20. Mong đợi điều gì?
Lông mi dài khẽ động, Gun Atthaphan từ từ mở mí mắt nặng nề của mình lên. Vì hướng mặt ra ngoài nên có phần chói bởi ánh nắng mặt trời. Nó không chiếu thẳng vào trong hang nhưng đủ làm cậu phải nhăn mặt.
Quan sát xung quanh, là một hang đá nhỏ. Bên ngoài còn có tro tàn của lửa. Cậu cố nhớ đêm qua đã xảy ra chuyện gì nhưng bất thành.
Xoa lấy thái dương, cậu chống tay đứng dậy. Vừa hay Off Jumpol cũng từ bên ngoài đi vào. Anh khựng người bên cửa hang, còn cậu thì cũng đờ người ra. Trong đầu bỗng xuất hiện hình ảnh Off đêm qua, nhưng không tài nào được rõ ràng, rành mạch.
Chuyện cãi vã lẫn tỏ tình khiến không khí xung quanh hai người vô cùng ngượng nghịu. Cậu né tránh ánh mắt anh mà cúi đầu. Vài giây sau anh mới mở lời.
- Tao đã bảo rồi, đừng có đi lung tung. Làm hại tao phải đi tìm mày, nếu không nhờ có tao thì mày sớm bị loài hoa toả hương kia dẫn dụ đi đến vực sâu rồi!
Mở lời không chút nhẹ nhàng, giọng anh cáu bẩn trách mắng cậu.
Nghe anh nói cộng thêm sâu chuỗi lại đoạn kí ức ít ỏi đêm qua. Gun Atthaphan phần nào hiểu được diễn biến.
Cậu ngập ngừng nói.
- Xin lỗi... Cũng cảm ơn đã cứu em. Sau này cứ mặc em cũng được, đã làm phiền rồi.
Thật không biết ngày tháng sau này sẽ đối mặt với nhau như thế nào, khi trong hiện tại đến cả can đảm nhìn anh cũng không còn.
Off Jumpol không nói gì, chỉ xoay người rời đi. Cậu không biết nơi này đành đi theo anh từ sau. Giữ cho mình khoảng cách rõ ràng.
- Mày sợ tao ăn thịt mày à? Nếu cứ đi tuốt phía sau như thế khác nào lần nữa làm phiền đến tao.
Ý anh muốn nói, không thể đảm bảo an toàn nếu cậu cứ cách xa anh ở phía sau như vậy. Off tất nhiên không muốn cậu đến gần mình nhưng trong tình thế này thì đây là cách tốt nhất.
Gun biết điều, dù có muốn hay không cũng ngoan ngoãn đi lên. Chừa lại khoảng 1 mét khoảng cách sau lưng anh. Vừa đủ an toàn và vừa ưng lòng đôi bên.
Tông giọng lạnh nhạt luôn đồng hành cùng anh suốt quãng đường đi. Mặc dù anh nói rất ít. Nghe thì có vẻ quan tâm mà cũng lại như nói cậu phiền phức.
Đi đến một dòng suối chảy siết thì dừng bước, anh vẫn nhàn nhạt nói.
- Đi chậm, đừng để tao bị mày kéo ngã.
Off là muốn đi ngang qua dòng suối chảy siết này. Vì đây có thể nói là con đường tắt. Chỉ gặp khó khăn về địa hình, hiếm có thú dữ quái đản xuất hiện.
Buộc dây leo ngang thắt lưng nối đuôi cho cả hai. Mặt cộc cằn, anh xoè tay ra muốn cậu nắm lấy. Nếu là trước đây cậu sẽ phấn khích vui mừng nhưng hiện tại lại chần chừ không thôi. Vài giây chần chừ này đã khiến anh mất kiên nhẫn. Liền hạ tay, một mạch đi xuống trước. Gun cũng liền đi theo sau.
Dù có gậy chắc để chống, còn có vài tảng đá bự chảng nằm trong dòng suối để có thể vịn vào. Nhưng thật sự siết, khiến di chuyển vô cùng khó khăn. Cậu cẩn thận bước từng bước một. Không bao lâu, cảm thấy mất nhiều sức lực. Như đã biết, sức khoẻ hiện tại của cậu không được tốt như trước.
Còn chưa đi được nửa dòng suối. Off ở trước đã không nhịn được mà xoay người ra sau chủ động nắm chặt lấy tay cậu dắt đi. Người cậu nhỏ con thế này sao có thể gồng gánh đi qua suôn sẻ. Cậu lấy làm ngạc nhiên nhưng vẫn giữ im lặng.
Không khỏi xém té ngã một vài lần nhưng cậu vẫn an toàn được anh bảo vệ mà tiếp tục vững vàng đi từng bước. Không cần biết con người này có yêu cậu hay là không. Chỉ biết rằng, anh thật tâm muốn bảo vệ. Hành động trước nay chưa từng làm với ai.
Chật vật một hồi lâu, đoạn đường sông suối này cuối cùng cũng kết thúc. Off Jumpol bước lên bờ trước một tay nắm lấy tay cậu kéo người lên. Thế nhưng vì phần đất ẩm ướt quá trơn trượt khiến cậu trượt chân, cả người xém nữa là bị dòng nước siết cuốn đi. May mắn thay anh đã kịp thời giữ lấy cậu bằng hai tay. Xong di chuyển tay xuống eo cậu giúp kéo người lên bờ an toàn.
Mặt mày tái mét, cậu được một phen hoảng hồn với sự việc lại bắt gặp khuôn mặt không hài lòng của anh. Hàng chân mày thì cau lại, đôi mắt sắc bén rõ không vui khi anh cầm tay cậu. An toàn rồi thì anh lập tức phũ phàng buông tay còn đưa mắt lên nhìn Gun. Anh lạnh nhạt mà nhìn, không an ủi, không hỏi thăm. Nhưng trong đôi mắt kia đã dịu hẳn đi khác với vừa rồi.
Chỉ là dù cho có thế nào, trái tim cậu vẫn không khỏi nhói lên. Gun Atthaphan nhạy cảm với hành động của anh. Khuôn mặt khó chịu đó, hành động phũ phàng đó giống như đang ghét bỏ. Chậm rãi đi từng bước sau bóng lưng anh, cơn nghẹn ở cổ liên tục dâng lên. Như rất muốn nói ra điều gì đó, dẫu biết nó sẽ khiến cậu càng thêm đau.
- Anh...có phải là kinh tởm rồi?
Nhớ rõ không quên anh từng nói không ủng hộ tình yêu đồng giới, mãi ghi nhớ cử chỉ nỗi giận khi cậu nói lời yêu. Anh chẳng lẽ biết cậu có tình cảm nên việc động chạm da thịt trở nên kinh tởm đối với anh?
Off Jumpol nghe thấy cậu hỏi thì dừng bước. Không nhanh không chậm trả lời câu hỏi kia. Tông giọng không mang chút biểu cảm nào.
- Ờ! Cứ coi là vậy đi.
Gun Atthaphan bật cười, là nụ cười khổ. Anh nói vậy là đang thừa nhận, một cách nói giảm nói tránh vì không muốn cậu đau lòng? Nhưng dù cách nói có như thế nào thì trong cậu cũng đã vỡ nát rồi. Đã có câu trả lời cho bản thân mình, cậu có lẽ nên từ bỏ.
~~~
Bắt đầu tìm đường về hang từ khi còn sáng sớm, đến tận khi mặt trời lên đỉnh đầu cả hai mới thành công thoát khỏi. Khỉ TaoTao bên ngoài mừng rỡ chạy tới chạy lui còn lộ sự vui vẻ đối với hai con người kia. Nhưng rồi lại nhanh chóng im lặng vì nó đủ thông minh để nhận ra bầu không khí không được tốt đẹp quanh mình.
Gun sau khi ra khỏi thì quay đầu nhìn. Muốn ghi nhớ vào trong kí ức cái nơi quỷ quái này. Ý nghĩ chỉ đột ngột mà xuất hiện, lại không ngờ sẽ giúp ích vào một ngày không xa.
Đã bày ra trước kế hoạch việc làm tiếp đến, cậu nhanh chóng nói với anh về lựa chọn của bản thân.
- Em sẽ trở về chòi cũ của mình. Chúng ta sẽ như trước đây việc ai nấy làm, sẽ không khiến đôi bên thấy khó chịu.
Đây là cách tốt nhất trong hiện tại.
Không cần tiếng đáp lời cậu đã vội lướt qua anh đi đến hang động. Tự mình dọn đồ đạc cá nhân từng mang đến, còn trả lại con dao Off đưa cho về chỗ ban đầu. Tỏ tình cũng đã rồi, cơ hội làm bạn bè làm anh em tốt đã không còn. Chẳng nên giữ lại chút gì của đối phương thì hơn.
Gun Atthaphan thì lu bu dọn dẹp bên trong. Còn Off Jumpol anh lại đứng ngoài cửa hang nhìn về phía xa xăm. Vẻ mặt đăm chiêu. Sau đó cặp mắt sắc lia tới nhìn TaoTao bên cạnh chằm chằm, giao cho nó nhiệm vụ không thể nào tàn nhẫn hơn.
- Không cần biết mày rủ thêm loài vật nào. Chỉ cần phá nát cái chòi của Gun Atthaphan ngoài kia là được! Còn nữa, đừng để cậu ta xây chòi trong phạm vi đó!
TaoTao không khỏi trơ mắt nhìn anh. Anh cũng nhìn nó với ánh mắt kiên định, lời anh nói không hề đùa giỡn. Nghiêm túc giao phó việc coi như khá quan trọng này.
Khỉ TaoTao hiểu được lí do. Vả lại Off Jumpol là chủ nhân, sao nó có thể làm trái lệnh?
Rất nhanh chóng nó đã đi tập hợp được một số bạn bè trong rừng.
Gun Atthaphan từ trong hang bước ra với mớ đồ đạc. Cậu chào tạm biệt cũng như nói lời cảm ơn vì đã đối tốt với cậu bao lâu nay. Đáp lại với điều đó anh cũng chỉ nhàn nhạt gật đầu.
Cậu là đang mong đợi điều gì? Khó để nói ra thành lời nhưng trái tim cậu biết rõ nó. Thật thất vọng khi chẳng có gì xảy ra.
Từng bước chân nặng nề rời khỏi. Một cái quay đầu cậu cũng không dám, nếu đã quyết định rời đi thì phải cho dứt khoát. Cũng không biết có người luôn đứng đó nhìn bóng lưng cậu rời đi mà không thể làm gì khác.
Gun Atthaphan đến căn chòi của mình. Đôi mắt mở to kinh ngạc khi thấy TaoTao cùng vài chú khỉ khác, dê rừng, hươu, đang liên tục đùa giỡn. Căn chòi nhỏ cất công xây dựng đã không còn gì nữa. Trở thành một mớ hỗn độn nằm dưới mặt đất.
Cậu mở lời muốn mắng chửi hét toáng lên nhưng lại thành câm nín không thể thốt ra. Bất lực trước mọi thứ, kể cả TaoTao cũng không còn về phe cậu nữa.
Bây giờ chính là đơn độc một mình.
Gun sải bước đi khỏi, chọn một địa điểm trong phạm vi gần khu vực bờ biển để xây chòi. Nhưng kết quả là bị TaoTao cùng những người bạn của nó kéo đến phá đám. Cậu bỗng nhớ đến lần nó tấn công cả cậu, Gun thoáng chốc sợ hãi. Chỉ đành đi vào trong rừng tìm nơi khác thích hợp.
Cùng cơn đau đầu lẫn bất lực sau hồi lâu tìm kiếm. Một nơi khá ổn áp trong rừng đã được cậu chọn làm ngôi nhà của riêng mình.
Năm tháng sau này không còn dài. Sống hay chết, rời khỏi hay ở lại có lẽ còn tùy thuộc vào số phận.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co