Truyen3h.Co

ohyuis | hôn kiểu pháp.

oneshot.

tiian_

haibaymotkhong của mầy đây.

---

louis kém ohyul 14 tuổi, chính xác là 14 tuổi 4 tháng. một khoảng cách mà nếu đặt vào cái xã hội luôn đặt nặng định kiến này, người ta sẽ gọi đó là sự lệch lạc, nhưng với kwon ohyul, đó là con số định mệnh khiến thế giới vốn dĩ phẳng lặng của anh trở nên rực rỡ đến đau lòng.

ở tuổi 33, ohyul đứng trên đỉnh cao của một người đàn ông trưởng thành. anh có tài chính vững vàng, có sự điềm tĩnh được tôi luyện qua những áp lực thương trường, và một vóc dáng cao ráo khiến bao người phải ngoái nhìn. gia đình ở quê xa vẫn không ngừng gọi điện, những cuộc mai mối từ danh giá đến bình dân cứ nối đuôi nhau xếp hàng chờ anh gật đầu. nhưng ohyul chưa từng bận tâm. anh mỉm cười từ chối, một nụ cười khách sáo nhưng kiên định đến cực đoan. họ nghĩ anh kén chọn, hoặc tệ hơn, họ nghi ngờ giới tính của anh. họ đúng rồi đấy. ohyul chẳng những là người đồng tính, mà anh còn đang đắm chìm trong một mối tình mà chỉ cần nghĩ đến thôi cũng đủ khiến anh thấy lồng ngực mình căng tràn những cảm xúc mãnh liệt.

người yêu của anh, louis elliot jourdain lim, vừa bước qua tuổi 19 vào tuần trước. nếu phải dùng ba từ để tóm gọn về em, ohyul sẽ không ngần ngại mà chọn: đáng yêu, cao ráo, nũng nịu. đáng yêu và nũng nịu thì quá đỗi tự nhiên, nhưng cái từ "cao ráo" kia thật sự là một nghịch lý thú vị. louis là một "người khổng lồ" thực thụ, cậu nhóc cao hơn anh hẳn một cái đầu, đôi chân dài miên man và bờ vai rộng. thế nhưng, trong mắt ohyul, cậu vẫn chỉ là một em bé cần được che chở.

ohyul nghiện cái cảm giác được áp chế em. anh nghiện cái khoảnh khắc "người khổng lồ" ấy tự nguyện thu mình lại, cuộn tròn trong vòng tay anh như một chú mèo lớn. anh thích cái cách em tự nguyện cho mình ôm, mình bế, hoặc tự cúi xuống, ngồi xuống chỉ để anh dễ dàng đặt một nụ hôn lên má, lên chóp mũi hay đôi môi mỏng manh. nhắc đến chuyện hôn môi, louis nhạy cảm lắm, mỏng manh như cánh hoa dưới nắng sớm. anh còn nhớ như in lần mình quá đà, định nhân lúc em say ngủ mà tiến thêm một bước sâu hơn, nhưng louis đã bật khóc. đôi mắt to tròn phủ một tầng sương nước, cái nhìn đầy sợ hãi và bối rối ấy như một nhát dao đâm thấu trái tim ohyul. em không phải không yêu anh, em chỉ là chưa sẵn sàng để đối diện với những điều xa hơn thế.

kể từ ngày đó, ohyul thề với lòng mình sẽ không bao giờ khiến em phải rưng rưng thêm một lần nào nữa. anh tiết chế bản thân, chỉ để những nụ hôn dừng lại ở mức chạm phớt nhẹ. một cái lướt môi, một cái hôn lên mí mắt đang nhắm nghiền, hay chóp mũi đỏ hồng mỗi khi em ngại ngùng, tất cả những cử chỉ ấy đã trở thành liều thuốc an thần, thỏa nỗi nhớ nhung âm ỉ trong anh mỗi ngày.

căn hộ tầng mười của khu chung cư cũ kỹ vốn dĩ là một ốc đảo tách biệt với thế giới ồn ào bên ngoài. đêm nay, cơn mưa phùn mùa hạ lất phất ngoài cửa sổ, để lại những vệt nước dài như những giọt lệ trên kính, tạo nên một tấm màng ngăn cách không gian ấm áp bên trong với cái lạnh lẽo của màn đêm.

anh cởi bỏ chiếc cà vạt, cảm giác nghẹt thở sau một ngày họp hành căng thẳng cuối cùng cũng dịu đi. ánh mắt anh vô tình chạm vào vỏ ly mì tôm nằm chỏng chơ trên bàn phòng khách. vệt nước dùng khô lại, loang lổ trên mặt bàn gỗ. anh thở dài, một tiếng thở dài đầy bất lực.

"lại là mì tôm."

anh cởi chiếc áo khoác tây, vắt lên sofa, rồi rảo bước về phía phòng ngủ. cánh cửa hé mở, để lộ một không gian tối tăm, chỉ có vầng sáng xanh dịu từ chiếc ipad phát ra từ phía giường ngủ. louis, một cậu trai 19 tuổi với chiều cao vượt trội, "em bé" khổng lồ của anh đang cuộn tròn trong lớp chăn bông dày sụ. nghe tiếng bước chân, em quay ngoắt đầu lại. đôi mắt to tròn, lấp lánh như chứa cả dải ngân hà, bừng sáng ngay lập tức khi nhìn thấy ohyul.

nhưng phản ứng tiếp theo mới là điều khiến ohyul phải để tâm. louis vội vàng, gần như là luống cuống, nhấn nút tắt màn hình chiếc ipad rồi giấu nó xuống dưới gối. cái cách em lóng ngóng che đậy sự ấy làm ohyul thấy buồn cười, nhưng cũng nhen nhóm trong lòng anh một sự tò mò khó cưỡng.

anh bước tới, bàn tay to lớn, ấm áp xoa nhẹ lên mái tóc mềm của em.

"lại ăn uống linh tinh à? em biết là anh không thích điều đó mà, phải không?"

giọng ohyul trầm thấp, mang theo vẻ nghiêm khắc vốn có, nhưng cái cách anh vuốt ve vành tai em lại tố cáo sự nuông chiều vô biên mà anh dành cho cậu người yêu nhỏ hơn mình tận 14 tuổi 4 tháng. louis bĩu môi, đôi mày thanh tú nhíu lại, tạo thành một biểu cảm nũng nịu khó cưỡng. em rúc đầu vào hõm cổ anh.

"anh về muộn quá... em đói..."

ohyul không thể mắng thêm câu nào. anh hôn nhẹ lên trán em, cảm nhận hơi ấm từ làn da mịn màng.

"được rồi, nằm yên đó, anh vào bếp nấu cho em cái gì tử tế."

anh xoay người bước ra ngoài, để lại louis với nỗi băn khoăn vẫn còn hiện rõ trên gương mặt. trong căn bếp nhỏ, ohyul loay hoay với mấy quả trứng và nắm cơm nguội còn lại. anh tỉ mỉ chiên cơm, cố gắng nêm nếm gia vị sao cho vừa miệng em nhất. khói bếp bốc lên, mang theo hương vị bình yên hiếm hoi.

khi bưng tô cơm nóng hổi vào phòng, anh lại bắt gặp cảnh tượng cũ. louis, một lần nữa, tắt vội chiếc ipad trước khi anh kịp tiến tới. sự tò mò trong ohyul lúc này đã đạt đến đỉnh điểm. anh không hỏi, chỉ lặng lẽ đặt tô cơm xuống chiếc bàn nhỏ bên cạnh giường.

"ăn đi, không là nguội hết đấy."

louis ngoan ngoãn ngồi dậy. đôi chân dài của em vắt vẻo bên mép giường, đối lập hoàn toàn với gương mặt có phần trẻ con và ngây thơ. em ăn từng thìa nhỏ, ánh mắt thỉnh thoảng lại lén lút nhìn anh rồi nhanh chóng cúi xuống thấp. ohyul tựa lưng vào tường, đôi tay khoanh trước ngực, quan sát từng cử chỉ của em. em có điều gì đó muốn nói, nhưng lại giống như một chú chim nhỏ sợ hãi, cứ nhấp nhổm không yên, nuốt ngược những lời định thốt ra vào trong cổ họng.

ăn xong, ohyul mang tô ra bồn rửa, nhưng anh không vội dọn dẹp. anh trở lại phòng ngủ, ánh đèn ngủ vàng vọt bật lên, chiếu rọi khắp căn phòng. louis lại lặp lại hành động tắt ipad lần thứ ba. ohyul không nói lời nào, anh chỉ lặng lẽ tiến tới, ngồi xuống mép giường, cách em một khoảng vừa đủ để em cảm nhận được sự hiện diện của anh nhưng không cảm thấy bị ép buộc.

"có chuyện gì muốn nói với anh sao?"

ohyul hỏi, giọng nhẹ nhàng.

"em có thể nói với anh mà, không cần phải giấu diếm gì đâu."

louis cắn môi dưới, đôi môi hồng nhuận vì nhai thức ăn mà giờ đây trở nên hơi đỏ, run rẩy. em cúi mặt, đôi bàn tay đan chặt vào nhau đặt trên đùi. "không... không có gì cả... em chỉ là..."

ohyul thở dài, một hơi thở mang theo sự kiên nhẫn vô tận. anh kéo em vào lòng, bao bọc lấy thân hình cao ráo của em trong vòng tay vững chãi. louis lập tức buông bỏ sự ngượng ngùng, rúc đầu vào ngực anh, cảm nhận nhịp tim trầm ổn, bình lặng của người đàn ông đã gắn bó với mình qua bao thăng trầm.

họ cứ nằm như thế, lặng lẽ trong tiếng mưa rơi đều ngoài khung cửa. một lúc sau, louis đột ngột ngẩng đầu. đôi mắt tròn xoe, trong vắt như hồ nước mùa thu, nhìn thẳng vào mắt ohyul. ánh sáng vàng vọt từ ngọn đèn đầu giường phản chiếu trong mắt em, tạo nên một vẻ đẹp vừa mong manh, vừa kiên định lạ thường.

"anh ohyul..." giọng em nhỏ xíu, đứt quãng. "em muốn... thử... hôn kiểu pháp."

ohyul sững sờ. anh nghi ngờ tai mình nghe nhầm. anh nhìn em, muốn tìm kiếm một chút đùa giỡn trong ánh mắt ấy, nhưng đáp lại chỉ là sự nghiêm túc tuyệt đối.

"em có biết mình đang nói gì không, louis?"

"em chắc chắn," giọng em ấp úng, nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi anh. vành tai trắng ngần của em bắt đầu chuyển màu, rồi nhanh chóng lan ra cả hai gò má. "em đã xem... em đã tìm hiểu... em chỉ muốn anh dạy em thôi."

hóa ra, chiếc ipad bị giấu đi chính là bằng chứng cho sự tò mò của em. hóa ra, những bộ phim mà em lén xem, những thắc mắc mà em cất giữ bấy lâu, tất cả đều là để chuẩn bị cho khoảnh khắc này, một khoảnh khắc mà em muốn rút ngắn khoảng cách với anh, muốn bước vào thế giới người lớn mà anh đang đứng đó chờ đợi.

ohyul khẽ cười, một nụ cười sủng ái đến tận xương tủy. anh đưa bàn tay thon dài, bẹo nhẹ vào chóp mũi ửng hồng của em.

"em bé nhà anh lớn thật rồi, càng ngày càng bạo dạn nhỉ?"

louis nhăn mặt kêu "đau", rồi lại lí nhí thú nhận việc mình đã lén xem phim, học cách hôn nhưng vẫn thấy mù mờ, cuối cùng quyết định nhờ chính "đối tượng" thực hiện để trải nghiệm cho trọn vẹn. ohyul nhìn đứa nhỏ trước mặt, lòng trào dâng một sự cưng chiều khó tả. em đã 19 tuổi, đã đủ trưởng thành để khám phá những cung bậc cảm xúc đầu đời này cùng anh.

"được rồi," ohyul nói, chất giọng trầm khàn đặc trưng. "nếu em đã muốn, anh sẽ dạy."

anh ra hiệu cho louis ngồi dậy. anh cầm lấy đôi chân dài của em, đặt nhẹ nhàng lên đùi mình. trong không gian chật hẹp, "người khổng lồ" louis hoàn toàn thu nhỏ lại trong vòng tay anh.

"nâng cằm lên nào," anh thì thầm vào tai em.

ohyul chạm môi mình vào môi louis. ban đầu, đó chỉ là sự tiếp xúc nhẹ nhàng, như cánh hoa rơi trên mặt hồ tĩnh lặng. anh muốn em cảm nhận được sự trân trọng của mình trước khi bước vào nụ hôn nồng cháy hơn. louis run rẩy, đôi bàn tay em nắm chặt lấy vạt áo ohyul, các khớp xương trắng bệch vì quá căng thẳng.

anh chậm rãi hé môi, đầu lưỡi ấm nóng khẽ tách đôi hàm răng em. louis giật mình, theo bản năng muốn lùi lại, nhưng ohyul đã nhanh chóng đặt một bàn tay sau gáy em, giữ chặt lấy, không cho phép em trốn chạy.

"đừng sợ, thả lỏng nào," anh dỗ dành trong hơi thở, giọng nói như liều thuốc an thần làm dịu đi sự hoảng loạn trong em.

khi em bé chầm chậm hé mở đôi môi, ohyul bắt đầu cuộc tấn công của mình. anh đưa lưỡi vào trong, dẫn dắt em vào một thế giới mới lạ đầy mê hoặc. đó là một nụ hôn sâu, trần trụi. anh không vội vã, anh kiên nhẫn mơn trớn, quấn lấy lưỡi em, thưởng thức hương vị ngọt ngào từ khoang miệng nhỏ bé ấy. mỗi chuyển động của anh đều là sự ve vuốt, là bài học đầu đời đầy kiên nhẫn mà anh dành cho em.

louis bắt đầu học cách đáp lại. em vụng về mút lấy đầu lưỡi anh, sự non nớt ấy khiến ohyul như muốn phát điên vì kích thích. anh gặm nhấm môi dưới của em, những cái cắn nhẹ như muốn đánh dấu chủ quyền lên sự thuần khiết mà em dành cho anh. tiếng rên vụn vặt thoát ra từ cổ họng em hòa lẫn vào tiếng mưa rơi ngoài kia, tạo nên một bản nhạc tình đầy mê hoặc.

anh có thể cảm nhận rõ hơi thở dồn dập, nhịp tim đập liên hồi bên dưới lồng ngực em truyền sang mình. louis như một con thuyền nhỏ lạc giữa đại dương rộng lớn, hoàn toàn phó mặc cho người cầm lái là anh dẫn dắt. em nắm chặt lấy vai áo anh, những ngón tay siết chặt như muốn bấu víu vào điểm tựa duy nhất của mình.

cảm giác trần trụi này khiến cả hai không thể phân định được đâu là mơ, đâu là thực. ohyul tận hưởng từng giây phút, từng phản ứng dù là nhỏ nhất của louis. anh đưa lưỡi sâu hơn vào khoang miệng, càn quét mọi ngóc ngách, khiến em không còn đường lùi. louis trở nên hoàn toàn bị động, đôi mắt em nhắm nghiền, những giọt lệ sinh lý vì bị kích thích quá độ đọng trên hàng mi dài, lung linh như những hạt sương sớm.

khi ohyul tách khỏi đôi môi sưng đỏ của em, một sợi chỉ bạc mỏng manh kéo dài từ môi cả hai, minh chứng cho sự nồng nhiệt vừa qua. khoảng cách giữa họ gần đến mức anh nghe rõ tiếng thở gấp gáp của em. louis mệt nhoài, hơi thở nóng hổi phả vào mặt anh, toàn thân em đổ mồ hôi, mái tóc rối bết lại trên trán.

anh ôm em vào lòng, để em tựa đầu vào hõm cổ mình mà thở dốc. anh nhẹ nhàng vuốt ve lưng em, những cái xoa dịu đầy ân cần sau bài học cháy bỏng vừa rồi. louis rúc sâu vào cổ anh, em ngoan lạ thường, sự khó chịu ban đầu đã nhường chỗ cho cảm giác đê mê còn đọng lại.

"em... thấy thế nào?" anh khẽ hỏi, tay vẫn miết nhẹ lên vầng tai đỏ rực của em.

louis không nói gì, em chỉ dụi đầu vào vai anh, siết chặt vòng tay quanh cổ anh như muốn khẳng định rằng mình không hề hối hận. với em, nụ hôn này không chỉ là một trải nghiệm, mà là lời khẳng định tình yêu mà em dành cho anh, là cách em vượt qua giới hạn của chính mình để đến gần hơn với người đàn ông mà em tin tưởng tuyệt đối.

ohyul nhìn em, trong ánh mắt anh là cả một bầu trời cưng chiều. anh nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán em, rồi lần lượt hôn lên mí mắt, đôi gò má và cuối cùng là chóp mũi xinh xắn.

"ngủ đi, giỏi lắm," anh thì thầm, giọng nói trầm ấm như làn gió nhẹ xua tan đi cái lạnh của đêm mưa.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co