THANH LY
Ngày phụ thân mở tiệc khoản đãi khách quý.
Ngay giữa tiền sảnh, mã nô trong phủ lại ném y phục nhỏ của ta ra trước mặt bao người.
Chúng nhân nhất thời chấn kinh.
Khi tràng cảnh lắng xuống, kẻ đối đầu trong triều liền nhân cơ hội mỉa mai châm chọc.
Tình lang của ta cũng thản nhiên tuyên bố từ nay không còn liên quan gì đến ta nữa.
Vì muốn giữ thể diện cho phủ, tộc nhân định ép ta gả cho mã nô.
Ta khẩn cầu phụ thân trả lại sự trong sạch cho ta, thế nhưng người từng nâng niu ta như châu như ngọc lại chỉ lạnh mặt:
"Muội muội con còn chưa gả đi, con cũng nên vì thanh danh của các nàng mà suy nghĩ. Gả cho mã nô đã là thượng sách. Nếu con không chịu, thì chỉ còn con đường tự k ế t l i ễ u bằng một dải lụa trắng."
Tiến thoái lưỡng nan.
Ngay lúc ấy, vị Ngự sử đại phu mới nhậm chức đích thân mang sính lễ đến phủ nhà họ Cố.
Sau khi thành thân, nửa đời ta cẩn cẩn dực dực, chỉ để hồi báo ân tình cứu vớt năm xưa.
Tuy phải gánh chịu tai tiếng cả đời, nhưng ta tự an ủi bản thân rằng, con cái hiểu chuyện hiếu thuận, phu quân cũng hòa thuận kính nhường, còn có gì phải bất mãn.
Cho đến khi Thời Cảnh lâm chung.
Hắn nắm chặt tay ta, ánh mắt mang theo áy náy, hé ra bí mật chôn giấu bấy lâu.
Lúc ấy ta mới biết, thì ra cả một đời ta... chỉ là một trò cười.
1
"Ma ma, ngươi đi đâu vậy?"
Ta bị ác mộng làm cho mồ hôi ướt đẫm, cả người lạnh run.
Vừa mở mắt liền bắt gặp ma ma đang lén lút nhét gì đó vào tay áo.
Bà ta còn cố tình vuốt phẳng nếp nhăn trên cổ tay áo, chỉnh lại nét mặt chuẩn bị bước ra ngoài.
Nhìn thấy cảnh tượng quen thuộc ấy, ta liền hiểu ra—
Ta đã trọng sinh.
Dường như bị ta đột nhiên lên tiếng dọa cho hoảng hồn, thân thể bà ta khựng lại, trên mặt còn vương nét kinh ngạc.
"Tiểu... tiểu thư, không phải người đang ngủ sao?"
Thấy ta lạnh lùng nhìn chằm chằm bà ta.
Bà ta liền hướng ra ngoài cửa quát lớn:
"Mấy con nha đầu ch.t ti ệ t lại lười biếng không chịu làm việc, ve sầu kêu cũng dám quấy rầy tiểu thư nghỉ ngơi!"
"Còn không mau dọn dẹp! Cẩn thận ta bán hết các ngươi đi!"
Hét xong, bà ta quay lại, nở nụ cười lấy lòng.
"Tiểu thư, đều do đám nha đầu ăn không ngồi rồi phá rối sự yên tĩnh của người, hay là để ta..."
Ta khoát tay:
"Trời oi ả quá, cũng không cần quá nghiêm khắc với các nàng."
"Ta vừa mới hỏi ngươi câu gì, ngươi lại đang lảm nhảm cái gì đấy?"
Ma ma giật mình, vỗ vào đầu mình một cái:
"Xem cái đầu óc nô tỳ này, cứ lo lắng ngoài kia có sâu bọ làm ồn ảnh hưởng đến tiểu thư nghỉ ngơi, suýt nữa quên mất trả lời người, thật là đáng đánh!"
"Nô tỳ định đến tiểu trù phòng, mang tổ yến cho người dùng sáng."
Bà ta bỗng cúi người, cười hí hửng:
"Hôm nay lão gia khoản đãi khách quý, không ít thanh niên tài tuấn tới dự, chắc là muốn vì tiểu thư mà chuẩn bị chu đáo một phen đấy!"
Nếu là ta của năm ấy, hẳn đã xấu hổ đỏ mặt vì câu này.
Việc cũng sẽ bị bà ta qua mặt dễ dàng.
Nhưng nay ta chỉ nhàn nhạt gật đầu, ánh mắt rơi vào tay áo bà ta.
"Người đâu!"
"Vương ma ma tay chân không sạch sẽ, dám trộm đồ trong phòng ta, mau lục soát cho kỹ."
Các nha hoàn, bà tử đứng ngoài cửa lập tức tiến vào.
Ấn chặt Vương ma ma xuống đất, mặc bà ta vùng vẫy thế nào cũng không nhúc nhích nổi.
"Tiểu thư...
Nô tỳ thật sự không có trộm! Nô tỳ là nhũ mẫu của người mà!"
"Người không tin người khác, chẳng lẽ cũng không tin nô tỳ sao!"
Ta giơ chân, đạp mạnh lên ngực bà ta:
"Đồ lòng dạ thối nát!"
Bà ta toàn thân run rẩy, không rõ là đau hay là sợ.
Chẳng bao lâu sau.
Tiểu nha hoàn Tiểu Đào liền lục được một chiếc tiểu y từ trong tay áo Vương ma ma.
Khoảnh khắc đó—
Cả phòng lặng như tờ, nghe được cả tiếng kim rơi.
2
Ta cúi người, nhìn chằm chằm bà ta.
"Ma ma, ta nhớ... ngươi còn một đứa con trai, phải không?"
"Năm xưa chính là ta đứng ra làm chứng, hắn mới có cơ hội được học cùng thư đồng trong phủ."
Vương ma ma mặt mày trắng bệch, ánh mắt u ám nhìn ta trừng trừng.
"Tiểu Đào, đi gọi đứa nhỏ ấy về đây, nói là bản tiểu thư có chuyện muốn dặn dò."
"Tiểu thư! Tất cả đều là lỗi của lão nô! Là lão nô bị ma quỷ ám tâm, bị người dụ dỗ! Cầu xin người đừng làm hại đến Xương nhi, đó là... là mạng sống của lão nô mà!"
Tiểu Đào lập tức đáp lời, trước khi rời đi còn trừng mắt lườm Vương ma ma một cái sắc lẹm.
Trong sâu thẳm hậu viện, thủ đoạn hiểm độc chẳng hiếm. Vết thương chẳng hiện trên da thịt, nhưng lại đau đến tận tim gan.
Ngày thường, Vương ma ma dựa vào thân phận nhũ mẫu, quen thói lộng quyền trong viện ta, tác oai tác quái không ai dám cản.
Nay thất thế chỉ trong chớp mắt, dưới ánh mắt ra hiệu của ta, đám nha hoàn bà tử từng bị áp chế ùa lên, từng người một trút hết oán hận tích tụ bấy lâu nay.
Chẳng bao lâu, Tiểu Đào đã đưa Xương nhi trở lại.
Lúc ấy, Vương bà tử đã nằm rũ rượi trên mặt đất, hấp hối thoi thóp.
Nhìn thấy bảo bối của mình, bà ta gắng gượng bò dậy.
"Lão nô xin nghe theo phân phó của tiểu thư."
3
Kiếp trước.
Tiểu y của ta chẳng hiểu vì sao lại xuất hiện ngay tại yến tiệc mà phụ thân chuẩn bị.
Một tiểu thư danh môn khuê tú, lại bị vu là tư thông cùng mã nô trong phủ.
Về sau, ta âm thầm điều tra, thì phát hiện những người liên quan đều hoặc chết bất đắc kỳ tử, hoặc phạm tội bị bán khỏi phủ.
Manh mối đứt đoạn, cứ như có kẻ đứng trong bóng tối cố ý che giấu mọi việc.
Vì để sống sót...
Ta chấp nhận lời cầu hôn của Thời Cảnh – vị quan vừa được điều về từ Dương Châu.
Đó cũng là khởi đầu cho cuộc đời đáng chê cười của ta.
Vương bà tử nhận được lệnh, từng bước từng bước rời đi, trong mắt toàn là lo lắng không yên cho Xương nhi.
Đợi bà ta đi khuất.
Ta cúi xuống, nhìn thẳng vào Xương nhi.
Ánh mắt hắn ngây thơ trong sáng, ngơ ngác hỏi:
"Tiểu thư, người gọi ta tới có chuyện gì vậy?"
Ta khẽ nhếch môi cười.
"Không có gì, để Tiểu Đào đưa ngươi đi chơi thôi."
Hắn lập tức nở nụ cười thật tươi.
"Hay quá!"
"Hôm nay cuối cùng cũng không phải nghe phu tử giảng bài rồi, mỗi lần thầy đọc sách, trong tai ta cứ như đang tụng kinh, đầu óc cũng muốn nổ tung luôn!"
Ta khẽ xoa đầu hắn.
"Đi đi."
Xương nhi lon ton chạy theo Tiểu Đào ra ngoài.
Sắc mặt ta dần dần lạnh lẽo.
"Kẻ có thể nhìn cảnh Vương bà tử thảm hại như thế mà không chút dao động, nếu không phải trời sinh ngốc nghếch, thì hẳn là lòng dạ thâm sâu."
Ta quay đầu, nhìn về phía sau.
"Biết nên xử lý thế nào rồi chứ?"
"Khiến ta rơi vào tình cảnh như ngày hôm nay, Vương bà tử... cũng nên nếm thử nỗi đau thấu tim như thế."
4
Đợi ta đến nơi, yến tiệc đã sớm chật kín khách khứa.
Buổi tiệc mùa lễ hôm nay là dịp phụ thân tụ họp cùng bằng hữu chốn quan trường, coi như thêm chút náo nhiệt.
Nhưng phụ thân lại đặc biệt căn dặn, cho phép mang theo người nhà, gọi mấy người bọn ta ở hậu viện ra tiền sảnh xem như góp mặt.
Thấy ta đến muộn, phụ thân có chút bất mãn:
"Hôm nay khách quý đông như thế, con đến giờ này, ra thể thống gì nữa?"
"Mau ngồi xuống đi!"
Muội muội cười, kính phụ thân một chén rượu:
"Phụ thân đừng giận, hôm nay là đại hỷ, chắc hẳn tỷ tỷ muốn trang điểm kỹ lưỡng một phen để khỏi làm mất mặt phủ họ Trịnh, nên mới lỡ mất thời gian."
Nàng vừa nói vừa nháy mắt với ta:
"Phải không, tỷ tỷ?"
"Có điều tỷ tỷ trên người đầy châu ngọc, cũng nên cẩn thận một chút, chớ để rơi mất gì đó, nếu chẳng may bị kẻ nào nhặt được... thì thật phiền toái biết bao!"
Ta thẳng thắn ngồi xuống bàn tiệc dành cho nữ quyến, không buồn liếc nàng lấy một cái.
Sắc mặt Trịnh Lưu Ly khựng lại, nụ cười trên mặt cũng cứng đờ.
Mẫu thân mất kiên nhẫn quát nàng:
"Đủ rồi! Nơi đâu mà nói mấy lời như vậy, ma ma trong viện dạy quy củ kiểu gì vậy?"
Mẫu thân vốn chẳng ưa Trịnh Lưu Ly.
Chuyện này cả phủ đều hay biết.
Chỉ bởi vào ngày bà sinh ra đích tử cho phụ thân, ông lại đưa về một nữ hài chỉ nhỏ hơn ta một tuổi – chính là Trịnh Lưu Ly.
"May nhờ tổ tông phù hộ, để Trịnh mỗ có được đích tử này."
"Chỉ là Lưu Ly dù sao cũng là máu mủ của ta, lại lưu lạc bên ngoài nhiều năm, hôm nay ta đưa con bé về, cũng xem như song hỷ lâm môn."
"Còn về ả tiểu thiếp kia, cứ đuổi đi là được, khỏi quấy rầy sự thanh tịnh của chính thê."
Năm đó, ta còn nhỏ, chính mắt trông thấy đám tộc nhân phía sau phụ thân đồng loạt nịnh hót tán tụng.
Còn có người ca ngợi phụ thân trọng tình nghĩa, viện nhà sạch sẽ, chẳng vướng mấy chuyện tạp nhạp.
Về phần mẫu thân, bên ngoại ngày càng suy yếu, lại còn thân thể suy nhược sau sinh, cuối cùng cũng đành chấp nhận nữ nhi Trịnh Lưu Ly này.
Nói đi cũng phải nói lại.
Ngăn được tiểu thiếp bước chân vào cửa chính, lại còn để con cái mang danh chính thê, chuyện này đặt ở nhà khác, không biết sẽ khiến bao nhiêu người hâm mộ ganh tị.
Chừng ấy năm qua, phụ thân vẫn nổi danh ở kinh thành là người thương thê yêu nữ, danh tiếng lan rộng chốn quan trường, được không ít lời khen ngợi.
5
Rượu đã ba tuần.
Lời bàn của khách khứa dần dần chuyển sang chuyện con cháu trong nhà.
"Lâu nay đã nghe danh Trịnh lão gia có đôi tiểu thư dung mạo như hoa, hôm nay được gặp quả thực sắc nước hương trời, khiến người ngưỡng mộ không thôi! Hôm nay đến đây nhiều công tử tài tuấn như vậy, chẳng hay có vị nào lọt vào mắt xanh các tiểu thư? Có cần thúc thúc đứng ra làm mối, xe tơ buộc chỉ chăng?"
Kẻ nói ra câu ấy là người ngông nghênh, ngôn từ khinh bạc khiến không ít người tỏ ý bất mãn.
Tiểu thư họ Lưu ngồi bên chỉ lặng lẽ đảo mắt, lại có người gan lớn bật cười khẽ.
Chỉ có Trịnh Lưu Ly, nghe xong thì đỏ bừng mặt vì thẹn.
"Mọi sự đều do phụ thân làm chủ."
Chỉ một câu "phụ mẫu chi mệnh", suýt nữa đã đẩy ta đến chỗ vạn kiếp bất phục ở kiếp trước.
Lời vừa dứt.
Bữa tiệc lập tức náo động.
"Chà chà! Mã nô trong phủ Trịnh lão gia quả thật thú vị, các vị xem này, trên này còn thêu cả đôi uyên ương quấn cổ nữa kìa."
"Không biết là vị nha hoàn nào trong phủ đã cùng hắn thề non hẹn biển, chi bằng nhờ Trịnh lão gia ban hôn cho hai người, cũng xem như trọn vẹn mối tình."
Song cũng có vài kẻ cổ hủ, lời lẽ bóng gió rằng phủ họ Trịnh phong hóa lỏng lẻo, khiến phụ thân ta mất hết thể diện ngay tại chỗ.
Vốn dĩ chẳng phải chuyện gì vẻ vang.
Kẻ vừa rồi định làm dịu không khí cũng chẳng tiện lên tiếng thêm.
Ánh mắt Trịnh Lưu Ly nhìn ta càng thêm đắc ý.
Nàng mỉm cười, giọng điệu tỏ vẻ tò mò:
"Nhìn chất vải kia không tệ, làm sao nha hoàn tư thông với ngươi lại có được thứ này?"
"Chẳng lẽ... là trộm mà có?"
Đối diện với vẻ mặt tối sầm của phụ thân, nàng vẫn đắc ý sải bước ra giữa sảnh tiệc.
"Phủ Trịnh ta không dung chứa kẻ tay chân không sạch sẽ!"
"Phụ thân, người nhất định không thể tha cho hắn, kẻo lại khiến các thúc bá ở đây chê cười!"
Nghe nàng nói vậy.
Tên mã nô đang quỳ dưới đất lập tức dập đầu cầu xin.
"Không phải! Không phải trộm mà có đâu, lão gia, xin người minh giám!"
Sắc mặt phụ thân càng lúc càng trầm.
Ngay cả ánh mắt nhìn Trịnh Lưu Ly cũng mang theo mấy phần lạnh lẽo.
"Trên chiếc yếm này có thêu chữ, ta phải xem xem là đứa tiện nhân nào dám to gan làm chuyện trộm cắp thế này!"
Trịnh Lưu Ly lập tức bước nhanh ba bước, cúi người nhặt chiếc yếm trên đất lên.
Mở ra, nàng cầm nó đi một vòng trước mặt mọi người.
Chứng kiến phản ứng chấn kinh của khách khứa, sắc mặt Thẩm Minh Châu bên bàn nam quyến lập tức biến đổi.
"Lưu Ly, mau thu lại!"
Nhưng có ích gì nữa.
Trịnh Lưu Ly đã mang theo chiếc yếm ấy đi khắp một vòng đại sảnh.
Nàng hét lên một tiếng:
"A! Sao lại như vậy!"
Vật trong tay, ném đi không được, giấu cũng không xong.
6
"Chữ 'Lưu' này, xem ra... giống như bút tích của muội muội vậy."
"Ngươi, tên mã nô này đúng là gan to bằng trời, dám lẻn vào khuê phòng muội muội, làm ra chuyện đê tiện thế này, đáng chết!"
Sắc mặt Trịnh Lưu Ly trắng bệch, ánh mắt mang theo hận ý sâu đậm nhìn về phía ta.
"Nhất định là ngươi! Là ngươi hại ta!"
"Phụ thân! Xin người làm chủ cho nữ nhi!"
Ta nhìn về phía tên mã nô đang quỳ rạp dưới đất.
Hắn lập tức quỳ bò đến trước mặt phụ thân:
"Tất cả đều là lỗi của nô tài, nô tài nguyện chịu mọi hình phạt, chỉ cầu lão gia đừng liên lụy đến nhị tiểu thư."
Bữa tiệc vang lên một trận xì xào.
"Xem ra... cũng thật là si tình..."
Phụ thân ta vốn sĩ diện nhất.
Dù rằng vở kịch hôm nay sơ hở đến mức không chịu nổi.
Nhưng cái gọi là "trinh tiết", một khi đã đặt lên người nữ tử, cho dù là oan khuất, Trịnh Lưu Ly cũng chỉ có một con đường chết.
Cũng giống như kiếp trước của ta vậy.
Lời bàn tán của mọi người dần dần biến thành đinh nhọn, từng câu từng chữ chuẩn bị đóng Trịnh Lưu Ly lên cột nhục nhã.
Thẩm Minh Châu cuối cùng cũng không nhịn nổi, từ bàn tiệc nam giới lao thẳng ra ngoài.
Hắn ôm chặt lấy Trịnh Lưu Ly.
"Trịnh Thanh Ly, nàng là muội muội của ngươi!"
"Sao ngươi có thể độc ác đến vậy, bôi nhọ danh tiết của Lưu Ly trước mặt bao người!"
"Mau xin lỗi nàng đi, hãy giải thích rõ ràng với mọi người chuyện hôm nay là như thế nào!"
Kiếp trước, mãi đến khi Thời Cảnh lâm chung.
Ta mới biết thì ra, người hắn và Thẩm Minh Châu thật sự yêu thương từ đầu đến cuối, đều là Trịnh Lưu Ly.
Vì muốn dọn đường cho nàng.
Bọn họ không tiếc bày mưu tính kế, vu hãm ta có tư tình với mã nô trong phủ.
Loại trừ được ta, Trịnh Lưu Ly mới có thể thuận lợi gả cho công tử nhà họ Thẩm như mong muốn.
Thời Cảnh không cưới được nàng, bèn tự nguyện hy sinh bản thân để giám sát ta, sợ rằng ta sẽ làm điều dại dột khiến người hắn yêu tổn thương.
Bọn họ giật dây ta như con rối, dắt ta xoay vòng vòng trong tay.
Thật đúng là... những kẻ si tình đáng ngợi ca.
Còn với ta khi đó, gả cho Thời Cảnh là lựa chọn duy nhất.
Để báo đáp ân tình của hắn.
Ta đảm đương việc nhà chu toàn, không để hắn phải bận tâm nửa phần, chăm lo con cháu trong phủ, giúp hắn hưng vượng gia tộc, tự mình kinh doanh hồi môn để hắn – một tân quý triều đình – ra ngoài được thể diện rạng rỡ.
Về sau, hắn lâm chung sám hối, cầu xin ta thứ tha.
Ta liền châm lửa thiêu trụi màn giường treo đầu hắn.
Giữa tiếng mắng nhiếc ta là nữ nhân điên loạn của bao người, ta mới cười thỏa chí lần đầu trong đời.
Ta từng có chút cảm mến Thẩm Minh Châu, phụ thân cũng từng có ý gả ta cho hắn.
Nhưng ta cũng không phải hạng nữ tử nhất kiến chung tình, chết sống vì một người. Thiên hạ đâu thiếu nam nhi tốt, ai lại dại dột treo cổ trên một cành cây cong vẹo?
Nào ngờ bọn họ lại độc ác đến mức ấy, nghĩ ra cách khiến ta mất sạch thanh danh chỉ để đạt được mục đích.
Kiếp trước, điều duy nhất ta hối tiếc, chính là không thể kéo theo hai kẻ cẩu nam nữ ấy chết chung.
Ta bước từng bước về phía họ.
Trong ánh mắt oán hận của cả hai.
Ta vung tay, tát mạnh lên mặt Trịnh Lưu Ly.
"Là nữ nhi nhà họ Trịnh, ngươi... thật sự đã làm mất hết mặt mũi của phụ thân rồi!"
7
Một buổi yến tiệc tiết lễ vốn đang yên ổn lại bị khuấy cho ngập tràn hỗn loạn.
Phụ thân chịu không ít lời giễu cợt, cũng để đồng liêu chê cười không ít, nổi trận lôi đình một phen.
Để giữ thể diện, trong phủ đã nhanh chóng lan tin ra ngoài.
Rằng Trịnh lão gia xưa nay không hề ép nữ nhi kết thân thông gia, chỉ cần hài tử có lòng, thì làm cha mẹ tất nhiên sẽ tác thành cho tình cảm đôi bên.
Lời nói ra, thật hay đến mức không chê vào đâu được.
Chỉ là tiếng chửi mắng từ viện bên cạnh đã sắp truyền đến tận cổng lớn rồi.
Tiểu Đào hùng hổ hất thẳng một chậu nước ra ngoài.
"Phì! Đáng đời!"
"Tiểu thư, có cần nô tỳ đi dạy cho bọn họ một bài học không? Nếu chẳng phải người phát hiện ra Vương bà tử sớm, thì người chịu mọi thứ ngày hôm nay... đã là tiểu thư rồi!"
Phải đó, cái gọi là "thanh bạch" ấy, chẳng khác nào một ngọn núi nặng trĩu đè lên tất thảy nữ tử chúng ta.
Nếu thật để bọn họ đắc thủ, cho dù ta có cố gắng thế nào, cũng chẳng khác gì lấy trứng chọi đá.
Điều đó, Thẩm Minh Châu biết.
Thời Cảnh cũng biết.
Trịnh Lưu Ly... lại càng phải biết.
Ta tháo trâm cài cùng chuỗi vòng khỏi tóc:
"Trước hết, đến gặp phụ thân đã."
Vừa bước qua cửa.
Một chén trà nóng hổi liền phóng thẳng về phía ta.
"Nghịch nữ! Quỳ xuống!"
Ta nghiêng người tránh, rồi thẳng bước đến trước mặt ông.
"Ta không có lỗi, vì sao phải quỳ?"
Ông đập mạnh xuống bàn, sắc mặt vì tức giận mà hơi đỏ lên.
"Ngươi tàn nhẫn đến vậy, làm hỏng thanh danh muội muội ngươi, lại còn dám nói bản thân không có lỗi?"
"Ngươi trước nay vốn dịu dàng hiểu chuyện, sao giờ lại hành xử như vậy?"
Chợt ta phát hiện ra.
Ông ta trông chẳng khác nào con khỉ trong đoàn xiếc trên phố, bị dây dắt đi khắp nơi.
Thân có hình người, nhưng chẳng hiểu nhân tình.
"Nếu là ta hại thì đã sao?"
"Chẳng lẽ phụ thân nghĩ, ta nên mặc cho Trịnh Lưu Ly vu hãm, rồi cam chịu số phận gả cho một tên mã nô hay sao?"
"Hiền lành nhu thuận, khéo léo biết điều, bị người bắt nạt đến tận cửa vẫn còn phải làm bộ khoan dung độ lượng, giả vờ tỷ muội thâm tình mà tha thứ sao?"
"Ta... không làm được!"
"Nếu đổi lại là phụ thân bị đồng liêu vu hãm, khiến mất tín nhiệm với thánh thượng, chẳng hay phụ thân sẽ lặng lẽ nhận lấy tội danh từ trên trời rơi xuống, hay là quyết sống chết cùng đối phương?"
Ta ưỡn ngực, đối diện thẳng với ánh mắt ông.
Ông bật cười khinh miệt:
"Chuyện đó... sao có thể so được!"
"Lòng ngươi sát khí quá nặng, về suy nghĩ lại cho kỹ đi."
Ta khẽ hạ mi mắt, cung kính hành lễ.
Khi xoay người rời khỏi.
Khóe môi ta mới lộ ra nụ cười giễu cợt.
Sao lại không thể so?
Chẳng qua là... ông chưa từng xem ta là người mà thôi.
Chỉ là một món đồ.
Một thứ phụ thuộc.
Trong mắt ông, ta nào có tư cách được đem ra so sánh cùng ông?
8
Trịnh Lưu Ly được trao cho hai lựa chọn:
Một là gả cho tên mã nô kia, hai là tự treo cổ bằng một dải lụa trắng.
Thế nhưng dải lụa định dùng để nàng tự kết liễu còn chưa kịp đưa tới cổng viện, sính lễ cầu hôn từ hai nhà Thẩm – Thời đã sớm được rước vào Trịnh phủ.
Những ngày này, Trịnh Lưu Ly bị giam lỏng trong viện mình.
Hôm nay mới được thả ra.
Trên đường đi đến tiền sảnh, nàng cố ý vòng qua viện ta, ngẩng cao đầu, dáng vẻ vô cùng đắc ý.
"Tỷ tỷ, từ nhỏ tỷ việc gì cũng hơn ta một bậc, nhưng thì đã sao? Đến lúc thực sự gặp chuyện, chẳng phải cũng có không ít người chen nhau ra mặt vì ta sao?"
"Nghe nói trong số người cầu hôn hôm nay, còn có cả Thẩm công tử mà tỷ thương yêu đó... không biết nghe được tin này, trong lòng tỷ cảm thấy thế nào nhỉ?"
Thẩm Minh Châu là độc tử của Thẩm gia.
Phu nhân Thẩm gia lại chính là Trưởng công chúa Hoa Bình, đương nhiên muốn chọn cho con trai một nàng dâu hoàn hảo toàn diện.
Nếu không phải mẫu thân từng có tình nghĩa thuở nhỏ với Trưởng công chúa...
Thì Trịnh phủ ta, e rằng có đánh tám trượng gậy tre cũng chẳng dây dưa gì được với Thẩm phủ.
Ta dõi theo bóng lưng Trịnh Lưu Ly khuất dần.
"Tiểu Đào, đi bẩm báo toàn bộ chuyện xảy ra trong phủ cho Trưởng công chúa."
Tuy nói rằng gả con gái lên cao là chuyện trọng, lấy con dâu có xuất thân thấp cũng là điều dễ xảy ra.
Kiếp trước, Thẩm Minh Châu có thể dùng mềm mỏng dụ dỗ lẫn kiên quyết thuyết phục khiến Trưởng công chúa gật đầu cho Trịnh Lưu Ly qua cửa, đó là bởi khi ấy, Trịnh Lưu Ly vẫn còn chút thanh danh ngoài mặt để dựa vào.
Nhưng nay...
E là lát nữa, tiền sảnh sẽ có một màn kịch hay để xem rồi.
9
Chưa đến nửa canh giờ.
Tiểu Đào mồ hôi đầm đìa chạy về, nhưng gương mặt lại cười tươi như hoa, ghé sát tai ta thì thầm:
"Tiểu thư, hôm nay Trưởng công chúa đang có khách, Thẩm công tử là nhân lúc công chúa không để ý liền lén chuồn ra ngoài."
"Hiện giờ Trưởng công chúa sắp tới tiền sảnh rồi, trông dáng vẻ như muốn nổi trận lôi đình vậy."
Ta ngẩng đầu nhìn về phía Trịnh Lưu Ly.
Nàng đang ra vẻ e lệ, tay xoắn lấy khăn tay, dáng vẻ đáng thương.
"Thiếp và Thẩm công tử đã sớm ngưỡng mộ nhau từ lâu, nay thanh danh tiểu nữ bị tổn hại, may mà Thẩm công tử không ghét bỏ..."
Nói đến đây, vành mắt nàng lập tức đỏ ửng, khiến Thời – Thẩm hai người đều nhất thời căng thẳng.
Thời Cảnh siết chặt nắm tay, dường như đang cố hết sức kiềm chế bản thân không xông lên an ủi.
Thẩm Minh Châu thì đã chẳng còn màng đến thể diện, lập tức ôm chầm lấy nàng vào lòng, dịu dàng vỗ về, trước bao ánh mắt ngạc nhiên của mọi người.
Thấy người trong lòng thương tâm đến vậy, Thời Cảnh lập tức đưa ánh mắt u ám như dao nhìn ta – kẻ mà hắn cho là thủ phạm.
Kiếp trước, chung sống cả đời, tính tình hắn thế nào ta hiểu rõ hơn ai hết: hẹp hòi, thâm độc, lấy oán trả ơn.
Vì muốn giúp Trịnh Lưu Ly mở đường, hắn thậm chí không tiếc hy sinh chính mình để kiềm hãm ta.
Một kẻ như hắn, có thể từng bước trèo lên vị trí như hôm nay, tất nhiên cũng có vài phần thủ đoạn và năng lực.
Nhưng kinh thành... không giống Dương Châu nghìn dặm xa kia.
Không có căn cơ, không có địa vị, không có bạc lót đường.
Ta muốn nhìn xem, Thời Cảnh hắn, làm sao còn có thể sống yên ổn trót lọt như kiếp trước nữa?
Khi Trưởng công chúa tức giận xông vào tiền sảnh, đúng lúc trông thấy cảnh Thẩm Minh Châu và Trịnh Lưu Ly đang ôm nhau giữa bao ánh mắt nhìn soi mói.
Thẩm Minh Châu nhất thời lúng túng:
"Mẫu thân, sao người lại..."
Lời còn chưa kịp dứt.
Trưởng công chúa đã một tay kéo hai kẻ đang ôm nhau kia ra, rồi giáng cho Trịnh Lưu Ly một bạt tai nảy lửa.
Bà lườm nàng ta – lúc này đang rúc sau lưng Thẩm Minh Châu – một cái sắc lẻm:
"Đồ yêu nghiệt lẳng lơ!"
Nhìn lên phía trên sảnh, phụ thân ta đang ngồi ngay ngắn, thấy vậy liền cuống quýt bước xuống.
Nhưng Trưởng công chúa đang trong cơn thịnh nộ, hoàn toàn không còn màng đến thể diện khách – chủ:
"Cả kinh thành ai chẳng biết, Trịnh đại nhân là người thương yêu thê tử, yêu chiều nữ nhi nhất mực."
"Chỉ là nữ nhi nhà mình còn làm ra loại chuyện ô uế thế này, thì có yêu chiều cách mấy cũng không nên dung túng nàng ta đi quyến rũ con trai nhà người khác!"
"Ông nói xem có đúng không, Trịnh đại nhân?"
Mồ hôi lạnh túa ra đầy trán phụ thân, nụ cười gắng gượng trên mặt cũng khó mà duy trì nổi.
Chỉ có thể không ngừng cúi đầu, khúm núm nhận sai với Trưởng công chúa.
10
Phụ thân chẳng những mất hết mặt mũi, lại còn đắc tội nặng với Trưởng công chúa Hoa Bình.
Đợi ông cung kính tiễn Trưởng công chúa cùng đám người rời khỏi phủ, sắc mặt liền sầm xuống, lập tức đi tìm Trịnh Lưu Ly để tính sổ.
Ta ân cần giúp ông khép cửa lại.
Nghe tiếng kêu thảm bên trong truyền ra, ta thong thả cất bước trở về hậu viện.
Chuyện trong nội viện thâm sâu này, theo lý đều sẽ bị người trong phủ đè xuống.
Thế nhưng sự việc của Trịnh Lưu Ly hôm nay lại bị kẻ hữu tâm biên thành chuyện kể, trở thành đề tài trà dư tửu hậu cho không ít vị tiên sinh kể chuyện.
Chỉ là phần có liên quan đến Thẩm công tử bị xóa sạch.
Người sáng suốt ai cũng hiểu... rốt cuộc là đã đắc tội với ai.
Đến khi ta lại gặp Trịnh Lưu Ly.
Nàng đã tiều tụy đến không còn hình dáng ban đầu, phụ thân hôm đó hạ thủ cực nặng, tuy không để lại thương tích trên mặt, nhưng chỉ cần giơ tay cũng có thể thấy rõ những vết bầm đáng sợ.
"Hứ! Ngươi đến đây làm gì?"
"Muốn xem ta chê cười sao?"
Ta khẽ lắc đầu.
"Không phải vậy."
"Đến nước này, ngươi chỉ còn một lựa chọn."
Kiếp trước, ta ít ra còn có tư cách đánh cược một phen.
Còn Trịnh Lưu Ly... không có đường lui nữa rồi.
Ánh mắt nàng lập tức sáng lên.
Ta ghé sát tai nàng thì thầm, giọng nói nhẹ như ru ngủ:
"Thời Cảnh thuở nhỏ cùng ngươi lớn lên ở Dương Châu, tình cảm sâu đậm."
"Dẫu hiện tại ai nấy đều vì e ngại Trưởng công chúa mà không dám dính dáng đến ngươi, nhưng Thời Cảnh thì khác."
"Ngày ấy, hắn và Thẩm Minh Châu cùng nhau tới phủ cầu thân ngươi đó."
"Ta tận mắt chứng kiến, hắn đối với ngươi, tình cảm chẳng kém gì Thẩm Minh Châu."
Nghe đến đây.
Trịnh Lưu Ly thoáng trầm mặc.
Thời Cảnh đúng là yêu nàng nhiều hơn Thẩm Minh Châu.
Chỉ là, tất cả mọi điều đều phải đặt trên tiền đề không ảnh hưởng đến lợi ích của hắn.
Nếu nói kiếp trước hắn tới cầu hôn ta, tuy thanh danh ta khi ấy đã tổn hại, nhưng mối hôn sự ấy... tuyệt đối là có lợi cho hắn.
Mẫu thân vì muốn ta có thể ngẩng đầu trước nhà chồng, nên khi gả đi đã dốc tâm gia tăng hồi môn gấp đôi.
Tuy nhà ngoại dần suy, nhưng nâng đỡ một vị tiểu quan vừa được điều nhậm thì vẫn là quá dư dả.
Chính điều đó giúp Thời Cảnh nhanh chóng đứng vững nơi kinh thành lắm quyền thế, quan chức cũng ngày càng thăng tiến.
Nhìn thấy ánh mắt Trịnh Lưu Ly dần dao động.
Ta liền nói tiếp:
"Ngươi có điều gì muốn nhắn, ta có thể giúp ngươi truyền lời."
Nàng lập tức cảnh giác, ánh mắt cũng trở nên sắc như dao:
"Sao ngươi lại tốt bụng đến vậy, lần này lại định giở trò gì để hại ta?"
Ta cười khẽ:
"Nếu không phải ngươi tự tay hại ta, ta... khi nào từng ra tay với ngươi?"
"Ngươi hãy suy nghĩ cho kỹ."
"Cả Trịnh phủ này... cũng chỉ có ta là người có thể giúp ngươi thôi."
11
Vừa quá ngọ.
Tiểu Đào liền đưa cho ta một mảnh giấy.
Ta mở ra xem — Trịnh Lưu Ly quả nhiên không giấu nổi sự sốt ruột.
"Đưa bức thư này tới chỗ Thời Cảnh."
Ngày ngày trôi qua, bên phía Thời Cảnh vẫn không có bất kỳ hồi âm nào.
Hắn có thể nhẫn nại, nhưng Trịnh Lưu Ly thì không đợi được nữa rồi.
Kiếp trước, có mẫu thân vì ta mà đứng ra xoay xở, định đưa ta ẩn cư nơi thâm sơn cùng cốc hoặc vào am ni cô, từ đó không quay về nữa.
Thế nhưng chưa kịp khởi hành, Thời Cảnh đã tìm đến cầu hôn.
Còn Trịnh Lưu Ly bây giờ, nào có cái số may mắn đó.
Bên Thẩm Minh Châu đã xem mắt không ít tiểu thư nhà quyền quý, còn Thời Cảnh thì bặt vô âm tín.
Phụ thân mấy ngày nay cũng bị thiên hạ khinh miệt đến cực điểm, trông dáng vẻ thì dường như đã sắp đưa dải lụa trắng đến viện Trịnh Lưu Ly rồi.
Lúc này, thư của Trịnh Lưu Ly lại bị trả ngược về viện ta.
Đi cùng còn có tín vật từng qua lại giữa nàng và Thời Cảnh.
Có vẻ Thời Cảnh đang có ý muốn rũ bỏ nàng.
Thế nhưng hắn từng si tình đến vậy, ta làm sao có thể không đáp ứng giúp họ thành toàn?
Ta mang theo ngọc bội gia truyền của Thời gia, cùng bức thư hắn từng viết cho Trịnh Lưu Ly khi mới tới kinh thành, đến thẳng tiền sảnh.
Phụ thân lập tức mang những tín vật này đi tìm Thời Cảnh.
Vật chứng rành rành trước mặt, Thời Cảnh có chối thế nào cũng chẳng thoát.
Không có tam thư lục lễ, cũng chẳng tám kiệu lớn mời đón.
Chỉ tùy tiện chọn lấy một ngày, Trịnh Lưu Ly đã ngồi một chiếc kiệu nhỏ... gả vào Thời phủ.
12
Hôn sự của Thẩm Minh Châu không hề thuận lợi.
Nghe nói Trịnh Lưu Ly đã gả cho Thời Cảnh, hắn liền giở mặt với không ít tiểu thư nhà lành.
Toàn là khuê nữ của gia đình tử tế, người sắp thành thân lại là hạng người như vậy, cho dù trong nhà có núi vàng núi bạc cũng không cam lòng để con gái mình bước vào nơi khổ sở.
Thời gian càng trôi, Trưởng công chúa càng ghi hận Trịnh Lưu Ly sâu sắc.
"Tiểu Đào, mấy viên sỏi đó đã rắc hết chưa?"
Từ xa ta đã trông thấy xa giá của Trưởng công chúa tiến vào chùa Thừa Ân.
Tiểu Đào đã rắc một lớp đất mịn lên từng viên sỏi, không để lộ mặt đá trơn bóng ra ngoài.
"Tiểu thư yên tâm, đã làm xong hết rồi."
Hôm nay trời lất phất mưa.
Nhưng hương khói ở chùa Thừa Ân vẫn thịnh như thường.
Ta cố tình bước chậm lại, chờ Trưởng công chúa đi ngang qua mình.
Quả nhiên, nền đá vốn đã trơn lại thêm mưa phùn và lớp đất phủ, khi bước xuống bậc tam cấp, Trưởng công chúa lỡ chân, cả người nghiêng hẳn sang một bên.
"Cẩn thận!"
Ngay lúc nguy cấp, ta lập tức chắn người đỡ lấy thân thể bà, bị ép ngã thẳng xuống bậc đá, đau đến nỗi ta không kìm được mà hít một hơi lạnh.
Trưởng công chúa cúi đầu nhìn, ta vội vàng tỏ vẻ ngỡ ngàng:
"Điện hạ... hóa ra là người!"
Vì chuyện Trịnh Lưu Ly, bà vốn chẳng còn muốn qua lại với ta và Trịnh phủ.
Thế nhưng, thấy vết thương rớm máu dữ dội nơi cánh tay ta, bà vẫn không khỏi xúc động vài phần.
"Con bé này từ nhỏ đã hiểu chuyện, chỉ tiếc là..."
"Đợi về phủ, ta sẽ sai Thái y kê ít thuốc trị thương cho ngươi. Nữ tử mà, vẫn nên tránh để lại sẹo thì hơn."
Ta đứng sang bên, cung kính hành lễ:
"Tạ ơn điện hạ."
Bà hứng thú hỏi:
"Ngươi tới chùa Thừa Ân là để làm gì?"
Ta hơi ngập ngừng.
Tiểu Đào đứng phía sau liền nhanh miệng tiếp lời:
"Cũng chỉ vì con hồ ly tinh đó thôi, giờ thì gả ra ngoài rồi, nhưng lại khiến thanh danh tiểu thư nhà nô tỳ bị liên lụy..."
Tiểu Đào còn định nói thêm, nhưng đã bị ánh mắt của ta ngăn lại.
Nghe đến đây, Trưởng công chúa tựa hồ tìm được tri kỷ để giãi bày.
Dạo gần đây, chuyện của Thẩm Minh Châu đã làm chấn động khắp thành.
Bà thở dài, nói mình tuy là Trưởng công chúa, nhưng cũng là một người mẹ, đối với con trai, thật sự chẳng có biện pháp gì.
13
Ta khẽ thở dài.
Cũng không phải không có biện pháp... chỉ cần sinh thêm một đứa con là được.
Thẩm đại nhân mất sớm, bao nhiêu năm qua Trưởng công chúa chỉ giữ gìn một cục cưng độc nhất vô nhị ấy.
Ngậm trong miệng sợ tan, nâng trên tay sợ rơi.
Cũng bởi nuông chiều quá mức, mới khiến hắn trở nên vô pháp vô thiên như hôm nay.
Giờ đây lại còn hằn học người từng chia rẽ hắn với Trịnh Lưu Ly.
Chúng ta, hai người phụ nữ, số phận chẳng khác gì nhau.
Vì vậy, Trưởng công chúa cũng dần tâm sự cùng ta, kể về nỗi khổ những ngày qua.
"Thanh Ly, con cũng chịu nhiều thiệt thòi rồi."
Ta rưng rưng gật đầu.
Lại nghe bà nói tiếp một câu:
"Hay là... con làm con dâu ta đi?"
Lòng ta lập tức vang lên hồi chuông cảnh báo, vội vàng đánh trống lảng sang chuyện khác.
Từ sau lần gặp gỡ ở chùa Thừa Ân hôm đó, ta liền viện cớ dưỡng thương mà thường xuyên lui tới phủ Trưởng công chúa.
Một hôm, vừa hay gặp Thẩm Minh Châu từ Túy Hoa Lâu bước ra.
Thấy ta, hắn cả người nồng nặc mùi rượu liền bước lại gần.
"Sao ngươi dai như vậy, vì ta mà đến nịnh nọt cả mẫu thân ta rồi sao?"
Hắn giơ tay chỉ vào ta, ta lập tức gạt phắt đi.
Nhưng hắn vẫn tự mình lải nhải:
"Trịnh Thanh Ly, ta nói cho ngươi biết, ngươi vĩnh viễn không sánh nổi với Lưu Ly một phần!"
"Loại nữ nhân độc ác như ngươi, dù có chết ta cũng không cưới, ngươi hãy dập tắt cái hy vọng đó đi!"
Lời hắn còn chưa dứt, đã nhìn thấy nam tử đang đứng phía sau ta.
"Cái thể loại mèo chó gì cũng có thể vào phủ Trưởng công chúa rồi sao? Người đâu!"
"Lôi cái ả đàn bà lắm lời này ra ngoài cho bản công tử!"
14
Thẩm Minh Châu gọi ầm lên suốt một hồi, vậy mà không một ai trong phủ đáp lời.
Cuối cùng, hắn tức giận đến mất hết mặt mũi, xông thẳng vào nội viện.
Ta vội dẫn Cố Khanh rời đi, đến tiền sảnh chờ đợi.
Phải chờ một lúc lâu, thị nữ bên cạnh Trưởng công chúa mới tới dẫn bọn ta đi vào.
Lúc này, Thẩm Minh Châu đã rời khỏi, chỉ còn Trưởng công chúa đau lòng tựa người trên trường kỷ.
Ta nhẹ đẩy Cố Khanh ra phía trước, rồi cúi mình lui xuống.
Cố Khanh xuất thân nghèo hèn, mẫu thân bệnh nặng, y chỉ đành ra bến tàu khuân vác mưu sinh, còn thường xuyên bị người khác khinh khi vì diện mạo.
Hôm ấy Trưởng công chúa vi hành, đúng lúc trông thấy cảnh y bị bắt nạt, liền khởi lòng trắc ẩn.
Cố Khanh lại là người hiếu học và cố gắng, chỉ trong ít ngày đã chiếm được cảm tình của Trưởng công chúa.
Còn lúc ấy Thẩm Minh Châu đang ôm ấp ca cơ nào trong Túy Hoa Lâu cũng chẳng rõ.
Vừa rồi hắn còn dám dùng danh nghĩa thê cương để ép buộc Trưởng công chúa, ta đoán... ngày hắn bị bà hoàn toàn chán ghét đã chẳng còn xa.
15
Vài ngày nữa là sinh nhật phụ thân.
Ban đầu dự định năm nay sẽ mở tiệc lớn, nhưng bởi vì mấy chuyện ầm ĩ do Trịnh Lưu Ly gây ra gần đây, ông quyết định chỉ mời mấy bàn thân hữu, xem như tụ hội nhỏ.
Sáng sớm hôm ấy, xe ngựa nho nhỏ của Thời phủ đã đỗ trước cửa.
Trịnh Lưu Ly ăn mặc mộc mạc, trâm ngọc ngày xưa trên đầu cũng đã bớt đi không ít.
Bên cạnh nàng là Thời Cảnh với nét mặt lạnh lùng, đứng cách nàng một khoảng, giữ gìn cẩn thận từng phân khoảng cách.
Trên mặt Trịnh Lưu Ly là nụ cười gượng gạo, vậy mà vẫn cố làm ra vẻ phu thê tình thâm để diễn cho mọi người xem.
Ngay khoảnh khắc trông thấy ta, Thời Cảnh liền căng thẳng hẳn lên.
Hắn băng qua đám người, đứng ngay trước mặt ta.
"Thanh Ly, may mà nàng không sao."
Ta lập tức rút tay mình ra, ánh mắt lạnh lẽo:
"Muội phu à, ta đương nhiên không sao."
"Giữa ban ngày ban mặt, ngươi còn dám động tay động chân với ta, đây là quy củ của Thời phủ các ngươi sao?"
Lời ta lạnh như sương.
Thời Cảnh nhất thời không hiểu ra sao, dưới ánh nhìn oán hận của Trịnh Lưu Ly, đành lủi thủi trở lại chỗ cũ.
Chỉ một bữa tiệc gia đình ngắn ngủi.
Thời Cảnh liên tục liếc trộm về phía ta, ánh mắt ấy khiến Trịnh Lưu Ly suýt nữa không kiềm chế nổi.
Nàng như muốn chứng minh điều gì, vội kéo tay Thời Cảnh, làm nũng:
"Phu quân, đã lâu không về nhà, chút nữa chàng ở lại với thiếp thêm một lúc, được không?"
Không khí bỗng chốc lặng ngắt.
Mọi người đều trông thấy rõ Thời Cảnh cứ nhìn ta đăm đăm.
Trịnh Lưu Ly rốt cuộc không nhịn được nữa.
Ném đũa, lấy tay che mặt, chạy khỏi tiệc.
16
Sau bữa cơm.
Thời Cảnh đuổi theo ta.
"Thanh Ly, chờ ta với!"
Hắn thở hổn hển đứng chắn trước mặt ta:
"Có phải... nàng cũng đã quay lại rồi đúng không?"
"Nếu không thì tại sao... người gả cho ta lại là Trịnh Lưu Ly?"
Ta nhìn thẳng hắn, ánh mắt lạnh lùng.
Một lúc lâu, hắn mới nặng nề buông vai xuống.
"Là ta có lỗi với nàng, nàng oán hận ta... cũng là điều nên lẽ phải."
"Nhưng người ta thật sự yêu là nàng, ta không thể tiếp tục lừa mình dối người sống bên Trịnh Lưu Ly, mỗi ngày ta đều chán ghét chính bản thân mình..."
Ta cắt lời:
"Chán ghét bản thân thì xuống địa ngục mà chuộc tội."
"Chạy đến chỗ ta làm bộ làm tịch là để làm gì?"
"Hay ngươi còn luyến tiếc cuộc sống trước kia, muốn ta ra tay giúp đỡ ngươi một lần nữa?"
"Thời Cảnh, bất kể kiếp nào... ngươi cũng đều đáng khinh!"
Sắc mặt hắn tái nhợt.
Đưa tay định nắm lấy tay ta, lại do dự mà khựng lại giữa không trung.
Ta xoay người rời đi.
Thế gian làm gì có chuyện tốt đến vậy?
Sau khi vắt kiệt hết giá trị của một người, chỉ nói một câu xin lỗi là muốn xóa sạch mọi tội lỗi trong quá khứ?
Thật đúng là vọng tưởng.
Thời Cảnh không phải là kẻ ngu ngốc như Thẩm Minh Châu.
Cái gì là có lợi cho bản thân, hắn rõ hơn bất kỳ ai.
17
Kể từ hôm ấy.
Trịnh Lưu Ly và Thẩm Minh Châu càng thêm thân thiết.
Thời Cảnh thì lại bày ra dáng vẻ thương tổn đến tận cùng, gửi về Trịnh phủ mấy phong gia thư.
Trông như thể hắn đã định từ bỏ Trịnh Lưu Ly rồi.
Kiếp trước, ta từng hết lòng chăm sóc hắn, khiến hắn dường như mất đi nhận thức với hiện thực.
Trong lòng vẫn còn mộng tưởng... muốn cùng ta gắn lại đoạn nhân duyên đã đứt.
Cố Khanh đưa tin cho ta:
Trưởng công chúa đã mang thai, Thẩm Minh Châu sau khi biết chuyện liền đại cãi một trận với bà.
Để chứng minh bản thân vẫn có năng lực, dạo gần đây hắn ngấm ngầm mưu tính điều gì đó rất lớn, không hề để Trưởng công chúa biết.
Là đối thủ cạnh tranh, Cố Khanh ngỏ ý muốn liên thủ cùng ta.
Vì thế, khi Thời Cảnh lại một lần nữa gửi thư về nhà, ta cho hắn nếm chút ngọt ngào.
"Cửa hàng ở phố Trường Lạc, mỗi năm thu được năm trăm lượng."
"Tiểu Đào, đem cửa hàng này tặng cho Thời Cảnh đi. Vốn dĩ nó cũng thuộc về Trịnh Lưu Ly."
"Chỉ là lúc nàng ta xuất giá không mang theo. Nay xem như hoàn lại cho vợ chồng bọn họ."
"Hy vọng hắn có thể phát hiện ra... món quà bất ngờ ta để lại."
18
Chẳng bao lâu sau, Cố Khanh sai người truyền tin, dặn ta phải tăng cường canh giữ trước phủ.
Quả nhiên, nửa đêm, bên ngoài liền vang lên tiếng vó ngựa dồn dập của quan binh.
Trịnh phủ ở khá xa hoàng thành, tuy chỉ nghe loáng thoáng âm thanh, nhưng may thay không bị ảnh hưởng đến nơi này.
Cả một đêm náo động khiến lòng người bất an.
Sáng hôm sau, chúng ta mới biết đêm qua Tấn vương mưu phản.
Nhưng chưa kịp tấn công đến Thái Vũ môn đã bị Ngự Lâm quân toàn bộ bắt giữ.
Mọi chuyện kết thúc quá nhanh.
Đến tận hôm sau khi vào triều, phụ thân mới biết được có biến cố xảy ra.
Về phần Tấn vương, đã bị xử tử tại chỗ.
Một màn mưu phản hoang đường như thế, cứ vậy mà thất bại.
Bệ hạ đau lòng vì trưởng tử mưu nghịch, lập tức truyền Trưởng công chúa vào cung hầu bệnh.
Thế nhưng, trời sẩm tối vẫn chưa thấy Trưởng công chúa ra khỏi cung.
Cố Khanh sắp xếp người trong Nội giám dò xét, nhưng vẫn không thu được tin tức gì.
Mãi đến rạng sáng ngày hôm sau, Trưởng công chúa mới thất thần bước ra khỏi cung.
Ta cùng Cố Khanh chờ sẵn bên ngoài, thấy Trưởng công chúa ngồi trên kiệu ngự giá đặc biệt của thánh thượng, vừa ra đến cổng cung.
Ta lập tức tiến lên đón:
"Điện hạ, người có chỗ nào không khỏe ư?"
Sắc mặt bà trắng bệch, hồi lâu vẫn chẳng thể thốt nên lời.
19
Cửa hàng son phấn dưới danh nghĩa Trịnh Lưu Ly, bên cạnh chính là sản nghiệp của Thẩm phủ.
Cũng là quản sự cửa hàng ấy nói cho ta biết, thường xuyên trông thấy nhị tiểu thư ra vào cửa hàng bên cạnh.
Về sau, ta cho người theo dõi.
Quả nhiên phát hiện được tư tình giữa Trịnh Lưu Ly và Thẩm Minh Châu.
Vậy nên, ta dứt khoát giao cửa hàng ấy cho Thời Cảnh.
Trưởng công chúa nắm tay ta, quay sang hỏi thị vệ bên phủ công chúa:
"Đi tra xem công tử hiện đang ở đâu?"
Chúng ta nhanh chóng lên đường.
Lúc đến nơi, Ngự Lâm quân do thánh thượng phái đến đã bao vây trọn con phố Trường Lạc.
Trưởng công chúa ngồi kiệu ngự đi vào, đúng lúc trông thấy Thẩm Minh Châu đang đối đầu cùng Lý tướng quân.
"Ngươi mở to mắt chó của ngươi ra mà nhìn cho rõ! Bản công tử mà ngươi cũng dám bắt?"
"Không sợ thánh thượng chặt đầu ngươi sao!"
Trịnh Lưu Ly trốn sau lưng Thẩm Minh Châu.
Còn Thời Cảnh thì mặt tái như tàu lá, đứng bên cạnh.
Tuy bình thường hắn đã biết giữa hai người kia có qua lại, nhưng tận mắt chứng kiến vẫn khiến hắn khó lòng chấp nhận nổi.
"Nghịch tử!"
Thấy Trưởng công chúa xuất hiện, khí thế của Thẩm Minh Châu càng hăng hơn.
"Mẫu thân, người mau nói với cữu cữu đi! Bảo ông ấy xử lý tên không biết điều này giúp con!"
Trưởng công chúa sải bước lên trước, giơ tay giáng thẳng một bạt tai lên mặt hắn.
"Lý tướng quân, dẫn đi."
Lời vừa dứt.
Trưởng công chúa dường như trong thoáng chốc đã già đi rất nhiều.
20
Mãi đến khi bị bắt đi, Thẩm Minh Châu vẫn không thể tin nổi.
"Mẫu thân! Vì sao!"
"Vì sao không cứu con!"
Mắt hắn trợn trừng đỏ au:
"Nhất định là vì đứa nghiệt chủng trong bụng người!"
"Người còn mặt mũi nào đối diện với phụ thân!"
Nghe những lời đó, thần sắc Trưởng công chúa từ đau thương dần hóa thành giận dữ.
"Chúng ta đi thôi."
Thẩm Minh Châu bị định tội chờ xử chém vào mùa thu.
Để tránh Trịnh Lưu Ly liên lụy đến gia tộc, phụ thân đã sớm trục xuất nàng ra khỏi tộc phả.
Thời Cảnh sau khi tận mắt chứng kiến chuyện xằng bậy giữa nàng và Thẩm Minh Châu, lập tức đưa nàng một phong hưu thư, đuổi khỏi Thời phủ.
Về sau nàng đi đâu, không ai còn rõ nữa.
Thời Cảnh không thể ở lại kinh thành.
Bèn dâng sớ lên thánh thượng xin được điều quay về Dương Châu.
Trước lúc đi, hắn sai người đưa thư đến cho ta, nói bản thân sống mơ hồ lẫn lộn, người duy nhất cảm thấy có lỗi chính là ta.
Hy vọng có thể nhận được sự tha thứ từ ta.
Ta cầm phong thư hắn gửi, đưa vào lửa.
Nhìn ngọn lửa liếm lấy từng mảnh giấy.
"Mọi chuyện sắp xếp xong cả rồi chứ?"
"Tiểu thư yên tâm, bọn sơn tặc ấy đều là tội phạm bị truy nã, dù có là thần tiên gặp phải cũng khó thoát."
Ta gật đầu.
"Đúng vậy, quan viên trên đường đi nhận nhiệm sở, gặp phải sơn phỉ cũng là chuyện thường tình."
"Gặp phải rồi... chỉ có thể trách Thời Cảnh bạc mệnh."
Ta từ nhỏ đã chẳng phải loại dễ dằn vặt.
Kiếp trước, ai ai cũng khuyên ta rằng đã sống qua một đời rồi, nên buông bỏ thù hận, tha thứ cho Thời Cảnh.
Thế nhưng ta lại lặng lẽ thừa lúc không ai để ý, phóng hỏa tiễn hắn xuống gặp Diêm Vương.
Kiếp này cũng như thế.
Ta chưa từng tính toán với người chết.
Hắn chết rồi.
Ta... cũng coi như đã tha thứ cho hắn rồi.
21
Ngày Thẩm Minh Châu bị xử trảm, ta đã đến xem.
Hắn trong đám đông ngẩng đầu tìm kiếm khắp nơi, nhưng vẫn chẳng thấy bóng dáng Trưởng công chúa đâu.
Ta nói với hắn: "Hôm nay Trưởng công chúa lâm bồn."
Hắn tựa hồ hiểu được khẩu hình của ta, khoảnh khắc lệ trào nơi khóe mắt rơi xuống.
Cũng chính lúc ấy... hắn an giấc ngàn thu.
Cố Khanh lo Trưởng công chúa sẽ vì đau thương mà u uất thành bệnh.
Ngày ngày bồng hài tử đến bên bà đùa giỡn, Trưởng công chúa cũng dần dần không còn chìm trong quá khứ nữa.
Thánh thượng vì muốn bù đắp cho Trưởng công chúa, nên khi hài tử chưa đầy tháng đã sắc phong làm Hòa An Quận chúa.
Hôm đầy tháng.
Ta đến thăm một chút — trắng trẻo, mềm mại, dung mạo xinh đẹp.
Tiểu Quận chúa tinh thần tốt, thể trạng cũng rất khỏe mạnh.
Rời phủ Trưởng công chúa.
Ta ghé thăm biểu tỷ bên nhà ngoại.
"Thanh Ly, đã nghĩ kỹ rồi chứ?"
Ta khẽ gật đầu.
"Nghĩ kỹ rồi. Ta muốn đi cùng tỷ, rong ruổi khắp bốn phương, nhìn ngắm thiên hạ."
Nàng đưa tay kéo ta lên ngựa.
Ánh dương vừa ló rạng nơi chân trời.
Trước mắt ta — là một con đường sáng lóa trải dài vô tận.
— Hết —
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co