Truyen3h.Co

nnm.lvt | Thuốc Phiện

25

NguyenNgan2512

Văn Thuận cảm nhận được rõ nhiệt độ của vật to nóng kia trong lòng bàn tay dù cách một lớp vải dày dặn, vành tai anh trở nên đỏ lừ. Không khí trong phòng bị câu nói và hành động mờ ám của Ngọc Mỹ làm cho nóng lên.

Văn Thuận muốn giãy tay ra nhưng lực của Ngọc Mỹ quá mạnh khiến anh chẳng thể nhúc nhích. Cái tên này có thật là vừa khỏi bệnh không vậy?

"Không được."

Ngọc Mỹ ôm eo của Văn Thuận, ngón tay luồn vào trong áo ngủ của anh vuốt nhẹ một đường dọc sống lưng mềm mịn.

"Không được cái gì?"

"Không được vận động mạnh... cậu còn chưa khỏe hẳn."

"Vậy thì vận động nhẹ thôi."

Thiệu Huy sau khi sắp xếp xong hành lý của Ngọc Mỹ xong đi đến nhà chính thì thấy lão đại đang ngồi ở phòng ăn gọt khoai tây, còn Văn Thuận thì đeo tạp dề bận rộn tới lui ở trong bếp. Cảnh tượng có chút kì quái này khiến Thiệu Huy không khỏi tò mò.

"Lão đại, anh làm gì vậy?"

Thiệu Huy lại gần Ngọc Mỹ hỏi nhỏ.

Ngọc Mỹ còn chưa kịp trả lời đã nghe giọng Văn Thuận vang lên từ phía sau lưng, trên tay còn là con dao dính máu gà đỏ tươi.

"Cậu ta đòi vận động nhẹ."

"Có muốn vận động chung không?"

Ngọc Mỹ đẩy rổ khoai tây đầy ụ về phía Thiệu Huy, miệng cười nhưng mắt thì khóc ra hiệu cầu cứu.

"Không được, cứ để lão đại làm, vậy thì mới bớt đau chân, đúng không Ngọc Mỹ?"

Văn Thuận vừa cầm dao mổ gà vừa nhìn hắn cười như thế thì cho dù có súng trong tay hắn cũng chả dám nói không. Đành ngậm đắng nuốt cay tiếp tục gọt chỗ khoai tây còn lại.

Thiệu Huy không hiểu tại sao ngồi gọt khoai tây lại được gọi là vận động, vì sao dùng tay gọt thì lại bớt đau chân nhưng cũng không dám hỏi. Cậu ngồi xuống đối diện nhìn lão đại đau khổ vụng về gọt đống khoai tây mà củ muốn đi hết theo vỏ.

"Này."

Ngọc Mỹ đột nhiên nói nhỏ.

"Dạ?"

"Hay là về lại Ma-"

Phập.

Tiếng dao cắm mạnh xuống thớt khiến Ngọc Mỹ nuốt luôn nửa câu còn lại xuống bụng.

Lúc dùng bữa xong Ngọc Mỹ còn định theo Văn Thuận vào nhà phụ thì anh đã đóng sầm cửa lại trước mặt hắn, nói vọng lại.

"Cho tới khi khỏe hẳn thì cấm mò sang đây."

.

Tốc độ hồi phục của Ngọc Mỹ đúng là đáng kinh ngạc, bác sĩ riêng tới khám cho hắn định kì mỗi ngày đều trầm trồ về khả năng hồi phục của hắn. Những vết thương khác thì không nói, tổn thương ở chân nặng như thế mà cũng đã khá hơn rất nhiều, chỉ gần hai tháng sau ca mổ mà hắn đã có thể đi lại được, tuy hơi khó khăn một chút nhưng cũng là vô cùng phi thường rồi.

"Cậu là trường hợp đầu tiên mà có thể hồi phục nhanh như thế sau chấn thương này đấy, cứ tiến độ này thì sớm muộn sẽ không phải dùng gậy nữa đâu."

Ngọc Mỹ gật gù theo lời bác sĩ. Ngày nào hắn cũng điên cuồng tập vật lý trị liệu, uống đủ loại thuốc bổ đắt tiền thì làm sao mà không khỏe nhanh được.

Hắn nhìn theo Văn Thuận đang tiễn bác sĩ ra khỏi cửa, ánh mắt trượt dài từ vòng eo mảnh khảnh xuống tới cặp đào tròn căng của anh. Khẽ tặc lưỡi, động lực to lớn quá mà.

"Khá đấy nhỉ?"

Văn Thuận giúp hắn sắp xếp lại mấy đơn thuốc bác sĩ vừa kê cho, cười nói.

"Tôi khỏe thật rồi mà, anh không tin à?"

Văn Thuận nhìn vẻ mặt dục cầu bất mãn của hắn mà càng lấy làm buồn cười, trong đầu nảy sinh ý định muốn trêu ghẹo hắn một chút.

Anh ngồi xuống bên cạnh giường của Ngọc Mỹ, vươn người tới trước giả như đang lấy đồ vật gì đó trên thành giường phía sau. Cổ áo sơ mi trễ thấp khiến toàn bộ cảnh xuân mịn màng ngay lập tức đập vào mắt của Ngọc Mỹ.

Hương hoa anh túc nhẹ nhàng len lỏi vào trong khứu giác khiến máu nóng trong người hắn lập tức trỗi dậy.

Ngọc Mỹ nhanh chóng bắt lấy cái eo nhỏ của Văn Thuận, hắn giận dỗi cắn lên xương quai xanh đang lộ ra ngoài áo sơ mi của anh.

"Đáng ghét, dám quyến rũ tôi."

Văn Thuận chỉ định trêu ghẹo Ngọc Mỹ một chút rồi lùi lại nhưng ai ngờ móng vuốt của hắn lại nhanh hơn một bước. Hắn cứ thế giữ chặt anh trong tay không buông, hôn đọc từ vành tai xuống tới cần cổ. Hương huyết rồng nhanh chóng tỏa ra bao trùm cả căn phòng.

Ngọc Mỹ liếm nhẹ quanh viền môi của Văn Thuận, dùng răng day cắn hạt châu nhỏ xinh.

"Hôm nay nhất định không tha cho anh."

"Bỏ... ra."

Văn Thuận vừa định kháng cự thì đột nhiên anh thấy tuyến thể của mình nóng ran, bụng dưới ngứa ngáy đầy khó chịu. Chết tiệt. Do khoảng thời gian trước tiêm thuốc không bị phát tình nên Văn Thuận cũng quên bén đi ngày đó của mình.

Lúc này lại gặp phải mùi hương của alpha kích thích nên cơn phát tình đến càng nhanh chóng hơn.

Như cảm nhận được hương hoa anh túc nồng đậm tỏa ra, Ngọc Mỹ liền ôm siết lấy Văn Thuận, khóe miệng khẽ nhếch lên trêu ghẹo.

"Nào, bây giờ có muốn cùng tôi vận động không?"

Văn Thuận trừng mắt lườm cái kẻ vô liêm sỉ trước mặt. Chắc chắn cậu ta nhớ rõ nên ban nãy mới chụp anh lại ngay như thế. Nhưng dù sao Văn Thuận cũng không thể uống thuốc ức chế, trước sau gì anh cũng phải tìm tới hắn... Chỉ là anh vẫn luôn sợ rằng chân của hắn sẽ bất tiện.

Thấy ánh mắt của Văn Thuận hướng về phần chân vẫn chưa lành hẳn của mình, Ngọc Mỹ ôm ngang eo của anh để anh ngồi lên thân hắn. Không nói thêm nửa lời mà cuồng nhiệt cắn mút lấy môi anh, đầu lưỡi quấn lấy nhau dây dưa gọi mời.

Những ngón tay của hắn cũng không hề rảnh rỗi mà trượt dần xuống hông của Văn Thuận, kéo hẳn lớp quần tây vướng víu xuống để lộ ra cặp đào căng mọng trắng trẻo. Hắn nắn bóp đến khi toàn thân Văn Thuận trở nên ướt át dán chặt vào hắn, không nhịn được mà cắn cắn lên cổ hắn, rên rỉ.

"Ngọc Mỹ... tôi muốn..."

"Muốn gì nào?"

Ngọc Mỹ bị cấm dục lâu như thế, đâu thể nào mà thỏa mãn cho anh ngay được. Hắn nắm lấy cằm của Văn Thuận, thấp giọng hỏi anh.

Nếu là bình thường chắc chắn Văn Thuận đã cho hắn ăn một đạp ngay lập tức rồi, nhưng hiện tại toàn thân anh đang nóng lên, bên dưới ẩm ướt khiến đầu óc anh mơ hồ chẳng nghĩ được gì nhiều.

Văn Thuận vội ôm lấy cổ Ngọc Mỹ, mông khẽ cọ quậy đụng vào vật đang căng phồng dưới đáy quần của hắn.

"Muốn cái này..."

Ngọc Mỹ lúc này mới hài lòng vỗ lên mông của anh khiến Văn Thuận cắn chặt môi, hông cong lên. Ngọc Mỹ cũng thuận đà mà dùng ngón tay tìm đến hậu huyệt đã đẫm nước của Văn Thuận, dễ dàng đâm thẳng vào trong.

Bên trong Văn Thuận vừa ướt vừa nóng, hút chặt lấy ngón tay của Ngọc Mỹ như đang khao khát nhiều hơn thế. Mùi hoa anh túc ngày một nồng khiến đầu óc hắn quay cuồng, dục vọng càng được đẩy lên đến cực điểm.

Ngọc Mỹ dứt khoát cởi sạch chỗ quần áo vướng víu trên người, hắn nhấc hông của Văn Thuận, để cửa huyệt đã được mở rộng liên tục co thắt kia trước cự vật cương cứng nổi gân xanh của mình. Ấn mạnh xuống.

Văn Thuận vì cơn kích thích bất ngờ mà thét lớn, hai chân siết chặt lấy hông của hắn, móng tay cào trên vai hắn tạo thành những vết đỏ mờ mờ.

Thế nhưng sau đó Ngọc Mỹ vẫn không có động tĩnh gì tiếp, hắn chỉ chăm chăm mân mê cắn mút đầu nhũ đỏ hồng của anh. Văn Thuận không nhịn được bấu chặt vào hắn, chất giọng nỉ non ướt át.

"Ưm... Ngọc Mỹ... động đi."

Ngọc Mỹ vẫn chưa nguôi ý định trêu ghẹo Văn Thuận, một tay hắn kẹp lấy đầu nhũ cương cứng của anh mà day day, một tay kia xoa bóp cánh mông tròn trịa của anh.

"Tôi không tiện lắm, hay là... anh tự động đi."

Không tiện con khỉ.

Văn Thuận biết thừa tên khốn này chỉ đang trêu ghẹo anh, nhưng hiện tại anh thực sự không thể nghĩ được gì nữa, cuối cùng vẫn làm theo lời hắn.

Anh ôm chặt lấy cổ của Ngọc Mỹ, hông khẽ chuyển động nhịp nhàng, cảm giác cự vật đang không ngừng đâm sâu vào bên trong khiến khoái cảm trong anh mỗi lúc một cao. Động tác di chuyển cũng dần trở nên nhanh hơn, tiếng bạch bạch va chạm da thịt vang vọng đầy dâm mỹ.

Tiếng thở gấp bên tai lẫn dáng vẻ quyến rũ của Văn Thuận khiến Ngọc Mỹ rốt cuộc cũng không thể nhịn thêm. Ngay sau khi Văn Thuận vừa bắn ra, hắn đã lập tức lật người anh nằm xuống giường, nâng hông anh lên cao mà đâm thật mạnh vào.

Văn Thuận bị húc đến thất thần, nước mắt sinh lý trào ra ướt đẫm gương mặt. Anh đúng là lo xa, cái tên Ngọc Mỹ này có phải người bình thường quái đâu. Xem cái dáng vẻ hắn đâm anh hiện tại thì ai dám nói hắn còn bị thương cơ chứ?

"Mở rộng chân ra nào thiếu chủ của tôi."

Hắn nằm đè lên người Văn Thuận, liếm nhẹ lên tuyến thể của anh.

Văn Thuận như bị giọng nói của hắn mê hoặc, hai chân mở rộng, để lộ ra tiểu huyệt ướt át không ngừng co thắt mời gọi alpha trưởng thành trước mặt.

Ngọc Mỹ dùng ngón tay mở rộng nơi đó, đâm lút cán thật sâu vào bên trong, động tác chuyển động mỗi lúc một nhanh. Cơn đau nhói ở chân trái cũng không khiến hắn dừng lại. Dáng vẻ đê mê chìm đắm trong dục vọng của Văn Thuận làm hắn càng khao khát anh nhiều hơn.



Ngọc Mỹ ôm chặt lấy Văn Thuận, tính khí vẫn cắm sâu vào trong vách thịt mềm mại, mỗi cú thúc của hắn đều mạnh như trời giáng.

Văn Thuận cảm thấy bụng dưới của mình rất kì lạ, khoái cảm dục vọng lấn át hết cả lý trí, anh chìm đắm trong sự mãnh liệt nồng nhiệt của Ngọc Mỹ. Anh muốn trao trọn bản thân mình cho hắn, cùng hắn gắn kết thành một thể. Đây là lần đầu tiên Văn Thuận cảm nhận được những cảm xúc này khi làm tình cùng Ngọc Mỹ.

"Thuận, tôi yêu anh... rất nhiều."

Hắn hôn lên môi của Văn Thuận, siết chặt lấy eo của anh, hông đẩy mạnh như thể muốn tiến sâu vào hơn nữa.

Trán Văn Thuận ướt đẫm mồ hôi, thở hổn hển chẳng ra hơi trước những cú tấn công đầy thô bạo của hắn. Tính khí liên tục đâm chọc vào cửa mình thúc ép nơi sâu nhất bên trong mở ra, Văn Thuận sướng đến mức ngón chân cuộn chặt, hai tay liên tục cào cấu vào bắp tay của Ngọc Mỹ.

"Ngọc Mỹ... tôi muốn trở thành người của cậu."

"Không được hối hận đâu đấy."

Khỏi phải nói cũng biết trong lòng Ngọc Mỹ hiện tại hạnh phúc đến mức nào. Văn Thuận đã thực sự mở lòng với hắn, anh chọn tin tưởng hắn, để hắn trở thành bạn đời của anh.

Văn Thuận kéo Ngọc Mỹ lại gần mình, hôn lên chóp mũi của hắn.

"Ừ, không hối hận."

Cửa khoang sinh sản vừa được mở ra, Ngọc Mỹ đã lập tức mạnh mẽ tiến sâu vào bên trong, hắn cúi người xuống hướng đến tuyến thể của Văn Thuận.

"Sẽ đau đó, anh ráng nhịn nhé."

"Ưm..."

Được sự đồng ý của anh Ngọc Mỹ cắn mạnh vào tuyến thể của Văn Thuận, hương huyết rồng mạnh mẽ rót vào hòa quyện cùng với mùi hoa anh túc ngọt ngào. Bên dưới hắn cũng không ngừng đâm thúc mạnh mẽ, đỉnh đầu căng trướng mở ra bắn thẳng chất dịch nhầy nhụa vào sâu bên trong khoang sinh sản.

Văn Thuận thét lớn, anh cảm thấy như cơ thể bị xé ra làm nhiều mảnh, tuyến thể đau nhức đến mơ hồ.

Đây là lần đầu tiên anh trải qua cơn đau đến mức như vậy, trước mắt dường như tối đen chẳng thể nhìn rõ. Chỉ nghe được tiếng nói của Ngọc Mỹ thỏ thẻ bên tai.

"Thuận, anh là của em. Vĩnh viễn là của em."

.

Gần đây Văn Thuận thấy cơ thể mình có chút nhạy cảm bất thường. Anh không thể ngửi được mùi cá hoặc hải sản tanh nồng, cứ mỗi lần ăn là cổ họng lại nhợn nhợn buồn nôn. Tay chân cứ nhức mỏi bất thường khiến tâm trạng của anh cũng không tốt.

Chẳng lẽ...

"Cậu đã có thai rồi."

Bác sĩ Vương sau khi kiểm tra cho Văn Thuận xong thì thông báo một cách chắc nịch. Văn Thuận vốn đã nghi ngờ rồi nên cũng không có biểu cảm gì, chỉ có Ngọc Mỹ đứng bên cạnh thì sắc mặt có chút không tốt. Hắn cứ im lặng cho tới tận lúc cả hai người rời khỏi phòng khám.

"Này, nghĩ gì mà mặt mũi cứ bí xị ra thế."

Văn Thuận quay sang chọt vào tay hắn. Cái tên ngốc này không phải bây giờ lại muốn hối hận rồi đấy chứ?

"Hay là không muốn có con à?"

Ngọc Mỹ quay sang nhìn Văn Thuận, sau đó lại nắm bàn tay anh, siết chặt.

"Không có, em lo cho anh."

Sau tai nạn lần đó, khi tiến hành kiểm tra sức khỏe tổng quát, bác sĩ xác định do tác dụng của loại thuốc mà Tiêu Ân đã ép Văn Thuận uống vào trước đó thì cơ thể anh đã trở nên miễn dịch với các loại thuốc ức chế, đúng như lời y đã nói. Nồng độ chất dẫn dụ trong cơ thể cũng không được ổn định nên phải thường xuyên được theo dõi, chăm sóc. Trong trường hợp mang thai thì sẽ gặp phải những cơn đau đớn gấp nhiều lần so với người thường.

Chính vì lý do này nên từ lúc nghe bác sĩ thông báo Ngọc Mỹ đã đứng ngồi không yên. Hắn đương nhiên muốn có con chứ, nhưng nếu điều đó khiến hắn mất đi anh thì hắn không thể nào chịu được.

"Không sao đâu mà, đừng có nghĩ nhiều như thế."

Ngọc Mỹ vươn tay kéo Văn Thuận vào lòng, hắn hôn thật nhẹ lên trán của anh.

"Em ước rằng mình có thể chịu đau thay cho anh."

Kể từ khi trở về từ phòng khám, Ngọc Mỹ liền chuyển đồ đạc của Văn Thuận từ gian nhà phụ sang hẳn nhà chính để hắn có thể tiện bề chăm sóc cho anh. Hắn còn thuê thêm chuyên gia chăm sóc omega mang thai về để lo cho Văn Thuận.

Mỗi ngày nếu không có việc gì quan trọng thì đều ở bên cạnh Văn Thuận gần như mọi lúc. Mấy việc phức tạp trong bang cũng không cho anh đụng đến nữa, còn không quên hăm dọa đám đàn em đứa nào mà dám làm phiền thiếu chủ thì hắn sẽ xử ngay.

Omega khi mang thai vốn đã nhạy cảm, bản thân Văn Thuận do sức khỏe không tốt nên càng nhạy cảm hơn rất nhiều lần. Anh khó chịu với mọi thứ xung quanh mình, đôi lúc nhìn Ngọc Mỹ ngồi một góc chơi cờ cũng thấy khó chịu chỉ muốn lại đá cho một phát.

Có hôm Ngọc Mỹ đi dự tiệc bên thương hội về, trên người không tránh khỏi có mùi hương khác. Hắn vừa bước vào phòng đã bị Văn Thuận nắm cổ lại hửi hửi một lúc.

"Đi đâu về?"

Ngọc Mỹ nhìn vẻ mặt của anh mà toát cả mồ hôi hột.

"Đi tiệc..."

Hắn vừa nói dứt câu đã thấy bị đẩy ra khỏi phòng, cánh cửa nặng trịch sập lại ngay trước mặt.

Ngọc Mỹ vô cùng quen thuộc lủi thủi đi sang phòng dành cho khách để ngủ. Kể từ lúc Văn Thuận mang thai đến giờ hắn cũng dần quen với cái phòng này rồi, lúc bước vào còn có cảm giác thân thuộc nữa, chậc.

Nửa đêm hôm đó, Ngọc Mỹ còn đang chưa vào giấc thì cửa phòng lại bật mở, cái dáng nhỏ nhỏ của Văn Thuận xuất hiện, anh ôm gối đi đến bên cạnh giường hắn.

"Xích qua, lạnh quá không ngủ được."

Lạnh thì mở điều hòa đi. Đuổi người ta xong giờ đòi ngủ chung, mơ đi.

Đấy là hắn bật lại trong mơ thôi chứ mà bật lại thật chắc răng đi đường răng, môi đi đường môi.

Ngọc Mỹ cười hì hì, ngoan ngoãn nhích qua một bên vỗ vỗ bảo Văn Thuận mau lên nằm, còn cẩn thận phủi giường thật sạch sẽ cho anh.

"Không ôm à?"

Văn Thuận nhíu mày khi thấy hắn chỉ nằm yên xuôi tay bên cạnh.

Ngọc Mỹ vội vàng quay sang ôm lấy người yêu, một tay xoa xoa cái bụng đang lớn dần của anh.

"Ôm, ôm ngay."

Miệng thì cười nhưng trong lòng đau.

Làm trụ cột gia đình cũng khổ lắm chứ có đùa đâu.

.

Ngọc Mỹ mới thức dậy đã không thấy Văn Thuận đâu, chỉ thấy anh để một mảnh giấy bên cạnh giường rằng phải đi bàn việc với Trương tổng.

Hắn hừ mũi, vò nát mảnh giấy trong tay. Đã là của người ta rồi mà tối ngày đi gặp cái tên Trương tổng đó, tối về nhất định hắn phải trừng phạt anh một chút mới được.

Làm vệ sinh cá nhân xong xuôi, Ngọc Mỹ đẩy cửa vào căn phòng ngủ nhỏ bên cạnh phòng lớn của hắn và Văn Thuận. Đi đến cái giường hình xe hơi màu xanh ở giữa phòng, cúi xuống hôn lên má cục bông trắng mềm vẫn còn đang say ke.

"Minh Minh, dậy ăn sáng mau."

Thằng bé ngọ nguậy một lúc rồi mới mở hé mắt. Giọng còn ngái ngủ.

"Ba nhỏ của con đâu rồi?"

"Con đó, mở miệng ra là chỉ biết hỏi ba nhỏ. Con có phải con của ba không?"

"Không."

Tay nhỏ như cục bột dụi dụi mắt, trả lời tỉnh rụi.

Ngọc Mỹ bực bội đưa tay nhéo nhéo hai cái má sữa của Minh Minh khiến thằng bé phát cáu, quay sang cắn mạnh vào tay hắn.

"Cái thằng bé này, sao con hung dữ hệt như ba nhỏ vậy?"

Tiểu Minh Minh cười hì hì, lè lưỡi trêu Ngọc Mỹ rồi trèo xuống khỏi giường, tự mình đi làm vệ sinh cá nhân.

Kể từ ngày Văn Thuận chuyển dạ cho đến hiện tại đã được ba năm, con trai của họ, Nguyễn Ngọc Minh cũng vừa tròn ba tuổi. Ngọc Mỹ còn nhớ rõ hôm đó hắn lo lắng đến thế nào khi đứng chờ bên ngoài phòng mổ. Vì sức khỏe của Văn Thuận không tốt nên anh không sinh thường được, trong lúc mổ còn bị xuất huyết xém chút nữa đã nguy hiểm đến tính mạng.

Lúc Văn Thuận an toàn rời khỏi phòng mổ, Ngọc Mỹ đã thề nhất định sẽ không để anh phải chịu cơn đau như vậy thêm một lần nào nữa.

Để bé con này lớn lên khỏe mạnh mà Văn Thuận đã phải vất vả không ít, bảo sao nó lại dính anh đến như vậy.

Tầm chiều tối Văn Thuận mới trở về nhà, không thấy hai ba con ngoài phòng khách nên anh đi thẳng về phòng ngủ để tìm.

Vừa mở cửa đã lập tức đen mặt.

Ba thì chơi đường ba, con thì chơi đường con mỗi người một góc.

Văn Thuận đi đến cạnh Ngọc Mỹ lúc này còn đang mải miết chơi cờ tướng online với Thiệu Huy trên điện thoại. Anh cúi người nói nhỏ.

"Chơi vui không?"

"Vui."

Hắn khựng lại một lát, quay người lại kéo Văn Thuận ngồi xuống trên đùi mình.

"Về rồi à, em chờ anh mãi đấy."

Văn Thuận cười cười.

"Em mới mua bong bóng cho con à?"

"Em không."

"Thế nó đang thổi cái gì kia?"

"..."

"..."

Tiểu Minh Minh cầm "bong bóng" vừa thổi phồng trong tay nghiêng đầu nhìn ba lớn ba nhỏ đang tình tứ ôm ấp, ngây thơ hỏi.

"Ba ơi sao bong bóng này nó nhọn ở đây vậy ạ?"

"..."

"..."

"Nguyễn Ngọc Mỹ! Biến ra ngoài ngủ ngay!"

Thiệu Huy ở dưới nhà nghe tiếng gối nệm bay ầm ầm cũng không lấy làm lạ nữa, cứ thế âm thầm đi qua phòng ngủ cho khách mở điều hòa lên sẵn. Trong lòng cảm thán một câu.

Lão đại, vất vả rồi.

Hoàn chính văn.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co