010
"Tôi biết, thực ra anh không thuộc về tôi.
Tôi biết, hạnh phúc hiện tại, cho dù có thể làm người ta say đắm như thế nào thì cũng chỉ là ảo ảnh.
Tôi biết mình chỉ tạm thời giành anh từ bên cậu ấy để cùng anh trải qua một quãng thời gian đẹp đẽ.
Tôi phải luôn nhắc nhở mình về điều đó, không được quên, không được quên, không được quên...
Như thế có một ngày tôi sẽ phải trả anh về nơi ấy, có thể, nỗi đau sẽ vơi đi..."
Ziyu.
Sau khi Hoa Sâm ra nước ngoài, mỗi ngày qua đi đều nhẹ nhàng và ngọt ngào hơn.
Một buổi sáng, Tử Du tỉnh giấc, chậm chạp mở mắt, nhìn thấy khuôn mặt của anh, cậu mỉm cười, bỗng không muốn dậy nữa, chỉ muốn nằm trên giường như thế và không làm gì cả, chỉ nhìn anh.
Cậu muốn nhìn để nhớ từng đường nét trên gương mặt, nhớ nhịp thở, nhớ đường cong của viền môi, nhớ cảm giác mỗi khi đặt tay lên lồng ngực ấm áp của anh. Cậu muốn nhớ bởi lo sợ ngày nào đó sẽ để mất anh...
Bước xuống giường, mở chiếc laptop đang đặt trên bàn trang điểm, cậu bỗng muốn viết nhiều điều, muốn ghi chép lại.
"Tử Du?"
Đột nhiên hơi ấm quen thuộc luôn bên mình biến mất, anh bắt đầu cảm thấy hoảng hốt.
"Em đang làm gì đấy?" Anh thấy cậu đang mải miết gõ bàn phím.
"Không có gì..." Tử Du vội vàng chuyển màn hình, quay đầu lại. "Em chỉ lên mạng đọc tin tức thôi"
Hủ Ninh nheo mày nhưng không nói gì nữa.
Tử Du tắt laptop, anh bước lại gần ôm lấy bờ vai cậu, anh cúi xuống mái tóc đen, mềm mại của cậu và hít một hơi thật sâu. Mấy tháng gần đây, anh đã dần quen và cũng thích mùi thơm của cậu.
"Anh đang làm gì thế?" Tử Du cười hỏi.
Đôi tay anh đặt lên trên khuôn ngực ấm áp mềm mại của cậu.
"Chẳng phải anh nói...sáng nay phải đi miền Nam...để gặp khách hàng..."
Nụ cười của cậu biến mất, nhịp thở bắt đầu hỗn loạn, bởi anh đang luồn tay vào trong lớp áo ngủ của cậu, ngón tay thô ráp không biết vô tình hay cố ý chạm vào nhũ hoa nhạy cảm của cậu.
Tử Du ngẩng đầu, nhìn anh bằng đôi mắt đầy tình ý.
"Sẽ không kịp..."
"Không cần quan tâm xem có kịp hay không..."
Đôi môi lướt qua vành tai cậu, bộ râu lún phún tuy làm cậu hơi đau nhưng cũng đủ để kích thích làn da nhạy cảm.
"Anh sao thế? Chẳng giống anh chút nào..." Tử Du vội nói. Đôi môi anh đã đặt lên dái tai của cậu một nụ hôn.
Khoảnh khắc đó, chút lý trí còn lại trong suy nghĩ của cậu cũng không còn. Đó là nhược điểm của cậu! Anh hiểu rõ điều ấy. Những ngày gần đây, người đàn ông này đã quá rõ những điểm nhạy cảm trên cơ thể cậu.
"Lên giường nhé..." một giọng nói mê hoặc làm cậu khó lòng từ chối.
. . .
"Ôi! Đúng...đúng là không kịp rồi!" Hơi thở gấp gáp.
Rầm một tiếng, từ trên giường lao xuống, chỉnh trang lại quần áo, Tử Du kéo tay chàng trai đang nằm trên giường, nhưng cậu lại bị anh kéo ngược lại.
"Muộn lắm rồi! Sắp mười giờ rồi!"
Đôi mắt lười nhác chợt mở to. Muộn thế rồi sao? Chết tiệt! Chưa bao giờ anh đi làm muộn.
Hủ Ninh nhảy xuống giường. Một cơ thể cường tráng trong bộ dạng không một manh áo đang đang đứng trước mặt Tử Du, nhưng lúc này cậu không được phép đỏ mặt.
"Nhanh lên chút!" Hai người kéo tay nhau vào phòng thay quần áo.
Tử Du vội vội vàng vàng lấy một bộ đồ trong tủ đưa cho Hủ Ninh. Sau đó cậu chọn cho mình một bộ đồ đơn giản.
"Để em giúp anh!"
Anh mặc vest nên hơi phiền, Tử Du giúp anh thắt cà vạt...
"Ối! Chưa xong! Còn tóc..." Tử Du kéo anh lại.
Bây giờ cậu chịu trách nhiệm chăm sóc và chỉnh trang lại mái tóc của anh. Mỗi sáng, cậu đều chải đầu giúp anh, hôm nay cũng không ngoại lệ.
Xong xuôi tất cả, hai người vội vội vàng vàng chạy xuống tầng dưới.
Kít...vội vàng phanh lại. Vừa xuống tới nơi đã thấy ông nội đang trừng mắt nhìn.
"Mấy giờ rồi hả?" Ông nội bực tức giáo huấn.
Đôi mắt sáng như đèn đỏ, quét qua mái tóc rối bời cùng khuôn mặt ngáy ngủ của cậu, và cả nét mặt vội vàng của cháu ông.
Điền Chính Nghiêm lắc đầu. Ai nhìn cũng biết được vì sao muộn thế này mà hai người mới đi xuống, thật chẳng ra thể thống gì!
Tử Du và Hủ Ninh chột dạ, giống như hai đứa trẻ bị bắt lỗi vì làm việc xấu. Hai người nắm tay và cùng nhìn nhau.
"Còn đứng đó làm gì nữa? Không mau ăn sáng đi!" ông nội quát lên.
Tử Du nhìn vào phòng ăn. Trên bàn có cháo, và mấy đĩa rau nhỏ, bữa sáng quả là phong phú, là ông đã dậy sớm để nấu bữa sáng sao? Xem ra bình thường ông tỏ ra khó khăn với cậu, nhưng thực ra ông cũng rất quan tâm cậu!
Nhưng bây giờ không có thời gian để mà cảm động nữa.
"Giờ bọn cháu phải đi luôn, không đủ thời gian ăn sáng nữa đâu ông."
"Đi thôi em!" Hủ Ninh kéo Tử Du ra ngoài.
"Này! Sao lại thế? Vội cái gì chứ! Hai đứa này..."
"Sao lại đi ra ngoài trong bộ dáng ấy? Chẳng phải sẽ làm trò cười... thật là..." Điền Chính Nghiêm lẩm bẩm, nhìn theo bóng hai người.
Vốn không nghe thấy tiếng lẩm bẩm của ông nội, hai người đã vào xe.
"Hôm nay không cần đưa em tới quán, chỉ cần tới đầu đường là được rồi."
"Không được" Hủ Ninh quay đầu lại. "Anh không yên tâm..." anh bỗng dừng lại, trừng mắt nhìn cậu.
"Làm sao?"
Tử Du theo ánh mắt anh nhìn xuống ngực mình, mới phát hiện cà vạt của anh lại đang thắt trên cổ cậu. Trong lúc vội vàng lại xảy ra chuyện này, chẳng trách ông nội khi nãy lắc đầu, trừng mắt nhìn cậu.
Hai người nhìn nhau, cùng cười lớn.
Ngồi trên xe, Tử Du cảm thấy mình chưa vui vẻ như thế bao giờ. Hủ Ninh một tay cầm vô lăng, một tay tay nắm tay cậu.
Sự thân thiết buổi sáng và sự vội vàng sau đó, làm hai người cảm thấy gần gũi hơn. Cậu thấy mình thật may mắn khi quyết định kết hôn với anh.
Nếu không như thế, cậu sẽ không thể cảm nhận được niềm hạnh phúc lúc này, nếu không phải như thế, cậu sẽ không được nhìn thấy rất nhiều diện mạo của anh.
Vì ân ái với cậu mà anh quên công việc, quên trách nhiệm và quên đi thời gian...
Không ngăn được nụ cười nơi khóe môi, cậu nắm tay anh. Cảm nhận được sự tiếp xúc của cậu Hủ Ninh cũng mỉm cười. Anh rất kinh ngạc khi phát hiện, từ ngày cưới Tử Du, anh đã cười rất nhiều so với những năm trước đó.
Hôm nay anh còn phá vỡ cả thói quen vẫn giữ lâu nay – đi làm muộn, mà nguyên nhân là quấn quít với 'vợ'. Nhưng anh không hề cảm thấy áy náy, trái lại, còn cảm thấy vui vẻ.
Anh chưa từng nghĩ sẽ hài lòng về cuộc sống hôn nhân của mình. Tử Du bước vào cuộc sống của anh, thay đổi anh, thay đổi không khí của nhà họ Điền, và anh vui khi thấy sự thay đổi đó. Cưới cậu là một điều tốt, cùng cậu trò chuyện cũng là một niềm vui, ân ái với cậu...cũng là niềm vui như thế, anh cảm thấy mình may mắn vì đã lấy được một báu vật.
"Anh cười gì thế?" Tử Du hỏi.
Dừng lại trước đèn đỏ. Hủ Ninh quay đầu, nhìn thấy nụ cười quyến rũ trên khuôn mặt Tử Du.
"Không có gì" anh khẽ nói "Chỉ là cảm thấy cưới được em là điều rất tốt."
Anh và cậu đều nghĩ về một chuyện, Tử Du cảm động.
Có phải là tốt so với Hoa Sâm không? Có phải em tốt hơn Hoa Sâm không? Cậu rất muốn hỏi như thế, nhưng vẫn không dám mở lời.
"Sống cùng em anh có cảm giác thế nào?"
"Anh thấy thoải mái, rất dễ chịu" Hủ Ninh trả lời không hề do dự.
Đáp án này làm cậu hơi thất vọng. Nhưng cậu lại không nói, vì không muốn hiểu quá rõ.
Không lâu sau, xe tới trước cửa hàng của Tử Du.
"Anh lái xe cẩn thận!" bước xuống, cậu ghé sát vào cửa xe dặn dò.
Đúng lúc cậu định nghiêng người hôn lên má anh thì điện thoại của anh đổ chuông.
"A lô? Hoa Sâm à? Sao hôm qua không thấy gọi điện thoại cho anh? Lần trước em nói chủ nhà...A lô! Anh không nghe rõ..."
Có thể do sóng điện thoại không tốt, Hủ Ninh xuống xe đi tới phía trước để nói chuyện. Tử Du sợ xe của anh bị bắt nên vẫn đứng ở chỗ đó.
Ở đoạn đường xa xa, cậu thấy Hủ Ninh đang chăm chú nghe điện thoại, có lúc lại nhăn mày. Lúc này cậu sực hiểu cảm giác thất vọng của mình khi nãy là từ đâu.
Hóa ra cậu không muốn anh cảm thấy thoải mái khi ở bên cậu, cậu muốn anh có cảm giác bất an, căng thẳng, muốn anh cảm thấy không an toàn, chính là muốn anh cảm thấy không thoải mái! Cậu không muốn anh nghe điện thoại của người khác mà quên mất sự tồn tại của cậu. Sự mong đợi của cậu có phải là quá cao?
. . .
Hai ngày này, Hủ Ninh xuống miền Nam công tác, chỉ có Tử Du và ông nội ở nhà. Cậu vẫn như thường lệ, buổi trưa và buổi tối đều sẽ qua nhà nấu cơm cho ông nội. Nhưng Điền Chính Nghiêm không khi nào hài lòng với những món cậu nấu.
"Đây là cái gì? Muốn tôi ăn cái đồ này hả? Tôi không ăn!"
Trên bàn là một đĩa rau cải, thịt xào tỏi, cá hấp, còn có cả canh trứng.
"Ông! Ông bị cao huyết áp, ăn đồ thanh đạm một chút thì sẽ tốt hơn" Tử Du nhẫn nại giải thích.
Kết hôn được vài tháng, Tử Du biết ông nội không những bị cao huyết áp, mà còn có bệnh thấp khớp, tất cả vấn đề đều xuất phát từ cách ăn uống. Cả nhà có thói quen ăn đồ ăn mặn, lại nhiều dầu, chẳng trách tình trạng sức khỏe lại như thế. Trước đây Hoa Sâm toàn làm theo ý của ông nội, nhưng cậu không chấp nhận chuyện này tiếp tục xảy ra.
Ông nội bỏ đũa xuống, chạy tới trước bài vị: "Bà ơi! Bà xem Hủ Ninh lấy về một đứa bất hiếu thế đấy. Sao sống nổi đây, nó cho tôi ăn toàn những thứ linh tinh, rõ ràng là muốn tôi chết! Số tôi khổ quá! Đến khi già rồi mà còn bị người ta ngược đãi..."
Tử Du nghe ông nội bẻ cong ý tốt của mình, trong lòng cũng có phần tức giận.
"Ông nội, ông đừng nghĩ nhiều đến chuyện đó! Cho dù ông có thích hay không thì đây vẫn là cơm bữa trưa nay."
Ông nội trừng mắt nhìn cậu: "Hừm! Tôi thật sự không hiểu vì sao Hủ Ninh lại lấy loại như cậu, Hoa Sâm tốt hơn cậu cả trăm lần. Tôi có tiền! Tôi đi ra ngoài ăn, khỏi phải chịu cậu trút giận!"
"Ông!" Tử Du gọi lại nhưng không kịp vì Điền Chính Nghiêm đã đi ra khỏi nhà rồi.
Lần này ra ngoài, chắc chắn ông lại đi nói chuyện với hàng xóm những điều không hài lòng về cậu. Trong lòng của ông nội, mãi mãi không có người con trai nào có thể so sánh được với Hoa Sâm.
Tử Du chán nản, nhìn những món ăn mà mình đã tận tình làm, tính toán lượt calorie, lượng cholesterol, cậu chẳng còn hứng thú ăn uống gì nữa.
Cậu mím môi, lấy túi xách đi ra khỏi nhà.
-
Quay về Chanh Cá, cậu cũng còn nhiều vấn đề phải giải quyết.
"Ziyu, cậu như thế này là không được! Buổi trưa là lúc bận rộn nhất, cậu thì cứ không ở đây, tôi mệt lắm cậu có biết không hả?" Lưu Tranh nhìn cậu kể khổ.
"Chẳng phải tôi đã thuê thêm hai sinh viên tới phụ sao?"
"Hai con bé đó thì làm được gì, tôi đã lười, chúng nó còn lười hơn tôi."
"Thôi anh chịu khó vậy, nếu thực sự không được thì tìm thêm người mới là ổn thôi."
An ủi Lưu Tranh xong, lúc chưa đông khách Tử Du dọn dẹp lại quán một chút. Đến khoảng bốn giờ, cậu nói với Lưu Tranh:
"Lưu Tranh, tôi về qua nhà một lúc. Bữa trưa ông nội giận tôi, không biết bây giờ đã ăn cơm chưa."
"Ông già khó tính ấy hả, cho dù cậu có làm gì thì ông ấy cũng không hài lòng, cậu còn quan tâm ông ấy làm gì?" Lưu Tranh hiểu rõ hoàn cảnh của Tử Du, nên rất bất bình thay cậu.
Tử Du gượng cười: "Tôi đi đây! Bye!"
.
Về đến nhà, cậu gõ cửa phòng ông nội: "Ông nội?"
Không nghe thấy tiếng trả lời. Cậu đứng đợi ở ngoài cửa một chút. Tiếp tục gõ cửa, vẫn không có phản ứng gì, đang định quay đi thì nghe thấy "ầm" một tiếng.
Tử Du có cảm giác bất an, cậu mở cửa đi vào.
"Ông nội?"
Điền Chính Nghiêm bị ngã xuống đất, mặt mày xanh xao, miệng méo xệch. Tử Du sợ hãi chạy đến bên cạnh. Điền Chính Nghiêm định nói gì đó, nhưng cũng nói không được.
Tử Du biết ngay là ông bị trúng gió. Tay run run, nhưng cậu cố gắng trấn tĩnh, không được hoảng loạn, bởi lúc này ông chỉ có thể dựa vào cậu. Cậu cố gắng lục lọi trong ký ức, nhớ hồi còn làm bồi bàn, cậu đã được chứng kiến một bác sĩ đông y giúp người bệnh ở trong tình trạng cấp bách, ký ức lướt qua...Cậu dìu ông nội tới dựa vào giường.
"Ông, ông đừng sợ. Cháu đi gọi xe cấp cứ, sẽ quay lại ngay."
Tử Du chạy ra ngoài, gọi 119, sau đó
cậu chạy vào lấy một chiếc kim trong tủ ở phòng khách, dùng lửa đốt một chút để tiêu độc. Rồi cậu lại chạy về phòng ông nội, dùng kim châm vào mười đầu ngón tay của ông, vừa châm vừa an ủi.
Vài phút sau, đôi mắt ông dần dần lấy lại thần thái, nhưng miệng thì vẫn méo xệch, Tử Du xoa xoa lên tai ông, chờ hai bên tai đều đỏ rồi, liền châm vào hai bên tai...Không lâu sau, ông cũng dần dần trở lại bình thường. Hình như ông cũng biết vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, ông tỉnh lại nhưng tinh thần vẫn chưa ổn định.
Ông nắm chặt tay của Tử Du, giống như một người đang bị chìm trong nước nắm được một thanh gỗ. Đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy trên khuôn mặt bướng bỉnh của ông xuất hiện cảm giác sợ hãi và yếu đuối.
"Ông nội, đừng sợ, không có chuyện gì đâu."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co