Chap 7
Bên trong khách sạn đèn bật sáng rực, từ nội thất có thể thấy được danh xưng đệ nhất khách sạn Á thị tuyệt đối là danh bất hư truyền, kết hợp phong cách thiết kế Á – Âu, không thể không nói người quản lí thật có tư tưởng cùng đầu óc buôn bán.
Đi ở đại sảnh khách sạn không ngừng có nhiều người lộ ra ánh mắt kinh ngạc đối với Vương Tư Thần. Nhưng anh đều xem như không có, dù sao đối với việc bản thân mình đẹp trai anh đã sớm lơ là với nó rồi. Ngay cả bà xã thân yêu cũng bị lạc trong sức quyến rũ của anh, huống chi những kẻ phàm phu tục tử này.
Ngay khi Vương Tư Thần sắp đi ra đại sảnh, anh cảm nhận được một ánh mắt nóng rực đang hướng tới tới. Không giống với ánh mắt của những người khác tựa hồ ánh mắt này mang theo vẻ cưng chiều. Anh nhạy cảm quay đầu tìm kiếm tầm mắt đó, nhưng không hề thấy cái gì, anh bất đắc dĩ lắc đầu bỏ qua suy nghĩ trong lòng.
Trừ bà xã thân ái, còn ai nhìn anh với ánh mắt cưng chiều đó. Mà vợ anh giờ này đang bận việc ở công ty, làm sao có thể xuất hiện ở đây xem ra là anh suy nghĩ nhiều.
Nghe được tiếng còi xe cảnh sát càng ngày càng gần, không còn thời gian, anh thu lại suy nghĩ nhanh chóng rời khỏi nhà hàng.
Quả nhiên, cảnh sát hết sức có kinh nghiệm ngay khi anh vừa đặt một chân ra khỏi cửa lớn, đã có cảnh sát bắt đầu phong toả khách sạn.
Một chàng trai phía sau đang chuẩn bị bước ra lập tức bị cảnh sát ngăn cản, lý do là hiện tại tất cả mọi người trong khách sạn không thể rời hiện trường, mỗi người đều là nghi phạm.
Xem ra vận khí của anh không phải là tốt đến độ bình thường. Mặc dù với bản lĩnh của anh dù bị ngăn lại cũng chỉ là chuyện nhỏ, nhưng như vậy cũng làm mất nhiều thời gian quý báu.
Cái anh thiếu nhất bây giờ chính là thời gian, bị bà xã nhà anh bắt được nhất định chết chắc, cho nên nhất định phải trở về trước cô.
Vương Tư Thần nhìn thấy cộng sự đứng cách đó không xa của mình - Hạ Mỹ An giờ phút này đang lo lắng đi tới đi lui.
Vì tránh gây chú ý cho người khác, anh lập tức cười tươi tiến lên khoác tay tay cô nói: "dar-ing chờ lâu không, chúng ta đi thôi!"
Bằng thân thủ của anh, thật không biết đến tột cùng em ấy đang lo lắng cái gì. Nếu những chuyện nhỏ nhặt như vậy cũng không đối phó được, làm sao cô có thể ngồi lên cái ghế đệ nhất sát thủ thế giới.
Nghe được thanh âm của Vương Tư Thần, Hạ Mỹ An mới yên lòng. Nguy hiểm thật! Mỗi lần cùng anh ra ngoài thi hành nhiệm vụ cô đều lo lắng sợ hãi, nhưng không đi theo cô lại không yên lòng, mặc dù biết bản lĩnh của anh rất tốt, nhưng vẫn lo cho anh chịu thiệt.
Dar-ing? Rõ ràng anh vì tránh người khác chú ý mà nói nick name ra, nhưng tim cô vẫn là nhịn không được dâng lên một hồi rung động, làm tim cô càng ngày càng hỗn loạn.
Không thể suy nghĩ lung tung, cô tự nhủ với mình cô coi anh chỉ như anh trai mình phải bảo vệ. Cho tới bây giờ đều như vậy, chỉ là cái gọi là "anh trai" không biết lúc nào đã thay đổi, lúc anh gả cho người con gái khác sao? Hay khi anh mỉm cười nói yêu cô? Hay là trước đó nữa, lúc cô bị thương khi làm nhiệm vụ, anh nói "Anh thổi vù vù sẽ không đau nữa" đây? Ngay cả cô cũng không nhớ rõ rồi.
Vương Tư Thần kéo cánh tay Mỹ An đi trên đường, không chút nào cảm nhận được ánh mắt biến hoá của người bên cạnh.
Đi chưa được hai bước, Vương Tư Thần đột nhiên dừng bước, quay đầu nhìn nhà hàn, nhưng vẫn không thấy gì. Tuyệt đối không phải ảo giác, anh rõ ràng cảm thấy một cỗ hơi thở nóng rực mang theo chút giận dữ truyền tới.
Giống như cảm giác lúc nãy.
Lần thứ nhất có thể là ảo giác, nhưng lần hai tuyệt đối không phải.
Thật sự kỳ quái, sao bây giờ lại không cảm giác được. Người trong bóng tối rốt cuộc là ai, người đó không biết anh hay nói chính xác cô ta có nhìn thấy quá trình anh giết người hay không?
"Sao vậy ạ?" Hạ Mỹ An lấy lại tinh thần, cảm thấy Vương Tư Thần dừng bước, nghi ngờ hỏi.
"Không sao, đi thôi!" Vương Tư Thần cười nói, tăng nhanh bước chân đi tới bãi đậu xe.
Bất kể người trong bóng tối là ai, chỉ cần cô ta không có ác ý với anh, anh có thể làm như không biết. Tốt nhất đừng dùng cái này uy hiếp anh, nếu không anj không ngại cho cô ta nếm thử một chút thủ đoạn trả thù tàn nhẫn nhất.
Trong mắt Vương Tư Thần lóe lên một tia sắc bén lạnh như băng. Ở trên thế giới này, người mà Vương Tư Thần anh quan tâm không nhiều lắm, nhưng người trong bóng tối đó ngàn vạn lần đừng đạp cô xuống hố, nếu không hậu quả rất nghiêm trọng.
Lúc này, trong đại sảnh lầu hai 'nhà hàng Á Toa'
"Tổng giám đốc, tổng giám đốc?" Phụ tá Mia gọi cô chủ đang ngẩn người trước mặt. Không hiểu sao vừa nãy còn bình thường lúc này lại ngẩn người ra rồi, càng làm cô ngạc nhiên chính là tổng giám đốc lại đến nhà hàng vào buổi tối, đây là chuyện chưa từng xảy ra.
Buổi tối tổng giám đốc không phải đều ở bên cạnh phu nhân sao? Chẳng lẽ là hai người cãi nhau? không thể nào a, người khác không biết cô còn không biết ư, tổng giám đốc thương phu nhân còn không còn kịp nữa là...làm sao chịu nói nặng lời với anh
Theo tầm mắt của cô chủ nhìn sang lại không phát hiện gì hết, điều này làm cô càng thêm nghi ngờ.
"Giống như tôi đã nói, tôi không hi vọng ngày mai trên báo chí xuất hiện tựa đề 'một chính khách chết ở nhà hàng Á Toa'." Người con gái được xưng là tổng giám đốc lạnh lùng nói.
"Dạ, thuộc hạ lập tức đi làm." Phụ tá Mia cung kính nói, sau đó lui ra. Ngay cả khi trong lòng cô có rất nhiều nghi vấn, nhưng mệnh lệnh của cô chủ là lớn nhất, không có cô chủ chưa chắc đã có cô, thân làm thuộc hạ không thể dòm ngó tâm tư của chủ nhân.
Trong lúc phụ tá Mia lui ra, người con gái quay người lại. Trời ạ, đây là dung nhan gì a, dùng bất cứ từ ngữ khen ngợi nào cũng không thể hình dung vẻ xinh đẹp của cô, đây quả thực là tạo phẩm của thần linh.
Cao 1m7, vai nhỉ ngực đầy đặn, vóc người hoàn mỹ, gương mặt trơn bóng trắng nõn, lộ ra góc cạnh lạnh lùng, là một tác phẩm điêu khắc nghệ thuật hoàn hảo. Không giận mà uy, giữa hai lông mày là khí thế nữ vương.
Cô mặc một bộ váy màu đen, nhưng không giấu được phong thái vương giả trời sinh. Mái tóc dài ngang lưng xanh đen mang theo tia cuồng ngạo không kềm chế được.
Tròng mắt thâm thúy như chim ưng làm người ta không thể suy đoán tâm tư cô, sống mũi thẳng đôi môi đỏ mọng mím thật chặt, giống như đang ẩn nhẫn cái gì đó.
Từ hướng cô nhìn sang, không phải là vị trí của Vương Tư Thần sao?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co