Truyen3h.Co

(Ohmnanon) Primo

Oneshot

linhlinh_22

"Pawat Chittsawangdee!!!! Tôi thích cậu."

Lời tỏ tình khẳng khái, mạnh dạn vang vọng khắp cả sân vận động của trường đại học. Người tỏ tình ngang nhiên đứng chống nạnh hét vang trên khán đài, kẻ được tỏ tình vừa đứng dưới đường đua thở hổn hển chống gối nheo mắt nhìn lên. Cả trường hò hét ầm ĩ trước màn tỏ tình táo bạo, người bên dưới càng nhiệt náo hơn, những người anh em vây quanh người kia trêu chọc không ngừng. Phải đến khi nhịp thở lấy lại ổn định người kia một câu trả lời cũng không có lạnh lừng xoay lưng đi luôn mà người trên khán đài trông cũng không thấy lạ, miệng vẫn cười toe toét nhìn theo bóng người kia đi mất.

Màn tỏ tình ấy là một chủ đề bàn tán sôi nổi của đám sinh viên. Cơ bản nhân vật chính của câu chuyện lại cũng chẳng xa lạ gì với đám sinh viên trong trường lẫn những ngôi trường lân cận. Hoàng tử khoa mỹ thuật tỏ tình với hotboy khoa điền kinh mà vốn việc cậu thích người ta gần như ai cũng biết, mọi người vẫn luôn nhìn thấy sau hotboy khoa điền kinh có một cái đuôi lon ton theo sau.

Korapat Kirdpan, mọi người hay gọi cậu với cái tên là Nanon, hoàng tử của khoa mỹ thuật, đẹp trai, ga lăng, tài năng bao nhiêu người theo đuổi đều từ chối nhưng cuối cùng lại tự thân mình chạy đi theo đuổi người ta. Tâm hồn của một kẻ nghệ sĩ luôn đam mê những thứ đẹp và vâng vì vậy nên mới say nắng hotboy của khoa điền kinh ngay từ cái nhìn đầu tiên mặc dù lần gặp đầu cậu bị người ta đẩy ngã đến sây sẩm mặt mày. Tiêu chuẩn cái đẹp của Nanon quả thực rất cao nên mãi mới tìm được kẻ ưng ý cậu nhất định không bỏ qua.

Người ta nói đẹp trai không bằng chai mặt, Nanon lại được cả hai. Vì cái tội mê trai mà cậu vực dậy sự lười biếng của mình để sáng sớm ra trường đi chạy bộ để mon men đi làm quen với người ta nhưng vừa ra đến sân liền lăn ra ngủ trên ghế khán đài chứ chưa chạy được miếng nào. Nhưng thật may mắn, cậu tìm được móc nối giữa mình với người ta. Chimon người bạn dễ thương mà cậu quen ở câu lạc bộ văn nghệ thế nào lại chơi cùng người kia từ cấp 3 và vâng cậu tất nhiên không bỏ qua cơ hội này được, vậy là không cần dậy sớm cũng thành người thành công. Cậu quen Pawat qua Chimon xong lại "vô tình" gặp người ta ở quán cafe, canteen, ở lớp môn mà cậu không học, lại còn rất có duyên mà cùng sở thích với nhau dần dần cũng thân hơn, Nanon suốt ngày lẽo đẽo theo người ta một câu "Ohm ơi" hai câu "Ohm à". Mỗi buổi chiều Ohm có buổi huấn luyện điền kinh nên cậu cũng luôn ngồi trên khán đài lôi giấy ra vẽ trời vẽ đất vẽ crush là nhiều dù trời có nắng vỡ đầu vẫn kiên trì. Nanon được cái cũng thẳng thắn, cậu chưa từng giấu đi sự yêu thích của mình với người kia. Cái biểu hiện của cậu rõ đến mức ai cũng biết trừ người cần biết.

Nanon cũng không vội, cậu lẽo đẽo theo người ta gần một năm rồi cũng không vội lắm mà người kia ngoại trừ lâu lâu đi chơi với bạn thì cũng chỉ cắm đầu vào nghiêm túc học hành và luyện tập nên cũng không sợ bị cướp mất. Nhưng cái cớ sự để dẫn đến lời tỏ tình chấn động kia thì nó là do có đối thủ xuất hiện rồi. Dạo này có một cô bé năm nhất mới vào khoa điền kinh trông có vẻ rất thân thiết với Ohm. Ohm là đàn anh mã số của cô bé đó nên việc giúp đỡ đàn em là chuyện đương nhiên, Ohm cũng là kiểu người thân thiện, tốt bụng, hay giúp đỡ mọi người. Nếu với thế Nanon cũng không thấy bất an đâu chỉ là cô bé kia chính là giống mẫu người yêu lí tưởng của Ohm với 99%.

"Cậu có mẫu người yêu lí tưởng không?"

Trong một lần cùng nhau ngồi học ôn thi trong thư viện Nanon đã thì thầm hỏi dò Ohm.

"Không có, quan trọng là cảm xúc thôi."

"Phải có chứ, kiểu ngoại hình như thế nào sẽ gây chú ý cho cậu á." Nanon tất nhiên không bỏ cuộc với câu trả lời chung chung như thế kia.

"Vậy thì chắc là kiểu nhỏ nhắn, dễ thương chẳng hạn."

Đó cô bé kia chính là kiểu nhỏ nhắn, dễ thương đó lại còn có điều kiện tiếp xúc rất gần với Ohm nữa chứ, bé nó hình như cũng có tình cảm với Ohm nha. Người cùng cảnh ngộ như Nanon nhìn phát là biết ngay. Trước khi đứng trước toàn trường để tỏ tình thì trước đấy Nanon cũng nói với Ohm rằng mình thích Ohm mấy lần rồi nhưng mà Ohm không tin, nghĩ là cậu đang trêu mình mới cay chứ. Vậy nên cậu rình hôm Ohm sau khi chiến thắng ở vòng thi điền kinh giữa các trường liền thẳng thắn tỏ tình cho người kia biết cho thấy rằng không đùa vậy mà Ohm cũng chỉ lạnh lùng bỏ đi không thèm phản hồi.

"Này Nanon tỏ tình mày không định trả lời nó hả?" Chimon đi vào phòng thay đồ của Ohm vứt anh chai nước tiện thể hỏi thay bạn.

"Cậu ấy chỉ trêu tao thôi." Ohm ngửa cổ tu một hơi chai nước giải tỏa cơn khát cùng nóng nực sau khi chạy cả một đoạn dài.

"Chửi là ngu thì lại tự ái." Chimon chán nản chẹp miệng nhìn thằng bạn mình mấy lượt vẫn không thể không chửi trong lòng. "Nhưng nếu nó nghiêm túc thì sao?"

"Chuyện đó sẽ không có đâu. Bọn tao dù sao cũng không thể, tao sao xứng."

Lời vừa dứt quay ra Ohm đã thấy Nanon đứng ở cửa từ bao giờ. Chưa để Ohm hay Chimon lên tiếng Nanon đã quay đi mất. Chimon quay sang lườm Ohm rồi chạy theo í ới gọi Nanon để lại mình Ohm đứng ở trong phòng thay đồ.

Sau hôm đấy Ohm mấy ngày đều không gặp Nanon, không có ai ngồi trên khán đài chờ anh đến lúc tập xong rồi nhí nhéo rủ đi ăn, không có ai hay lẽo đẽo theo anh như mọi ngày, dù anh có "vô tình" đi qua khoa của cậu cũng gặp. Anh có nhắn tin cũng không thấy cậu trả lời, gọi điện thì lại không có lí do thích đáng. Ohm có bóng gió hỏi thăm qua Chimon nhưng Chimon cũng không gặp còn bỏ lại một câu làm Ohm suy hết sức.

"Tao không biết đâu. Mày làm nó giận rồi đấy."

Ohm bắt đầu suy nghĩ về việc cậu thích mình là thật và những việc Nanon vẫn hay làm khi bên cạnh anh. Tại vì Nanon vốn hay cư xử vậy với mọi người anh đâu có thấy mình có khác biệt. Rồi thì khi nhận ra lại thấy thì ra có mỗi mình là ngu ngốc nhất khi không nhận ra những thứ rõ ràng như vậy. Vậy là đi tong hết rồi. Cũng tại mải anh quá để ý tới mấy thứ khác mà không thèm để ý kĩ.

Một tuần sau đấy, sau một tuần Nanon biến mất Ohm mới bắt gặp cậu ở cửa hàng tiện lợi ở gần trường. Vừa thấy cậu anh liền gấp gáp đi tới kéo lấy tay cậu.

"Nanon"

Nanon trông phờ phạc, lờ đờ nhìn anh, mắt chớp chớp vài cái rồi đột nhiên gục xuống, cái bánh trong tay cũng rơi xuống làm anh hốt hoảng đỡ lấy người cậu ôm vào trong lòng. Ohm một bước nhẹ nhàng cõng cậu lên định đưa cậu đi bệnh viện nhưng lại nghe bên tai tiếng thở đều đều, người sau lưng lại còn coi anh như một cái giường mà thoải mái chỉnh dáng, dụi dụi đầu vào cổ anh làm anh thấy ngứa ngứa. Biết là cậu chỉ là ngủ gật thôi Ohm thở phào nhẹ nhõm bớt lo phần nào nhưng giờ lại không biết nên mang cậu đi đâu. Ohm vẫn ở trong kí túc nên phòng không phải có mỗi mình anh, Nanon ở trọ bên ngoài nhưng anh cũng không biết nhà cậu ở đâu. Đứng giữa đường một hồi cuối cùng thì Ohm đành đưa cậu về nhà bố mẹ mình.

Thật may cho anh hôm nay không có ai ở nhà cả, bố mẹ và em trai đều đã đi đâu hết. Ohm đưa cậu vào phòng, vừa cảm nhận được chăn ấm đệm êm cậu liền thoải mái thả dáng giấc ngủ càng thêm sâu.

Ohm nhìn cậu một lượt. Nanon so với lần cuối anh gặp gầy đi rất nhiều, mái tóc lúc nào trông cũng mượt mà giờ lộn xộn chẳng ra kiểu dáng nào, quầng thâm thấy rõ, quần áo cũng luộm thuộm. Ohm đưa tay lau đi vệt màu dính trên mặt cậu, xót xa cảm thán. Không biết một tuần qua cậu đã làm gì mà ra bộ dạng này. Anh lại nghĩ tới mấy cái bộ phim kiểu thất tình rồi không ăn không uống, buồn bã thu mình một góc khóc lóc thảm thương. Nghĩ tới lại thấy rùng mình, nếu cậu mà thế thật thì anh còn lâu mới tha thứ cho bản thân mình.

Nanon ngủ một giấc mê man tới tận sáng hôm sau thì đột nhiên đùng đùng bật dậy. Cậu hoảng hốt nhìn xung quanh một vòng nhưng không phải là do thấy lạ mà là tìm kiếm thứ gì đó. Thấy Ohm vừa bước vào, trên tay là khay bánh mì với sữa cậu liền vội đi tới làm Ohm suýt thì đổ mất cả khay.

"Mấy giờ rồi?"

"7h"

"Chết rồi chết rồi." Nanon vò rối tóc mình toan chạy đi thì Ohm giữ lại.

"Cậu đi đâu?"

"Tôi phải về nhà lấy bài đi nộp sắp muộn rồi."

"Tôi đưa cậu đi. Uống cái này trước."

Nanon ngoan ngoãn uống sữa Ohm đưa rồi lại cầm bánh anh đưa theo anh đi ra xe. Ohm phụ trách lái còn Nanon bên cạnh phụ trách ăn hết hai chiếc bánh sandwich và chỉ đường. Vừa tới nơi Nanon chạy vội vào nhà. Ohm đỗ xe xong cũng theo cậu vào nhà. Anh bị cảnh tưởng làm cho suýt ngã ngửa. Căn nhà trọ không quá rộng, trong nhà cũng chẳng có nhiều đồ, một chiếc giường ngủ, một tủ quần áo, một căn bếp nho nhỏ còn lại hầu hết diện tích là để dụng cũ vẽ và các tác phẩm xếp gọn một góc. Ohm không ngạc nhiên vì sự đơn sơ của nó mà anh ngạc nhiên vì cả căn nhà giờ chỉ toàn giấy vụn rồi màu đổ ra khắp nhà, vỏ màu giấy rác khắp mọi nơi, thậm trí trên giường cũng có. Nhìn không ra nổi một chỗ để đặt chân vào. Nanon nhảy vào lấy bản vẽ rồi nhanh nhẹn lách rác đi ra.

"Chờ đã." Vừa tới trường Nanon đã muốn nhảy xuống xe Ohm liền giữ cậu lại đội cho cậu chiếc mũ che đi mái đầu bù xù. Xong lại xoa đầu cậu mỉm cười dịu dàng. "Đi cẩn thận."

Nanon chạy đi luôn để lên lớp cho kịp giờ nộp bài cho thầy. Cậu đặt được bài trước mặt thầy căng thẳng nhìn phản ứng của người quyết định số phận mình. Thầy quả thực cũng rất biết trêu đùa con tim bé nhỏ của các sinh viên, thầy nhìn rất lâu rồi lại nhìn cậu xong nhìn tranh gương mặt cứ vô cảm làm Nanon đến thở cũng chẳng dám thở.

"Làm tốt lắm."

Thầy cuối cùng cũng tha cho cậu, nụ cười hài lòng cùng ba chữ đơn giản vậy đủ làm cậu vui sướng tới tận chín tầng mây, thiếu điều muốn nhảy cẫng lên ôm thầy hôn hôn mấy cái.

"Em cảm ơn ạ."

Chấm điểm xong cậu liền được ra về. Một tuần vất vả cuối cùng cũng xong. Nanon ra đến cửa lớp liền vươn vai, vặn mình vài cái, xương cốt mấy hôm nay bị ngược đãi quá rồi. Cậu ngẫm nghĩ tiếp theo nên làm gì để bù đắp sự vất vả này của mình. Ngủ bù này, ăn bữa thật no nê này, chơi mấy trận game nữa. Nhưng trước mắt cậu phải đi khoe thành tích với crush đã, phải nhìn thấy trai đẹp tinh thần mới sạc pin được.

"Ohm đang ở đâu nhỉ?"

"Tìm tôi hả?"

Nanon bị giọng nói sau lưng làm cho giật mình muốn nhảy tim ra ngoài. Gương mặt cậu còn đang định đi tìm chẳng biết lúc nào đã đứng trước cửa lớp cậu rồi.

"Cậu ở đây làm gì vậy?"

Khoa thể thao và khoa mỹ thuật tuy cùng trường nhưng cũng không gần nhau lắm, có thể coi một cái là đầu sông cái cuối sông. Ohm ít khi sang khoa cậu lắm toàn là cậu tự chạy sang khoa người ta thôi với cả bên khoa thể thao thường phải tập luyện nên lịch kín hơn so với khoa cậu.

"Tôi chờ cậu."

Ôi thánh thần thiên địa ơi crush nói chờ cậu kìa. Crush sang tận khoa cậu, đến tận lớp cậu học để chờ cậu kìa. Con tim bé nhỏ của cậu đạp ba dum dum luôn rồi. Hôm nay con tim này nhiều thứ kích thích quá à.

"Đi ăn thôi."

"Ừ."

Nanon vui sướng quá còn chưa cả nói được gì Ohm đã lại ngỏ ý trước cậu cười cười gật gù đồng ý luôn chứ không chần chừ gì dù cách đó tầm 4 tiếng đã uống một cốc sữa lớn cùng hai chiếc sandwich ú ụ nhân. Không sao tim vận động nhiều tiêu hao hết calo của mấy thứ đấy rồi.

Thay vì ra ngoài ăn cả hai lại đi vào canteen. Nanon thích ăn ở đây lắm, các cô canteen nấu quả thực rất hợp khẩu vị của cậu, món gì cũng ngon hết và được cái cậu là con cưng của các cô nên mỗi lần xúc đồ ăn các cô lấy cho cậu nhiều lắm. Hôm nay lại đặc biệt nhiều hơn nữa vì các cô nói lâu lắm rồi mới thấy cậu, cậu còn gầy ơi là gầy nên các cô múc cho cậu quá trời luôn, mỗi ô cứ gọi là chất thành núi. Nanon được cái ngoan ngoãn, rất biết nghe lời bố mẹ không bỏ phí đồ ăn và cơn đói tích tụ suốt một tuần làm động lực cho cậu múc tất đống đồ vào bụng trước con mắt ngạc nhiên của Ohm và ánh mắt tự hào của các mẹ hiền canteen. Cậu ăn đến no căng cả bụng, thở cũng có chút khó khăn.

"Muốn đi dạo chút cho tiêu không?"

Ohm đưa cậu tờ giấy để lau miệng. Nanon cầm lấy lau lau đống dầu mỡ dính trên miệng, giọng thuề thào đáp.

"Có."

Có là có nhưng cũng là sau đó mười lắm phút mới trổ neo vì cậu quá no không để đứng lên nổi. Trời rơi vào tầm chiều, nắng dịu hơn một chút, vẫn còn dư âm chút xuân nên thời tiết cũng mát mẻ hơn. Hôm nay không có nhiều lớp học ngoài sân nên sân vận động vắng vẻ hơn. Ohm và Nanon đi quanh quanh bên đường chạy, đột nhiên không khí giữa hai người lại có chút ngại ngùng. Nanon chưa từng để chuyện này xảy ra vì cậu luôn liến thoắng nói chuyện trên trời dưới đất nhưng kể nhiều quá giờ chẳng biết còn chuyện gì chưa kể nữa không.

"Tôi tưởng Nanon giận tôi nên tránh tôi suốt tuần qua cơ."

Đáng ngạc nhiên hôm nay người mở lời trước lại là Ohm, hình như cả ngày hôm nay đều là anh nói nhiều hơn cậu.

"Hả? Giận gì cơ?" Nanon ngẩn người một lúc mới nhớ tới lần cuối hai người gặp nhau là có chuyện gì xảy ra. "À chuyện cậu bảo chúng ta không thể đó hả? Không tôi giận gì chứ. Tôi đâu phải kiểu vì mấy thứ vớ vẩn đó mà nản trí."

Cả tuần qua cậu cắm đầu cắm cổ với bài tập chứ nào có tâm trí nghĩ gì, ý tưởng còn chưa nghĩ ra ở đấy mà suy tư tình cảm. Nanon là kiểu người lười biếng thật nhưng với chuyên môn thì cậu cực kì tỉ mẩn và nghiêm khắc với bản thân nên suốt một tuần bày vẽ đủ kiểu đến khi ưng thì thôi. Cậu cũng không phải kiểu dễ dàng bỏ cuộc vậy, người ta thấy không hợp thì mình cho người ta thấy hợp thì thôi chứ mắc mớ gì bày trò trốn tránh cùng lắm không được thì bỏ đi yêu đứa khác, cậu không ủy mị đến vậy đâu.

"Vậy tại sao tôi gọi hay nhắn tin cho cậu đều không được?"

"A điện thoại." Ohm nhắc đến Nanon mới nhớ, cậu lục khắp người rồi lục trong túi của mình hoang mang tột độ. "Ủa điện thoại tôi vứt đâu rồi?"

"Được rồi nó ở nhà cậu, tôi sạc cho cậu rồi."

Ohm lúc nãy vừa định bước vào giúp cậu thì chẳng may dẫm vào thứ gì đó cứng cứng, cầm lên mới thấy chiếc điện thoại màn hình đen ngóm hết pin nằm trong đống giấy. Anh cũng cắm sạc cho cậu rồi cũng hơi biết sao mình không liên lạc được nhưng vẫn muốn hỏi cậu để khẳng định lại. Nhìn bộ dạng hoang mang kia là biết rồi đấy.

"Cậu phải nói trước với tôi chứ, tôi đã lo lắm đấy." Người ta còn định báo cảnh sát tìm trẻ lạc luôn mà.

"Ô tôi nhờ Chimon nói lại với cậu rồi mà. Nó cũng biết hết thói quen lúc làm bài của tôi mà."

"Thằng chó."

Ohm cay cú thầm chửi người bạn thân thiết của mình. Hóa ra là nó kích đểu cho anh khốn khổ chơi. Thôi thì chí ít cũng không phải mấy cãi viễn cảnh như phim mà anh nghĩ ra, vậy là tốt rồi. Nanon đứng trước mặt anh, đôi mắt to tròn chớp chớp nhìn anh, bộ dạng ngây thơ không biết thế giới ngoài căn phòng của mình đã xảy ra những gì suốt một tuần qua.

"Này, Nanon thích tôi thật à?"

"Ừ, tôi nói nhiều lần rồi mà." Nanon phồng má bất mãn, cậu nói quá trời như vậy mà người ta còn không tin.

"Thì tôi nghĩ cậu đùa. Ai bảo cậu toàn nói những lúc không đâu, lúc tôi đi vệ sinh, lúc đang ăn còn cả lúc tôi vừa chạy xong nữa."

Nanon toàn nhảy ra bất ngờ ở đâu đó rồi nói mỗi câu "tôi thích cậu" như hù dọa Ohm vậy thì anh không muốn cũng phải nghĩ là trêu đùa.

"Thì trên mạng người ta bảo nói những lúc không phòng bị thì tỉ lệ thành công cao hơn mà." Cậu xụ mặt lẩm bẩm. Thì cũng là mấy quân sư online chỉ cậu chứ cậu có tỏ tình ai bao giờ đâu mà biết.

"Với cả nếu thích người ta sẽ không nói ra dễ dàng vậy đâu." Đây là anh đúc kết từ bản thân mình ra.

"Tại sao chứ? Thích thì nói thích chứ sao phải chần chừ rồi đứa khác cướp mất thì ai đền."

Câu nói ngây ngô của cậu thành công khiến Ohm phải bật cười. Không phải Nanon quá ngây thơ mà là do Ohm suy nghĩ quá nhiều. Đúng là lỗi của anh.

"Vậy Ohm biết là Nanon thích Ohm thật rồi thì Ohm có làm người yêu Nanon không?"

Nanon chống nạnh rướn người nhìn thẳng vào mắt Ohm chờ đợi.

"Thích thật không? Thích tôi hay thích body tôi hay thích mặt tôi?"

Ohm nheo mắt nhìn kẻ trước mặt thu lại cái dáng vẻ khẳng khái vừa rồi, bắt đầu ngẫm ngẫm suy suy. Anh còn không biết tỏng người kia đấy. Ở nhà Nanon còn rải rác mấy bức vẽ gương mặt và body Ohm ghim cẩn thận hẳn trên tường. Đúng là thủ khoa khoa mỹ thuật có khác vẽ rất chi tiết và sắc nét.

"Đó bắt đầu nghĩ lại rồi chứ gì?"

"Không là thích Ohm, vì thích Ohm nên mới thích hết mọi thứ về Ohm." Nanon vô cùng khẳng định, ánh mắt kiên định, chắc chắn sợ người ta không tin mình nói thật. "Thật đó, Ohm làm người yêu tôi đi."

Ohm bị người kia tỏ tình vồ vập có chút khựng lại không biết làm gì. Từ trêu người ta lại thành người ta tấn công lại mất rồi.

"Bây giờ nhé, tôi với cậu cùng chạy thi một vòng sân, nếu cậu thắng thì cậu làm người yêu tôi."

Mắt Nanon liền sáng rực nhưng chưa kịp mừng đã nhớ ra.

"Cậu đùa tôi à, cậu là vận động viên điền kinh đó sao tôi chạy lại." Còn chưa kể cậu suốt ngày chỉ có không ngồi thì nằm có chịu vận động gì đâu.

"Cứ thử đi biết đâu cậu lại có năng khiếu chạy nhanh hơn cả tôi thì sao. Không dám thử sao?" Mặt Ohm cực khiêu khích và đểu cáng làm Nanon máu nóng trong người tăng cao. Có một vòng thôi cậu làm được.

"Được chơi thì chơi."

Nanon xoay khớp tay khớp chân, nhảy nhảy vài cái cho nóng người như một vận động viên chuyên nghiệp. Mấy cái này toàn là bắt chước cách Ohm hay làm trước khi chạy chứ biết gì đâu. Cậu thủ sẵn thế chờ Ohm ở bên cạnh đếm từng nhịp chậm rãi.

1

2

3

Tiếng ba vừa dứt cậu liền cắm đầu cắm cổ chạy về phía trước không cần biết xung quanh xảy ra mô tê gì hết. Chạy được gần nửa vòng thấy cũng hơi đuối đuối thầm chửi cái trường gì mà xây cho đã vô giờ chạy muốn bở hơi tai chưa hết vòng. Cậu giờ mới quay lại đằng sau nhìn rồi lại nhìn phía trước không có ai cả chỉ có kẻ vẫn ung dung đứng tại điểm xuất phát đút tay túi quần nhìn cậu tủm tỉm cười. Giờ mới để ý hình như câu chữ có gì đó không được đúng lắm. Nanon còn chưa ngẫm ra được là sai chỗ nào thì cả người đã bị một lực kéo lại rồi cả người trọn vẹn được bao bọc bởi thứ gì đó ấm ấm. Cậu ngước lên nhìn gương mặt phóng to trước mắt cảm thán không ngừng. Wow vừa mới cách cậu nửa vòng sân mà giờ đã ở đây rồi, vận động viên dành huy chương vàng mấy bận có khác.

"Chạy thì phải để ý phía trước chứ."

Ohm nới lỏng vòng tay ra khẽ gõ lên đầu cậu trách móc. Hóa ra lúc nãy mải nhìn Ohm nên tí nữa thì cậu va phải người dọn dẹp sân phía trước. May ghê, tí thì gây họa.

"A cậu chơi ăn gian, cậu chạy tắt qua sân cỏ. Ăn gian thì tôi là người thắng nhé."

Ohm nhiều lúc nghĩ thật không biết có phải Nanon làm giả giấy tờ để đi học sớm không chứ sao bằng tuổi mà cái đầu này nghĩ ngợi còn ngây thơ hơn cả bọn trẻ con nữa. Cái Nanon nghĩ được trong lúc suýt thì xảy ra tai nạn không phải là lo lắng hay gì mà là bắt lỗi Ohm trước tiên.

"Ừ cậu thắng rồi." Ohm xoa đầu cậu muốn rơi luôn cả mũ. "Vậy giờ cậu phải làm người yêu tôi rồi."

"Ừ tất nhiên." Nanon vui vẻ cười tới híp mắt nhưng lại khựng lại. "Ơ có gì cứ sai sai"

Còn chưa nói hết môi cậu đã bị bá đạo chiếm lấy không cho nói thêm. Cậu nhóc Nanon hai mươi tuổi đầu trải nghiệm nụ hôn đầu ta nói tim đập thình thình, môi người ta còn ngọt ơi là ngọt, hôn giỏi ơi là giỏi, người ta còn biết tách môi cậu ra đưa lưỡi vào trêu đùa làm đâu đê mê luôn. Nụ hôn vừa dứt Nanon mặt đỏ lựng xấu hổ gục mặt vào ngực Ohm miệng tủm tỉm cười không thôi.

Người yêu cậu đỉnh quá.

"Về nhà tôi đi, bố mẹ tôi hôm nay lên chùa rồi chắc mai mới về."

Nanon ngồi ghế phụ vừa thắt xong dây an toàn nghe Ohm nói liền mặt mũi đỏ gay, ngượng ngùng lí nhí.

"Chúng ta nhanh vậy sao vừa mới làm người yêu đã hôn rồi còn rủ về nhà nữa."

Ohm ban đầu còn không hiểu hiểu ra liền gõ đầu cậu một cái thật kêu. Là đứa nào dám tiêm vào đầu đứa trẻ ngây thơ của anh mấy thứ bậy bạ đó hả. Chắc chắn là Chimon, sẽ xử nó chuyện cũ chuyện mới tất cả một thể.

"Nhà cậu còn chỗ nào để bước vào sao." Cũng đúng nhà cậu bừa đến vậy, mấy ngày trước muốn ngủ còn toàn ngủ gục trên bàn. "Hôm nay về nhà tôi trước mai rồi qua dọn nhà cậu sau, chắc phải mất một ngày đấy."

"Dạ." Nanon ngoan ngoãn ngồi im bên ghế phụ lái. Cậu tự biết tình trạng nhà mình chứ bộ, bình thường toàn dọn qua loa thôi dù sao mấy ngày nữa nó lại bừa như cũ mà. Nhưng giờ có Ohm thì phải nghiêm túc dọn dẹp thôi, Ohm sạch sẽ ghê lắm.

Còn chẳng chờ về đến nhà đến nhà Nanon đã ngủ gục luôn trên xe rồi. Thế này mà chở cậu về nhà thì cậu ngủ ngoài đường chắc. Ohm đỗ xe xong vòng sang ghế phụ bế cậu xuống mang vào phòng. So với hôm qua thì có vẻ giờ nặng hơn chút chắc do đống đồ ăn của các cô canteen đấy. Vừa vào cửa Nanon đã mơ màng tỉnh dậy, tay vòng qua cổ Ohm ôm chặt.

"Muốn đi tắm trước rồi ngủ không?"

Ohm vẫn bế cậu đứng giữa nhà nhẹ nhàng hỏi cậu. Nanon muốn đi ngủ lắm rồi nhưng mà nghĩ người mình vừa mới chạy mồ hôi các thứ sợ làm bẩn giường Ohm thì khẽ gật đầu. Ohm thả cậu trước cửa nhà tắm, chạy đi lấy cho cậu bộ quần áo. Nanon tắm xong Ohm đưa cậu chiếc khăn lau đầu dặn cậu lau tóc, sấy khô rồi hẵng nằm ngủ không ốm rồi mới ôm quần áo vào tắm. Lúc trở ra thấy Nanon vẫn ngồi trên giường gật gù, động tác lau tóc không có chút lực, đầu muốn cắm xuống đất tới nơi. Cuối cùng vẫn là Ohm giúp cậu lau tóc cho khô rồi mới đặt cậu nằm xuống giường. Quay sang sấy tóc cho mình xong Ohm ôm chăn với gối tính nằm dưới đất thì Nanon lại tỉnh lúc nào.

"Ohm làm gì vậy?"

"Tôi ngủ dưới này, cậu cứ ngủ tiếp đi." Ohm dịu dàng xoa đầu cậu như dỗ trẻ con bị giật mình giữa giấc.

"Cậu nằm đây với tôi không được hả? Tôi hứa không làm gì đâu." Nanon vẫy vẫy, vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh mình.

Chết tiệt Ohm muốn cười quá mà cười không được thầm lẩm bẩm.

"Người phải đề phòng là cậu thì có."

Cái giọng ngái ngủ rồi cái điệu bộ như con mèo con kai đáng yêu muốn chết, làm anh muốn cắn mấy phát. Cái người bây giờ có bê đi bán cũng chẳng thèm phản kháng còn bày đặt làm gì ai.

Ohm nghe theo cậu nằm bên cạnh cậu với một khoảng cách an toàn. Ừ đấy người rủ cậu về đây với mục đích trong sáng là anh, người nghĩ mấy thứ bậy bạ trước cũng không phải anh, nhưng giờ kẻ có quỷ theo sau mới là kẻ không ngủ được.

"Tôi ôm Ohm được không? Tôi quen có gấu ôm đi ngủ rồi."

Nanon nhích chút một lại gần Ohm, cũng lịch sự mà hỏi trước nhưng tay đã giơ ra chờ sẵn. Ohm hít lấy một hơi thật sâu thuyết giảng với bản thân một bài rồi mới đáp ứng yêu cầu của cậu. Nanon thỏa mãn ôm Ohm chặt cứng thật như ôm một con gấu.

"Nanon"

"Hửm?"

"Từ sau có làm bài nữa thì bảo để tôi qua chăm Nanon nhé."

Nhìn tình trạng cậu sau một tuần này Ohm xót không hết. Mới có một tuần mà sụt cân nhanh hơn cả lúc anh phải ép cân nặng nữa, người thì thiếu ngủ, lúc nào cũng trong tình trạng có thể gục bất cứ đâu. Thế này có ngày nhập viện mất.

"Dạ." Nanon mơ màng trả lời, đầu cũng gật gù chẳng biết đối phương có thấy không.

"Nanon này" Ohm thấy người này bây giờ cực ngoan ngoãn, cực kì thành thật lại tranh thủ mà hỏi tiếp. "Nanon thích tôi từ lúc nào vậy?"

"Từ lần đầu gặp, lúc đấy Ohm chạy va vào tôi, ngã đau lắm ấy nhưng mà Ohm đẹp trai nên thích luôn." Nanon đúng là rất thành thật trả lời, xong cũng ngáy khì khì luôn.

Ohm thầm cười bất lực, chỉnh lại chăn cho cậu.

"Vậy cũng coi như là kế hoạch thành công rồi."

Hotboy của khoa điền kinh dạo này có để ý một người. Không nhỏ nhắn lắm, cao cũng ngang ngửa anh đấy nhưng đứng bên cạnh anh trông rất nhỏ con. Người ta cũng rất dễ thương, lúc nào cũng tươi cười như mặt trời nhỏ vậy. Anh gặp người ấy lúc đi đá bóng cùng các đàn anh, người ta ngồi một góc cầm cuốn sổ vẽ vẽ gì đó. Nắng dường như ưu ái cậu lắm, toàn chiếu rọi vào người cậu làm anh cứ bị hút mắt thôi tại người ta cứ bị toản sáng ý. Tuy học cùng trường nhưng khó gặp người ta quá à tại hai khoa cách nhau xa quá. Muốn gặp chỉ có thể gặp lúc nghỉ trưa ở canteen thôi. Lúc nào anh cũng đứng một xó nhìn cậu cùng các cô canteen nói chuyện cười đùa với nhau đến mê mệt. Ngoài ra anh được nhìn mặt người ta nhưng mà là ở trên ảnh dán trên bảng sinh viên tiêu biểu của trường cơ. Người đâu vừa đẹp vừa giỏi, tranh của cậu toàn được trường cho đóng khung treo trên tường à. Anh lấy đó làm động lực để đạt nhiều thành tích để được dán ảnh cạnh cậu.

Nhưng nhìn mãi từ xa là không thể, tất nhiên anh cũng muốn làm quen với cậu chứ, tán được cậu thì lại càng tuyệt vời. Thật tình cờ thế nào hôm anh luyện tập lại thấy cậu đi ở sân vận động. Anh giả bộ chạy qua va vào cậu định theo kiểu mấy phim thần tượng có pha xoay người đỡ người đẹp gây ấn tượng nhưng thực hiện được một nửa còn bước quan trọng thì lại đỡ hụt làm người ta té dập đít xuống đất. Anh đổi sang phương án B là xin số người ta sau mời đi ăn coi như đền bù vậy mà chưa kịp xin bạn người ta đã kéo người ta đi mất. Cay thật chứ.

Không sao thua keo này ta bày keo khác. Ngay hôm sau thôi anh lại thấy người  ta xuất hiện trên khán đài vào sáng sớm nhưng mà đang nằm co quắp ngủ ngon ơ. Ngủ thôi mà cũng đẹp điên. Anh sợ người ta lạnh chạy đi lấy áo vậy mà bị đàn anh bắt chuyện mất một lúc, lúc quay lại người ta lại đã đi mất rồi. Buồn tập hai.

Kế hoạch C diễn ra tại canteen, tính đến bắt chuyện với cậu trước vậy mà may mắn đã mỉm cười với anh. Còn chưa tốn sức người đã đi đến trước mắt cùng cậu bạn cấp 3 của anh. Anh thề rằng lúc đấy anh thấy sao mà yêu thằng bạn mình ghê gớm, mọi lỗi lầm trước đó và sau này của nó anh bỏ qua hết.

"Đây là bạn ở câu lạc bộ của tao."

Người được giới thiệu cười xinh ơi là xinh ló ra làm tim anh đánh cái thịch luôn.

"Xin chào tôi là Korapat Kirdpan, gọi là Nanon cũng được."

"Xin chào tôi là Pawat Chittsawangdee, gọi Ohm là được nhé."

Hello everybody!!!!!!!!!!!!

Để ăn mừng 100 người follow tui đã đăng choa mấy bạn chiếc chuyện đáng yêu quá trời nhé. Cảm ơn các bạn đã luôn ủng hộ tôi dù chuyện quá trời là xà lơ ạ. Cảm ơn, cảm ơn rất rất rất nhiều ạ!!!!!!!

Đang có một bộ chuyện mình viết, lên ý tưởng lâu lắm rồi ấy, mầu chuyện sẽ hơi tăm tối chút xíu kiểu kiểu mafia một chút nhưng mà có chuyện rất suy là không biết nên viết theo kiểu ABO không nữa. Tui đọc nhiều chuyện ABO rùi nhưng mà chưa viết bao giờ và ABO thì có chút gì đó 18+ nó mới hấp dẫn nhưng mà tui cũng không viết được nên suy quá trời nè. Nhưng mà mong các bác sẽ chờ đợi nó nhá chắc sẽ có sớm hoi hoặc không :>>>> sau khi toi suy xong là nên viết ABO không nga. Hí :D

Hẹn các bạn một ngày không xa ạ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co