Truyen3h.Co

[OHMNANON] - NIGHTFALL

5.

thonek

"P'Ohm, em muốn ăn kem, nhưng em hết tiền rồi."

Hình như tôi đang mơ, trong mơ tôi nắm chặt tay thằng nhóc mà tôi vẫn ghét, lúc đó tôi với nó thân thiết hơn bây giờ, nó còn cười với tôi, miệng luôn gọi P'Ohm.

"Không được, mới ăn xong lại ăn kem, muốn đau bụng không?"

Giọng tôi không hẳn là giận dữ trách mắng mà ngược lại còn có chút lo lắng, thì ra lúc nhỏ tôi vẫn luôn dùng giọng điệu này nói chuyện với nó.

"Em muốn ăn mà, đi nhé, 1 lần thôi nhé, P'Ohm."

Nó còn có thể nói với tôi bằng giọng nũng nịu đến thế sao, lúc nhỏ đáng yêu như thế, lớn lên còn không muốn nhìn mặt tôi. Tôi trong mơ chịu thua nó, mua kem rồi ngồi nhìn nó ăn ngon lành, chưa đến một nửa nó đã no đưa cho tôi, mà tôi không không quan tâm nó đã cắn ở góc kem nào, cứ vậy ăn hết phần còn lại.

Tôi với nó từng thoải mái cười đùa nói chuyện như thế trong quá khứ vậy nhưng giờ quan hệ giữa chúng tôi căng thẳng đến mức không ai muốn nhìn mặt ai. Tôi lại là đứa không chịu được, tôi càng kiếm chuyện, nó càng dửng dưng. Tất cả liệu rằng có phải do tôi, do tôi đã thực sự hiểu lầm nó? Không, chính mắt tôi nhìn thấy, không thể là hiểu lầm.

Tôi giật mình dậy, nhìn đồng hồ đã là nửa đêm, tôi ngủ một giấc từ chiều đến giờ, tâm trạng tồi tệ càng thêm bực bội vì mơ lại chuyện cũ. Đầu óc choáng váng vì ngủ quá nhiều, bên ngoài tối đen như mực, nó vẫn chưa về. Nếu nó về căn nhà sẽ sáng như ban ngày, nó sẽ không đời nào chịu tắt đèn.

Một lúc sau khi đầu không còn đau nữa tôi mới đi tắm, 11 giờ đêm nó không về còn đi đâu? Khi tôi vừa bước ra nhà tắm thì đèn vụt tắt hết, tôi quấn khăn tắm đi kiểm tra cầu dao tổng, hoàn toàn bình thường. Tôi gọi điện cho ban quản lý thì họ nói nguồn điện bị chập chờn, đang xử lý. Một tháng đóng bao nhiêu là tiền mà cũng không bảo trì điện, lũ tham lam.

Lúc này tôi nghe tiếng mở cửa, nó loạng choạng đi vào nhà tay liền tìm công tắc điện.

"Sao không bật được, đèn làm sao thế nàyyy."

Nghe giọng tôi chắc 7 phần là nó say mẹ rồi. Tôi chiếu đèn pin về phía nó, ánh sát đột ngột khiến nó nhắm chặt mắt.

"Điện hỏng, đi về phòng đi."

"Sao lại hỏng, mau sửa điii, không thích tối."

Nó vẫn nhắm nghiền mắt, giọng điệu giận dỗi, nó say chắc kèo. Bình thường nó chẳng bao giờ nói chuyện kiểu đó với tôi, nhiều khi nó còn chẳng biết ai đang nói chuyện với nó.

"Đang sửa, mày đi về phòng đi tao chiếu đèn cho." Tôi không chấp người say, coi như làm việc tốt. Dường như nó không nghe thấy, ngồi bó ngối ngay cửa thút thít.

"Không muốn, tối quá, làm sao đây..mẹ..tối quá.."

Đm lại khóc rồi. Tôi không biết làm sao, cứ đứng chiếu đèn về phía đó, thôi thì lôi nó về phòng đi, rồi khóc gì thì khóc trong phòng. Nghĩ là làm, tôi tới kéo cánh tay lôi nó đứng dậy, nó liền chụp lấy cánh tay tôi bám vào.

"Mẹ..khi nào mới sửa đèn xong...Nanon sợ tối lắm."

"Tao không phải mẹ mày, đứng lên." Tôi hết kiên nhẫn rồi, cái thằng này nay sao lì quá vậy. Nó nhíu mày một lúc khi thích nghi được với ánh sáng của đèn pin mới mở mắt, đôi mắt không hờ hững như mọi ngày mà có chút vui vẻ nhìn tôi.

"A, P'Ohm, giúp em sửa đèn đi, ở đây tối quá."

Trời má, nó điên rồi hả, còn gọi tôi là P'Ohm, thằng này uống bao nhiêu mà say dữ vậy? Không hiểu sao tâm trạng tôi tốt lên đôi chút, cũng không còn cáu gắt nữa, dùng giọng nhẹ hơn một chút nói với nó.

"Tao không sửa được, chút nữa có đèn thôi, về phòng đi tao cho mày cái đèn pin."

Thấy nó đứng dậy được thì tôi buông tay, đi về phía phòng nó để đèn lên bàn trong phòng nó quay ra thì không thấy, nó không đi theo sau tôi. Tôi chạy ngược ra cửa thấy nó vẫn đứng đó, tay quơ quào trong không khí, gọi tên tôi bằng giọng nấc nghẹn.

"P'Ohm, anh đâu rồi, P'Ohm, tối quá, không thở được..P'Ohm.."

Tôi lo lắng chạy đến, tôi đã 2 lần thấy nó trong tình trạng hoảng loạn như vậy, nó sẽ thấy khó thở, trái tim tôi có chút khó chịu, sao nó sợ tối vậy, tôi muốn biết lí do quá.

"Tao đây."

Nó như cá gặp nước, khi nghe được giọng tôi thì bước từng bước chậm trong bóng tối, đôi mắt nhắm chặt không ngừng khóc. Khi tôi đưa tay, nó liền chụp lấy nắm thật chặt như sợ chỉ cần nó nới lỏng tay thì sẽ vụt mất.

"Đi đâu thế ạ?"

"Tao đưa mày về phòng sao mày không đi theo?"

"Không theo kịp, không thấy gì cả."

"Mày phiền quá."

Tôi đành nắm tay lôi theo nó trong bóng tối, thật ra cũng không tối lắm đâu. Mắt đã thích ứng với bóng tối, tôi đã có thể nhìn rõ rồi, còn nó vẫn chưa chịu mở mắt. Khi tôi nhét đèn pin vào tay nó rồi muốn đi ra ngoài nó vẫn không buông tay tôi, đôi bàn tay mảnh mai run rẩy nắm lấy bàn tay to lớn của tôi tạo nên sự đối nghịch rõ rệt.

"Ở lại chút được không ạ, tối quá." Nó lí nhí nói, giọng nói nũng nịu như đứa trẻ trong giấc mơ của tôi. Bao lâu rồi tôi chưa nghe thấy nó nói như vậy, tôi mềm lòng, nó say như vậy mai chắc cũng không nhớ gì, cứ kệ một lúc vậy.

Tôi kéo nó ngồi xuống giường, tôi ngồi kế bên nó, bàn tay tôi vẫn yên vị trong tay nó. Chúng tôi ngồi gần đến mức tôi ngửi được mùi rượu nhàn nhạt trên người nó, còn có cả mùi thuốc lá, nó hút thuốc?

"Mày hút thuốc hả?" Không biết từ bao giờ nó học được cái thói xấu này.

"Không, P'Rai hút, em không hút được." Lâu lắm rồi nó mới nói chuyện tử tế cả câu, còn trả lời đàng hoàng.

"Để tao biết mày học thói xấu từ tụi nó thì biết."

"Biết gì ạ?" Nó quay qua nhìn tôi bằng đôi mắt tò mò, ngân ngấn nước mắt ban nảy. Tôi không tự chủ mà đưa tay lau hết đi, nó cũng không né tránh.

"Mày đi uống với ai?" Tôi không trả lời câu hỏi của nó, hỏi câu khác mà tôi quan tâm hơn.

"Với P'Dane, P'Rai, tụi thằng Soul về nhà rồi."

"Uống gì lắm thế?" Tôi kiếm chuyện hỏi tiếp.

Nó không còn là thằng nhóc lãnh đạm hằng ngày nhìn tôi bằng đôi mắt vô cảm, cơn say làm cho nó như trở về là thằng Nanon 10 tuổi bám lấy tôi không ngừng.

"P'Dane muốn theo đuổi em nên rủ đi uống, P'Rai cũng ủng hộ nữa."

Tôi lập tức quay qua nhìn nó, nó không có gì là đang nói dối, ngơ ngác nhìn tôi, gương mặt đỏ bừng vì rượu, ngốc nghếch cười. Nó như vậy có người thích không hề lạ, nó không có ai thích mới là chuyện lạ, nhưng sao tôi thấy khó chịu quá.

Tôi biết nó thích con trai từ lâu rồi, nhưng thằng con trai khác thích nó thì lại là lần đầu tôi nghe tới. Hoặc giả đã có vô số đứa thích nó, chẳng qua là tôi không bận tâm đến thôi. Tôi lơ là quá lâu rồi sao? Thằng Dane thích nó từ bao giờ? Nó cứ hay cành kẹ tôi chuyện tôi với Nanon cãi cọ, chắc là vì nó thích Nanon.

"Nó nói với mày à? Rồi mày nói sao?" Tôi tự dưng lại gấp gáp hồi hộp như chính tôi mới là đứa vừa tỏ tình đang đợi nghe câu trả lời.

"Em nói được thôi."

Tôi gần như muốn đánh cho nó một cái, cái gì mà được thôi? Nó dễ dãi vậy à, ai đến tỏ tình cũng đồng ý, sáng nay tôi đã thấy có gì kì lạ ở thằng Dane rồi, nhưng không ngờ nó lại chơi một cú lớn như vậy.

"Được cái mẹ gì mà được, ai tỏ tình mày cũng đồng ý à, thằng ngu này."

"P'Ohm sao thế, P'Dane muốn theo đuổi em thì em đồng ý, anh ấy thích em chứ em đâu có thích anh ấy, em cũng đâu có cấm anh ấy được đâu."

Nó nhướng mày nhìn tôi bằng đôi mắt khó hiểu, quen biết bao nhiêu lâu đủ để tôi biết nó không nói dối. Tâm tình căng như dây đàn cuối cùng cũng được thả lỏng đôi chút, tôi thấy nhẹ nhõm hơn hẳn. Nó thấy tôi không nói liền quay người sang nhìn thẳng vào tôi cười nói.

"Em thích P'Ohm mà, trước giờ vẫn vậy mà."

Trái tim mới được bình ổn lại đập mạnh liên hồi không theo nhịp nào, tôi thấy tai mình nóng bừng lên. Hơi thở mang chút mùi cồn phảng phất quanh mũi tôi, nó như giọt nước rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng khuấy động tâm tư chôn kín bao lâu nay của tôi.

"Mày biết mày đang nói gì không? Mày biết mày đang nói chuyện với ai không Nanon?"

"Biết, Nanon nói chuyện với P'Ohm mà."

Vừa hết câu tôi đã khóa miệng nó bằng một nụ hôn, chính tôi không thể kiểm soát nổi tâm trí mình nữa.
—————————
Đăng H plus đồ luôn khom ta 🤡 nhma chương H có íu tố bạo lực, cưỡng ép ⚠️ mấy nhỏ dưới 18 nha. Lì lì chui zô đọc rùi quỷ nó bám theo thì đừng có khóc à 👿

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co