15
CHƯƠNG 15
"Ryeowook?" Donghae và Hyukjae vừa ra khỏi văn phòng liền thấy Ryeowook đang đi tới.
"Lee tổng, phương án lúc nãy chúng ta mới thảo luận tôi vừa sửa lại một chút, nên muốn đưa tới cho ngài xem qua" Ryeowook đi tới trước mặt hai người, đưa văn kiện cho Donghae, lại thoáng nhìn qua tay của Donghae và Hyukjae đang nắm cùng nhau.
"Công tác cũng không cần làm gấp như vậy, đừng quá vất vả, nhớ chú ý nghỉ ngơi. Văn kiện tôi sẽ cầm về nhà tối nay xem, ngày mai sẽ cho cậu câu trả lời thuyết phục. Hyukie, giữ áo khoác hộ anh " bởi vì một tay nắm tay Hyukjae, một tay cầm áo khoác nên Donghae không thể cầm văn kiện của Ryeowook đưa cho. Nhưng Donghae lại không buông bàn tay Hyukjae ra mà đem áo khoác đưa qua tay kia của y rồi mới tiếp nhận văn kiện.
"Cám ơn Lee tổng quan tâm" Ryeowook cười cười nhưng lại có chút gượng ép.
"Donghae, còn không mau tăng lương cho Ryeowook. Nhân viên tốt như vậy mà bị người khác cướp đi thì anh có khóc cũng không kịp đâu!" Hyukjae cười đung đưa bàn tay đang nắm lấy tay Donghae.
"Ryeowook nghe rồi đấy, đã có người lên tiếng thì ngày mai tôi sẽ thông tri với bộ tài vụ tăng lương cho cậu. Nếu không còn việc gì nữa chúng tôi đi trước, cậu cũng sớm tan tầm rồi về nhà nghỉ ngơi đi" Donghae quay sang Hyukjae liếc mắt một cái, ngược lại cười chân thành với Ryeowook, hắn thật sự sẽ tăng lương cho Ryeowook.
" Vâng, được rồi!" Ryeowook nghiêng người nhường đường cho Donghae và Hyukjae, nhìn hai người nắm tay nhau rời đi, ánh mắt của hắn ảm đạm, thùy mắt xuống (buông mi xuống)
Trở lại văn phòng của mình, Ryeowook sửa sang lại một số văn kiện trên bàn, một số vật phẩm vụn vặt cần bỏ vào ngăn kéo. Mở ra ngăn kéo, một tấm ảnh. Trên bức ảnh là Donghae thoạt nhìn so với hiện tại ngây ngô hơn vài phần, mặc áo cử nhân cười đến vô cùng sáng lạn.
Bức ảnh này là năm đó Ryeowook trộm được từ trong tủ kính của trường. Cũng đã giữ được 4 năm, ảnh chụp đều đã có chút ố vàng. Ngón tay của Ryeowook nhẹ di chuyển trên bức ảnh, chậm rãi xẹt qua mặt Donghae.
Tuy rằng năm đó khi Ryeowook nhập học thì Donghae đã tốt nghiệp rồi, y ngay cả bản thân Donghae còn chưa bao giờ gặp qua. Nhưng Donghae đã từng là nhân vật nổi bật trong trường học, nên thường xuyên được đem ra làm tấm gương răn dạy bọn họ. Ryeowook cũng theo đó nhớ kĩ cái tên này mãi cho đến khi nhìn thấy ảnh chụp của Donghae trong tủ kính. Ryeowook ở trước tấm ảnh chụp dừng lại thật lâu rồi ma xui quỷ khiến thế nào lại trộm bức ảnh đó xuống. Trong mấy năm đại học, Ryeowook luôn cố gắng giành kết quả tốt nhất. Mỗi khi gặp khó khăn hay không chống đỡ được nữa hắn sẽ lấy tấm ảnh kia ra nhìn một cái. Sau khi tốt nghiệp, Ryeowook nghe nói Donghae tự mình mở công ty liền không chút do dự đi phỏng vấn xin việc. Gặp được Donghae trong đời thật cũng soái khí y như trong ảnh chụp chỉ là phần ngây ngô ngày nào không còn, hiện tại là 1 nam nhân thành thục tao nhã, cả người thoạt nhìn càng phong thái bức người. Ryeowook bởi vì thành tích nổi trội xuất sắc trong trường học mà phỏng vấn thành công. Ryeowook thề phải làm được tốt nhất để khiến cho Donghae phải chú ý tới mình. Tất cả cố gắng quả không uổng phí, Ryeowook được Donghae chú ý tăng lên chức quản lý thị trường. Cuối cùng khi gần bước tới gần Donghae, Ryeowook còn chưa kịp cao hứng thì biết bên người Donghae đã có Hyukjae.
"Ryeowook, ý kiến sửa chữa của cậu tôi đã xem qua, những điều không hợp lý tôi đã chú giải ở bên cạnh rồi. Cậu xem lại có gì cần cải biến gì nữa không" ngày hôm sau vừa đi làm, Donghae liền gọi Ryeowook vào văn phòng, đem văn kiện đã xem tối qua đưa cho y.
" Vâng, vậy Lee tổng tôi xin đi làm việc trước" Ryeowook tiếp nhận văn kiện chuẩn bị rời khỏi văn phòng.
" Đợi đã Ryeowook, cậu thu xếp công việc của mình 1 chút, cuối tuần chúng ta sẽ xuất ngoại một chuyến. Có một đại hộ khách đối với công ty chúng ta cảm thấy hứng thú, tôi nghĩ cho cậu thử xử lý kế hoạch này" Donghae gọi Ryeowook đang chuẩn bị rời đi.
"Hai người chúng ta đi cùng nhau!?" Ryeowook chỉ chỉ Donghae rồi lại chỉ chỉ chính mình, vẻ mặt không thể tin ngây ngẩn cả người.
"Đúng vậy, có gì bất tiện sao?" Donghae nhướng mày, có chút buồn cười nhìn biểu tình ngơ ngác của Ryeowook.
"Không....không có. Cùng với tổng tài đi công tác nhất định sẽ giúp tôi tiến bộ nhiều hơn, đa tạ tổng tài đã đề bạt!" biểu tình của Ryeowook chuyển từ ngốc lăng thành mừng như điên, nói năng đều có chút đứt quãng, lộn xộn.
"Đó là vì năng lực của cậu rất tốt tôi mới đề bạt. Không còn việc gì nữa, cậu ra ngoài làm việc đi" Donghae cười lắc đầu. Bình thường Ryeowook ổn trọng, trầm ổn, mặt trời có làm tan thì y cũng không thay đổi sắc mặt. Cảm xúc biến hóa rõ ràng như hôm nay quả thật là hiếm có.
" Vâng!" Ryeowook trả lời, mặt tươi cười rạng rỡ ra khỏi văn phòng.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co