chương 21
Thái Hanh bước nhanh tới. Hắn quỳ xuống trước mặt Quốc, bàn tay vốn luôn vững vàng nay lại khựng mất một thoáng khi chạm vào sợi dây thừng. Hắn gỡ từng vòng dây, càng nhìn thấy lớp da sưng đỏ bên dưới, động tác càng trở nên gấp gáp.
"Quốc..."
Không có tiếng đáp.
Nút dây cuối cùng vừa được tháo cũng là lúc cả người Quốc đổ xuống. Thái Hanh vội ôm lấy cậu, một tay đỡ sau gáy, một tay giữ chặt bờ vai gầy. Hơi thở cậu yếu ớt đến nỗi hắn phải cúi xuống mới nghe thấy.
"Quốc, mở mắt nhìn tôi."
Thái Hanh cởi phăng áo khoác, phủ kín người Quốc rồi ngẩng đầu nhìn đám canh điền đang đứng chết trân dưới hiên.
"Đứng đó làm gì? Thằng Tý, lấy xe đưa đốc tờ tới đây. Mau."
Hắn dừng một thoáng, giọng càng thấp xuống:
"Vú Bảy, kêu con Nụ dọn buồng tôi. Chuẩn bị khăn sạch với đèn. Đừng để ai tới gần cậu ấy."
Tiếng cậu Ba vang lên làm cả nhà đang ngủ cũng lục tục thức giấc. Nhà lớn cũng chong đèn sáng rực. Ông bà Hội đồng và Tuyết Trâm bước ra mép thềm. Thấy Thái Hanh bế Quốc, ả ta lập tức tiến tới:
"Anh Hanh, nó là cái thứ lăng loàn làm ô uế Kim gia... Ba má đã dùng gia pháp đánh đòn nó, mình còn bồng bế cái đồ dơ bẩn đó. Người ngoài mà thấy được, nhà mình còn ra thể thống..."
"Câm miệng!"
Tuyết Trâm im bặt. Thái Hanh cúi xuống nhìn Quốc. Hắn kéo lại vạt áo khoác đang phủ trên người cậu, bàn tay vô thức che lấy phần vai lạnh ngắt rồi nhìn sang đám gia đinh ngoài sân.
"Từ giờ cho đến hừng đông, cấm bất kỳ kẻ nào bước ra khỏi cửa. Những ai liên can, ngày mai Kim Thái Hanh này sẽ làm cho ra lẽ. Giờ tránh đường."
Không đợi ai trả lời, Thái Hanh ôm Quốc đi thẳng về phía dãy hành lang Tây. Bước chân hắn gấp gáp hơn thường ngày, nhưng tay vẫn giữ cậu thật cẩn thận, sợ làm động tới những chỗ đang đau. Chuyện trong nhà, ai đúng ai sai, để sau hẵng tính. Trước mắt, phải lo cho Quốc trước đã.
...
Đêm đã khuya mà gian buồng Thái Hanh vẫn sáng đèn. Đốc tờ đang loay hoay bên giường, vừa làm vừa dặn người nhà lấy thêm thuốc với khăn sạch.
Quốc vẫn mê man những hể thuốc vừa chạm vào là người cậu lại giật lên. Có khi đau quá, cậu chỉ kịp rên một tiếng nhỏ rồi lịm đi.
Thái Hanh đứng bên giường. Hắn dùng hai bàn tay lớn bao bọc lấy đôi bàn tay lạnh buốt của Quốc. Mỗi lần thấy Quốc đau, lòng hắn lại nặng thêm một chút.
Mãi hơn một canh giờ sau, đốc tờ mới băng bó xong. Ông dặn dò đôi câu rồi rời đi.
Gần nửa đêm, Quốc bắt đầu sốt. Cậu mê man, nằm trên giường mà cứ giật mình liên hồi. Hai tay quơ quào trong không khí, miệng không ngừng nói những câu chẳng đầu chẳng đuôi.
"Không... tránh ra... tôi không có... Mợ Cả... con thiệt tình không có..." Nước cứ thế mắt chảy xuống mà chẳng hay, Chính Quốc thở gấp, rồi như chợt nhớ tới ai dố, Quốc khẽ gọi: "Cậu Ba... Cậu đâu rồi..."
Nghe tiếng gọi trong cơn mê, Thái Hanh lập tức cúi xuống ôm cả thân hình nhỏ thó lọt thỏm trong vòng tay hắn.
Hanh vội đỡ lấy vai cậu, tránh phần lưng đang bị thương. Bàn tay hắn luống cuống vuốt mấy sợi tóc ướt mồ hôi trên trán Quốc.
"Đừng sợ. Tôi đây. Mở mắt ra nhìn tôi. Không sao nữa rồi!"
Nhưng Quốc đã hoàn toàn không còn đủ ý thức. Vừa cảm thấy người bên cạnh chạm vào mình, cậu liền giãy nảy, hai tay quơ quào đẩy ra. Móng tay cào trúng tay Hanh, cậu cũng chẳng hay.
"Không... đừng..." Cậu khóc nấc. Một hồi lâu, Quốc mới thều thào:
"Con chỉ xuống kiếm sổ cho Cậu Ba... Đừng đuổi con..."
Lồng ngực Kim Thái Hanh nghẹn đắng. Hắn nhìn Quốc hồi lâu, rồi đưa tay lau giọt nước mắt còn đọng bên má cậu.
"Quốc." Hanh gọi khẽ, chờ một lúc mới nói tiếp:
"Tôi biết cậu không làm. Ngủ đi. Sẽ không ai đuổi cậu hết. Tôi còn ở đây mà."
Hanh ngồi lại bên giường, để mặc Quốc nắm lấy một góc tay áo mình.
Lời vỗ về ấy vậy mà thực sự có tác dụng, Quốc dần thôi vùng vẫy. Hàng mi ướt khẽ động, rồi từ từ hé ra.
Ánh đèn vàng trước mắt còn nhòe đi, nhưng cậu vẫn nhận ra người đang ngồi bên giường.
"Cậu Ba..."
Khuôn mặt quen thuộc ở ngay trước mặt, đôi mắt thường ngày vốn bình thản giờ lại chẳng giấu được vẻ mệt mỏi.
Xúc cảm òa vỡ. Chính Quốc nức nở thành tiếng, đôi tay trầy xước bấu chặt lấy vạt áo của Thái Hanh đến nhàu nhĩ, rúc đầu vào hõm cổ vững chãi ấy mà khóc đến lả người. Thái Hanh ngồi im như tượng, để mặc nước mắt cậu khóc thấm đẫm mảng áo trước ngực mình. Bàn tay to lớn của hắn miết nhẹ lên mái tóc rối bời, từng nhịp từng nhịp vỗ về.
Trong cái không gian tịch mịch của bóng đêm, Quốc khóc đến kiệt sức rồi thiếp đi trong vòng tay hắn. Nhưng Thái Hanh thì thức trắng. Hắn nhìn chăm chăm vào ánh lửa tàn của ngọn đèn dầu, đôi đồng tử từ ôn nhu xót xa dần hóa thành một hồ nước đen ngòm, sâu thẳm. Mối nợ này, sáng ngày mai khi mặt trời mọc, Kim Thái Hanh sẽ bắt những kẻ bên nhà lớn phải trả đủ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co