🌳22 LỰA CHỌN ĐAU LÒNG🌳
Tzuyu có chút ngạc nhiên lẫn vui mừng khi gặp lại Oh Sehun.
-" Tzuyu... Tzuyu... Đúng là em rồi... Tzuyu. "
Anh dùng sức rất mạnh kéo vô vào lòng, đầu anh vùi vào cổ cô. Tzuyu cảm giác nơi cổ có gì đó lành lạnh.
Oh Sehun anh khóc sao ?
Muốn đẩy anh ra lại thấy cơ thể anh run rẩy, cô có chút không đành lòng , vỗ vỗ lấy vai anh thay lời an ủi.
Oh Sehun không ngờ lại gặp được Tzuyu ở đây. Anh ta đi khắp nơi, bỏ ra biết bao nhiêu công sức và thời gian vẫn không tìm thấy cô. Khi anh nghĩ đời này mãi mãi sẽ không thể gặp được cô. Thì Tzuyu của anh lại xuất hiện ngay tầm mắt.
Anh sang Pháp công tác, sau khi xong việc bạn anh có gửi cho anh một thư mời buổi biểu diễn hôm nay. Đúng ra anh không có tâm tư để đi xem , nhưng nhớ đến Tzuyu rất thích dương cầm, ma xui quỷ khiến thế nào anh mới đến đây.
Khi buổi lễ kết thúc vừa xoay người anh thấy bóng dáng xinh đẹp hòa vào dòng người tim anh có chút run lên. Nhưng nghĩ có lẽ vì anh quá nhớ cô nên mới sinh ra ảo giác. Ra khỏi sảnh nhà hát một tình huống khiến ai cũng ngoái đầu, cô bị một đứa bé đâm sầm vào. Tiếng nói cô cất lên trấn an đứa bé, là tiếng nói mà cả đời này anh không thể nào quên được.
Anh xoay người liền bắt gặp khuôn mặt chỉ trong mơ anh mới thấy được , vẫn khuôn mặt xinh đẹp đến nao lòng đó nhưng giờ cô rất khác, đẹp hơn, thành thục hơn nhưng vẻ thuần khiết chưa bao giờ mất đi. Anh muốn tiến lại ôm trầm lấy cô lại phát hiện bên cạnh cô có hai vệ sĩ . Anh nói với mình phải nhẫn nại đợi chờ tìm cơ hội tiếp xúc với cô. Bây giờ anh đã làm được rồi.
Tzuyu không được tự nhiên đẩy anh ra, ngoài JungKook cô không thích tiếp xúc thân mật với ai cả. Lúc này cảm nhận hơi thở, mùi hương này vô cùng xa lạ Tzuyu thụt lùi bước chân.
Oh Sehun cũng không để tâm, anh nắm chặt tay Tzuyu, chỉ sợ buông ra cô sẽ biến mất..
-" Tzuyu. Thời gian qua em đi đâu. Em có biết anh và ba em rất lo lắng cho em không.."
-" Em không sao , anh đừng lo .."
Cô muốn hỏi thăm ba cô có khỏe không. Oh Sehun lại nhìn cô từ trên xuống dưới gấp gáp hỏi tiếp..
-" Tzuyu. Nói anh nghe thời gian qua em sống thế nào. Hai người đàn ông đi bên cạnh em là ai. Tại sao họ phải canh giữ em.."
Anh nhìn ra thời gian qua Tzuyu có cuộc sống vô cùng tốt. Nhìn da dẻ vô hồng hào mịn màng hơn lụa. Khí sắc tươi rói, quần áo mặc trên người toàn hàng hiệu. Nói không ngoa cô còn có cuộc sống sung túc hơn ở nhà.
Đôi mắt ngày nào mang vẻ dịu dàng nhưng lúc nào cũng có nỗi buồn u uất, hôm nay lại trong veo long lanh chẳng có chút gì là bị áp bức hay ngược đãi.
Rốt cuộc thời gian qua cô có cuộc sống như thế nào. Tại sao lại không quay trở về..
Thấy cô im lặng suy nghĩ, Oh Sehun có chút nóng nảy..
-" Tzuyu. Nói anh biết được không. Bây giờ có anh rồi. Em đừng sợ gì hết"
-" Em rất tốt. Anh đừng lo lắng.."
Cô chỉ có thể trả lời đơn giản vậy thôi. Cô biết JungKook không phải loại người dễ chọc vào. Nếu nói ra sự thật một năm qua JungKook ngang tàn không cho cô liên hệ với gia đình. Sợ Oh Sehun nông nổi chọc vào chỉ sợ anh ta thiệt thân. Mà giờ phút này cũng không phải cơ hội để nói ra mọi chuyện.
Oh Sehun nhạy bén phát hiện mọi thứ không đơn giản. Anh cũng biết thời gian giới hạn đây không phải thời cơ làm rõ mọi chuyện. Anh kéo tay Tzuyu.
-" Đi. Chúng ta đi thôi.."
Tzuyu níu tay anh ta hốt hoảng hỏi..
-" Anh, anh đưa em đi đâu..?"
Oh Sehun quay đầu nhìn sâu vào mắt cô..
-" Về nhà, em không nhớ ba của em và mọi người sao..?
Nghe đến ba mình Tzuyu kéo lấy tay anh ta..
-" Đúng rồi. Ba em có khỏe không .."
Hai mắt Oh Sehun nghiền ngẫm cô vài giây, ánh mắt anh ta lóe lên che giấu rất nhanh. Giọng nói mang vẻ kiềm chế tâm trạng.
-" Không tốt. Từ ngày em mất tích Ba của em suy sụp tinh thần kéo theo bệnh tình rất nghiêm trọng. Tzuyu em phải về thăm ba em. Hay em muốn ba em ra đi trong nỗi nhớ mong.."
Hai mắt Tzuyu nhòe nước mắt, ba cô là người vô cùng mạnh mẽ và cứng lòng, thế mà bây giờ vì cô lại ra nông nổi như thế này.
Nhưng nếu bây giờ cô quay về xin JungKook chắc chắn anh sẽ không để cô đi đâu.
Cô phải làm sao đây?
-" Tzuyu. Em sao vậy. Em không muốn biết ba em ra sao à. Em không thương ba em sao ?"
Oh Sehun đánh mạnh vào tâm lý của cô. Tzuyu chần chờ rối tung rối mù cô hít mũi..
-" Nhưng...nhưng.."
-" Tzuyu anh không biết em còn khuất mắc chuyện gì. Nhưng quay về thăm ba em là việc em cần làm ngay bây giờ. Em quyết định nhanh đi. Để hai người kia vào sẽ không đi kịp.."
Bây giờ Tzuyu mới nhớ đến hai người vệ sĩ ngoài kia. Cô cắn môi đầu óc rối rắm chẳng biết làm sao. Qua một lúc cô nhìn Oh Sehun khẽ gật đầu. Oh Sehun vui mừng nở nụ cười .
JungKook ! JungKook em xin lỗi.
Sẽ rất nhanh , rất nhanh thôi , em sẽ trở lại tìm anh..!Hãy chờ em.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co