21
sóng gió phủ đời gái , tương lai của phương anh coi như là chấm hết , xót thương cho hoàn cảnh đau khổ phương anh , ông trời đành gửi tín hiệu cho thùy tiên từ sài gòn trở về nhà để giúp cho cô vượt qua được kiếp nạn này
" ê , con kia , còn sống không vậy ? " thùy tiên mới vừa bước chiếc chòi nhỏ mà xém bay mất đi hồn vía , chẳng biết người ngồi trước mặt mình là người hay là ma nữa ?
" sắp chết " phương anh thều thào trả lời , bây giờ chỉ là sắp thôi , chừng nào ngọc thảo cưới chồng thì mới chết thiệt
" tao đi sài gòn về có mua quà cho mày nè , mở ra coi thử có thích không ? " thùy tiên đặt giỏ quà của mình lên bàn rồi nhanh chóng ngồi xuống bên cạnh phương anh , nhìn hai con mắt của nhỏ này bảo đảm thức trắng mấy đêm liền rồi nè
" thích hay không thích thì cũng đâu phải là của tao " phương anh thì thầm trong miệng , mấy nay thức trắng đêm suy nghĩ nên sức khỏe cũng giảm đi , thành ra thùy tiên nói một đằng còn phương anh thì lại nghe một nẻo , thế là câu trả lời cũng chẳng ăn nhập với câu hỏi là mấy
" là sao ? bị gì vậy ? ổn không ? " thùy tiên khó hiểu nhìn phương anh , đừng có nói với cô là nó ở ngoài đồng nhiều quá nên bị ma nhập hồi nào không hay nha ?
phương anh không trả lời chỉ nhẹ nhàng quay sang nhìn thùy tiên , để cho nó nhìn xem cô có đang ổn không ?
" thương người ta thì nói thẳng với người ta đi , giấu diếm làm cái gì để cho khổ vậy không biết " thùy tiên thấy bộ dạng này của phương anh cũng xót trong lòng lắm mà không dám nói ra chỉ dám nói mé mé thôi , vừa xót lòng vừa thầm trách ngọc thảo lần này đùa giỡn quá trớn
" tao phận nghèo hèn sao mà xứng với người ta , huống chi người ta có thương tao đâu " phương anh vừa nói vừa đưa tay quẹt đi giọt nước mắt rơi trên mặt mình , từ đó đến giờ cô chưa bao giờ khóc nhiều đến vậy , chỉ có mỗi ngọc thảo là khiến cho cô rơi nước mắt như vậy thôi đó
" người ta không ngại mắc gì mày ngại , với lại mày không nói sao mày biết người ta không thương mày ? " với đôi mắt nhìn thấu hồng trần này của thùy tiên , cô biết chắc phương anh nó thương con nhỏ em trời đánh của cô từ lâu rồi , mà tại nó mặc cảm nên nó mới không nói ra thôi
" người ta thương người khác rồi , chính mắt tao thấy người ta âu yếm với người khác mà tiên " kiềm lòng không đặng phương anh nức nở nói với thùy tiên , phải chi tối đó cô không đi rình thì đâu có đau khổ như bây giờ
" thôi thôi , nghe lời tao , chuyện đâu còn có đó , nín đi " thùy tiên thấy cảnh này thì chịu không nổi thế là ôm chầm lấy phương anh an ủi , thiệt tình là cô muốn khỏ đầu hai cái đứa này ghê nơi , thương thì nói thương mẹ nó đi , bày đủ trò đủ chuyện hết , cuối cùng cũng là cái thân già của cô dọn không chứ đâu
phương anh ở trong lòng thùy tiên càng khóc lớn hơn , đây là lần thứ hai mà cô khóc trước mặt nó như thế này , lần đầu là do ngọc thảo phải đi sang bên Tây học , lần này cũng là vì ngọc thảo
.
.
.
.
.
.
.
.
.
" sao rồi , sao rồi ? " ngọc thảo gấp gáp nắm lấy cánh tay thùy tiên hỏi , nhờ đi coi tình hình của phương anh mà đi từ sáng đến tận gần chiều mới về , làm em ở nhà hồi hộp quá chừng
" nó sắp chết rồi " thùy tiên nhẹ gỡ tay ngọc thảo ra khỏi người mình rồi cũng nhẹ nhàng thông báo tin tức cho ngọc thảo nghe , mới vừa về nhà chưa kịp nghỉ ngơi nữa là đã bị nhỏ em ruột này hành rồi
" chị hai , đừng có giỡn nữa " ngọc thảo khẽ chau mày với lời thùy tiên nói , đây không phải là lúc giỡn đâu nha
" tui nói thiệt , hông rỡn , nó sắp chết tới nơi rồi , người ngợm ốm nhom giống như bộ xương khô vậy đó , còn hai con mắt thâm quầng , chắc mấy ngày nữa là đi á , có gì tranh thủ ra gặp nó đi nha " thùy tiên nằm trên giường thảnh thơi nói , mấy lời cô nói đều là thiệt chỉ là thêm tí mắm dặm tí muối thôi , phương anh chắc không trách cô đâu ha
" em không ra , có chết em cũng không ra , phương anh làm em giận thì phải về đây dỗ em chứ , mắc gì em phải ra ngoải " ngọc thảo bực bội ngồi xuống ghế , nhìn bộ dạng kia của thùy tiên chắc chắn là nói xạo , chứ nếu là thật thì thùy tiên đã kêu người ra khinh phương anh về nhà rồi , chứ làm gì dám để phương anh ở ngoài đó nữa
" không tin thì thôi , mai mốt đừng có mà hối hận " thùy tiên trề môi nói , để cô xem coi con nhỏ này cứng đầu được bao lâu
" ngọc thảo này đó giờ chưa biết hối hận là gì " ngọc thảo đập bàn đứng dậy hùng hồn nói , đừng có mà thách em
sau tuyên bố không chút do dự của mình , ngọc thảo liền nhanh chân bước ra khỏi phòng thùy tiên , ở lại đây chỉ khiến cho thùy tiên chọc tức em mà thôi , em phải về phòng mình để suy nghĩ cách khiến cho phương anh dỗ em mới được
.
.
.
.
.
.
.
.
.
thùy tiên đứng trước cửa phòng mình đưa mắt nhìn về phía bầu trời đang sấm chớp đùng đùng kia , lòng tự cười thầm một cái , kiểu này chắc ông trời cũng muốn giúp phương anh rồi
" chị tiên " tiểu vy không biết ở đâu xuất hiện , bất thình lình nói nhỏ ở bên lỗ tai thùy tiên
" trời ơi cú con " thùy tiên có chút giật mình mà hét lên , tuy là cô không có làm chuyện gì mờ ám , nhưng mà cô cũng biết sợ ma chứ bộ
" em nè " tiểu vy phì cười nhìn thùy tiên , bình thường dữ dằn lắm , hóa ra cũng biết sợ đồ đó ha
" tối rồi sao không ngủ , ra đây chi ? " thùy tiên hướng ánh mắt xéo xắt về phía tiểu vy , kiểu này chắc đi ăn vụng bánh trái gì đó nên mới không ở trong phòng ngủ nè
" chứ chị ra đây chi , còn cầm theo dù nữa ? " tiểu vy ngây ngô hỏi lại thùy tiên , trời sắp mưa tới nơi rồi hổng lẽ chị định đi đâu hay sao ?
" cái này của con thảo " thùy tiên trả lời như đó là lẽ hiển nhiên , cô đứng đây đợi nãy giờ cũng gần nửa tiếng rồi đó mà ngọc thảo còn chưa chịu đi ra khỏi phòng nữa
" ủa , thảo đi đâu giờ này ? " tiểu vy một lần nữa hỏi , cái nhà này ngộ quá ha , sung sướng không chịu thích dầm mưa dãi nắng vậy đó hả ?
" đi ngủ giùm tui đi cô " thùy tiên gõ lên đầu tiểu vy một cái , người gì đâu nhiều chuyện quá chừng
tiểu vy bị la thì có chút hờn dỗi , em lo nên em mới hỏi chứ bộ , không trả lời thì thôi , mắc gì la em ? tiểu vy thái độ với thùy tiên xong thì cũng quay lưng đi , cho thùy tiên ở đây một mình luôn , bị ma bắt thì đừng có kêu em
thùy tiên nhìn thái độ của tiểu vy thì không biết nên vui hay nên buồn nữa , riết rồi nhìn tiểu vy còn giống cô hai của cái nhà này hơn là cô nữa đó
" ê , cho mượn cây dù " hết tiểu vy lại đến ngọc thảo , không biết cả hai có bày trò thông đồng để chọc cho thùy tiên lên cơn tim không nữa ?
" trời ơi trời , đi đứng kiểu gì không có tiếng vậy ? " thùy tiên hoảng hồn nhìn ngọc thảo đứng phía sau lưng mình , bộ muốn cô chết sớm hay gì mà cứ bất lình thình xuất hiện vậy ?
" đưa cây dù cho em " ngọc thảo nhăn mặt rồi giật lấy cây dù trên tay thùy tiên , đang gấp mà còn gặp người nói nhiều nữa
" không , trời sắp mưa tới nơi mà còn đi đâu nữa ? " thùy tiên dễ gì mà đưa cho ngọc thảo , không phải hồi chiều có người nói là sẽ không đi ra ngoài ruộng hay sao ?
" đi ra coi phương anh chứ đi đâu , lẹ đi , mắc công hồi mưa lớn bây giờ " ngọc thảo thở dài nói , phương anh đáng ghét lúc nào cũng khiến cho em đứng ngồi không yên
" ồ , thế sao , mưa lớn thì cũng có sao đâu , phương anh cũng có cái chòi che mưa mà " thùy tiên được dịp nhân cơ hội chọc điên ngọc thảo , thay mặt phương anh trả thù
" nhưng mà phương anh ..." ngọc thảo nhăn mặt cố gắng tìm cái cớ nào đó hợp lí để cho thùy tiên tin mà sao tìm quài không ra
" phương anh sao ? " thùy tiên nhướng mày hỏi tới , kỳ này ngọc thảo chịu thua rồi chứ gì ?
" em lo cho phương anh được chưa ? " ngọc thảo tức giận nói với thùy tiên , lỡ như mà mưa lớn một cái là cái chòi của phương anh bay theo gió luôn chứ không đùa
" rồi út ra ngoài đó có giúp được gì cho phương anh không ? " thùy tiên dù sao vẫn lo cho ngọc thảo hơn , ngọc thảo đi ra đó một mình lỡ có chuyện gì chắc má cô bẻ cổ cô luôn quá
" kệ em đi , đưa đây " ngọc thảo lần này dùng hết sức mình giật lấy cây dù trên tay thùy tiên chạy đi , đợi qua sáng mai em sẽ về xử thùy tiên sau
" nhớ cầm theo cây đèn dầu đó nha " thùy tiên nói với theo , trong đầu suy nghĩ quá trời tình huống , sau đêm nay một là hai đứa thành đôi , hai là hai đứa nó đành thôi
thùy tiên đứng đó suy nghĩ tới suy nghĩ lui cuối cùng quyết định đi ngủ , nguyên cả một buổi trưa hôm nay cô đã làm công tác tư tưởng với phương anh rồi , phần còn lại phải xem coi nó có dám làm giống như những gì cô dặn không mà thôi
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co