Truyen3h.Co

Nối tiếp sai lầm

Chap 9

Eunjung1212

@ Cua, ji_tara, beba780: thanks các bạn ủng hộ nhé, thực ra thì mình là ship jijung, nhưng time gần đây đang cực bấn eunri, mà fic về eunri cũng hiếm nên mới quyết định edit lại truyện này. Thanks mọi người đã theo dõi nhé, có góp ý gì cứ cmt báo au nhé

Chap 8: Tin Tức

Tôi trở lại khách sạn bắt đầu thu dọn hành lý.

Tuy rằng từ Mỹ mang về không mấy thứ, nhưng sau khi ở đây một tuần, tôi mua không ít này nọ. Tôi cũng giống phụ nữ bình thường, thích mua sắm. Nhưng cũng có chút bất tiện, muốn đem toàn bộ những thứ này về nhà mới, cũng không phải chuyện đơn giản. Thu dọn hết cũng chiếm của tôi không ít thời gian.

Tôi nghĩ lại, quyết định ngày mai gọi công ty chuyển đồ. Tôi còn phải đi làm, không có thời gian tự thu xếp. Nghĩ đến ngày mai đi làm, tôi không khỏi có chút bực bội.

Tôi hiện tại chỉ có 10% cổ phần tổng công ty CCM. Nhà họ Ham có 50%, địa vị khống chế tuyệt đối. 50% này, là vẫn chưa kể cổ phần trong những công ty con. Nói cách khác, cho dù tôi lấy lại 15% số cổ phần Ham Eun Ju chiếm lấy hồi đó, cũng không tiến được đến chiếc ghế cao nhất của CCM.

Theo tôi biết, những người có thâm niên trong ban giám đốc quan hệ cùng Ham Eun Ju cũng không phải bình thường, đặc biệt là Yoo Jae Suk, cho dù đưa ra bất kì quyết sách nào, ông ta từ trước đến giờ vẫn đứng về phía Ham gia.

Ham Eun Ju lại có một đứa con không tầm thường như Eun Jung, từ lúc nắm quyền, đã có thể đưa CCM lên một tầm cao mới như ngày hôm nay.

Nói như vậy những cổ đông nhỏ còn có khả năng bắt tay chuyển cổ phần cho tôi, những cổ đông lớn, muốn bọn họ nhả ra cổ phần của mình, còn khó hơn lên trời.

Ngay lúc tôi đang đau đầu, di động vang lên.

Màn hình hiển thị một dãy số xa lạ. Một dự cảm không rõ xông lên đầu. Tôi âm thầm câu nguyện: Trăm lần không phải là "cô ta"!

Nhấc máy.

"Lee Ji Huyn."

Giọng nói của Eun Jung.

Hiển nhiên điều tôi cầu nguyện không linh nghiệm.

"......"

"Ji Huyn?"

Nghe thấy cô ta gọi tên mình, cơ thể tôi phản xạ có điều kiện co rụt lại. Tôi không tự giác nhớ đến, buổi tối hôm đó, một màn kích thích đau đớn.

Cô ta tiến vào, cơ thể tôi đột nhiên chấn động.

Mặt cô ta, chôn ở hõm vai tôi, thấp giọng gọi: ".... Ji Huyn .... Ji Huyn ..."

Tôi vẫn cắn răng, lắc đầu trong vô thức, tóc hỗn độn, mồ hôi ướt nhẹp dính ở trên mặt. Tôi muốn nói, lại không nói nên lời.

Tôi cắn răng thầm nghĩ, không được rên rỉ, không được rên rỉ.

Cơ thể càng run lên không thể kìm chế được.

Cái này ...

Tôi không muốn nhớ lại, vậy mà vẫn rõ ràng, không thể nào quên.

*****************

"Lee Ji Huyn?" Cô ta gọi lại một lần.

"Chuyện gì?" Tôi nghe thấy chính mình hỏi cô.

Tai như ù đi, không rõ ràng.

"Chị xuống đây."

"......"

"Tôi ở bên đường đối diện khách sạn."

Tôi theo bản năng đi đến bên cửa sổ, nhìn xuống phía dưới.

Không nhìn thấy cô ta.

Đương nhiên, ngay cả xe cũng nhỏ như kiến, huống chi là người?

"Tôi ở bên ngoài, còn chưa về khách sạn." Tôi lập tức trấn áp lại, giọng nói vững vàng, không để cô ta phát hiện ra manh mối.

Tiếng cười trầm thấp truyền đến, nghe không lớn, dần dần tắt đi. Đầu bên kia rơi vào tĩnh lặng.

Tiếp theo, lại là một trận cười.

Nếu nói tiếng cười vừa rồi là khinh thường thì bây giờ nụ cười của cô ta có hơi bất đắc dĩ. "Tôi thấy chị đứng bên cửa sổ, nhìn xuống phía dưới."

Tôi kinh ngạc co mình trốn sau bức màn. Tim tức thì đập mạnh, thịch ... thịch ... thịch ... không ngừng nghỉ.

Cách xa như vậy, sao cô ta có thể nhìn thấy?

Tôi tự trấn an mình, nhưng tim vẫn không ngừng đập mạnh.

Tôi khó khăn lấy lại bình tĩnh, Eun Jung thản nhiên nói, mang theo ý cười: "Cách xa như vậy, làm sao tôi nhìn thấy được? Không cần trốn."

Ham Eun Jung, vì sao cô luôn luôn đoán được tất cả? Giống như tất cả những hàng động của tôi, toàn bộ đều trong lòng bàn tay cô.

"Tôi không ở đối diện khách sạn, đừng lo." Nói xong, cô ta liền cúp điện thoại.

Tiếng máy bận, nhắc nhở tôi tắt máy. Tôi nhìn ngoài cửa sổ, ánh đèn nhuộm màu trời giống như đang chạng vạng.

Thật ra, lúc này, đã là gần nửa đêm.

************************

Ngày hôm sau, tôi đi làm. Ăn xong bữa sáng, tôi tiến vào phòng trà.

Trong phòng trà lúc này có rất nhiều người, tôi không khỏi ngạc nhiên. Bình thường, sau bữa sáng mọi người thường trở về vị trí, phòng trà rất vắng vẻ.

Tôi dừng lại ngoài cửa trong chốc lát, vẫn là quyết định đi vào.

Trong phòng rất náo nhiệt.

"Đây là......"

"Nhất định là vậy! Chuẩn xác!"

"Mặt bị làm mờ sao cô có thể nhận được?"

"Nhất định là phía CCM liên hệ với tòa báo, không cho bọn họ đăng mặt!"

"... Cô gái bên cạnh này, có nhớ hay không?"

"Aizz, đầu óc cô làm sao vậy? Nhìn xem, ở đây có viết tiểu thư của Cube sánh đôi cùng nhà lãnh đạo hàng đầu - Eun Jung trong bữa tiệc ..."

"Ôi, thất vọng! Cô ta cũng chỉ xinh đẹp bình thường thôi mà! Làm sao xứng đôi với giám đốc chúng ta ..."

"Cái gì? Không thể tin được!"

"Buối sáng từ trong nhà người ta đi ra ... đều viết như vậy rồi, còn không tin cái gì?"

Trong không gian tràn ngập những lời tranh cãi ầm ĩ. Đây là lí do tôi không thích vào phòng trà khi có nhiều người. Đồn đại, buôn chuyện, toàn những thứ nhạt nhẽo, nghe vào đau đầu.

Tôi day day thái dương, chuẩn bị pha xong café.

Một người lúc này đứng bật dậy, chạy đến phía tôi. Cô gái này vừa cười vừa trốn, cầm trong tay tờ tạp chí sặc sỡ. Một người khác đứng lên, lập tức đuổi theo.

"Cậu xinh đẹp? Câu rùa vàng cũng không đủ tư cách à?"

"Ăn nói bậy bạ?! Đừng để tôi bắt được!"

Trong lúc đuổi đuổi đánh đánh một hồi, tôi đi đường vòng, cố tránh không đụng phải bọn họ, sợ café bị đổ. Nhưng không ngờ, hai người này chạy tới chạy lui, trong lúc mải vui đùa, tôi đã tránh đường mà bọn họ cũng không để ý. Một người va vào khuỷu tay tôi, ly café nghiêng đi, toàn bộ café hất thẳng vào một bên vạt áo. Phòng trà ầm ĩ nhất thời rơi vào im lặng.

Tôi run lên nhìn quần áo mình, cố gắng không cho café tiếp tục lan xuống.

Hai người đang đuổi bắt kia đều sửng sốt, trong đó có một người nhìn mặt tôi, lại nhìn mảng café trên áo, đột nhiên phản ứng, "A" một tiếng, vội vàng để tờ tạp chí lên bàn, chạy đến phòng vệ sinh bên cạnh lấy khăn mặt, giúp tôi lau.

Cũng là càng làm càng rối, quần của tôi cuối cùng bị cô ta làm bẩn.

Bất đắc dĩ, tôi để chiếc cốc lớn để sang một bên, cầm lấy chiếc khăn tự mình lau.

" ... Xin lỗi! Lee tiểu thư, tôi vừa rồi ... Vừa rồi không nhìn thấy cô!"

Cô gái xô vào tôi run giọng nói: "Đồng nghiệp Lee ... Cô không sao chứ?"

Nhìn cô ta bộ dáng đáng thương, tôi cũng không biết nên thế nào.

"Không việc gì, lau khô là được rồi." Tôi nhìn chiếc cốc của mình, cười ra tiếng, cố gắng phá vỡ không khí xấu hổ.

Quay người cầm lấy cốc.

Tầm mắt của tôi lơ đãng nhìn qua mặt tạp chí. Một góc quyển bị café dính bẩn, nhưng không ảnh hưởng đến bức hình bắt mắt giữa trang báo. Tầm mắt của tôi không chịu khống chế dừng lại.

Tôi buộc chính mình quay đi nhưng làm thế nào cũng không được.

"Mỹ nhân sánh vai cùng nhà doanh nghiệp trẻ tài ba, tình cảm lưu luyến"

Tiêu đề cũng đủ mánh lới.

Ảnh không rõ ràng lắm, nhưng góc chụp này để lộ toàn bộ khuôn mặt cô gái tươi cười thản nhiên, mà người đi cùng trong hình lại bị làm mờ mặt, không cho người khác xác định rõ ràng. Nhưng là, chiếc nhẫn trên tay người kia, tôi biết.

Người này, không phải Ham Eun Jung sao?

Tối hôm qua cô ta ôm người đẹp trong lòng, sao còn có tâm tình gọi điện thoại đến quấy rầy tôi?

"Đồng nghiệp Lee, cô không sao chứ?"

A, bây giờ tỏ vẻ quan tâm đến người khác chỉ có thể dùng một câu này sao?

Không sao chứ?

Tôi tốt lắm! Thật sự rất tốt!

Tôi nhìn cô ta cười cười: "Tôi không sao, cảm ơn!"

Tôi nói xong, quay người tời đi, giấu tất cả cảm xúc trên mặt nãy giờ.

******

Tôi định trở lại khách sạn mới nhớ buổi sáng hôm nay đã trả phòng, đồ đạc cũng đã chuyển đến nhà mới.

Đứng ở dưới đại sảnh đông người đi lại, cảm thấy vô cùng chật vật. Áo sơmi trắng, vết café sẫm màu, sau khi nước nóng ngấm, cọ vào áo âm ỉ đau.

Trở lại công ty làm? Về nhà thay quần áo?

Tôi mờ mịt không biết phải làm sao.

-------------

Chap 9: Ngẫu Ngộ

Một tuần trước, tôi tham gia một trò chơi.

Không phải là chương trình giải trí trên TV lúc chín giờ tối, ván bài này, cá cược không phải là tiền, là quyền khống chế CCM. Lợi thế, cũng không phải là tiền, là tất cả của tôi, bao gồm cả cổ phần trong công ty của cô ta.

"Tôi sẽ là một tình nhân thật tốt.

Không ghen tỵ, không cần người khác nuôi sống, không sợ bị làm sáng tỏ.

Chỉ có một yêu cầu.

Để cho tôi ở CCM."

Tôi còn nhớ rõ chính mình khi đó, nói như vậy, là để có được tư cách tham gia ván bài này.

*********

"Qri ... đồng nghiệp Lee?"

Tôi ngơ ngác đứng ở ngoài khách sạn, không biết sao đúng lúc đó có người gọi tên mình.

Giọng nói cũng không chắc chắn, như là phán đoán nghi ngờ. Tôi nhìn về phía tiếng nói.

Park Ji Yeon? Tại sao cô ta lại ở chỗ này?

Tôi nhìn cô ta, có hơi bất ngờ. Ánh mắt cô ta dường như cũng thế?

"Tại sao chị ở trong này?"

"Tôi tan ca sớm."

Park Ji Yeon có vẻ không tin nhìn tôi cười, lại nhìn đồng hổ, "Mười hai giờ, thời gian ăn cơm trưa, không tính là tan ca sớm."

Mười hai giờ?

Tôi xem đồng hồ, quả nhiên.

Không khỏi vỗ vỗ trán mình, tôi hôm nay làm sao vậy? Tốn nhiều thời gian ngẩn người ở trong này.

"Có một người bạn hẹn em ăn cơm ở tầng thượng, nếu không ngại thì đi cùng đi?"

Tôi giơ tay, chỉ vào vệt café trên áo mình: "Đồ của tôi bị dơ, phải về nhà đổi."

Cô ta theo tay tôi nhìn, sau đó nói một câu làm tâm trạng tôi tốt hẳn.

"Em vừa rồi không để ý, còn tưởng hoa văn trên áo! Chị giá áo trời sinh, người khác mặc không đẹp cũng thành đẹp. Huống hồ, lấy cài áo này cài vào, chỗ bẩn không nhìn thấy."

Thực không tin được cô gái này có thể nói ngọt như vậy.

"Đồng nghiệp Lee?"

"A ... tôi hơi lơ đãng, xin lỗi!"

"Cùng đi không? Cơm trưa."

"Được rồi."

*********

Bị lừa.

Không có người bạn nào hết.

Cô ta giống như vô tội: "Vốn là hẹn bạn, nhưng không ngờ người ta có hẹn với người đẹp, còn em, bị cho leo cây. Nhưng bây giờ chắc phải cảm tạ người đó, nếu không vì anh ta, sẽ không tình cờ gặp được chị."

Tôi đối với những lời này bán tín bán nghi.

Theo đuổi 1 người lạnh lùng như tôi, phải có chút vô lại, hoặc trơ trẽn, nếu không cả đời không theo đuổi được. Những lời này, đối với tầng lớp tinh anh trong xã hội như Park Ji Yeon mà nói, rất đúng.

Cô ta lừa tôi, đáng tiếc, tôi chỉ có thể làm như không thấy.

Sau bữa cơm hôm nay, coi như tôi thực sự hiểu biết vị quản lý cấp cao này. Dường như cô ta cố ý nhắc đến vài dự án của tôi ở bên Mỹ. Khi còn bên đó, nhiều công ty thường tìm những nhân tài ngay khi còn ở trong trường học. Có nhiều công ty cũng tìm đến tôi, lại được vị giáo sư xinh đẹp Mera của tôi ở phía sau giật dây. Kỳ thật tôi đối với những công ty này cũng không có nhiều hứng thú, nhận lời, chẳng qua là nể mặt giáo viên của mình mà thôi.

Tôi ở giữa thuyết phục, các công ty đó từ cạnh tranh một mất một còn quay sang bắt tay hợp tác, cải chế hình thức kinh doanh, giảm biên chế, đã đạt được nhiều thành quả, thêm vào đó là sự can thiệp của chính phủ, nên ngày càng thuận lợi. Giới truyền thông, người trong cuộc hay những nhà phân tích kinh tế luôn nói rằng những năm gần đây, những chiến dịch cải cách này diễn ra đều có thể đồng loạt thành công, nhưng theo ý kiến cá nhân của tôi, thắng lợi này, 50% là may mắn.

Mà Park Ji Yeon lại có thể vạch ra hơn một nửa những lỗ hổng chỉ có tôi cùng người đứng đầu trong nội bộ những công ty đó biết được, không thể không làm cho người khác khâm phục. Giao tiếp với những người thông minh như cô ta, tôi có thể học được rất nhiều.

"Qri, chị muốn gọi thêm gì không?"

Không biết từ khi nào, cô ta xưng hô đối với tôi, đã chuyển từ "Lee tiểu thư" sang thành "Qri", mà tôi nghe xong, cũng không có chỗ nào cảm thấy không ổn hay không thoải mái.

Tôi xem thực đơn, lật qua lật lại, vẫn không quyết định được nên ăn gì.

"Vậy thử món sò hấp hồng rượu ở đây xem. Hương vị rất được."

Tôi đồng ý lời đề nghị của cô ta, gọi món "Sò hấp hồng rượu" nổi tiếng. Điểm tâm ngọt sau bữa ăn thuần hương vị Scotland. Lần đầu tiên tôi thử món này, rất ngon. Nhấp đầu lưỡi cảm thấy trong veo, sau lại cảm thấy có vị ngọt dìu dịu. Tôi dường như bị cuốn hút bởi món ăn thú vị này.

Ngay lúc đó, Park Ji Yeon hất hất cằm hướng tôi, không rõ cô ta ám chỉ điều gì. Thấy vậy, cô ta liền nở nụ cười chỉ chỉ miệng mình. Lúc này tôi mới phản ứng lại, đang chuẩn bị lấy khăn lau miệng, cô ta đã đi từng bước, dường như không có việc gì, vươn tay, ngón trỏ nâng cằm, ngón cái khẽ xẹt qua khóe môi tôi. Hành động này quá mức ám muội, làm cho không khí xấu hổ một cách kì lạ. Cả hai chúng tôi ngẩn người, cô ta vội rụt tay lại "... Xin lỗi."

Tôi cúi đầu, tiếp tục ăn, cũng không còn tâm tình nào để thưởng thức. Tôi cũng không còn muốn tiếp tục ở nơi này, vô thức đem thức ăn nuốt xuống.

******

Ăn trưa xong, Park Ji Yeon cùng tôi đi xuống dưới.

Vốn tôi không nghĩ làm phiền cô ta, vì vậy xuống dưới khách sạn mỗi người đi một ngả. Cô ta đến bãi đỗ xe, tôi đi đón taxi. Nhưng dường như mấy chiếc taxi này cố tình phản đối, tôi đợi ở ven đường hồi lâu, cũng không một chiếc nào đi qua. Cuối cùng, Ji Yeon lái xe đến trước mặt tôi, mở cửa kính: "Lên xe."

Tôi do dự một chút, mở cửa xe ngồi vào. Cô ta nhìn tôi, hỏi: "Có nghĩ đến việc mua một chiếc xe không?"

Tôi đối với chuyện lái xe có tâm lý bị ám ảnh. Những năm ở Mỹ, cường độ công việc cao, đòi hỏi phải có xe riêng để tiện di chuyển, tôi cũng từng đi thi lấy bằng, nhưng chỉ cần tay động đến vô lăng, đều không thể nào tiếp tục.

Tôi không nghĩ đem việc này nói cho người khác, chỉ có thể ngắn gọn: "Tôi hiện giờ không dư dả lắm, tạm thời còn chưa nghĩ đến việc mua xe."

*********************

Chở tôi về nhà thay quần áo, cả hai liền về công ty. Gặp đồng nghiệp ở bãi đỗ xe, bọn họ đều tò mỏ đánh giá tôi cùng Ji Yeon. Từ trên xe một người đồng nghiệp xuống không có gì đáng nói, nhưng người này không phải người khác, mà là giám đốc cao cấp Park Ji Yeon của CCM. Việc này cũng không thể trách người khác để ý.

Không biết ngày mai lại có chuyện gì đồn đại nữa.

Giám đốc cao cấp CCM, Park Ji Yeon đi làm cùng nữ đồng nghiệp, thử đoán xem quan hệ của họ là gì?

Park Ji Yeon dường như cũng nhận ra ánh mắt khác thường của những người xung quanh, hơi ái ngại nhìn tôi: "Thật là ... hơi phiền toái!"

Tôi gật gật đầu.

Đâu chỉ là hơi phiền toái?

Trong ánh mắt tò mò của mọi người, Ji Yeon đi đến cửa thang máy. Đây là tháng máy VIP, tôi không thể đi cùng.

"Chị không vào sao?"

"Không nên. Đây là thang máy chuyên dùng của nhân viên cấp cao."

"Không sao, em cũng lên tầng 32."

......

Cứ dằng co như vậy chỉ làm cho càng nhiều người để ý, tôi thầm than, miễn cưỡng đi vào. Có lẽ bữa trưa tôi ăn quá chăm chú, Ji Yeon tưởng lầm tôi là người mê ăn uống, trong thang máy liền hào phóng mở lời: "Buổi tối rảnh không? Em biết một nhà hàng rất lạ, chị muốn thử không?"

Đây là thói quen của tôi, ăn cái gì cũng giống như làm thí nghiệm hóa học, còn phải tìm hiểu đến thành phần bên trong. Nhưng trên thực tế tôi đối với ăn uống không có nhiều hứng thú, lại càng không để ý đến nhà hàng "rất lạ" kia.

"Buổi tối có thể tôi bận ..."

Tôi nói chưa xong, thang máy "Ding" một tiếng, dừng lại ở lầu 19. Tôi bị tiếng này làm gián đoạn, đang muốn tiếp tục liền có hai người tiến vào.

Một người là trợ lý tổng giám đốc Joen Boram.

Người còn lại, đương nhiên là tổng giám đốc của chúng ta.

Joen Boram liếc nhìn tôi một lần, chỉ một lần, liền thu hồi tầm mắt.

"Chào Ham tổng!"

"Chào Ham tổng." Tôi nói cùng Park Ji Yeon.

"Ừm." Ham Eun Jung hơi hơi vuốt cằm, xem như trả lời.

Tổng giám đốc ở đây, Park Ji Yeon cũng không tiện nhiều lời. Tôi rốt cuộc có thể tránh được, không cần cố gắng nghĩ cách từ chối lời mời của cô ta. Không có việc gì, đợi đến tầng 32, tôi không khỏi nhìn về phía Eun Jung. Cô ta cao, vóc người cao ngất, cùng Park Ji Yeon cũng không cần phải nói. Hai người đứng chung một chỗ, dường như che của tôi toàn bộ ánh sáng.

Joen Boram đang báo cáo gì đó với Eun Jung, giọng nói đè thấp, cố gắng không cho những người phía sau, là tôi cùng Park Ji Yeon, nghe thấy. Tầm mắt của tôi không khỏi dừng lại ở trên lưng Boram một lát. Người này, cùng người bên cạnh cô ta, Ham Eun Jung, cũng giống nhau, ra vẻ đạo mạo!

Lúc này Ji Yeon nhìn về phía tôi, tôi cuống quýt thu lại ánh mắt, không dám nhìn chằm chằm vào Boram phía trước. Park Ji Yeon ra hiệu hỏi tôi: chị biết trợ lý Joen?

Tôi im lặng một chút, nhanh chóng lắc đầu, cố che dấu.

May mà Ji Yeon đối với vấn đề này cũng không mấy quan tâm, cuối cùng nói: "Buổi tối mấy giờ chị tan ca? Em chờ chị!"

"Tôi buổi tối có ..."

Tôi không thể nói hết, bởi lúc này Eun Jung ở phía trước tôi nghiêng người, tôi ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy tầm mắt cô ta đang chiếu thẳng vào mình. Ánh mắt của cô ta muốn nói gì, tôi chưa kịp thấy rõ đã chuyển đến bên Park Ji Yeon.

"Ji Yeon, ba giờ đến văn phòng tôi, tôi có một case quan trọng giao cho cô." Ham Eun Jung nói, mặt không chút thay đổi.

Park Ji Yeon lập tức gật đầu đáp "Vâng"

Eun Jung lúc này mới quay người. Lúc ánh mắt hắn xẹt qua tôi, như không để ý. Mà lúc này Joen Boram dường như lơ đáng quay đầu, liếc nhìn tôi một lần nữa.

Tôi cúi đầu, học Eun Jung, giả không để ý đến ánh mắt cô ta.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co