hiếp. Sinh một đứa con, thân thể cậu vẫn mảnh khảnh như vậy, căn bản không giống như người papa một đứa trẻ 5 tuổi. Có điều, mấy năm này thím Đỗ bồi bổ nhiều nên cậu đã không mảnh mai giống lúc mới vừa kết hôn như thế, ít nhất sẽ không khi anh trên giường động một chút là ngất đi khiến anh một mình tự xử.

“Chúng ta cần nói cái gì?”

Giọng nói càng ngày càng nhỏ, bởi vì tay anh đã chui vào trong lớp áo ngủ cậu. Tên cầm thú này mỗi lần trở lại vừa thấy được cậu vốn là như vậy, không thể nói hai câu liền động tay động chân rồi. Cậu cho là lần này sẽ không như vậy, dù sao thời điểm vừa mới trở về anh không có để ý cậu không phải sao?

“Nói chuyện đứa nhỏ........Đừng mà......”

Quần áo bên người đã không thấy, anh ta căn bản không muốn nói chuyện.

“Xuỵt, chúng ta bây giờ cái gì cũng không cần nói, chỉ cần cảm thụ là tốt rồi...”

Những năm gần đây, mỗi một lần triền miên, Tử Du cảm giác đầu óc mình lại bắt đầu hỗn loạn, toàn thân mềm nhũn, căn bản vô lực kháng cự, mặc cho anh cởi quần áo ngủ mỏng manh của cậu ra, cố tình làm bậy.

Anh từ từ phe phẩy vù vù bên tai nhạy cảm của cậu, cậu nhẹ run rẩy. Rõ ràng muốn tới nói chuyện của con, làm sao sẽ thành như vậy chứ?

Đôi mắt long lanh của cậu sắp chảy ra nước, môi đỏ mọng khẽ đóng khẽ mở, khiến anh rất muốn làm chuyện tà ác, không biết cậu có đồng ý hay không? Những năm này, anh rõ ràng cảm giác được cậu đã không còn bài xích anh như thế, nhưng cũng chỉ là không bài xích mà thôi.

“Nguyệt Nguyệt, dùng nó giúp anh....nha.”

Nửa đứng dậy đè cậu ở trước bàn sách, ngón tay thon dài vỗ về cánh môi như hoa của cậu, anh ở bên tai của cậu cúi đầu dụ dỗ, tay cũng không dừng ở trên người của cậu tác oai tác quái.

“Em không muốn như vậy, không muốn...”

Chỉ trách mấy lần kinh nghiệm trước kia dọa hỏng cậu, cho nên vừa nghe đến anh lại nhắc tới, cậu chỉ muốn đẩy ra anh. Cậu sợ, cậu không dám làm như vậy. Bởi vì thân thể giãy dụa đụng phải điện thoại di động anh đặt trên bàn, “bụp” một tiếng, lanh lảnh nằm trên mặt đất.

“Vậy chỉ dùng một cái miệng nhỏ khác đi.”

Điện thoại di động rơi trên mặt đất khiến anh nhớ lại cú điện thoại vừa rồi, người đàn ông được nhắc tới trong cú điện thoại kia. Mà lúc này cậu từ chối làm anh vô cùng tức giận.

“Đau quá...”

Trong phòng sách tối tăm, cảnh xuân đang nồng cháy...

Xâm chiếm cùng chật hẹp; bao dung cùng dã man; bắp thịt cùng lực lượng, mồ hôi cùng thở gấp; anh ôm cậu, thật chặt trong ngực, hết sức triền miên ở chung một chỗ. Gương mặt của cậu dính sát vào da thịt đầy mồ hôi của anh, hơi thở gấp, giữa lông mày xuân sắc vô biên.

“Nhìn anh, nhìn anh, anh là ai?”

Anh vội vàng chứng thực khiến Tử Du chịu đựng sắp tới cực hạn mở mắt ra:

“Hủ Ninh anh là Hủ Ninh.”

Anh luôn thích hỏi cậu như vậy, vậy anh thì sao? Sẽ là của cậu? Sẽ là của một mình cậu sao? Giống như ngay trước mắt hiện ra bầu trời đầy sao, lòng Tử Du thắt lại.

“Nguyệt Nguyệt, em là của anh. Vĩnh viễn là của anh.”

Trầm luân là độc dược đẹp nhất, tất cả của anh không có chút nào cất giữ, giao trọn nơi cậu, một giọt lại một giọt rưới vào trong cơ thể cậu.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co