01
Nếu có ai đó hỏi Hoàng Nhân Tuấn "Thế nào là oan gia ngõ hẹp?" thì cậu sẽ vác ngay Lý Đế Nỗ đến trước mặt người đó để họ nhìn thấy tận mặt, thế nào là oan gia ngõ hẹp.
Lần đầu tiên Hoàng Nhân Tuấn gặp Lý Đế Nỗ là một ngày mưa liên miên, là ngày khai giảng cuối cùng trong đời học sinh của Hoàng Nhân Tuấn. Mà anh Hoàng cũng như bao người, cả kì nghỉ với đồng hồ sinh học đảo ngược cho nên cam chịu với số phận chưa kịp ăn sáng đã phải chạy đến trường.
Thân là hội phó hội học sinh, bộ mặt của nhà trường, Hoàng Nhân Tuấn đã cắn răng hi sinh thời gian ăn uống để vuốt tóc. Đến trường với gương mặt cau có như ai ép, nhưng đúng thật là ai ép khi lý do trở thành hội phó cũng oán thay lắm, người trong hội muốn cho "con trai của thầy hiệu trưởng" một vị trí "có tiếng oai", nhưng chẳng ai hỏi một câu là cậu có cần không.
Chính là cái kiểu muốn sống ẩn thân cũng không được.
Quay lại chủ đề lần gặp đầu tiên với tên Lý Đế Nỗ. Khi anh Hoàng đặt đít dự lễ chưa bao lâu thì lên cơn đau dạ dày, đau đến chết đi sống lại. Hoàng Nhân Tuấn lau mồ hôi bên tóc mai, cảm giác đứng trên lằn ranh giới sinh tử thôi thúc cậu chạy trốn khỏi cái hội trường chết tiệt này, mất ba giây để Hoàng Nhân Tuấn đứng dậy khỏi ghế, và cậu gọi đó là "chọn lấy sự sống" khi chỉ kịp khều vai người ngồi phía trước để nhắn gửi mấy chữ: "Tớ đau bụng quá, nói giáo viên là tớ ra ngoài một chút nhé."
Bạn học nhìn vẻ mặt nhăn như đít khỉ của cậu cũng lo lắng theo, "Có cần tớ dìu đi không? Phòng y tế hả?"
Hoàng Nhân Tuấn cau mày vì thái độ "quan tâm" mà với mình là phiền phức của người nọ, chỉ kịp xua tay bảo: "Không cần đâu. Tớ đi mua thuốc," rồi quay đi mất.
Hiệu thuốc nằm ở con phố phía sau trường học, từ cổng trường quẹo trái sẽ có một con hẻm nhỏ chỉ rộng tầm hai mét, một bên là vách tường trường học, một bên là toà nhà cao tầng dán đầy tờ rơi và những hình vẽ thô tục. Chỉ cần đi hết con hẻm vắng lặng là sẽ đến con phố "thương mại" đằng sau trường.
Cái hẻm nhỏ thông giữa đường cái và phố sau ấy là con đường ngắn nhất, Hoàng Nhân Tuấn chưa từng đi qua lối này, nhưng với tư tưởng hiện thời là "chọn lấy sự sống" thì dù có gặp ma cũng phải đi.
Cậu không biết rằng đoạn đường trông bình thường thế này mà lại là nơi tụ tập những thành phần bất hảo, lúc nào cũng đặc sệt mùi thuốc lá và thoang thoảng mùi thuốc sát trùng trộn lẫn với máu, đến cả chuột nhắt cũng không dám đi ngang.
Người ta sẽ không bao giờ nghĩ rằng mấy đám thanh niên độ mười bảy mười tám có thể đánh nhau đến nỗi gãy tay hoặc đâm nhau đến đứt động mạch.
Hoàng Nhân Tuấn cũng thế.
Cậu vốn đã không quá quan tâm đến mấy chuyện lông gà vỏ tỏi xung quanh mình, kiến thức về "drama" ở Nhất Trung đối với Hoàng Nhân Tuấn mà nói thì đều đến từ máy cập nhật tin tức Lý Đông Hải. Ngày hôm nay có cặp đôi nào yêu nhau, cặp đôi nào chia tay, ai bị kỉ luật, ai bị đình chỉ, giọng Lý Đông Hải rót vào tai cậu rồi cũng chạy ra ngoài. Căn bản mà nói, Hoàng Nhân Tuấn mắc bệnh "miễn nhiễm drama".
Đến lúc cậu đi gần hết nửa đường mới cảm thấy có mùi lạ, ngửa đầu lên thì chứng kiến bộ phim hành động thể loại kịch tính đang diễn.
Một đám người quần áo lộn xộn lấm lem bùn đất nằm thở hồng hộc dưới chân kẻ đang chỉnh lại cà vạt trên cổ, hắn cúi người xuống nhặt chiếc thẻ tên bị rơi.
Nhìn bộ đồng phục cũng thừa biết người đang thản nhiên đứng như trời trồng ở kia là học sinh cùng trường với cậu. Một thằng tóc nhuộm đỏ móc lai trắng nằm ê dưới đất vẫn còn sức lập tức đứng vững lao vào người kia rồi lần nữa bị người nọ đá một phát văng đến vách tường. Mấy tờ quảng cáo in bằng giấy chất lượng thấp rách tả tơi rơi theo cú trượt của tóc đỏ, nhìn vô cùng đau đớn.
Cậu nhìn người nọ đang đứng phủi quần áo, hắn cũng nhướng mày nhìn về phía cậu, ánh mắt ngông cuồng không giấu được.
Từ góc chính diện, Hoàng Nhân Tuấn dễ dàng nhìn thấy vết sẹo mờ cỡ một ngón tay chạy dọc theo đường hàm phải của người nọ.
Tay đang ôm bụng của Hoàng Nhân Tuấn bất giác căng lại.
Phiền ghê.
Hoàng Nhân Tuấn càng bước lại gần hơn, lướt nhìn đám người la lết trong con hẻm rõ hẹp như thây ma trong phim tận thế, rồi lại nhìn đến người duy nhất còn đang trong trạng thái con người bình thường.
"Cho tôi qua." Cậu nói.
Hắn lập tức nghiêng người, chừa lại một khoảng đủ cho cậu lách qua mà không cần đạp đám người dưới chân. Gương mặt người nọ có phần ngơ ngác, có lẽ là vì nét mặt khó chịu của Hoàng Nhân Tuấn.
Trong vài giây ngắn ngủi hai người áp sát nhau, Hoàng Nhân Tuấn ngửi thấy mùi máu mới cùng mùi thuốc lá nhè nhẹ, trong thoáng chốc cậu ngẩng đầu lên nhìn hắn, cao hơn cậu đâu đó mười xen ti.
Lệ chí,
Vệt mực nhỏ dưới hàng mi,
Như giọt lệ đắng chẳng kịp xuôi dòng.
Nốt buồn hay vết xưa cay,
Hay là duyên số khiến ai ngóng chờ?
Nốt ruồi dưới mắt người nọ khiến cậu nhớ tới bài thơ mà bố Hoàng từng viết, vì mẹ cậu cũng có lệ chí.
Hoàng Nhân Tuấn thu lại ánh mắt phán xét không mấy tốt đẹp của mình, lặng lẽ đi tiếp.
Cậu vừa rời khỏi cửa hiệu thuốc, trời mưa liên miên, cứ ngưng rồi lại đổ vài đợt mưa nhỏ. Cậu đứng dưới mái hiên nhìn xung quanh con phố dài, nhìn thấy dáng người vừa nãy lạnh lùng bước tới, một tay hắn đút túi quần lướt ngang qua vai cậu, đẩy cửa đi vào hiệu thuốc.
Hoàng Nhân Tuấn không để tâm mấy, tặc lưỡi một cái rồi dùng tay che đầu để bảo vệ phần tóc được vuốt sáp kĩ lưỡng, chạy qua cửa hàng tiện lợi đối diện.
Con phố sau trường học là thiên đường ẩm thực với đám học sinh Nhất Trung, mỗi lần tan trường đều có không ít người đổ xô đến đây, nếu không là xiên nướng thì cũng là gà tẩm cay, không là đồ ăn thì rút mình trong quán net. Hoàng Nhân Tuấn học ba năm ở Nhất Trung chỉ đến đây khoảng năm lần, ngày nào tan học Lý Đông Hải cũng khản cổ muốn kéo cậu đi nhưng đều bị lấy lí do từ chối.
Hoàng Nhân Tuấn bước vào cửa hàng tiện lợi, đi vòng quanh mua được một hộp sữa chuối và một cái bánh mì ngọt.
Đến quầy thanh toán, ông chủ cửa hàng là ông cụ tóc muối tiêu vì vắng khách nên gật gà xem "Thế giới động vật" trên TV. Cậu nhẫn nại gọi hai lần, ông cụ đáp lại ậm ờ rồi chậm rãi đứng dậy quét mã vạch từng món.
Hoàng Nhân Tuấn bặm môi chịu đựng cơn đau. Khi thanh toán xong mới thả lỏng hơn chút, cậu cầm theo túi đồ trên tay, nhìn phía góc cửa một lúc mới quay sang hỏi ông cụ quay trở lại ghế lười xem TV.
"Có thể cho cháu mượn ô được không ạ?"
"Được, cứ lấy đi." Giọng nói khàn đặc chậm chạp đáp lại.
Hoàng Nhân Tuấn nói cảm ơn rồi bung ô rời đi.
Mưa bắt đầu lớn dần.
Dưới mái hiên hiệu thuốc có một cái ghế sắt dài, Hoàng Nhân Tuấn cầm ô bước đến. Trùng hợp nhìn thấy người vừa nãy đang ngồi trên ghế sát trùng vết thương qua màn mưa, điếu thuốc ngậm trên miệng hắn càng làm khí chất ngông cuồng ấy thêm bất cần đời.
Hoàng Nhân Tuấn để ô dựa vào thành ghế, ngồi xuống ngay bên cạnh, cách khoảng một mét, thản nhiên mở túi lấy bánh mì ra ăn. Người nọ quay sang nhìn cậu một lúc lâu, vứt điếu thuốc xuống dưới, dùng chân chà nát.
Cậu tập trung nhìn màn mưa, thầm nhẩm công thức toán trong đầu. Sau khi ăn xong, Hoàng Nhân Tuấn giải quyết hộp sữa chuối rồi phủi vụn bánh mì rơi trên quần.
Lúc cầm ô lên mới để ý thấy người nọ đang nhìn chằm chằm mình.
Hoàng Nhân Tuấn liếc mắt không quan tâm, như tảng băng mà đứng dậy bung ô ra.
"Anh không dự khai giảng à?" Hắn lên tiếng.
"Mù hay gì?" Có mắt thì tự hiểu đi, còn hỏi.
Cậu hậm hực gác ô lên vai. Trước khi đi còn đá nhẹ chân người kia, nói: "Vứt rác dùm tôi, cảm ơn."
Sau đó ném một bao nilon trong suốt xuống ghế sắt.
Hoàng Nhân Tuấn quay trở lại trường học. Cậu cảm nhận điện thoại trong túi đang rung, không vội lấy ra xem mà quay lại hội trường trước. Lúc Hoàng Nhân Tuấn đẩy cửa bước vào, chương trình khai giảng đã gần kết thúc.
Đến khi ngồi xuống rồi mới lấy ra nhắn tin báo lại cho người vừa gọi đến, [Con đau dạ dày, vừa đi mua thuốc.]
Người kia rất nhanh đã nhắn lại, ân cần hỏi cậu: [Có muốn về trước không?]
Cậu nhìn xung quanh, vì mưa lớn nên mọi người cũng chỉ ngồi ở trong hội trường không thể làm gì.
Lý Đông Hải từ phía hàng trên chạy xuống tám chuyện với các bạn nữ, còn than vãn vì mưa nên không thể đến con hẻm sau trường chén một bữa, có vẻ cậu ta nhớ văn hóa xiên bẩn phía sau cái trường trọng điểm ác độc này lắm rồi. Lưu Dương Dương ở bên cạnh cười khẩy, châm chọc vài câu với cậu ta.
Họ Lý phát hiện Hoàng Nhân Tuấn đã quay lại, khoa trương nói bằng giọng dẹo đặc sệt âm tiết địa phương để chọc cười mọi người: "Mày quay lại rồi à?"
Hoàng Nhân Tuấn gật đầu, không phối hợp làm trò với cậu ta mà chăm chú bấm điện thoại.
Cậu gõ chữ nhắn lại trong khung trò chuyện, [Muốn ạ.]
Khoảng năm phút sau, người đàn ông trung niên từ hàng ghế đầu đi xuống vỗ vai cậu.
"Bố đi lấy xe, con ở đây chờ bố."
Hoàng Nhân Tuấn không nói gì, đưa chiếc ô vẫn còn vài vệt nước mưa cho ông. Người đàn ông mỉm cười cầm lấy rồi nhanh chóng rời đi.
Chưa kịp quay lên đã thấy Lý Đông Hải hớt ha hớt hải đưa điện thoại dí sát mặt mình. Hoàng Nhân Tuấn dùng tay đẩy ra đến khoảng cách vừa tầm, trên màn hình là tấm ảnh chụp Lý Đế Nỗ và Hoàng Nhân Tuấn ở khu phố vài phút trước, ngồi cạnh nhau trên ghế sắt đã phai màu. Ở dưới còn có kèm dòng tin nhắn: [Sự giao thoa giữa top đầu và top cuối.]
Một bài viết châm biếm?
Hoàng Nhân Tuấn nghe thấy họ Lý ráo riết truy hỏi mình: "Mày biết cậu ta à?"
Cậu nhíu mày, hỏi ngược lại: "Ảnh đâu ra vậy?"
"Thì trong group chat ăn chơi của tao, hỏi mày đấy, biết cậu ta hả?
Cậu chậm rãi đáp lại câu hỏi ban nãy của Lý Đông Hải, "Không biết."
"Tao không nhiều chuyện đâu nhá. La Tại Dân nhờ tao hỏi thôi." Tay cậu ta lướt tin nhắn xuống thêm vài đoạn, chỉ vào dòng tin nhắn của họ La, nói: "Đây này."
Hoàng Nhân Tuấn giả vờ nghe, thật ra cũng không quan tâm lắm.
"Cậu ta hút thuốc, đánh nhau, dạo này trên diễn đàn cậu ta là hot lắm, hình như thành tích học tập cũng không đàng hoàng, lót bảng."
Lý Đông Hải là cổ máy thông tin, chuyện trên trời dưới đất đều nắm rõ trong lòng bàn tay. Lý Đông Hải ngồi nói hưu nói vượn, Hoàng Nhân Tuấn lâu lâu cũng phối hợp gật đầu mấy cái, dù lời nói tai này lọt tai kia rồi tiêu biến.
Người lớp bên cạnh thấy tò mò quay sang hỏi họ Lý: "Vậy năm ngoái làm sao cậu ta vào được trường này thế?"
"Cậu không biết à? Giải nhất học sinh giỏi Tin học."
"Hả? Cũng hơi quá rồi, nhiều người giải nhất học sinh giỏi cũng khó vào được-"
Lý Đông Hải lắc lắc ngón tay trỏ, bổ sung: "Cấp quốc gia."
"Sao không nói sớm. Nhưng dù sao chỉ giỏi mỗi một môn thì cũng không làm được gì."
Hoàng Nhân Tuấn thấy điện thoại rung. Cậu đứng dậy, trước khi đi còn vỗ vai Lý Đông Hải nhờ báo với chủ nhiệm một câu giúp mình rồi tạm biệt người nọ.
Đó là về lần gặp đầu tiên của Hoàng Nhân Tuấn và Lý Đế Nỗ. Chẳng có gì là quá trớn đến mức phải gọi hai chữ "oan gia" cả, nhưng lần thứ hai thì khác.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co