Truyen3h.Co

ổ mèo (drop)

18.

itswoemc

nguyễn bảo long giật mình tỉnh giấc giữa đêm vì tiếng mưa rơi lách tách

em mệt mỏi nhìn ra phía cửa sổ, rầm, tiếng sấm vang trời, còn kèm theo cả sét nữa, mọi thứ đều được em thu vào trong tầm mắt

mắt em rưng rưng, em sợ, em sợ lắm, sợ tiếng sấm, sợ bóng tối nữa

ting

mèo lớn
sao chưa ngủ
mày ổn hong?

mèo nhỏ
hong..
hong ổn chút nào
tối quá
còn sấm nữa
bình ơi
...

ơi tao đây

bình qua với em đi

em ngoan
bình qua với em
em không khóc

sao bình biết em khóc?
em đã nói gì đâu..

bình thường em
toàn xưng với tao là
mày tao thôi
chỉ có khóc em mới
mềm lòng gọi bình em
em ngoan, bình bế em qua phòng bình nhá

dạ

bảo long thẫn thờ nhìn ra cửa sổ, em lúc trước mạnh mẽ lắm, chẳng sợ mấy thứ như này đâu, cơ mà sau khi yêu văn bình, em thấy như có cảm giác mình là công chúa, được chiều chuộng, không cần trưởng thành, mọi chuyện đều được văn bình lo lắng, từng chút, từng chút một

lỡ mai sau này văn bình không còn ở đây em biết phải làm sao?

"bé ơi!"

"ơi.. ra liền"

em đóng cửa, tránh văn khang thức giấc

vừa xoay người lại đã thấy văn bình quỳ xuống, đưa lưng về phía em, trong lúc còn đang ngơ ngác thì văn bình đã mở lời

"lên đi, bình cõng em đi"

"tao tự đi được mà, khỏi i"

"cứ lên đi, tao cõng em, vừa khóc mà đi đụng đầu như chơi nhé, ngoan"

"..."

bảo long leo lên lưng văn bình, choàng tay qua cổ ôm lấy, mặt gục xuống

"sao bình chiều em thế?"

"bình chỉ có mình em, không chiều chuộng em thì chiều ai được, em là tất cả, hiểu không?"

"em biết... mà bình ơi"

"bình nghe"

"nếu sau này bình bỏ em đi thì em biết phải làm sao?"

bảo long mơ hồ hỏi, văn bình khựng lại trước cửa phòng, đặt em xuống lưng dựa cửa, chống hai tay hai bên mà hôn xuống cánh môi mềm của em

"long này, bình sẽ không bỏ em đâu, long là tâm can, sao có thể bỏ được? em đừng nghĩ lung tung nữa, tao vẫn ở đây với em thôi!"

"hic... bình ơiiiiiiiii"

bảo long ôm chặt lấy hông văn bình, dụi mặt vào áo người thương

"hông khóc, khóc là bị ông kẹ bắt đi đó, giờ vào trong, bình ôm cho ngủ nhá"

"dạ.."

văn bình đặt em lên giường, lúc nãy khóc nấc lên rồi ngã vào lòng ngủ thiếp đi

"ngủ ngon, tao yêu em!"

"ưmmmmm"

"ngoan, ngủ đi, hong có gì hết"

văn bình ôm bảo long vào lòng, hôn lên tóc một cái rồi ngủ say

trận mưa này không chỉ làm mỗi nguyễn bảo long thức giấc

nguyễn quốc việt sốt rồi, khó khăn lên tiếng gọi trịnh hoàng cảnh

"cảnh ơi...."

"..."

"cảnh..."

"ơi cảnh đây, em sao chưa ngủ?"

"cảnh qua đây xem em đi, hình như là sốt rồi"

"mai về rồi mà giờ sốt là sao?"

hoảng cảnh lớn tiếng, không phải vì lo chuyện khác đâu, mà là lo cho quốc việt, sốt sẽ mệt trong người lắm

quốc việt nghe xong liền có chút tủi thân, gắng gượng ngồi dậy

"em xin lỗi, em không sao-"

"cảnh mới là người xin lỗi em, xin lỗi vì đã lớn tiếng, mà em ngoan nhá, cảnh đi lấy thuốc"

"ừm.."

hoảng cảnh bật đèn phòng, chỉnh mức vừa đủ không gây chói đến quốc việt

"em đói không?"

"một chút.."

"còn cháo ăn liền, để cảnh nấu cho em rồi hẳn uống thuốc nhá"

"cảnh dịu dàng quá, xứng đáng được 10 người yêu"

"cảnh không cần 10 người yêu, cần em thôi"

"cảnh nấu nhanh đi, em đóiiiiiiii"

"sốt cái như em bé nhỉ?"

"em bé của hoàng cảnh"

hoảng cảnh cười, đem cháo ra đút cho em ăn, sau đó lại đưa thuốc cho em

"rồi bây giờ em bé nằm xuống ngủ nhá, ngoan"

"em ngủ hong được"

"cảnh ngủ với em"

"lây bệnh đấy!"

"không sao, chắc chắn"

hoàng cảnh ôm em vào lòng, tay đan chặt tay, nhắm mắt

văn khang thức giấc sau khi nghe tiếng mở cửa, xoa xoa thái dương, mở điện thoại ra

21.58 phút

giờ này chắc văn trường vẫn còn thức, nhắn thông báo mai về thôi!

anh bé
emmmmmmmmmm
emmmmmm ơiiiiiiiiiiii

em yêu
dạ em đây
em nghe ạ

mai anh về rồi nè

đang mưa, lạnh lắm
:33

thế nhớ mặc áo ấm nhá
long đâu?
ngủ không được bảo ẻm qua
ngủ với anh

bị bình bắt đi rồi
anh cũng để hai đứa nó ngủ cùng
long ngoan lắm, không dám đánh thức anh

mai về rồi
mai gặp em
mai gặp em
mai gặp em
gì quan trọng nói 3 lần

tập huấn xong rồi ạ?
chào mừng em bé trở về
tấm ảnh anh vừa up
xinh lắm
:))

=)))
em!

ơi em đây

anh bé đã bắt đầu một video call

"sao, em nghe"

"anh yêu em!"

"..." - văn trường phì cười, người yêu ai mà đáng yêu quá?

"ủa nghe honggggg?"

"không, anh vừa nói gì cơ?"

"...anh yêu em!" - văn khang nói xong thì tắt máy, để lại văn trường ôm điện thoại cười như dở hơi ở đây

em yêu
anh đáng yêu quá
mà sao tự nhiên lại nói yêu em?
này đâu rồi?
anh bé ơi
vợ!

anh bé
anh đây
tại vui quá
sắp được gặp em rồi
hehe

cứ như em bé ấy
em bé ngoan

người ta trưởng thành rồi nhé
xin trước em cả mấy tháng đây
😏
đấm giờ

thôi
về đây rồi đấm

anh nghĩ đấm tới hong?
em m82
anh m71
=))))

ý em chê tôi lùn?
thôi hiểu rồi
bớ bà con
người yêu tôi bo đỳ sam minh tôi
😭

ơ hong có
em thương anh nhất mà
<33

chẳng tin

thế làm sao mới tin?

hong biết

thế thì tin đi

=))))
??

mà bé nè
nào về
nấu gì cho em ăn điiiiiiiiiii

muốn ăn gì?

ăn anh

🙂

hong
nói chứ
anh làm gì em cũng muốn ăn

nào về thì tính
giờ anh ngủ, mai gặp nhá!
yêu ông xã!

mai gặp
yêu anh<33333333

######

viết từ hôm qua cơ, hôm qua bão đùng đùng luôn, nên là có idea, mà thật ra tôi cũng sợ sấm chớp=))

hôm nay làm cú trick cho đời đi, đăng trước 23h🥰

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co