Truyen3h.Co

Old Habit - MasonB

Vực thẳm

pillowtalk2244



Căn phòng trọ nằm sâu trong con hẻm nhỏ ở ngoại ô thành phố là một thực tế tàn nhẫn dội thẳng vào niềm kiêu hãnh của Công. Không gian chưa đầy 15 mét vuông, trần nhà loang lổ những vết ẩm mốc với nhiều hình thù kỳ dị, mỗi khi mưa xuống lại bốc lên mùi vôi vữa tanh tưởi, nó đối lặp hoàn toàn với căn hộ rộng lớn trên tầng 20 kia. Ở đây hơi ấm duy nhất là cái nệm rẻ tiền được kê trên nền gạch lạnh tanh

Cuộc sống hằng ngày của Công giờ đây là một chuỗi những nỗ lực tuyệt vọng để duy trì vẻ ngoài của một con người bình thường, cậu mặc bộ âu phục được mua từ chợ đồ cũ, cố gắng là ủi nó bằng chiếc bàn là cầm tay hay chập chờn, rồi bước ra phố với hy vọng tìm thấy một ánh sáng nào đó. Nhưng thành phố này dường như đã được lập trình để đào thải cậu

Mỗi khi bước chân vào một buổi thử giọng, Công lại bắt gặp những ánh mắt né tránh, những người đồng nghiệp cũ từng niềm nở chào đón cậu giờ đây coi cậu như một bóng ma của quá khứ. Cậu đứng giữa sảnh nhà hát, nơi cậu từng là ngôi sao, nhưng hiện tại, cảm giác mình giống như một kẻ đột nhập trái phép, không có Bách đứng ở cánh gà, những người quản lý không còn rót trà mời cậu. Không có quyền lực của Bách bảo chứng, giọng hát thính phòng của cậu chỉ là một món hàng bị định giá rẻ mạt trên thị trường

Cậu bắt đầu lún sâu vào những công việc thứ cấp hơn để tồn tại. Cậu nhận hát tại những phòng trà bình dân, nơi không tồn tại những thính giả mặc suit sang trọng hay những tràn pháo tay không hồi dứt. Nơi đây chỉ có sự hỗn loạn của một tổ hợp những thứ không liên quan đến nhau, những ánh đèn led nhấp nháy nhiều màu, chiếc bục gỗ cũ đang chực chờ rụng vỡ bất cứ lúc nào. Một sự hỗn tạp về mùi hương, mùi rượu mạnh rẻ tiền, mùi thuốc lá đặc quánh hay mùi nước hoa nồng nặc từ nhiều người xa lạ. Công nhắm nghiền mắt, cố gắng tái hiện lại không gian của nhà hát thính phòng trong tâm trí, nhưng tiếng chửi thề của một gã khách đòi đổi nhạc đã kéo cậu về với thực tại phũ phàng.

- Cậu hát hay đấy, nhưng ở đây người ta thích nghe bolero hơn -  gã chủ quán xăm trổ nói, ném xấp tiền công ít ỏi lên bàn

Thời gian đầu, Công đón nhận sự thiếu thốn này bằng một tâm thế của kẻ tử vì đạo, cậu tự tay giặt những bộ đồ diễn, tự nấu những bát mì tôm vội vã, cảm thấy mỗi giọt mồ hôi rơi xuống đều là hương vị của sự tự do. Những người bạn cũ từng né tránh cậu, nay bắt đầu xuất hiện trở lại, những tin nhắn rủ rê đi cà phê, những buổi ăn đêm vỉa hè khiến Công tưởng rằng thế giới đã mở lòng với mình một lần nữa, cậu cười nhiều hơn, nói nhiều hơn, cố gắng lấp đầy khoảng trống mà Bách để lại bằng những thanh âm ồn ào của phố thị

Công bắt đầu gặp gỡ những người mới, người bạn mà Công định tìm hiểu sâu hơn là một nhạc công trẻ tuổi hiền lành, bỗng nhiên nhận được lời mời sang nước ngoài làm việc chỉ sau một tuần đi chơi cùng cậu. Một người khác, một chàng họa sĩ đầy nhiệt huyết thường xuyên đưa đón Công, bất ngờ gặp tai nạn xe máy ngay trước cửa nhà trọ của cậu. Những lời xì xầm bắt đầu lan rộng: "Ai đi cạnh Công cũng gặp xui xẻo", "Cậu ta là vận rủi"

Những buổi cà phê với bạn bè vốn dĩ là cứu cánh tâm lý duy nhất, cũng dần biến chất. Công ngồi giữa những người bạn cũ, nghe họ thao thao bất tuyệt về những dự án mới, những chuyến du lịch xa hoa. Cậu cảm thấy mình như một kẻ lạ mặt đang xem một bộ phim về cuộc đời của chính mình nhưng phiên bản tươi đẹp hơn

Một buổi tối tại quán bar ồn ào, Công vô thức với tay nắm lấy bàn tay của người bạn nam ngồi cạnh khi tiếng nhạc xập xình trở nên quá mức chịu đựng. Cậu cần một điểm tựa, một thứ gì đó hữu hình để ngăn mình không bị sự cô độc nuốt chửng, nhưng người bạn kia khẽ khựng lại, rồi từ từ rút tay ra, kèm theo một nụ cười gượng gạo

- Cậu sao thế Công? Say rồi à?

Cảm giác trống rỗng lúc đó còn kinh khủng hơn cả sự cô đơn, cái nắm tay đó không còn hơi ấm quen thuộc của Bách, không có sự mạnh mẽ che chở, không có mùi hương hổ phách ám ảnh. Công vội vàng buông tay, cảm thấy ghê tởm chính sự yếu đuối của mình. Cậu chợt nhận ra mình đang vô thức tìm kiếm bóng hình của kẻ quản ngục trong từng khuôn mặt xa lạ, nhận ra rằng tất cả những người xung quanh đều có một cuộc sống để trở về, còn cậu chỉ có một căn phòng trọ tối tăm, rách nát đang chờ đợi

Cơn ác mộng thực sự bắt đầu khi những tin đồn quái ác bủa vây, những tấm hình chụp lén Công bước ra từ xe hạng sang của Bách trong quá khứ bị thêu dệt thành những câu chuyện về kẻ đào mỏ, về một ca sĩ bán thân để đổi lấy danh vọng. Những phòng trà từng hồ hởi đón nhận cậu bỗng chốc quay lưng.

- Xin lỗi Công, khách hàng phản ánh nhiều quá, chúng tôi không thể để một người có đời tư phức tạp như cậu làm ảnh hưởng đến uy tín quán - vị quản lý nói, ánh mắt lộ rõ sự khinh miệt

Lần lượt, từng cánh cửa đóng sầm lại trước mặt cậu, chỉ còn duy nhất hai phòng trà nhỏ nằm ở rìa thành phố là chịu nhận Công. Càng cố gắng vùng vẫy, Công càng cảm thấy thế giới này quá rộng lớn và tàn nhẫn với một sinh vật được nuôi trong lồng quá lâu, những tin đồn thất thiệt bắt đầu tấn công vào những thành trì cuối cùng của sự tự trọng. Cậu đọc thấy những dòng bình luận ác ý trên mạng xã hội, thấy những ánh mắt dè bỉu của bà chủ nhà trọ mỗi khi cậu đóng tiền phòng chậm vài ngày.

Cuộc sống tự do mà Công hằng khao khát giờ đây hiện hiện như một bãi lầy. Đứng trong căn phòng trọ dột nát, nhìn đôi bàn tay thô ráp dần đi vì phải tự dọn dẹp, tự giặt giũ. Trong cơn túng quẫn, Công bắt đầu hồi tưởng về những bữa tối sang trọng trên tầng 20, nơi cậu không bao giờ phải lo lắng về việc hóa đơn điện nước tháng này đã thanh toán hay chưa. Cậu nhớ cảm giác được nằm trên lớp chăn lụa tơ tằm, mùi hương hổ phách ngọt ngào lấp đầy khoang mũi, thay vì mùi ẩm mốc và nước cống rãnh hôi tanh dội lên sau mỗi trận mưa rào

  Ở đó, cậu được nâng niu như một bảo vật. Cậu không phải đụng tay vào bất cứ việc gì, từ ly nước ấm mỗi sáng đến những bộ trang phục được là phẳng phiu, Bách đã bao bọc cậu trong một lớp kén tơ tằm mềm mại, khiến đôi cánh của cậu dần thoái hóa. Bây giờ, khi đối mặt với thực tế trần trụi của việc kiếm cơm từng bữa, Công cảm thấy sợ hãi

Cậu bắt đầu nghi ngờ quyết định rời đi của mình, phải chăng thế giới bên ngoài thực sự tàn khốc như lời Bách nói? phải chăng cậu chỉ là một kẻ bất tài, vô dụng nếu không có sự bảo hộ của hắn?

Cậu bắt đầu sợ hãi việc phải ra ngoài, mỗi bước chân trên vỉa hè đều khiến cậu có cảm giác ai đó đang theo dõi, đang cười nhạo sự sa sút của mình. Sự tự do mà cậu từng đánh đổi bằng cả danh dự và nước mắt giờ đây nặng nề như một phiến đá đè lên ngực. Trong căn phòng trọ hẹp đến mức chỉ cần sải tay là chạm tường, Công ngồi bó gối trong bóng tối, cậu không dám bật đèn vì sợ nhìn thấy những mảng tường bong tróc, sợ nhìn thấy chính gương mặt hốc hác, xanh xao của mình trong gương. Cậu nhớ Bách. Không phải nỗi nhớ của tình yêu, mà là nỗi nhớ của một con nghiện dành cho liều thuốc phiện đã từng khiến nó thấy mình mạnh mẽ

- Có lẽ anh ấy đúng - một ý nghĩ nhen nhóm trong đầu Công - mình thực sự không có gì cả. Mình chỉ là một thứ phế phẩm nếu thiếu đi sự bảo hộ của anh ấy

Cậu thèm khát sự kiểm soát của Bách, cậu thèm khát được ai đó quyết định thay mình hôm nay mặc gì, ăn gì, hát bài gì. Sự tự do đã biến thành một loại hình phạt khủng khiếp nhất mà Bách đã dành cho cậu. Hắn để cậu đi, để cậu nếm trải sự tàn khốc của thực tại, để cậu thấy rằng thế giới này sẽ nghiền nát cậu ra sao nếu không có bàn tay của hắn che chắn.

Mưa lại bắt đầu rơi, nước từ trần nhà nhỏ xuống đúng bản nhạc phổ mà cậu nâng niu nhất. Công nhìn vết mực nhòe đi, không buồn lau dọn, cậu chỉ nằm đó, co quắp lại, cảm nhận cái vũng lầy này đang từ từ dâng lên đến cổ, chờ đợi một bàn tay nào đó kéo mình lên, kể cả đó là bàn tay của quỷ dữ. Hơi nước mờ đục của những cơn mưa tầm tã trong con hẻm nhỏ bám chặt lấy ô cửa sổ hoen gỉ, tạo nên một cảm giác nhớp nháp khó chịu, Công nằm trên chiếc nệm cũ trải dưới sàn, hơi lạnh từ đất xông lên khiến mọi hơi thở của cậu đau nhức

----

Trong căn hộ rộng lớn ở tầng 20, Bách ngồi trong phòng làm việc tối om, chỉ có ánh sáng từ màn hình máy tính hắt lên gương mặt lạnh lùng. Trên màn hình là những báo cáo chi tiết về lịch trình hằng ngày của Công: mấy giờ cậu đi làm, cậu đã gặp ai, cậu đã ăn gì

Hắn yên lặng đọc kỹ từng chữ một, đôi mắt sâu thâm thẳm hiện lên sự thỏa mãn của một thợ săn đang nhìn con mồi tự đi vào bẫy

- Em thấy chưa, Công? -  Bách thì thầm, ngón tay vuốt ve hình ảnh Công đang đứng co ro trong cơn mưa chờ xe buýt - thế giới này không dành cho em. Chúng sẽ xâu xé em, sỉ nhục em cho đến khi em không còn gì cả. Chỉ có anh là người duy nhất thực sự yêu em, thực sự bảo vệ em

Mọi sự cố của những người bạn, mọi tin đồn bôi nhọ, mọi lần bị từ chối ở phòng trà, tất cả đều là những sợi tơ nhện mà Bách dăng ra một cách tỉ mỉ. Hắn không cần dùng vũ lực để đưa cậu về. Hắn muốn cậu phải tự mình bò trở lại, phải quỳ dưới chân hắn và cầu xin được giam cầm một lần nữa

Hắn muốn Công hiểu rằng, tự do là một ảo tưởng phù phiếm, và cái lồng kính mà hắn tạo ra mới chính là thiên đường duy nhất dành cho cậu. Bách nhấn nút tắt màn hình, bóng tối bao trùm lấy hắn. Hắn kiên nhẫn chờ đợi, hắn biết, ngày đó không còn xa nữa. Con chim nhỏ của hắn đã kiệt sức rồi

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co