006
Một tháng sau, vào một buổi tối thứ Sáu, Tử Du và Lưu Tranh kéo cửa sắt xuống, dán lên tường một tờ giấy đỏ.
Ngày mai, quán đóng cửa, nghỉ ba ngày.
"Này, Tử Du" Lưu Tranh lo lắng nhìn tờ giấy đỏ đó. "Cậu quyết định làm thế thật à? Bây giò hối hận vẫn còn kịp đấy!"
Triển Hiên đứng cạnh Lưu Tranh cũng đang nhìn tờ giấy đó.
"Nếu bỏ cưới thì có thể tới nhà chúng tôi, còn tảng đá đó tôi nói giúp một tiếng là được rồi"
Ánh mắt của Tử Du từ tờ giấy đỏ chuyển sang hai người kia đầy bực dọc.
"Này, tôi muốn kết hôn đấy! Hai người không thể thực lòng chúc phúc cho tôi được à? Ai muốn bỏ cưới? Đừng nói mấy lời xui xẻo như thế nữa, được chứ?"
Triển Hiên và Lưu Tranh nhìn nhau, nhún nhún vai.
"Được rồi, Ziyu, không phải miễn cưỡng làm gì!"
"Đúng rồi, có điều đây là chuyện cả đời, không được quyết định trong lúc nóng giận đâu."
"Tôi không vì nóng giận mà quyết định" Tử Du nghiến răng nói.
"Không phải vì nóng giận thì vì cái gì?" Triển Hiên chau mày.
"Đúng đấy! Rõ ràng biết người ta không yêu mình..."
"Đủ rồi. Hai người cứ tàn nhẫn thêm chút nữa đi!"
Có hai người bạn quá hiểu mình đôi khi lại khiến mình khó chịu! Hai anh chàng đẹp trai ấy cuối cùng cũng yên lặng, liếc nhìn cậu.
"Được rồi! Được rồi" cậu thõng vai xuống vẻ như đầu hàng.
"Hai người nói đều đúng. Tôi biết quyết định của mình rất nguy hiểm, nhưng hai người có biết đây có thể là cơ hội cuối nguy hiểm, nhưng hai người có biết đây có thể là cơ hội cuối cùng, cũng có thể là duy nhất của tôi không, tôi không muốn bỏ lỡ. Cho dù anh ấy cưới tôi không phải vì tình yêu, thì tôi cũng có mất gì đâu? Tôi trở thành bạn đời của anh ấy, có thể danh chính ngôn thuận ở bên anh ấy, lúc nào nhớ là có thể gặp, tôi không phải đè nén tình cảm của mình. Mấy ai yêu đơn phương có thể hạnh phúc giống tôi? Vả lại hai người cũng bi quan quá đấy. Biết đâu khi chung sống với nhau, anh ấy sẽ yêu tôi, biết đâu một thời gian ngắn nữa anh ấy sẽ quên Hoa Sâm và nói không chừng chúng tôi sẽ sống rất hạnh phúc, vui vẻ. Không thử thì làm sao biết được?"
"Tôi không biết cậu là một con bạc đấy!" Triển Hiên càng mím chặt môi. "Lý trí của cậu để đâu hết rồi? Chẳng phải từ sáng tới tối cậu đều rao giảng cái gì mà không muốn cưới sao?"
Tử Du gượng cười.
"Tôi thừa nhận tôi là một kẻ lừa đảo, tôi thừa nhận tôi hèn nhát, không kiên định. Hai người đừng lo lắng cho tôi nữa, được không? Tôi sẽ không sao. Tôi đã quyết định cố gắng làm một người bạn đời tốt của anh ấy cho dù kết quả như thế nào, chí ít tôi cũng đã cố gắng."
Triển Hiên và Lưu Tranh lặng yên. Không phải vì hai người bị thuyết phục, mà bởi vẻ điềm tĩnh trên khuôn mặt Tử Du. Họ biết rằng cậu sẽ không thay đổi ý kiến.
"Được rồi! Cậu cũng về sớm đi. Ngày mai còn phải dậy sớm để trang điểm, làm tóc nữa."
Vẫy tay chào hai người, Tử Du quay đi. Cậu thẳng lưng, tư thế tao nhã, như một nam chiến sĩ kiên cường. Cậu là một chiến sĩ chiến đấu vì tình yêu.
"Cậu ấy rất dũng cảm." Lưu Tranh lẩm bẩm.
"Cũng rất ngu xuẩn" Triển Hiên chêm lời.
.
Buổi sáng hôm sau, Tử Du ở trong phòng mình chờ Hủ Ninh tới đón. Mấy người bạn đang cười cười nói nói giúp cậu làm tóc, trang điểm. Bởi người thân của Tử Du đều không còn, hơn nữa nhà Hủ Ninh cũng neo người, bởi thế họ tổ chức đám cưới đơn giản. Điều khiến Tử Du lo lắng...đó là hai người đều quyết định hôn lễ không quá phô trương, nhưng Hủ Ninh vẫn kiên quyết phải có những nghi thức bình thường và vẫn không thể tránh được bánh kẹo, trang sức, áo cưới, thậm chí là ảnh cưới.
Hôm chụp ảnh cưới, cậu thấy anh vô cùng ngượng ngùng. Đa phần đàn ông đối với việc chụp ảnh đám cưới đều cảm thấy rất vô vị và không hiểu tại sao phụ nữ lại nhất quyết làm việc ấy. Nhưng trong quá trình chụp ảnh cậu lại nhìn thấy sự quan tâm của anh. Đối với tất cả những việc cậu làm, anh đều nhẫn nại, điều đó làm cậu rất cảm động. Đây là lần đầu tiên cậu có thể mong chờ, có lẽ, hôn nhân của họ sẽ thành công...
"Anh Tử Du, anh đẹp thật!" Hoa Sâm cất lời khen ngợi khi Tử Du đã trang điểm xong.
Tử Du hôm nay quả thực đẹp hơn những ngày thường. Bộ vest cưới cùng tà vải màu trắng hợp với thân hình thanh mảnh càng tôn thêm vẻ yêu kiều của cậu, trang điểm nhẹ vừa đẹp, mái tóc vuốt ngược, trang nhã, lại thêm khăn choàng đầu đơn giản để nhận dạng cho việc người được gả đi, những thứ này đều do cậu tự thiết kế. Hiệu quả của việc kết hợp đó cũng đủ để chứng tỏ cậu quả thực là người tinh tế.
"Cảm ơn!" Tử Du mỉm cười với Hoa Sâm, quay một vòng, hài lòng nhìn mình trong gương.
"Chú rể tới rồi!" Lưu Tranh ở ngoài cửa nói vọng vào.
Điền Hủ Ninh bước vào cửa, Tử Du đứng dậy đón anh. Trong tay anh cầm một bó hoa bách hợp lúc nhìn thấy Tử Du, anh bỗng ngây người không nói nên lời.
"Hi!" Tử Du cảm thấy dáng vẻ của anh rất thú vị.
"Em...thật đẹp..." Anh nghẹn lời, hai má có chút ửng hồng.
Anh bỗng thấy căng thẳng khi Tử Du đứng bên. Quen biết cậu đã lâu như thế nhưng chưa bao giờ anh chú ý quan sát, hóa ra cậu đẹp như vậy. Thậm chí anh còn không chú ý tới Hoa Sâm đang ở bên...
Tử Du sững sờ rồi nở nụ cười vui vẻ. Cậu thực sự vui, bởi cậu biết anh vì cậu mà má ửng hồng, tim anh cũng vì cậu mà đập rộn ràng...
"Đồ ngốc!" cậu đáp nhưng trong lòng lại cảm thấy ngọt ngào, sung sướng.
Điền Hủ Ninh nắm tay cậu, cậu cũng nắm chặt tay anh. Cậu sợ nếu không nắm tay anh thì sẽ bị bay lên trên trời trong niềm vui sướng.
Lễ cưới đơn giản nhưng long trọng. Tử Du vẫn còn đắm chìm trong cảm giác hạnh phúc, cho dù nét mặt của ông nội có phần khó chịu nhưng điều đó không ảnh hưởng gì tới tâm trạng của cậu.
Lúc trao nhẫn cưới, Hủ Ninh lồng vào ngón áp út của cậu một chiếc nhẫn được thiết kế rất trang nhã, sự cẩn thận và dịu dàng của anh làm cậu cảm động. May mà có chiếc khăn choàng che bớt nên anh không chú ý đến niềm hạnh phúc vô bờ trong đôi mắt cậu.
Sau khi Tử Du đeo nhẫn cho anh, anh kéo khăn choàng lên rồi hôn cậu.
Đôi môi khô nhưng ấm áp đó nhẹ nhàng đặt lên môi cậu, dịu dàng, cẩn trọng.
Anh không ngờ môi của cậu lại ngọt ngào đến thế. Anh phát hiện mình đã chìm đắm trong mùi thơm của cậu, không muốn buông cậu ra, và càng không muốn nhanh chóng kết thúc nụ hôn này như thế. Anh tìm viền môi cậu, chiếm lấy vị ngọt ngào của đôi môi ấy đắm chìm trong nụ hôn, quên cả thời gian, không gian, cho tới lúc có người ho hắng.
Anh bỗng buông cậu ra, trong ánh mắt Tử Du có sự kinh ngạc nhưng lại không có ý trách cử. Ánh mắt cậu long lanh, đôi môi vì sự chiếm hữu của anh mà đỏ mọng, cảnh tượng đẹp đẽ ấy làm rung động lòng người...
Anh không biết vì sao hôm nay mình lại có cảm giác khác khi nhìn Tử Du như thế. Đây là lần thứ hai anh vì cậu mà trái tim đập loạn nhịp, hồi hộp. Bởi từ hôm nay, cậu không còn là một người bạn mà trở thành 'vợ' anh rồi chăng?
"Tốt rồi, đừng kề cà nữa, chuẩn bị về thôi!" giọng nói thô lỗ và khó chịu của Điền Chính Nghiêm làm đứt dòng suy nghĩ của Hủ Ninh.
Anh cảm thấy mừng thầm vì bị ông ngắt mạch suy nghĩ của mình. Anh có dự cảm, tốt nhất là không nên tìm hiểu sâu vấn đề này nữa.
Khi sắp bước ra khỏi phòng cưới, Hủ Ninh mới chú ý tới chàng trai đi cạnh Hoa Sâm...Là chàng trai hôm đó, người yêu của Hoa Sâm.
Lúc đứng đợi xe, Hoa Sâm đưa người đó tới trước mặt họ.
"Ông nội, anh Hủ Ninh, cháu xin giới thiệu với mọi người, đây là anh Trần Hạc Nhất, là...là bạn cháu." Qua thái độ ngượng ngùng ấy, có thể dễ dàng nhận ra chàng trai đó không chỉ là bạn bình thường của cậu.
Điều mà không ai ngờ là Hoa Sâm lại chọn thời cơ này để giới thiệu Hạc Nhất với mọi người, bao gồm cả Tử Du. Không thể không thừa nhận đây là một lựa chọn cực kỳ thông minh, bởi Hủ Ninh và ông nội dù có suy nghĩ thế nào đi chăng nữa cũng sẽ không tức giận vào lúc này.
Có điều...
Tử Du có cảm giác như có người vừa tắt nguồn điện đi, đang say sưa xem phim thì đột nhiên màn hình tối đen, từ trong giấc mộng ngọt ngào quay về với hiện thực. Hủ Ninh nắm tay cậu thật chặt anh lạnh lùng, trừng mắt nhìn Trần Hạc Nhất.
Điều mà cậu đang nhìn thấy trên nét mặt anh... là ghen tuông sao? Thế thì vừa nãy có phải gương mặt cậu cũng có biểu hiện giống thế không?
"Chào em, cảm ơn em đã tới dự hôn lễ của bọn anh." Tử Du mỉm cười nói với Hạc Nhất.
"Chúc mừng hai anh" Trần Hạc Nhất cười để lộ hàm răng trắng.
Tử Du không biết lúc này Hủ Ninh đang có tâm trạng như thế nào khi nghe câu chúc mừng ấy. Cậu hiểu tốt nhất là bây giờ nên kéo anh đi chỗ khác.
"Cảm ơn em, giờ bọn anh đi đây, xe tới rồi."
Hủ Ninh vẫn không tỏ thái độ gì.
"Hủ Ninh" Tử Du kéo tay anh.
Lúc lâu sau, ánh mắt của anh mới rời khỏi Hoa Sâm và Hạc Nhất.
"Xe tới rồi" Tử Du nhắc lại một lần nữa. Cậu không biết phải làm thế nào để tiếp tục giữ nụ cười trên khuôn mặt mình, khóe miệng cay cay, lòng cũng chua xót.
Trần Hạc Nhất cùng Hoa Sâm đi về nhà họ Điền. Ông nội bước vào cổng, không nói không rằng đi vào phòng và đóng cửa lại. Ông không chỉ bất mãn với cuộc hôn nhân của Hủ Ninh, mà còn tức giận hơn khi thấy Hoa Sâm bị người khác cướp mất.
Hành động mất lịch sự của ông nội cũng không ảnh hưởng tới tâm trạng của Tử Du, điều thực sự làm cậu rớt xuống đáy vực là tình cảm của Hủ Ninh.
Từ lúc Trần Hạc Nhất xuất hiện, không lúc nào Hủ Ninh rời mắt khỏi hai người. Giống như đang chờ Hạc Nhất làm một hành động gì đó không đúng, khi ấy anh sẽ lập tức xông lên cho cậu ta vài đấm.
Tử Du bắt đầu nghi ngờ, liệu quyết định kết hôn của mình có đúng không.
"Anh đưa em về phòng nghỉ ngơi một chút" Hủ Ninh nói với Tử Du.
Haizzz! Chí ít anh ấy cũng không quên sự tồn tại của mình, cậu tự an ủi.
"Vâng"
Phòng ở tầng hai. Trước khi kết hôn Hủ Ninh đã đưa cậu đến xem phòng. Bên cạnh phòng của anh có một phòng trống trước kia dùng để làm phòng khách, anh nói để cậu dùng phòng đó. Tuy cảm thấy hụt hẫng đối với quyết định ngủ riêng của anh, nhưng lúc đó Tử Du lại không nói gì.
"Ở đây."
Tử Du theo Hủ Ninh đi đến căn phòng có dán chữ hỷ ở trước cửa. Cậu ngây người nhìn vào bên trong, cảm thấy bất ngờ...
"Anh làm...làm thế này từ lúc nào vậy." Cậu lẩm bẩm. Cậu không dám tin vào mắt mình, căn phòng rộng rãi, bức tường ngăn giữa phòng ngủ và phòng khách đã bị phá đi từ lúc nào, nơi đặt tủ quần áo trước đây giờ đã trở thành một phòng thay đồ.
Tử Du như đang mơ, cậu bước vào phòng nhìn những sự thay đổi đó.
Một bên bức tường trong phòng thay đồ được thiết kế thành tủ quần áo. Tủ có bốn ngăn hai ngăn tủ để quần áo nam, hai ngăn còn lại vẫn trống. Ngoài ra trong phòng còn đặt một bàn trang điểm. Cách trang trí của anh vốn tạo cho người khác cảm giác đơn giản mà mạnh mẽ, bây giờ vì những đồ dùng mới này mà trở nên ấm áp và dịu dàng hơn.
Tử Du bước vào phòng tắm, trong đó cũng có chiếc tủ hai ngăn, một ngăn để đồ dùng của anh, một ngăn để trống..
"Từ lúc quyết định kết hôn vói em, anh đã gọi người tới sửa sang lại. Xin lỗi vì anh tự ý thay đổi thế này mà không hỏi ý kiến của em."
Hủ Ninh nhìn Tử Du lặng yên đứng đó, bỗng thấy bất. "Nếu như em không thích, chúng ta có thể thay đổi...nếu như em còn muốn gì khác nữa..."
"Không! Thế này quá tốt rồi!" Tử Du quay lại, vội vàng ngắt lời anh.
Hủ Ninh ngây người. Lại một lần nữa anh có cảm giác trái tim mình đập dữ dội. Anh chưa từng thấy cậu biểu hiện như thế bao giờ, hai tay cậu đặt trên ngực, đôi mắt như có màn sương long lanh.
Anh không biết mình đã làm gì, nhưng chắc chắn là cậu rất vui. Vì anh sửa sang lại căn phòng này chăng? Hủ Ninh nghi ngờ. Nhưng bất luận là như thế nào, anh nguyện làm mọi điều để được nhìn thấy cậu vui mừng như thế.
"Cảm ơn anh, anh đối với em thật tốt!" Tử Du ôm lấy gò má anh, bất ngờ đặt lên môi anh một nụ hôn. Điền Hủ Ninh vẫn ngạc nhiên đứng đó, Tử Du gục đầu lên vai anh, ôm anh thật chặt. Đây là lần đầu tiên cậu thể hiện tình cảm và sự cảm động của mình...
Những điều anh làm quá ý nghĩa đối với cậu. Tuy kết hôn với cậu chi là một quyết định nhất thời, nhưng anh không phải là người tùy tiện hứa hẹn thề thốt. Chia đôi, tất cả mọi thứ trong căn phòng này đều được chia đôi. Điều này không chỉ thể hiện anh là người sống ngăn nắp, mà còn chứng tỏ anh thực sự chấp nhận cậu bước vào cuộc sống của mình, tôn trọng cậu, cùng cậu chia sẻ mọi điều.
"Đủ rồi...thế là đủ rồi." Tử Du mím môi, đôi mắt nhòe lệ.
"Em nói gì?" Cậu ôm anh thật chặt, tựa đầu vào vai anh, không biết nói gì. Hủ Ninh hoang mang, không hiểu vì sao Tử Du hôm nay lại khác với người con trai mà anh đã quen biềt năm năm đến thế.
"Không có gì" cậu lắc đầu.
Vừa nãy, thái độ của anh đối với Trần Hạc Nhất làm tâm trạng của cậu như rớt xuống vực sâu, còn bây giờ khi nhận được sự quan tâm của anh, cậu lại phấn chấn tinh thần.
Cậu là một người rất dễ hài lòng!
Cậu nghĩ rằng Hủ Ninh cũng hiểu điều này.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co