Truyen3h.Co

NinhDu - Chanh Cá

012

chewli_

Nhận được rồi!

Tình yêu và sự lưu luyến của anh.

Nhận được rồi!

Từng giọt ký ức ngọt ngào và tươi đẹp.

Nhận được rồi!

Tình cảm dành cho anh.

Phải chăng em đã có thể.

Mang nụ cười ly biệt.

Ziyu.

"Gần đây cậu với tảng đá ấy thế nào rồi?" Lưu Tranh vừa lau cửa kính vừa nói chuyện với Tử Du.

"Cũng không tồi!" Tử Du trả lời rất nhanh, dáng vẻ hạnh phúc.

"Ồ? Nói thế hóa ra ván bài trước đây của cậu là đúng à? Chúc mừng cậu! Không ngờ chưa đầy một năm, cậu có thể giành được tình yêu của tảng đá ấy."

Tử Du cúi mặt: "Đâu có, anh ấy vẫn chưa yêu tôi."

"Sao cậu biết được."

"Đàn ông thường rất khó quên người yêu đầu tiên, đặc biệt là anh ấy, anh ấy là người rất chung tình."

"Chuyện này rất khó nói, tôi thấy anh ta đối với Hoa Sâm cũng chỉ là tình cảm của anh trai với em trai thôi, nếu không làm gì có người đàn ông bình thường nào lại sống chung với người mình yêu hơn chục năm mà không có xảy ra chuyện gì đó. Ờ, đúng rồi! Nói không chừng..." anh nhìn Tử Du.

"Này, anh ấy bình thường đấy chứ?"

Tử Du đỏ ửng mặt: "Anh ấy rất bình thường..."

Lưu Tranh cười rất gian xảo: "Tốt! Thế là quá hạnh phúc rồi! Cậu yên tâm đi, đàn ông như anh ta, không có chuyện lên giường với một người mà mình không có tình cảm, chứ đừng nói tới chuyện kết hôn. Điều này chắc chắn là cậu có chỗ đứng rất quan trọng trong lòng anh ta"

Thật không? Cậu có thể ôm ấp chút hy vọng đó chứ?

Lời nói của Lưu Tranh khiến Tử Du cảm thấy nghẹn ngào. Gần một năm nay, lúc nào cậu cũng nơm nớp lo sợ, lúc nào cũng nhắc nhở mình không được kỳ vọng, lúc nào cũng cẩn thận giữ gìn không để anh phát hiện...

"Này! Ông xã cậu tới kìa" giọng của Lưu Tranh đánh thức Tử Du đang chìm đắm trong suy nghĩ.

"Hả?" cậu ngạc nhiên nhìn Hủ Ninh bước vào. Từ khi kết hôn, anh không cần vì muốn tìm cậu nói chuyện mà đến uống rượu, cũng rất ít tới quán. "Sao anh lại tới đây?"

Anh lúng túng, đang lúc Tử Du ngạc nhiên thì anh đã đưa một bó hoa tulip trắng từ phía sau ra: "Hôm nay...à... là kỷ niệm một năm ngày cưới...".

Tử Du hoàn toàn sững sờ, một hồi lâu không thốt nên lời, những giọt nước mắt tuôn trào...Hủ Ninh càng lúng túng. Anh không hiểu tại sao Tử Du lại khóc, anh vốn dĩ muốn làm cậu vui vẻ.

"Em không thích loại hoa này à? Anh đã làm gì sai sao?"

"Không!" Tử Du vội vàng huơ tay, giật lấy bó hoa trong tay anh, ôm anh thật chặt.

Đây là hoa mà anh tặng cậu!

"Em vui lắm! Rất vui! Cám ơn anh!"

Hủ Ninh thở phào. Anh không có kinh nghiệm nào về việc chọn quà cho người khác. Trước đây anh còn có Tử Du làm cố vấn, nhưng bây giờ anh không thể làm như thế, bởi người anh tặng chính là cậu.

"Em có thể đi được không? Anh đặt một bàn tiệc hai người ở Marco Polo."

"Được chứ!" Tử Du trả lời ngay. Cậu cảm thấy như sau lưng là ánh mắt oán giận...

"Tử Du, cậu lại muốn chuồn hả..." Lưu Tranh nghiến răng nói.

"Xin lỗi nhé!" Tử Du cười. "Tình huống đặc biệt mà!"

"Được rồi! Muốn đi thì đi nhanh lên!" Lưu Tranh nhìn.

Thật không biết ai mới là chủ, muốn đi sớm còn phải được sự đồng ý của Lưu Tranh, Tử Du thầm thở dài, nhưng hôm nay không có bất cứ việc gì có thể ảnh hưởng tới niềm vui của cậu.

"Không được! Em không thể mặc thế này mà đi được!"

Tử Du đột nhiên cúi xuống nhìn bộ đồ rất đơn giản mà mình đang mặc. "Em phải về nhà thay đồ mới được!"

Hủ Ninh gật đầu.

"Được thôi. Giờ chúng ta đi! Lưu Tranh, phiền anh rồi."

Tử Du một tay ôm bó hoa, một tay nắm lấy tay anh bước ra khỏi Chanh Cá. Cậu nói với anh:

"À! Không phải em muốn về nhà đâu nhé! Mà là về nhà trọ. Em có một bộ lễ phục rất đẹp, nhưng có rất ít cơ hội để mặc, hôm nay nhân tiện lấy ra mặc luôn."

Hủ Ninh nghe xong hơi khó chịu. Anh cúi mặt xuống, bất giác cảm thấy không vui. Từ khi giúp cậu chuyển đồ đạc tới giờ, Hủ Ninh không về nhà trọ của Tử Du lần nào nữa. Biết cậu còn giữ phòng tới bây giờ, anh cảm thấy hơi tức ngực.

Bước vào phòng trọ của cậu, anh nhìn khắp nơi, cảm giác khó chịu càng tăng lên. Phòng trọ tuy nhỏ, nhưng đầy ắp phong cách của Tử Du, bức tường được sơn màu xanh mà cậu yêu thích nhất, trần nhà còn có những ngôi sao do cậu tự tay vẽ. Các đồ gia dụng đầy đủ, trong tủ quần áo cũng treo đầy quần áo của cậu.

Căn phòng này hoàn toàn không có vẻ vắng bóng người đã một năm nay, giống như lúc nào cũng chuẩn bị sẵn để chờ đợi chủ nhân của nó quay về.

Tử Du đi vào phòng thay quần áo. Hủ Ninh ngồi trên sofa phòng khách. Anh nhìn chiếc gối ôm trên sofa, chúng là những chiếc gối được thêu thủ công.

Trong đầu anh hiện lên căn phòng của họ...Không có. Nơi đó hoàn toàn không có phong cách của Tử Du. Nếu như đem đồ của cậu đi hết, thì trong căn phòng đó hoàn toàn không có dấu vết nào của cậu. Ngay cả quần áo và đồ dùng cá nhân của cậu cũng ít tới đáng thương.

Một năm trước khi cậu tới, cũng chỉ một vali nhỏ. Anh tin rằng nếu giờ cậu dọn đi cũng chỉ cần một va li nhỏ mà thôi. Dường như cậu cố tình không muốn để lại dấu vết. Cậu như một người khách qua đường, như một người đi du lịch...

Hủ Ninh nghĩ đến đây, trong lòng có phần kinh ngạc. Anh hoang mang, tức giận nhưng lại không biết rằng có gì đó không đúng...

Tử Du đang vui vẻ từ trong phòng bước ra, còn khuôn mặt Hủ Ninh lại như mang một tầng băng lạnh.

"Anh muốn em trả lại căn phòng này! Ngày mai sẽ dọn hết đồ đạc về nhà!" anh nghiêm túc ra lệnh cho cậu.

Tử Du không hiểu tại sao tình cảm của anh lại thay đổi nhanh chóng thế, anh cũng chưa bao giờ dùng thái độ như thế để nói với cậu.

"Em không thể chuyển được!" cậu phản ứng một cách thẳng thừng.

Cậu không thể, cậu vẫn không thể, đây là một tuyến phòng ngự cuối cùng của cậu. Sự tồn tại của căn phòng này nhắc nhở cậu, vẫn không thể...vẫn không thể chìm đắm trong ảo tưởng như thế. Anh vẫn chưa thuộc về cậu, sẽ có một ngày anh trở về bên Hoa Sâm, đây là sự sợ hãi sâu sắc nhất trong lòng cậu...

Hủ Ninh nhìn cậu bằng ánh mắt lạnh lùng, không thể hiểu nổi ý cậu muốn nói. Ngày hôm nay, không khí vốn dĩ đang tốt đẹp giờ đã hoàn toàn biến mất...

.

Qua một đêm dài khó ngủ, hôm sau khi Tử Du xuất hiện ở Chanh Cá, mắt cậu thâm quầng như gấu trúc...

"Lưu Tranh, anh nói xem, có phải tôi đã làm sai không?" Người duy nhất cậu có thể nói chuyện này là Lưu Tranh.

"Hừ! Cậu vốn đã sai rồi. Ngay từ đầu cậu không nên lấy anh ta. Đã gả cho người ta rồi, thì phải toàn tâm toàn ý vun đắp cho cuộc hôn nhân này, sao cậu phải suy nghĩ nhiều như thế? Dũng khí của cậu còn ít hơn Hủ Ninh nhiều. Cậu nghĩ xem, anh ta vì quyết định kết hôn với cậu mà đã sửa sang lại cả phòng, phá bỏ bức tường ngăn đó. Nếu đem ra so sánh, cậu mới là đồ nhát gan."

"Đó là bởi tôi hiểu anh ấy. Tôi biết anh ấy không dễ dàng quên Hoa Sâm như thế, tôi biết nếu có một ngày Hoa Sâm chia tay người yêu và nhận ra những điểm tốt của Hủ Ninh, thì hai người sẽ lập tức quay về bên nhau. Nếu có ngày đó, tôi không muốn mình là hòn đá vướng chân anh ấy."

"Tôi chịu cậu đấy. Cậu không có cảm giác an toàn tới thế sao? Cậu không có lòng tin với anh ấy đến thế cơ à? Thứ nhất, giả thiết 'nếu như' của cậu chưa chắc đã phát sinh. Thứ hai, nếu có phát sinh, biết đâu anh ta sẽ chọn cậu."

"Thật không?" Tử Du ngẩng đầu nhìn Lưu Tranh.

Lưu Tranh thở dài. Cậu ấy lừa được tất cả mọi người. Cậu luôn tạo cho người khác cảm thấy cậu là một người kiên cường, tự tin, thực ra trong tình yêu, Tử Du lại là một người mềm yếu và tự ti.

"Tôi không thể tính trước cho cậu. Tôi chỉ có thể nói, nếu cậu không thử, sao có thể biết được? Bây giờ nếu cậu không bỏ được sự kiên trì vô ích đó thì chỉ làm cho mối quan hệ của hai người trở nên tồi tệ hơn, e rằng đến lúc không phải vì Hoa Sâm, hai người đã Game Over rồi."

Tử Du ngây người một lúc "Anh nói rất có lý".

Lưu Tranh tỏ vẻ những điều tôi nói rất có lý.

"Cậu xem, anh ấy còn nhớ kỷ niệm một năm ngày cưới, còn biết tặng quà cho cậu, đưa cậu đi nhà hàng, có thể thấy tảng đá ấy cũng không phải là đến nỗi hết thuốc chữa đâu."

Đúng đấy! Anh ấy chắc chắn vẫn quan tâm cậu mà!

"Đi đi! Bây giờ đi tìm anh ta đi" Lưu Tranh nói.

Tử Du không phản đối.

Cậu không còn nghi hoặc nữa! Trên đường về nhà, tâm trạng của cậu giống như một chú chim bị nhốt trong lồng được trả về bầu trời tự do. Bây giờ việc cậu muốn làm nhất là gặp anh, nói với anh, thực ra cậu rất yêu anh, từ trước tới giờ đều rất yêu anh...

Tử Du chạy tới công ty. Bây giờ chắc anh đang ở trong phòng làm việc, nhưng anh lại không ở đó.

"Anh Tử Du, sao anh lại tới đây? Sếp không có ở đây! Anh ấy nghe một cú điện thoại xong là đi ngay."

Nhân viên nữ trong phòng thông báo tin tình báo cho cậu.

Tử Du có chút thất vọng, nhưng vẫn ổn vì cậu biết kiểu gì anh cũng quay về. Cậu ngồi nghỉ trong văn phòng của anh.

Một năm nay, cậu chưa từng làm việc này, nhưng bây giờ tâm trạng của cậu khác rồi, cậu bắt đầu dám lấy danh nghĩa là vợ để đợi anh. Bởi thế, cậu ngồi trên ghế của anh, giờ lịch làm việc của anh để xem. Cậu chấp nhận cho mình xem trộm một chút...

Trên đó ghi chép chi chít lịch công tác, kế hoạch làm việc. Ngày mồng Mười tháng sau, anh dùng bút đỏ vẽ một vòng rất lớn.

Tử Du tim đập mạnh. Bởi vì ngày đó là...

Cậu vội vàng đọc tiếp trang sau. Ngày mồng Mười không hề sắp xếp lịch làm việc nào, năm ngày sau đó cũng vậy.

Phía trên ghi chép ngày giờ bay. Thượng Hải - đảo Bali BR25510:05/15:15.

Những dòng chữ rắn rỏi của anh – sinh nhật Tử Du và bù tuần trăng mật.

Cậu không thể tin nổi, mắt trừng trừng nhìn vào những chữ đó. Anh chuẩn bị kế hoạch này từ khi nào.

Vài giây sau, cậu nhảy trên ghế và phá lên cười như một người điên. Mọi người trong phòng làm việc đều tròn mắt nhìn cậu, nhưng cậu không thèm quan tâm, bởi cậu đang rất vui! Cậu muốn gặp anh, rất muốn gặp anh ngay bây giờ!

Tử Du gọi điện thoại cho anh, nhưng không có tín hiệu. Cậu đi đi lại lại trong phòng làm việc, hy vọng một giây sau anh sẽ xuất hiện. Nhưng đã rất nhiều giây trôi qua mà anh vẫn không xuất hiện.

Tử Du không đợi nổi nữa, với tâm trạng lúc này, cậu không thể ở mãi trong căn phòng này. Cậu quyết định đi tìm chủ nhà để trả lại phòng. Đúng rồi! Bây giờ phải tìm vài hộp giấy để chứa đồ, đem hết về, có thể sẽ để đầy trong căn phòng của họ, thế nào ông nội cũng ca cẩm cho xem.

Tử Du vui vẻ nghĩ tới những chuyện này, vừa hát vừa bước ra khỏi phòng làm việc của Hủ Ninh.

.

Về đến nhà, cậu nhìn thấy ông nội.

"Ông nội, nhà mình có hộp giấy không ông nhỉ?"

Ông nội đang thắp hương cho bà. Ông quay đầu lại, biểu hiện có phần phức tạp.

Đây là lần đầu tiên Tử Du nhìn thấy ông như thế, hình như có điều gì đó rất khó nói.

"Ông, có chuyện gì không?"

"Hoa Sâm về rồi."

"Hoa Sâm về rồi? Sao lại thế được? Chưa nghe cậu ấy nói gì mà! Hơn nữa bây giờ cậu ấy vẫn đang còn học, đã nghỉ hè đâu?"

"Không biết. Hủ Ninh nói thằng bé vừa mới xuống sân bay và điện thoại về, Hủ Ninh đi đón nó rồi. Nghe nói trong điện thoại, Hoa Sâm cứ khóc mãi, có thể là chia tay với người yêu ở bên Mỹ rồi, bộ dạng của Hủ Ninh cũng vội vàng lắm."

Tử Du đăm đăm nhìn về phía trước, toàn thân như bị rớt xuống vực thẳm...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co