Yangyang
Vào một buổi sáng, nhìn lịch treo tường, cô giật mình nhớ tới cuộc thi cuối kỳ sắp diễn ra, thi xong sẽ đón năm mới, sau đó bắt đầu bước vào giai đoạn học hành mất ăn mất ngủ.
Từ hôm đó, trong suốt mấy tuần liền, cô mất ăn mất ngủ.
Hôm nay sẽ bắt đầu thi, tối qua học khuya nên lúc ăn sáng, cô mang đôi mắt thâm quầng ngáp không ngừng. Mẹ ngồi bên cạnh bảo:
"Cái tội chơi cho lắm vào, nước tới chân mới nhảy, đáng đời."
Từ lâu cô đã nghi ngờ mình không phải con ruột của bà, qua chuyện này thì càng khẳng định điều đó là đúng, đợi khi nào có tiền, cô nhất định sẽ lén lấy tóc của bà để giám định quan hệ huyết thống. Ai oán nhìn mẹ một cái rồi ngậm cái bánh mì đi ra cửa. Vừa mở cửa đã thấy Dương Dương dựa lưng vào tường chơi trò chơi trên điện thoại.
Nghe tiếng mở cửa, cậu ấy ngẩng đầu nhìn, cau mày:
"Cậu định doạ mình chết khiếp đấy à, xem cái mặt qủy này."
Cô liếc cậu một cái, tiếp tục ngậm bánh mì đi ra cửa.
Đứng trước chiếc xe đạp, cô dựa xe, xoay người ra vẻ đáng thương nhìn Dương Dương, giọng cầu khẩn:
"Tiểu Dương, hôm nay cậu đèo mình được không???"
Ánh mắt của Dương Dương trở nên rất lạnh lùng quyết đoán quay đầu dắt xe.
"Nằm mà mơ!"
Cô kéo tay cậu, tiếp tục cầu khẩn:
"Tiểu Dương thân yêu, cậu nhìn mình sắp chết đến nơi rồi, cậu nhẫn tâm sao?"
Cậu chỉ tay lên trán cô, đẩy ra.
"RẤT-TÀN-NHẪN."
"Sao cậu có thể vô tình đến vậy! Hãy nghĩ đến tình cảm của chúng ta đi mà! Chúng ta đã quen nhau lâu đến thế mà..."
"..."
**************************
"Triệu T/b, cậu có thể đạp nhanh lên một chút không?Không kịp mua đồ ăn sáng rồi đấy!"– Dương Dương ngồi ở yên xe sau, dựa lưng vào lưng cô.
Cô ra sức đạp, trong lòng cũng ra sức mắng. Không chú ý phía trước có bãi cát to gần khu xây dựng, trực tiếp đâm vào mà chẳng kịp thắng xe, xe đạp đổ đè vào chân Dương Dương làm cậu rên rỉ một tiếng, cả hai đều ngã chỉ là xe không may đè trúng chân cậu ta vậy vì cớ gì lại yếu ớt như vậy? Đồ sứ cũng không mỏng manh đến thế!
Thấy cô không nói gì, cậu tiếp tục lải nhải:
"Chân của mình còn đau lắm đấy! Đau thế này chắc là bị rạn xương rồi, sợ rằng trong một tuần không thể đạp xe."
"...."
Thấy cô vẫn không nói gì, cậu quyết định im lặng.
***************************
Sau đó, dọc đường chỉ còn lại tiếng gió thổi vù vù, và Triệu T/b hì hục đạp xe.
Đến cổng trường, Dương Dương nhảy xuống xe, đột nhiên cười vô cùng dịu dàng, xoa đầu cô:
"Thi tốt nhé!"– Nói xong thì vừa đi vào trường vừa cười chào hỏi người khác.
Cô sửng sốt đứng yên tại chỗ, hồi lâu sau mới gào thét:
"Dương Dương, cậu phải đi cất xe chứ!"
Thầy chủ nhiệm đứng ở cổng trường, tiếng gào to gấp đôi tiếng thét của cô:
"Triệu T/b, còn không mau vào, ầm ĩ gì thế!"
Trong nháy mắt cô liền im bặt, sau đó yên lặng dắt xe vào nhà giữ xe.
Phòng thi vô cùng yên tĩnh, mọi người múa bút như gió, cô hít sâu một hơi, cúi đầu nhìn đề thi, nhất thời thế giới toàn một màu xám xịt.
Vì thế trong hai giờ sau đó, cô vượt qua trong tuyệt vọng.
Thi xong, Dương Dương đi ngang qua cửa sổ chỗ cô ngồi, dừng lại hỏi:
"Thi thế nào?"
Cô mím môi cười một tiếng, giữ thẳng đầu.
"Tốt!"
"Đừng vờ vịt nữa, trong giờ thi mà cậu cũng ngủ cho được."– Cậu cười cười.
Cô hoảng hốt.
"Sao cậu biết? Chúng ta đâu có thi cùng phòng."
Cậu ấy chỉ vào mặt cô:
"Vết hằn rõ thế kia mà."
Cô thẹn quá hóa giận, đẩy tay cậu ra:
"Đi đi, đừng làm phiền mình chuẩn bị cho môn thi tiếp theo. Môn vừa rồi tại mình không học tốt thôi."
Nhưng ở những môn thi sau, cô càng lúc càng rơi vào tuyệt vọng.
Kết thúc môn thi cuối cùng, lững thững bước ra khỏi phòng thi với khuôn mặt bơ phờ. Ra đến nhà xe bắt gặp cậu đối đáp với nhỏ lớp trưởng Mạc Nha Đình, bước đi chậm dần, cô chính là không muốn làm phiền chuyện tốt của Tiểu Dương.
Mạc Nha Đình vốn là người Tiểu Dương thích thầm, vậy nên so sánh giữa cô và nhỏ thì tất nhiên nhỏ hơn cô rất nhiều thứ thậm chí nhỏ có được tình cảm của cậu, còn cô chỉ như một khúc gỗ mục nát nằm vất vưởng giữa đám cây xanh mơn mởn trong rừng.
"Dương Dương, về thôi!"–Cô cất tiếng gọi khi thấy họ tạm biệt nhau.
"Làm gì mà giờ mới ra vậy? Mình chờ lâu lắm đấy."–Cậu vừa dắt xe vừa lải nhải.
"..."
Cô chỉ im lặng không nói, đầu cô bây giờ toàn một mớ bòng bong.
"Này, sao thế? Thi không tốt nên buồn hả?"– Dương Dương ngồi sau thấy cô cả đoạn đường chẳng nói lấy một câu liền hỏi.
"Không!"
Gì vậy? Hỏi thôi mà gắt vậy!
"Cậu giận tớ à?"–Cậu lại tiếp tục hỏi.
"Cậu làm gì mà tớ phải giận.''
"Thật không?"
"!!!"
Ở nơi nào đó trong trái tim rung động mãnh liệt. Bỗng nhiên cô muốn nói cho cậu ấy biết bí mật của mình, cho dù kết quả ra sao. Không biết tại sao cô có cảm giác nếu không nói, sau này chắc chắn sẽ hối hận.
Cô dừng xe, đáy lòng bình thản.
"Dương Dương."
"Gì?"– Cậu chau mày.
"Tớ thích cậu, nếu như không gặp nhau vào ngày đó bây giờ tớ không phải khó xử khi ở cạnh cậu, xin lỗi."
Mọi thứ như dừng lại, trong khoảnh khắc này.
Cô nghe thấy tiếng trái tim mình đập thình thịch, lúc đó mới biết thì ra mình khẩn trương như vậy.
Dương Dương không nói gì hồi lâu, giống như rất hoảng hốt. Cô thầm suy tính nội dung kịch bản tiếp theo, không biết cậu sẽ mỉm cười chấp nhận hay chán ghét bỏ đi.
Trong lúc ruột gan cô như xoắn lại thì Dương Dương khẽ đặt tay lên đầu cô, cảm giác ấm áp truyền từ đỉnh đầu về trái tim.
Cậu ấy cười, chưa từng có nụ cười nào rực rỡ hơn thế.
"T/b, chở tớ về, chân vẫn đau lắm."
"..."
Ánh hoàng hôn chiếu dài từng cái bóng, tựa như kéo dài thời gian, cũng kéo dài luôn cả con đường này.
"Tiểu Dương, mặc dù tớ tỏ tình nhưng không phải cậu đang hành tớ cho bõ ghét đó chứ, không đồng ý dù cùng Mạc Nha Đình yêu đương thì chờ tốt nghiệp xong đã."
Cậu tựa lưng vào lưng cô:
"Ai nói tớ sẽ yêu đương cùng Nha Đình."
"Không phải cậu thích cậu ta chết mệt sao?"– Cô bĩu môi.
"..."–T/b cậu ấy đang luyên thuyên cái quần gì vậy trời, ai thích ai chết mê chết mệt cơ chứ!!!!
Sau một lúc im lặng.
"T/b!!"
"Hửm?"
"Sau này, việc cầu hôn cứ để cho tớ."
Khoé môi cô khẽ giương lên, Dương Dương này, ngón áp út ở bàn tay trái của tớ sẽ luôn dành cho cậu.
**************************
Vậy là còn một ngày nữa thôi là bước sang năm mới, chúc Czennies có một năm mới suôn sẻ, khoẻ mạnh để cùng NCT bước trên con đường rải đầy hoa ❤❤❤❤❤🏡
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co