Truyen3h.Co

nnm.lvt | Thuốc Phiện

1

NguyenNgan2512

*Lưu ý: Ngọc Mỹ nhỏ tuổi hơn Văn Thuận


Cửa lớn của biệt thự đột ngột bị đạp muốn bung ra khỏi bản lề, Nguyễn Ngọc Mỹ - lão đại của Bang Kim Sơn một thân đầy máu đỏ chậm chạp bước vào. Đám đàn em thân cận của hắn bước vào ngay theo sau, kẻ nào cũng be bét máu không thua gì lão đại của chúng.

Trận chiến tranh giành địa bàn giữa Bang Kim Sơn và một băng đảng phía nam thành phố đã kéo dài suốt từ nửa đêm đến rạng sáng. Vì bị tập kích bất ngờ nên người của Kim Sơn không kịp gọi quân cứu trợ. Nếu ngay khi đó không có Nguyễn Ngọc Mỹ ở kho hàng, có lẽ căn cứ này đã sớm bị đánh chiếm sạch sẽ.

"Đỡ lão đại về phòng đi, để tao gọi bác sĩ Vương đến."

Người được gọi là cánh tay phải của gã hướng về phía đám đàn em ra lệnh.

"Không cần... gọi Thiếu chủ lại đây."

Nguyễn Ngọc Mỹ khó khăn lắm mới có thể nói trọn vẹn câu này, cảm giác mạn sườn trái của hắn đang bị rách toạc, đau đến nín thở.

"Nhưng..."

"Ngay!!"

Hắn gằn giọng, bằng tất cả sức lực còn lại.

Sau khi được băng bó một cách tạm bợ bởi bàn tay thô kệch chỉ biết cầm súng và dao của gã trợ thủ. Nguyễn Ngọc Mỹ liền khoát tay xua hết bọn chúng ra ngoài, đôi mắt hắn mệt mỏi nhắm nghiền, cơn đau từ mạn sườn khiến hắn còn chẳng dám thở mạnh.

"Lão đại, cậu gọi tôi."

Nguyễn Ngọc Mỹ vừa nghe thấy thanh âm mềm mại bên tai, hắn không nói một lời nào, chỉ giơ tay hướng về phía cửa ngoắc nhẹ một cái.

Người trắng trẻo mảnh khảnh vừa bước vào kia vô cùng nghe lời, chậm rãi đóng cửa lại rồi bước về phía hắn. Khuôn mặt thanh tú lộ rõ vẻ hoang mang khi nhìn thấy mớ hổ lốn máu đỏ lẫn băng trắng bên mạn sườn trái của hắn.

"Sao lần nào cậu tìm tôi cũng trong tình trạng thế này vậy?"

Nguyễn Ngọc Mỹ bật cười, nhưng cơn đau lại làm tiếng cười của hắn thành một tiếng gầm gừ nặng nề. Chết tiệt.

Hắn nắm lấy cổ tay thon gầy của người vẫn đang đứng ở mé bên kia, kéo lại gần.

"Đừng nói nữa, giúp tôi đi, Văn Thuận."

Văn Thuận thở dài một tiếng, cậu ngồi xuống bên cạnh giường, kiểm tra tin tức tố của Nguyễn Ngọc Mỹ. Hắn là một alpha trội nên tin tức tố tỏa ra luôn rất mạnh, có đôi lúc còn khiến anh cảm thấy choáng váng. Nhưng ngay lúc này mùi Gỗ huyết rồng lại chỉ có chút dư vị vô cùng nhạt, yếu ớt như chính hơi thở của hắn.

Văn Thuận khẽ chau mày. Đã thành ra như vậy còn không chịu gọi bác sĩ đến, cái tên này chắc chắn là chán sống lắm rồi.

Anh cúi sát lại gần để quan sát vết thương của Nguyễn Ngọc Mỹ, tin tức tố mùi hoa anh túc chầm chậm tỏa ra bao phủ lấy phòng ngủ lớn. Ngay lập tức hơi thở của người nằm trên giường không còn nặng nề như ban nãy nữa. Mi tâm dần giãn ra.

Anh túc là một loài cây thuộc họ thuốc phiện, có tác dụng giảm đau cực mạnh. Mùi hương của loài hoa này giống như một chất gây nghiện liều cao.

Nguyễn lão đại rất nhạy cảm với mùi hương, những kẻ xung quanh hắn đa phần là beta, hoặc nếu có thì cũng chỉ là những kẻ có tin tức tố nhàn nhạt. Duy chỉ có cái thứ hương thuốc phiện tỏa ra trên người Văn Thuận khiến hắn chẳng thể nào chán ghét được.

Thậm chí là...

Nghiện...

Văn Thuận từ một Thiếu chủ của một danh gia vọng tộc, chỉ sau một đêm đã trở nên sa cơ thất thế, cha ruột đốt nhà tự sát, mẹ kế ôm tiền bỏ trốn, món nợ của Lê gia cứ thế đổ lên vai Thiếu chủ chỉ vừa mới 25 tuổi.

Lúc Nguyễn Ngọc Mỹ đến khu vực của Trần gia thì đã thấy cả căn biệt thự chìm trong biển lửa. Trong khuôn viên là một chàng trai gầy gò, trên gương mặt thanh tú lấm tấm những vệt đen. Chẳng khóc, chẳng phát ra bất cứ thanh âm nào, chỉ đờ đẫn nhìn cái lò lửa đang bốc khói nghi ngút trước mắt.

Ngay tối hôm đó, Nguyễn Ngọc Mỹ đưa người về, món nợ khổng lồ kia cũng thay mặt anh mà trả hết.

Nếu Văn Thuận là thuốc phiện, vậy thì hắn muốn độc chiếm cơn nghiện này.

Một cơn đau rách da thịt truyền đến đại não khiến Nguyễn Ngọc Mỹ dứt khỏi những dòng hồi tưởng mơ màng. Hắn trừng mắt nhìn người bên cạnh. Văn Thuận trái lại chẳng có vẻ gì là sợ sệt, ngón tay bôi thuốc ở miệng vết thương cũng không hề giảm lực.

"Sao lại đau thế này, thuốc của tôi đâu?"

"Không nên lạm dụng."

Nguyễn Ngọc Mỹ vươn tay nắm lấy cái gáy thon nhỏ của Văn Thuận, thô bạo kéo sát lại gần ngay trước mũi. Hắn cúi đầu hôn lên tuyến thể của anh, tham lam hít lấy cái thứ hương mê hoặc đó.

Cắn thật nhẹ.

Văn Thuận rùng mình, cố lách người ra, nhưng vô ích. Cứ mỗi lần hắn ngửi thấy tin tức tố của cậu, sức lực lại đột nhiên lại lớn như vậy.

"Sẽ nghiện."

Nguyễn Ngọc Mỹ như được tiêm thuốc giảm đau liều cao, quên sạch cơn đau đã dày vò thân thể hắn ban nãy. Hắn bóp chặt lấy eo của Văn Thuận, cắn mạnh lên xương quai xanh mảnh khảnh của anh.

"Sớm đã nghiện rồi."

"Cậu cố tình không hiểu sao? Nếu nghiện thì sẽ không cai được nữa, sau này không có thứ thuốc giảm đau nào có thể có tác dụng với cậu nữa đâu."

Nguyễn Ngọc Mỹ nghe đến chữ sau này, vẻ mặt lập tức sa sầm, hắn giữ chặt lấy cổ tay Văn Thuận, lực mạnh đến mức để lại một dấu hằn đỏ sẫm

"Sau này? Anh có ý định sẽ rời khỏi tôi sao?"

Văn Thuận cắn môi, cố chịu đựng cái sự mạnh bạo đến đáng sợ của hắn, mỗi lần hắn nổi điên, tốt nhất là anh chỉ nên im lặng.

Nguyễn Ngọc Mỹ là một gã có máu chiếm hữu vô cùng cao, và thật tình cờ, hắn lại nhắm trúng Văn Thuận.Từ lúc được đem về bên cạnh hắn, Văn Thuận luôn phải dùng miếng dán gáy để che đi mùi tin tức tố của mình. Xung quanh anh cũng chưa từng xuất hiện bất cứ một alpha nào khác ngoài hắn.

Bởi vì Nguyễn Ngọc Mỹ không muốn chia sẻ thuốc của mình với bất cứ ai cả.

Đúng vậy.

Bây giờ hắn như thế, cũng chỉ vì tin tức tố trên người anh mà thôi.

Thấy ánh mắt Văn Thuận trở nên lơ đãng, Nguyễn Ngọc Mỹ càng lộ rõ vẻ không hài lòng, hắn đột ngột xoay người đè anh xuống dưới thân của mình. Một tay xé toạc hàng cúc áo, để lộ ra cơ thể trắng mịn không chút khuyết điểm.

"Trả lời. Anh có ý định rời khỏi tôi đúng không?"

Văn Thuận vẫn im lặng. Anh thấy trái tim mình trở nên căng thẳng mỗi khi đối diện với ánh mắt của hắn, mỗi khi hắn dùng đôi môi nóng hổi đó mà hôn lên từng tấc da thịt trên cơ thể anh.

Hắn là ai chứ, lão đại của Bang Kim Sơn, một nhân vật tai to mặt lớn của thế giới ngầm.

Còn anh là ai, một kẻ sa cơ thất thế không cửa không nhà.

Rồi sau này hắn cũng sẽ có một omega cho riêng mình, có lẽ là một người cùng tầng lớp với hắn, xứng đôi với hắn. Còn anh thì sao? Đứng ở phía sau nhìn hắn ôm ấp người khác, mỗi lần gặp đau đớn mới tìm đến anh ư?

Xin lỗi, ai có thể chịu được chuyện đó, nhưng Văn Thuận thì không.

Anh không muốn chia sẻ người mình yêu với bất cứ ai cả.

Thế nên, anh nhất định không thể có bất cứ tình cảm gì không phải với người này được. Nhất định không.

Nguyễn Ngọc Mỹ dần mất kiên nhẫn trước sự im lặng của Văn Thuận, hắn cúi xuống nhắm đến đôi môi hồng nhuận. Thế mà Văn Thuận lại quay đầu né tránh, để chiếc hôn của hắn rơi vào khoảng không.

Sẵn tâm trạng đang cực kì tồi tệ. Nguyễn Ngọc Mỹ lại càng phát hỏa hơn, mùi huyết rồng mỗi lúc càng tỏa ra cực mạnh. Nhiều đến mức Văn Thuận còn thấy có chút ngạt thở, choáng váng.

Tay chân anh trở nên mất đi sức lực. Để mặc cho kẻ to lớn kia khống chế.

Nguyễn Ngọc Mỹ thô bạo cắn mút lên cần cổ của Văn Thuận, đầu lưỡi hắn trượt dần xuống bờ ngực thơm mịn màng, tìm đến đầu nhũ đỏ hồng mà mạnh mẽ trêu ghẹo khiến nó dựng đứng.

Bên dưới, ngón tay của hắn cũng đang không ngừng khuếch trương lỗ nhỏ ẩm ướt. Văn Thuận run rẩy bấu chặt vào ga giường, anh không muốn chìm đắm vào cơn sóng tình dục này, nhưng khoái cảm cứ lấn át làm lu mờ lý trí.

Từng cái chuyển động, cái đẩy hông của hắn đều vào sâu bên trong cơ thể của anh. Như thể chỉ muốn biến cả hai cơ thể hòa làm một. Mùi hoa anh túc tỏa ra ngập tràn cả căn phòng, cơn hứng tình của Nguyễn Ngọc Mỹ càng thêm lớn.

Nguyễn Ngọc Mỹ không chỉ nghiện cái thứ tỏa ra từ tuyến thể đó.

Hắn chính là nghiện tất cả mọi thứ thuộc về người dưới thân mình.

"Đừng! Cậu... cậu điên rồi à?"

Văn Thuận cảm nhận được hàm răng sắc nhọn của hắn đang kề cạnh ở nơi tuyến thể, anh vội vàng giãy dụa kịch liệt.

Ừ, hắn phát điên rồi.

Chỉ nghĩ đến việc một ngày nào đó Văn Thuận không còn là của hắn, cũng ở dưới thân kẻ khác mà bày ra vẻ mặt đê mê chết tiệt này. Nguyễn Ngọc Mỹ càng như phát hỏa hơn.

"Tôi muốn anh là của một mình tôi."

Hắn vừa dứt câu, cơn đau từ sau gáy khiến Văn Thuận ứa nước mắt. Tay chân chẳng còn sức lực để mà động đậy.

Tên khốn này...

Hắn lại cứ thế mà đánh dấu anh.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co