Truyen3h.Co

| NOREN | Của Em

1

jenuwujun23

Renjun

1. Tôi quay lại Hàn Quốc rồi, sau sáu năm trốn tránh như một kẻ thua cuộc, tôi dành hết tất cả can đảm dồn nén suốt hai mươi bảy năm cuộc đời để quay về thêm một lần nữa. Quay về tham dự hôn lễ của người tôi yêu......

Chúng tôi biết nhau từ khi lên Đại học, tuy không chung ngành nhưng lại chung trường. Vừa hay hai ngành chúng tôi chọn đều có kha khá môn có thể học chung. Và đó cũng là lí do khiến chúng tôi có thể xích lại gần nhau hơn.

Tôi nhận được tin kết hôn của anh vào tháng trước thông qua một người bạn cũ. Cậu ấy ngày xưa khá thân thiết với tôi, nhưng đoạn thời gian tôi sang Mỹ thì cắt đứt liên lạc hoàn toàn. Tôi cũng không rõ lí do vì sao cậu ấy có được số điện thoại của tôi bên Mỹ nữa, chắc có lẽ cậu ấy đã hỏi mẹ tôi đi.

"Renjun, tớ ở đây."

Lee Haechan vẫn chẳng có gì thay đổi, luôn là trạng thái rạng ngời đáng yêu như mặt trời con. Cậu ấy vẫy vẫy tay lên với tôi, dường như sợ tôi không nhìn thấy liền dùng chất giọng cao ngút ngàng ấy để gọi. Sân bay người đông nghẹt nhưng tôi vẫn cảm nhận được cái nhìn của những người xung quanh, thật xấu hổ quá đi thôi.

Tôi về nước dĩ nhiên không cho mẹ tôi biết, trong sáu năm ở Mỹ tôi chưa từng một lần muốn về nước. Nhưng khi nghe Lee Haechan nói với tôi "Cậu về đi, tháng sau Lee Jeno kết hôn rồi." tôi lại không kiềm lòng được muốn nhìn anh một chút. Nếu như mẹ biết được tôi về nước lại vì người ấy, nhất định sẽ một lần nữa không tha cho anh. Tôi mang hết thảy những bất hạnh mẹ tôi gây nên trốn sang nước ngoài, cứ nghĩ thời gian rồi sẽ nguôi ngoai. Nhưng khi nghe tên của anh, tôi lại à một tiếng, trái tim vẫn rung động mãnh liệt thế cơ à?

Lee Haechan chuẩn bị giúp tôi một phòng khách sạn ở Trung tâm Seoul. Thằng nhóc keo kiệt bủn xỉn này cuối cùng cũng hiểu chuyện, thuê hộ tôi một nơi tiện nghi đầy đủ lại còn đòi trả tiền 100% cho người ta nữa. Tôi dọn dẹp sơ một chút đồ đạc trong phòng, kiểm tra xem phòng có camera giấu kín hay gì không rồi mới quyết định đi tắm rửa nghỉ ngơi một chút.

Khi tôi tắm xong thì Lee Haechan đã nằm chễm chệ trên giường chat chít với anh người yêu của nó, làm một người vô tư thật thích.

Tôi cầm khăn lau đến đưa trước mặt nó, ý bảo nó sấy tóc cho tôi đi. Khi còn là sinh viên chúng tôi như thế suốt, nó lau cho tôi, tôi lau cho nó, nhưng bây giờ thật sự khác khi ấy, khác vì chúng tôi đã không chí choé hoạch hoẹ cố tỏ ra khó chịu khi lau đầu cho đối phương nữa.

Tôi hỏi Lee Haechan về anh. Nó khẽ thở dài.

Lee Haechan kể rằng cái hôm tôi lên máy bay rời đi, Lee Jeno khi nghe tin đã chạy như điên đến sân bay tìm tôi. Gào thét tên tôi giữa đám đông nhưng.... nhưng anh ấy đến trễ hai tiếng đồng hồ vì kẹt xe.

Lee Haechan kể rằng sau khi tôi rời đi, Lee Jeno bỏ học. Anh không đến trường nữa, cũng không ai biết anh đã đi đâu. Cho đến khi bọn chung khoá tốt nghiệp Đại học, vô tình gặp anh tại quán bar mà chúng nó tổ chức ăn mừng thì mới biết anh làm quản lí tại đây.

"Cậu biết tớ thích Lee Jeno nhiều như thế là vì lí do gì không?". Tôi hỏi Lee Haechan, nó lắc đầu.

Tôi mới chợt nghĩ bản thân mình hỏi một câu thật ngu ngốc. Rõ ràng là tôi yêu cớ sao Lee Haechan lại biết được. Tôi với tay lấy điện thoại, mở album ảnh ra, đưa cho nó xem. Hình ảnh Lee Jeno của khi ấy, cười vui vẻ đến xán lạng.

Lee Jeno có đôi mắt cười thật đẹp, khoé miệng mèo cứ cong cong lên trông như một chiếc cún nhỏ đáng yêu. Tôi từng bảo với Jeno rằng tôi yêu chết mất đôi mắt của anh, nếu như có thể tôi muốn được hôn nó mỗi ngày.

Tôi hỏi Haechan về người ấy của anh, nó lắc đầu bảo không biết. Chỉ nhớ có người từng nói Jeno gặp người ấy trong một lần đi dã ngoại, người ấy tỏ tình, Jeno đồng ý, còn về nam hay nữ thì nó không biết.

"Haechan này, anh ấy không có mời tớ đến. Tớ, có thể đến được không?"

Lúc này tay của nó thoáng ngừng lại, nhưng chỉ trong một chốc lại tiếp tục sấy tóc cho tôi. "Cậu đến Jeno sẽ rất vui."

Tôi cúi đầu, không biết mình nên làm gì mới đúng nữa, người tôi yêu kết hôn rồi, nhưng không phải cùng tôi.

Khi xưa ngày còn yêu nhau tôi từng hỏi Jeno rằng sau này nếu chúng tôi cưới nhau thì có mời người yêu cũ đến tham dự hay không. Anh bảo anh sẽ không mời, đúng thật, anh không mời tôi đến.

Trong lòng dâng lên một cỗ chua sót lạ kì, tôi bấm vào danh bạ, lướt xuống tận cùng rồi dừng lại ở một số điện thoại được lưu là "đừng gọi". Tôi đã nhìn dãy số này trăm vạn lần trong sáu năm qua, lúc dâng trào nghĩ muốn gọi cho anh nhưng rồi lại nhìn tên được lưu, không được gọi, không nên gọi, cũng không thể gọi. Nhưng lần này tôi về rồi, thật sự muốn gặp anh một chút, nghe giọng thôi cũng được nữa.

Tôi quyết định nhấn gọi, nhưng thuê bao. À, lâu như vậy rồi anh hẳn đã thay số rồi đúng không? Tôi bẽn lẽn cất điện thoại đi, ngồi yên lặng đợi Haechan lau khô tóc.

Vì hôm nay là ngày đầu tiên tôi về nước cho nên Haechan bảo tôi hãy ở lại khách sạn nghỉ ngơi, ngày mai nó sẽ đến đưa tôi đi chơi. Thật ra rời Hàn Quốc quá lâu nên nơi đây có điểm xa lạ đối với tôi. Mọi thứ đều thay đổi, không giống như Seoul ngày xưa tôi từng biết nữa.

Sau khi Haechan rời khỏi tôi tịch mịch ngồi bên ban công nhìn lên bầu trời, cớ sao trời xanh mây trắng thế kia mà lòng tôi lại nỗi bão nhỉ? Tôi gác tay lên lan can, tựa đầu mình lên đó suy nghĩ một hồi, tại sao tôi lại đồng ý với mẹ chia tay Lee Jeno nhỉ?

Vào cái thời điểm chúng tôi bị phát hiện lén lút yêu đương, tôi bị bố mẹ lôi về nhà dạy bảo một trận, và kết quả bị bố đánh gãy tay. Khi đó tôi bị tịch thu điện thoại, mọi thiết bị điện tử trong nhà đều xa tầm tay với tôi. Tôi không có cách nào liên lạc được với anh, cũng không biết anh thời gian đó như thế nào, tôi chỉ biết tôi đã từng rất kiên cường bảo vệ tình yêu vừa chớm nở rộ của mình mà thôi.

2. Đang chuẩn bị leo lên giường ngủ thì nghe thấy tiếng gõ cửa, tôi nghĩ là Haechan quay lại hoặc là tạp vụ dọn phòng, không chút nghĩ ngợi bước ra mở cửa. Cửa chưa kịp mở hết, tôi cũng chưa nhìn thấy mặt người gõ cửa kia là ai thì đã có một bàn tay giơ ra kéo tôi vào lồng ngực. Tôi bất chợt hoảng hốt đẩy người nọ ra, nhưng tay của người đó vững như bàn thạch tôi càng đẩy người đó càng ghì chặt tôi vào lòng.

"Renjun, là anh."

Người tôi run lên, giọng nói này.... là Lee Jeno.

Tôi không đẩy người ra nữa, vì nổi nhớ thương da diết suốt từng ấy năm, tôi quên đi mất là anh sắp kết hôn rồi. Tôi vòng tay qua ôm lấy anh, siết chặt người đàn ông từng là của mình vào trong lòng, cố gắng cướp lấy từng dòng hơi ấm của người ấy khảm sâu vào trong tâm hồn của mình.

Lee Jeno cuối cùng cũng không ôm nữa, lại hôn tôi.

Đã vô cùng lâu rồi không cùng ai hôn môi, tôi có chút lạ lẫm với từng đợt tấn công trong khoang miệng của mình. Jeno.. Jeno của tôi dường như thay đổi mất rồi. Anh lạ lắm...

Nụ hôn của anh không giống như trước kia nữa, không còn những ôn nhu, dịu dàng, tha thiết, nâng niu như ngày ấy nữa. Mà thay vào đó là một nụ hôn mang đầy tính chiếm đoạt và thô bạo.

Tôi không biết bằng cách nào mà tôi và Jeno lại dây dưa từ cửa cho đến giường. Anh dẫn dắt tôi đi vào từ khi nào tôi chẳng hay, cửa anh tiện tay chốt lại tôi cũng chẳng biết. Mọi hoạt động bây giờ của tôi đều dựa vào người đàn ông mạnh mẽ này hết.

Làm tình với người mình yêu chính là điều đẹp đẽ nhất với người đang yêu. Nhưng với tôi niềm vui sướng xen lẫn cảm giác tội lỗi thật sự bức tôi đến phát điên.

Tôi nỉ non cầu xin Jeno đừng nên như thế, anh sẽ kết hôn, chúng tôi đã sớm kết thúc rồi. Ấy thế mà... lại không thể dừng lại được.

Lee Jeno liên tục đòi hỏi, tôi cũng nguyện ý cho đi. Tôi lúc này dường như đã mặc kệ tội lỗi mà tôi đang gây ra, tôi muốn người đàn ông này, tôi nhất định phải có người đàn ông này. Hai mươi sáu năm qua có hai điều sai mà tôi vĩnh viễn không thể sửa lại được: một là từ bỏ Lee Jeno, hai là cùng Lee Jeno làm loạn. Nhưng lỗi sai này... vĩnh viễn không thể sửa.

Sau cuộc "yêu" kéo dài anh giúp tôi tẩy sạch thân thể rồi ôm tôi đặt lên giường. Trong thời gian chúng tôi ở phòng tắm, có lẽ tạp vụ đã đến dọn qua rồi.

Jeno không nằm xuống cùng tôi, anh ra ngoài ban công châm một điếu thuốc, ngước mặt lên trời nhả từng ngụm khói. Tôi lẳng lặng nhìn anh, nước mắt chực trào. Có lẽ... có lẽ đây là lần cuối đúng không?

"Lee Jeno, anh thế này thì hôn lễ của anh sẽ thế nào?". Tôi cuối cùng cũng không nhịn được mở miệng hỏi, tôi thành người thứ ba rồi đúng không?

"Hôn lễ này anh làm cho em."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co